ZingTruyen.Xyz

•| 𝑨𝒍𝒍 𝑻𝒐̂́ / 𝑻𝒉𝒐̛ |• 会いたい - 𝑵𝒉𝒐̛́ 𝒆𝒎

⌞ #01 - 𝑻𝒉𝒆 𝑩𝒐𝒚𝒔 𝑾𝒉𝒐 𝑮𝒆𝒕 𝑱𝒆𝒂𝒍𝒐𝒖𝒔 ⌝

vtioui11



⌞ #01 — 𝑻𝒉𝒆 𝑩𝒐𝒚𝒔 𝑾𝒉𝒐 𝑮𝒆𝒕 𝑱𝒆𝒂𝒍𝒐𝒖𝒔 ⌝


𝑪𝒐𝒖𝒑𝒍𝒆 : Albie x Lương Thơ x Hasuichi
𝑮𝒆𝒏𝒓𝒆 : Ghen ngầm • Thanh mai trúc mã • School life • OE

𓂃 𝑹𝒆𝒒𝒖𝒆𝒔𝒕  𝒃𝒚 : Daphnee14


---


Lương Thơ, Albie và Hasuichi là thanh mai trúc mã từ nhỏ. Giữa ba người họ luôn tồn tại một loại thần giao cách cảm kỳ lạ, một sợi dây liên kết vô hình gắn kết đến mức chỉ cần một cái nhướng mày, một cái đảo mắt nhẹ cũng đủ để đối phương thấu suốt người kia đang nghĩ gì.

Năm nay, cả ba bước vào một giai đoạn mới của tuổi trưởng thành. Albie và Thơ thuận lợi đỗ vào cùng một lớp 10, còn Hasuichi đã lên lớp 11, học ở dãy hành lang tầng trên.


Ngay từ ngày đầu tiên bước chân qua cánh cổng trường cấp ba, Lương Thơ đã nghiễm nhiên trở thành tâm điểm của vô số ánh nhìn dòm ngó. Với chiều cao vỏn vẹn một mét bốn chín, cô trông nhỏ xíu, lọt thỏm hoàn toàn khi đứng giữa đám đông học sinh. Thế nhưng, chính cái vóc dáng bé con như búp bê ấy lại sở hữu một mút hút nam châm khiến người ta không thể rời mắt. Cô cắt mái tóc đen nhánh ngắn cũn cỡn ngang gáy, phần mái bằng được tỉa cao hẳn lên trên đôi lông mày thanh tú, để lộ ra gương mặt bầu bĩnh và đôi mắt tròn xoe, đen lánh lúc nào cũng ngập tràn vẻ bướng bỉnh, bất cần. Sự tương phản giữa vóc dáng nấm lùn đáng yêu và khí chất "chị đại" gai góc khiến cô ấn tượng đến mức... gần như chẳng ai đi ngang qua mà không ngoái đầu nhớ đến cô.


Và cũng từ đó, những lá thư tỏ tình bắt đầu xuất hiện đều đặn trong hộc bàn lớp 10 của Thơ. Có người thật lòng yêu thích cái sự cá tính của cô, nhưng cũng có những kẻ chỉ vì thua cược trò chơi vớ vẩn nào đó mà tìm đến.


Biết rõ tính Thơ tuy thẳng thắn, gan dạ nhưng lại rất vô tư, hay vô tình tự chuốc rắc rối vào người, hai gã thanh mai trúc mã ngoài mặt thì giả vờ trêu chọc, nhưng trong lòng thì máu ghen đã sôi lên sùng sục đến phát điên.


