ᴋᴇᴏnʜʏᴇᴏɴ [ᴄᴠ] | 𝒃𝒂̣𝒏 𝒕𝒓𝒂𝒊, 𝒄𝒉𝒐 𝒕𝒐̛́ 𝒂̆𝒏!!!
68.
Ngày đầu năm mới, Nghiêm Sơn Hoàng hiếm thấy dậy sớm.
Nghiêm Sơn Hoàng ngồi xếp bằng trên giường, thụy nhãn mông lung ngáp một cái, lại đẩy An Khánh Huy ra.
"An ca, rời giường đi, nghe nói ngày đầu tiên mỗi năm ngủ nướng, cả năm ngày nào cũng sẽ ngủ nướng! Cậu không muốn suốt ngày dậy muộn đi trễ chứ? Rời giường, rời giường!"
Đẩy chưa được hai cái, cổ tay đột nhiên bị nắm lấy kéo xuống, Nghiêm Sơn Hoàng mất thăng bằng, gục trên giường.
An Khánh Huy kéo người vào trong ngực, hôn hôn trán, giữa lông mày mang theo chút nóng nảy, theo lời Nghiêm Sơn Hoàng.
"Ngủ thêm với An ca của cậu một lát."
Nói xong, chăn tung lên, phủ lên người.
Ý chí Nghiêm Sơn Hoàng bền bỉ, tiếp tục niệm.
"Mặc dù chăn rất ấm, nhưng vẫn rời giường đi! Bọn mình đi ăn sáng, tớ đọc manga, cậu làm đề, ngày đầu năm mới -"
"Nghiêm Sơn Hoàng."
An Khánh Huy hơi rũ mắt, có chút không kiên nhẫn.
Nghiêm Sơn Hoàng dừng lời, còn có chút mong đợi mà nghĩ, An Khánh Huy chẳng lẽ muốn nổi giận với cậu sao? Hoặc là ở trên giường đánh lộn?
Vừa nghĩ như vậy, còn có chút hăng hái!
Không nghĩ tới một giây sau, An Khánh Huy hôn tới.
Môi dán môi, rất mềm.
Một lúc lâu, xác định Nghiêm Sơn Hoàng an tĩnh, An Khánh Huy một lần nữa nhốt người.
"Ngoan chút, ngủ đi."
Nghiêm Sơn Hoàng bị hôn có chút lơ mơ, tinh thần bay mất mà đáp ứng.
"Được, được."
Thế là buổi sáng đầu tiên của năm mới, hai người cùng nhau ngủ nướng.
Ngủ nướng khoan khoái, Nghiêm Sơn Hoàng vẫn chưa hoàn toàn tỉnh táo, nghe thấy tiếng gõ cửa, cậu chôn đầu vào trong ngực An Khánh Huy.
"Ồn quá đi . . . . . ."
Lẩm bẩm xong, phát giác An Khánh Huy đứng dậy xuống giường, đi mở cửa.
Cửa vừa mở ra, Phạm Mạnh Tiến và Kim Châu Hưng nhất tề vọt vào trong cửa, lại vội vàng khóa cửa lại.
"Đụ mẹ, thời tiết lại giảm mấy độ, lạnh thành chó rồi! Phòng lạnh toàn dựa vào lực ý chí, lực ý chí của tao sắp không chống cự nổi nữa rồi!"
Tối qua An Khánh Huy rạng sáng mới ngủ, bị đánh thức vẻ mặt còn hơi lạnh.
"Chuyện gì?"
Kim Châu Hưng lạnh tới dậm chân.
"An ca, mày ngủ quên à? Không phải đã nói Mã Đinh thi, chúng ta phải đi cổ vũ nó sao?"
Nghiêm Sơn Hoàng từ trong phòng ngủ rống lên một tiếng.
"Tớ chưa quên! Một rưỡi chiều mới thi!"
Phạm Mạnh Tiến vui vẻ.
"Tiểu thiếu gia, đủ huynh đệ!"
*******
Trước đến quán canh ăn trưa, 4 người quay đầu đến một Video Arcade lớn nhất gần đường Thanh Xuyên.
Ông chủ treo một hoành phi đỏ chót ở cửa Video Arcade, hết sức vui vẻ, viết 9 chữ to "Cuộc thi đấu gắp gấu bông lần thứ 3".
Cửa còn dựng một tấm bảng, nội dung viết hết sức chính thức, gì mà chào mừng ngày lễ Nguyên Đán, cảm ơn sự ủng hộ của quần chúng đông đảo, tổng kết lại, chính là giảm giá 88% toàn bộ.
