ZingTruyen.Xyz

•| 𝑨𝒍𝒍 𝑻𝒐̂́ / 𝑻𝒉𝒐̛ |• 会いたい - 𝑵𝒉𝒐̛́ 𝒆𝒎

⌞ #02 - 𝑭𝒊𝒗𝒆 𝑴𝒊𝒏𝒖𝒕𝒆𝒔 𝑶𝒏 𝒀𝒐𝒖𝒓 𝑺𝒉𝒐𝒖𝒍𝒅𝒆𝒓 ⌝

vtioui11


╶┈┈┈⌞ #02 — 𝑭𝒊𝒗𝒆 𝑴𝒊𝒏𝒖𝒕𝒆𝒔 𝑶𝒏 𝒀𝒐𝒖𝒓 𝑺𝒉𝒐𝒖𝒍𝒅𝒆𝒓 ⌝┈┈┈╴

𝑪𝒐𝒖𝒑𝒍𝒆 : Hui Xiyi × Lương Thơ
𝑮𝒆𝒏𝒓𝒆 : Thanh mai trúc mã • Ngọt • Chữa lành • O.E

𓂃 𝑵𝒐𝒕𝒆: Có dựa trên bối cảnh nguyên tác Rekkyou Sensen, nhưng nội dung oneshot là fanfic do mình tự phát triển.


---


Hành lang khu liên hợp quốc tế Gaia sau Trận đấu thứ 5 nồng nặc mùi u ám. Khôi Tích Dịch (Hui Xiyi) vừa bước ra khỏi phòng trị liệu sau khi đạt chỉ số cộng hưởng kinh hoàng 92% Gương mặt anh chàng đầy những vệt hoa văn sẫm màu chạy dọc bên má. Trông anh lười nhác, rệu rã như một xác sống thiếu ngủ, mái tóc đen dài rủ xuống che khuất một bên mắt.


Vừa rẽ qua góc sảnh, anh đã chạm mặt ngay thanh mai trúc mã thời Theseus — Lương Thơ.Thơ đang đứng dựa lưng vào vách kính, hai tay đút túi áo khoác rộng thùng thình. Visual của cô nàng chuẩn nguyên tác: chiều cao vỏn vẹn một mét bốn chín, quả mái gáo dừa bằng chằn chặn cắt cao trên lông mày, đôi mắt tròn đen lánh xếch lên đầy vẻ kiên cường.


— Anh chưa chết cơ à, Tích Dịch? — Thơ khoanh tay, cất giọng thẳng thắn chào hỏi.


— Chưa, nhưng nhìn thấy cái mái gáo dừa của nhóc làm anh muốn ngất xỉu lập tức đây." — Tích Dịch thở ra một hơi dài, cái mỏ hỗn lười biếng thường ngày lập tức kích hoạt. Anh lảo đảo tiến lại gần, thẳng tay cốc nhẹ một phát lên đầu cô. — Nhóc lùn tịt thế này đứng đây làm gì? Chắn đường anh đi ngủ.


Thơ hừ một tiếng rõ to, đôi mắt đen trừng lên. Cô giơ nắm đấm nhỏ xíu nhưng cứng ngắc ra đe dọa:


— Trận thứ 6 tới lượt tôi rồi. Tôi đến xem cái người chạm mức 92% có bị hóa điên như mụ già Na Uy không , để còn biết đường chuẩn bị bọc đá nện cho anh tỉnh.


Nghe Thơ nhắc đến trận đấu sinh tử, ánh mắt lờ đờ của Tích Dịch bỗng chốc đanh lại, sâu hoắm và sắc lạnh đúng bản chất của một thiên tài mưu lược. Anh tiến sát lại gần, cúi thấp người xuống để khoảng cách giữa hai gương mặt sát rạt. Sự chênh lệch chiều cao khiến Thơ hoàn toàn bị bao phủ bởi chiếc bóng lớn của anh.