Albie — cậu chàng mang hai dòng máu sở hữu vóc dáng cao ráo, làn da trắng muốt và gương mặt bảnh bao, đậm chất lãng tử phương Tây cùng mái tóc vàng nhạt hơi xoăn nhẹ, bù xù bồng bềnh — luôn là người có phản ứng bộc phát nhất. Mỗi lần đi ngang qua bàn Thơ, thấy cô đang cầm một phong thư màu hồng lóng lánh, Albie sẽ không nói không rằng giật phắt lấy. Đôi mắt xanh thẳm như đại dương của cậu lướt nhanh vài dòng chữ, rồi thô bạo vo tròn tờ giấy lại, ném một đường thẳng tắp vào sọt rác cuối lớp.


     — Viết văn dở tệ, chữ nghĩa thì như gà bới thế này mà cũng bày đặt trèo cao đem đi tỏ tình à? Đúng là rác mắt.


Cậu lầm bầm, gương mặt điển trai nhăn nhó, cau có ra mặt. Tiện tay, Albie còn lấy chai sữa dâu vị Thơ thích đặt mạnh xuống bàn cô như một cách "đánh dấu chủ quyền" đầy trẻ con.


Trong khi đó, Hasuichi khối trên thì chọn cách ghen của một người trưởng thành và đầy tính áp bức hơn. Cậu không nói nhiều, cũng chẳng thèm gom thư. Chỉ là từ ngày Thơ nổi tiếng, mỗi giờ ra chơi, người ta đều thấy nam thần tóc dài của khối 11 đều đặn xuất hiện tại hành lang lớp 10. Hasuichi đứng dựa lưng vào thành cửa sổ ngay cạnh chỗ Thơ ngồi, mái tóc đen dài ngang cằm cùng phần mái rủ che khuất một bên mắt trái càng làm tăng thêm vẻ trầm mặc, cô độc. Chiếc áo khoác đồng phục mỏng được cậu khoác hờ hững trên đôi bờ vai rộng vững chãi. Đôi mắt sắc lạnh còn lại của cậu cứ lơ đãng nhưng sắc lẹm quét qua một lượt đám con trai đang lảng vảng, có ý định dòm ngó quanh chỗ ngồi của Thơ. Áp lực vô hình từ Hasuichi tỏa ra đáng sợ đến mức mấy tên nam sinh lớp 10 chỉ biết run rẩy nuốt nước bọt, tự động giải tán không ai dám lại gần nữa.


.

.


Cho đến vào một buổi chiều tan học.


.


Giữa sân trường lộng gió, một đám đông hiếu kỳ bỗng tụ lại thành một vòng tròn lớn, tiếng xì xào, reo hò vang lên không ngớt. Ở chính giữa vòng vây đó chính là Lương Thơ. Đứng đối diện cô lúc này là một nam sinh khối 11 nổi tiếng đào hoa, kiểu công tử phong lưu, thay người yêu còn nhanh hơn thay áo. Trên tay hắn là một bó hoa hồng đỏ rực cỡ lớn, ánh mắt đầy vẻ tự mãn, cợt nhả nhìn cô gái nhỏ "một mét bốn chín" trước mặt:


— Anh thích em, làm bạn gái anh nhé?


Tiếng hú hét xung quanh nổi lên rầm rộ, đám đông liên tục hô "Đồng ý đi!". Nhưng chẳng một ai biết, đằng sau lưng gã, đám bạn xấu đang khúc khích cười, giơ điện thoại lên quay video để ghi lại chiến tích thắng cược nhảm nhí. Thơ đứng đó, hai tay đút túi áo khoác, đôi mắt đen lánh nheo lại đầy vẻ khinh bỉ. Cô còn chưa kịp mở miệng từ chối thì tin tức đã như vũ bão truyền đến tai những người cần biết.


Tại phòng tự học khối 11, một người bạn cùng lớp hớt hải chạy vào đập bàn Hasuichi:


— Hasuichi! Nguy rồi, thằng chả lăng nhăng lớp bên cạnh đang bày trò ép Thơ dưới sân kìa! Nghe bảo nó thua cá cược nên mới đem Thơ ra làm trò đùa!