Trên mặt Phạm Mạnh Tiến để lại sẹo, da ngăm đen, đầu cua, thoạt nhìn rất không dễ chọc. Lúc không nói không cười, mọi người đều cảm thấy hắn là đại lão đến từ nơi nào đó, nháo nhào nhường đường.
Xuyên qua đám người, Phạm Mạnh Tiến đập "bộp" 3 đồng tiền đăng ký lên mặt bàn.
"Tôi muốn đăng ký cuộc thi này!"
Ánh mắt ông chủ quét qua vết sẹo trên mặt Phạm Mạnh Tiến, vội vàng nói.
"Được! Đương nhiên có thể! Ngài, mời ngài!"
Nghiêm Sơn Hoàng và An Khánh Huy, Kim Châu Hưng đứng bên ngoài, nhìn quanh tình huống bên trong.
Kim Châu Hưng đỡ đỡ mắt kính.
"Tao nhìn Mã Đinh, sao luôn cảm thấy cả người nó tràn ngập khí thế nuốt vạn dặm như hổ? Nó nhất định có thể cầm hạng nhất chứ?"
Vừa nói, lại chỉ chỉ tuyển thủ dự thi chờ đăng ký xếp hàng phía sau Phạm Mạnh Tiến.
"Mấy người đằng sau, lớn nhất chưa hết cấp 2, nhỏ nhất nhất định đang học tiểu học, giờ nếu bị thua, mỗi người đến cửa hàng sửa chữa ô tô, cũng có thể kéo Mã Đinh ra giễu một lần! Về phần tao, có thể cười nó 20 năm!"
"Hẳn có thể cầm hạng nhất."
Nghiêm Sơn Hoàng lại do dự.
"Nói thì nói như vậy, nhưng tớ sao luôn có chút . . . . . . dự cảm không tốt lắm?"
Một rưỡi, thi đấu bắt đầu, An Khánh Huy xắn tay áo, đứng trước máy gắp thú, còn vững vàng đứng tấn.
Ông chủ đã dẫn nhiều lần, cầm micro bắt đầu giải thích.
"Hiện tại, tuyển thủ số 1 của chúng ta, đã xung phong, anh dũng không sợ mà dẫn đầu cầm lấy cần điều khiển! Đây là thời khắc xúc động lòng người cỡ nào! Đây là thời khắc làm người ta say mê cỡ nào! Đây chính là mị lực của thi đấu! . . . . . ."
Nghiêm Sơn Hoàng nghe một lát.
"Tớ cảm thấy ông chủ này, nên đi thuyết minh cuộc thi thể thao điện tử!"
Kim Châu Hưng cũng bị thanh thế của ông chủ dọa.
"Ha ha ha đúng! Gắp thú bông không bảo vệ được thuyết minh sục sôi dâng trào như vậy!"
Thi đấu tổng cộng tiến hành 20 phút, Phạm Mạnh Tiến gắp đến 4 con, tiếc nuối thảm bại.
". . . . . . Xem tuyển thủ số 1 của chúng ta, đứng trước máy thú bông, bóng lưng thê lương! Thất bại lần này không sao cả, để nước mắt của chúng ta vương trên sân thi đấu, sang năm lại thi!"
"Biến mẹ ông đi sang năm lại thi."
Phạm Mạnh Tiến thấp giọng lẩm bẩm, lại buông trục quay ra, nhìn 4 con thú mình gắp ra được - Con nào cũng mắt to, giống như đang mang theo khinh bỉ đối với mình.
Nghiêng đầu nhìn về phía hạng nhất đứng bên cạnh mình - một học sinh tiểu học đeo kính gọng đen.
"Em học lớp mấy?"
Học sinh tiểu học có chút sợ, nuốt nước bọt, trả lời.
"Lớp 4."
Phạm Mạnh Tiến đưa tay, vỗ vỗ vai học sinh tiểu học.
"Lớp 4, phải ở trường học hành cẩn thận, làm bài tập ở nhà nhiều, đến lớp học thêm, biết không?"
Từ Video Arcade đi ra, Kim Châu Hưng dẫn đầu cười ha ha. Nghiêm Sơn Hoàng cũng không nhịn được, kéo tay An Khánh Huy cười muốn đau sốc hông.
"Đụ mẹ, ông chủ kia còn tưởng mày muốn đấm mỗi anh bạn nhỏ một cái, vội vàng cho mày 4 con gấu, trấn an đại lão tức giận thi đấu thua, mời mày ra ngoài ha ha ha!"