— Nhóc à... Đừng có đùa. — Giọng Tích Dịch trầm xuống, mang theo hơi thở thực tế tàn nhẫn của thế giới năm 2206. — Cái thế giới này là một cái hũ nuôi cổ độc. Thằng Aiden mạnh thế kia còn bị anh bóp cho thua. Anh đã nhuốm đầy máu rồi. Nhóc đứng gần anh, không sợ anh bóp cổ nhóc sao?


Bầu không khí đột ngột đặc quánh lại. Thế nhưng, Lương Thơ không hề lùi bước. Cô nhìn thẳng vào đôi mắt sẫm màu chứa đầy sự tuyệt vọng và mệt mỏi của anh. Người Việt Nam không biết hai chữ sợ hãi, và cô — đại diện cho hệ "Khoáng vật" cứng cỏi — càng không biết sợ người anh lớn đã cùng mình lớn lên.


Thơ đột ngột đứng kiễng chân lên trên đôi giày đế dày, vươn hai bàn tay nhỏ nhắn ra, không chút kiêng dè mà thô bạo véo mạnh hai bên má của Tích Dịch, kéo căng vệt hoa văn ra.


— Bóp cái đầu anh ấy! Anh có biến thành quái vật 100% thì vẫn là cái tên lười chảy thây, chuyên gia ăn quỵt kẹo của tôi hồi ở khu thí nghiệm thôi! Nhìn cái mặt anh xem, quầng thâm như gấu trúc thế này mà bày đặt dọa ai?


Cái véo đau điếng và sự đanh đá vô tư của Thơ như một gáo nước lạnh dập tắt hoàn toàn sự hắc hóa của Tích Dịch. Anh đơ người ra, rồi khóe môi khẽ nhếch lên thành một nụ cười bất lực. Sự tàn nhẫn bay biến, chỉ còn lại sự dung túng dành riêng cho cô.


Tích Dịch đưa bàn tay to lớn bao bọc lấy hai bàn tay nhỏ của cô trên má mình, khẽ gỡ ra nhưng không buông, mà lười nhác đan chặt các ngón tay vào nhau.


— Đau đấy, nhóc con... — Cậu chàng cằn nhằn, nhưng hành động tiếp theo lại vô cùng ngọt ngào.


Tích Dịch bất thình lình buông lỏng toàn bộ cơ thể, đổ rạp người về phía trước, dụi đầu vào bờ vai nhỏ nhắn của cô gái một mét bốn chín. Anh lười biếng gối đầu lên vai Thơ, hít một hơi thật sâu mùi hương quen thuộc, trốn tránh mọi ánh mắt của camera giám sát ngoài hành lang.


—  Cho anh mượn vai năm phút. Đùi nhóc thì ngắn quá không gối đầu ngủ được, nên đứng chịu trận tí đi.


Thơ khựng lại, vành tai khẽ đỏ lên trước cái ôm bất ngờ của anh chàng cao lớn. Nhưng khi cảm nhận được bờ vai anh đang khẽ run lên vì kiệt sức sau trận chiến "nổ não" với Mỹ, cô lại mềm lòng. Đôi bàn tay nhỏ nhắn chứa đựng năng lực điều khiển đá tảng cứng rắn, giờ đây lại vô cùng dịu dàng, khẽ luồn vào mái tóc đen dài của Tích Dịch, nhẹ nhàng vuốt ve để vỗ về cơn ác mộng của anh.


— Nắm chắc phần thắng rồi về nước, tôi sẽ chỉ cho anh cách nuôi cá nhiệt đới  — Thơ nói nhỏ, giọng điệu kiên định như một lời thề sinh tồn.


— Ừm... Nhất định phải thắng đấy, nhóc Thơ. — Tích Dịch thì thầm trong mái tóc cô, bàn tay đang nắm lấy tay cô khẽ siết chặt lại.


Giữa đấu trường tàn khốc, nơi người ta phải giết nhau để sống, hai linh hồn thanh mai trúc mã đã tự sưởi ấm và chữa lành cho nhau theo một cách độc miệng nhưng ngập tràn ngọt ngào như thế.

---

Bạn đang đọc truyện trên: ZingTruyen.Xyz