Cả phòng học bỗng chốc im bặt. Hasuichi đứng bật dậy, lực mạnh đến mức chiếc ghế gỗ phía sau ngã rầm xuống đất. Gương mặt vốn luôn trầm mặc, điềm tĩnh của cậu trong phút chốc tối sầm hẳn lại, vệt đen u ám như nuốt chửng lấy đôi mắt. Không nói một lời, cậu lao thẳng xuống cầu thang với tốc độ kinh người.


Cùng lúc đó ở dãy lớp 10, Albie vừa nghe phong phanh tiếng bàn tán cũng lập tức ném mạnh cây bút trong tay xuống bàn, bẻ gãy cả ngòi mực. Gương mặt lãng tử thường ngày giờ đây tràn ngập sát khí, cậu tông cửa chạy đi, mái tóc bay ngược trong gió.


Dưới sân trường, gã đào hoa kia đang định bước tới gần Thơ hơn thì bỗng nhiên, đám đông đang hò hét reo hò bỗng tự động im bạt, dạt nhanh sang hai bên như gặp phải quái vật. Không khí xung quanh đột ngột giảm đi vài độ, ngột ngạt và nồng nặc mùi thuốc súng.


Albie và Hasuichi đồng thời xuất hiện, hai thân hình cao lớn che khuất cả ánh mặt trời chiều.Thơ còn chưa kịp hiểu chuyện gì xảy ra, một bóng hình quen thuộc đã chắn trước mắt cô. Albie bước tới, bàn tay to lớn, thô ráp vì tập luyện lập tức nắm chặt lấy cổ tay mảnh khảnh của Thơ. Lực tay của cậu có chút mất kiểm soát vì giận dữ, mạnh bạo kéo phắt cô gái một mét bốn chín ra phía sau lưng mình, dùng cơ thể mình bao bọc lấy cô.


— Khôn hồn thì biến cái mồm của mày đi.


Albie gằn giọng, đôi mắt xanh của cậu giờ đây không còn sự lãng tử thường ngày mà lạnh thấu xương, ghim chặt vào tên khối 11 kia. Cậu tiến thêm một bước, bàn tay còn lại siết chặt thành nắm đấm đến kêu răng rắc:


  — Nếu mày còn dám đem mấy cái trò cá cược bẩn thỉu đó ra để đùa giỡn với Thơ thêm một lần nào nữa... Tao không chắc mày còn đủ nguyên vẹn để lết xác tốt nghiệp khỏi cái trường này đâu.


Tên đào hoa cứng họng, nụ cười trên môi tắt ngấm trước sát khí điên cuồng của Albie. Chưa kịp để hắn hoàn hồn, Hasuichi từ phía sau đã lạnh lùng tiến lên một bước. Cậu đứng chắn hẳn trước mặt Thơ, tấm lưng rộng lớn, vững chãi khoác chiếc áo choàng đồng phục đen che khuất hoàn toàn cô khỏi những ánh nhìn tò mò, soi mói từ xung quanh. Hasuichi rũ hàng mi dài xuống, khóa chặt mục tiêu, từ đôi môi mỏng chỉ thốt ra đúng một chữ duy nhất:


— Cút.


Ngắn gọn nhưng uy lực ngút trời. Ánh mắt đen kịt như hố sâu không đáy của Hasuichi khiến tên kia mặt cắt không còn một giọt máu, chân tay bủn rủn. Chỉ vài giây sau, gã công tử lăng nhăng ôm chặt bó hoa, cùng đám bạn chí cốt cụp đuôi bỏ chạy trối chết trong sự ngơ ngác của toàn trường.


---

.

.

.

.

Bonus


---

Cơn bão thịnh nộ đi qua, trả lại không gian yên bình cho con đường nhựa quen thuộc dẫn về nhà. Ánh hoàng hôn vàng óng như mật ngọt buông xuống, nhuộm đỏ rực cả ba bóng lưng đang lững thững đi bên nhau.