Nghiêm Sơn Hoàng chờ Kim Châu Hưng nói xong, cũng học ngữ khí Phạm Mạnh Tiến.
"Học sinh tiểu học, nên học hành cẩn thận, đến tham gia thi cướp hạng nhất của anh làm gì?!"
Phạm Mạnh Tiến trợn mắt.
"Cười cười cười, mỗi đứa một con gấu còn chưa đủ chặn mồm bọn mày?"
Tay Kim Châu Hưng khoác lên vai Phạm Mạnh Tiến.
"Rồi rồi rồi, không cười nữa! Mã Đinh hổ thẹn đã thua dưới tay một học sinh tiểu học lớp 3, có cần bật lon bia bày tỏ chút chí khí không?"
"Lớp 4! Tiên sư đứa nào lớp 3!"
Phạm Mạnh Tiến giật tay Kim Châu Hưng ra, nhìn về phía An Khánh Huy một tay xách gấu bông, một tay kéo Nghiêm Sơn Hoàng.
"An ca, uống không?"
"Ừ, uống."
An Khánh Huy lại thêm câu.
"Không được buồn, sang năm lại thi."
Nghiêm Sơn Hoàng bổ đao.
"Mã Đinh có thể khổ luyện kỹ thuật, tranh thủ sang năm đánh bại học sinh tiểu học lớp năm!"
"Còn là anh em không?"
Phạm Mạnh Tiến lại làm một động tác dao cắm ngực.
"An ca, mày vẫn mặc kệ?"
An Khánh Huy đáp.
"Mặc kệ, tùy cậu ấy vui."
Phạm Mạnh Tiến. ". . . . . ."
Đến quán quen, mua mấy lon bia, bốn người cùng đến bờ sông Thanh Xuyên.
Bờ sông gió lớn, Kim Châu Hưng run lẩy bẩy.
"Trời mẹ, Mã Đinh tiên sư mày không phải thua thi đấu gắp thú bông sao, đáng để nghĩ không thông nhảy sông tự vẫn sao?"
Phạm Mạnh Tiến nhấc chân đạp bắp chân Kim Châu Hưng, dọa Kim Châu Hưng vội vàng trốn sang bên cạnh, một bên gào.
"Ngoài nhảy sông tự vẫn, tao không tìm được lý do nào khác, có thể khiến mày dẫn bọn tao đến bờ sông, lạnh như chim cút!"
Tay Nghiêm Sơn Hoàng trực tiếp đút vào trong túi áo An Khánh Huy sưởi ấm.
"Còn có còn có, Mã Đinh là muốn rắc nước mắt xuống sông!"
Bị gió thổi lạnh thấu tim, Phạm Mạnh Tiến cũng có chút hối hận đã đến bờ sông, nhưng ông bà đã dạy - đến thì cũng đến rồi.
Hắn hết sức kiên định lôi kéo người, ngồi một hàng ở bờ sông, lại từ trong túi ni lông, lấy bia ra phân chia.
Mọi người đều là vị thuần, chỉ Nghiêm Sơn Hoàng được chia một lon bia dứa.
Nghiêm Sơn Hoàng cũng không chọn, bia dứa thì bia dứa, dù gì cũng có một chữ bia.
Phạm Mạnh Tiến đang bíp bíp mấy hôm trước cửa hàng sửa chữa ô tô gặp phải một vị khách kỳ cục, lại đắc ý về kỹ thuật sửa chữa mới mà mình học được.
Kim Châu Hưng tấm tắc tán dương theo, lại đột nhiên nhớ tới một đề, vội vàng hỏi An Khánh Huy.
Nghe An Khánh Huy giảng đề cặn kẽ cho Kim Châu Hưng, Nghiêm Sơn Hoàng ôm gấu bông, nhìn mặt sông, không nhịn được cười lên.
Nghiêm Sơn Hoàng rất thích cuộc sống như vậy.
*******
Tết Nguyên Đán vừa qua, thời gian liền trôi nhanh hơn trước khó giải thích được.
Từng tờ bài thi các môn xếp chồng chất, giống như chỉ thời gian chớp mắt mấy cái, đã đến thi cuối kỳ.
Một ngày trước kỳ thi, Mộng ca gửi lời mời.
"Quán Champs Élysées ở con phố mỹ thực bên ngoài, có set ăn 105, buổi trưa muốn đến đó ăn không? Lấy vận may!"
Nghiêm Sơn Hoàng không hiểu.
"Tại sao ăn là có thể lấy vận may?"