Lương Thơ đi ở chính giữa, lọt thỏm và nhỏ bé một cách đáng yêu giữa hai thân hình cao lớn. Cô đút hai tay vào túi áo khoác rộng, đôi mắt tròn xoe ngước lên nhìn hai cái mặt đang "bưng bít" cảm xúc ở hai bên, cất giọng tinh nghịch phá vỡ sự im lặng:


— Này... hai cậu vừa nãy là đang ghen đấy à?


Albie đang đi bên cạnh suýt chút nữa thì sặc nước bọt. Gương mặt lãng tử phương Tây của cậu chàng lập tức quay ngoắt sang hướng khác để che giấu vệt đỏ lựng đã lan ra tận vành tai. Cậu thô bạo vò rối mái tóc của mình, gào lên để lấp liếm sự bối rối:


— Ai... Ai thèm ghen với cái đồ nấm lùn một mét bốn chín, tóc mái gáo dừa nhà cậu chứ?! Đừng có mà tự luyến! Chỉ là tôi ngứa mắt cái thằng cha rác rưởi đó thôi! Mà cậu cũng ngốc vừa thôi chứ, đứng im như phơi bài cho nó chọc ghẹo à?


Thơ bật cười trước vẻ xù lông xù cánh của cậu bạn. Nhưng ngay lúc ấy, một hơi ấm quen thuộc và dịu dàng bỗng chốc bao phủ lấy đỉnh đầu cô.


Hasuichi khẽ nghiêng người, bàn tay lớn của cậu nhẹ nhàng đặt lên mái tóc đen ngắn mềm mại của Thơ, những ngón tay thon dài khẽ xoa xoa phần mái bằng bướng bỉnh một cách đầy sủng ái. Cậu nhìn cô bằng ánh mắt chỉ dành riêng cho một mình cô, dịu giọng nói khẽ:


— Đừng nghe Albie nói nhảm. Chỉ cần Thơ không sao, chỉ cần Thơ bình an là được. Sau này có chuyện gì, cứ đứng im một chỗ, anh sẽ luôn là người đến trước..


Bước chân của Thơ bỗng khựng lại một nhịp, nhịp tim trong lồng ngực nhỏ bé đột nhiên đập lệch đi một nhịp vì sự dịu dàng quá đỗi này. Phía bên kia, Albie thấy Hasuichi ra chiêu liền cắn răng hậm hực, nhưng vành tai thì đã đỏ bừng lên như sắp nhỏ máu.


Gió chiều muộn thổi qua mang theo cái se lạnh của buổi hoàng hôn. Hasuichi lặng lẽ dịch bước chân sang bên phải nửa bước, dùng tấm lưng rộng lớn của mình để chắn hoàn toàn hướng gió lùa cho cô. Ở bên còn lại, Albie dù vẫn giả vờ quay mặt đi chỗ khác hờn dỗi, nhưng cánh tay dài của cậu đã âm thầm hạ xuống. Cậu chàng len lén dịch tay sang sát bên cạnh Thơ, rồi thật chậm, thật khẽ, đầu ngón tay của cậu chạm nhẹ vào những ngón tay cô trong túi áo khoác hờ. Cảm nhận được cái chạm vụng về nhưng nóng rực của Albie, Thơ khẽ mỉm cười, ngón tay út của cô cũng khẽ móc ngược lại, siết nhẹ lấy tay cậu.


Không ai nói với ai lời nào nữa. Trên con đường ngập tràn sắc đỏ của hoàng hôn, ba bóng lưng cứ thế kéo dài, hòa vào nhau. Có những cử chỉ chiếm hữu ngầm, có những sự bảo hộ thầm lặng... chẳng cần phải thốt ra thành lời, vẫn nghe rõ ràng và ngọt ngào hơn bất cứ lời tỏ tình hoa mỹ nào trên thế giới.


---

Mình viết phèn, non,mong bạn Không chê>︿<


Bạn đang đọc truyện trên: ZingTruyen.Xyz