"Hoa khôi trường, mày xem, một set ăn 105, ăn xong cách điểm tối đa thêm 1 bước! Tao đang nghĩ, có phải rất có lý không!"
Nghiêm Sơn Hoàng cảm thấy, những cái này toàn mê tín! Nhưng Nghiêm Sơn Hoàng vẫn khuất phục dưới cái đẹp của mọi người, cùng đi theo.
Buổi chiều học xong, trong lớp bắt đầu hành hạ bàn. Tiếng chân bàn ma sát với mặt đất, mài tới mức lỗ tai khó chịu.
Nghiêm Sơn Hoàng ngồi hàng cuối cùng, dịch bàn ghế rất tiện.
Nghiêm Sơn Hoàng ngồi xổm trên đất, từ hộc bàn lục đồ ra, sau đó phát hiện, sự kiện ly kỳ mà mỗi học kỳ sẽ phát sinh quả nhiên lại tái hiện.
Bút của Nghiêm Sơn Hoàng rõ ràng một vốc, giờ tổng cộng chỉ tìm được 1 cái nắp bút. Về phần tẩy gì đó, đã sớm không thấy bóng dáng 800 năm.
Thấy trên bàn An Khánh Huy xếp mấy cây bút, Nghiêm Sơn Hoàng đưa tay mò một cây, ở trên tay quay một vòng.
"Trưng dụng nhá! Sẽ không không cho chứ?"
An Khánh Huy cụp mắt nhìn Nghiêm Sơn Hoàng, bỗng nhiên ghé sát, ngữ khí chậm rãi nói câu.
"Người đều đã là của cậu."
Nghiêm Sơn Hoàng sợ nhất cái gì?
Sợ nhất, chính là An Khánh Huy thỉnh thoảng làm một lần như vậy. Lời nói rất bình thường, không chút lẳng lơ. Nhưng sẽ gãi ngứa đầu tim Nghiêm Sơn Hoàng không xong.
Buổi tối tắm rửa xong, Nghiêm Sơn Hoàng quấn đồ ngủ nhung mềm, tay khoác lên đầu gối An Khánh Huy, chờ An Khánh Huy cắt móng tay cho cậu.
Đèn bàn không đủ sáng, sợ cắt đau Nghiêm Sơn Hoàng, An Khánh Huy đứng dậy, bật đèn trần lên.
Bấm móng tay là của Nghiêm Sơn Hoàng, lưỡi sắc, mặt trên còn có sticker trang trí.
Đường cong ngón tay cầm bấm móng tay của An Khánh Huy gọn gàng lại rõ ràng, rất đẹp.
Nghiêm Sơn Hoàng nhìn một cái, lại nhìn một cái, cuối cùng không nhịn được, cúi đầu hôn mu bàn tay An Khánh Huy, cùng với khớp xương mượt mà nhô ra. Hôn xong, còn làm bộ chưa xảy ra cái gì, lại lần nữa ngồi yên ổn.
"Đúng rồi, tớ nghĩ tới, lúc tớ mới đánh thức thói xấu hút máu này, móng tay với tóc dài cực kỳ nhanh! Hồi đó, móng tay tớ ngày nào cũng cắt, một ngày không cắt, giống y móng vuốt của tiểu quái thú vậy. Tóc cũng thế, khoảng một tuần không cắt, tóc có thể dài đến eo!"
Tay Nghiêm Sơn Hoàng chống cằm.
"Cơ mà cũng không lâu lắm, đã lại khôi phục bình thường, khiến tớ cảm giác mình giống như thực vật, đang thời kỳ trổ mã nhanh, phát dục xong, liền dừng."
An Khánh Huy cắt móng tay giúp Nghiêm Sơn Hoàng luôn luôn rất chuyên chú, chờ sau khi cắt xong móng ngón trỏ, mới mở miệng nói chuyện.
"Có phải sợ lắm không?"
"Ừm, ban đầu không để ý, sau đó rất sợ. Nhưng mà....."
"Nhưng mà cái gì?"
"Nhưng mà sau đó cậu nói với tớ, bảo tớ đừng sợ, tớ thật sự không sợ nữa."
Khả năng không cách nào dùng lời chính xác hình dung ra, rốt cuộc là cảm giác thế nào, nhưng Nghiêm Sơn Hoàng đoán, cho dù rất lâu rất lâu sau này, cậu cũng sẽ nhớ rõ ràng đêm hôm đó, An Khánh Huy ngồi bên cạnh cậu, nói với cậu, đừng sợ.
Trong lòng đột nhiên dâng lên kích động, Nghiêm Sơn Hoàng rút ngón tay, trực tiếp bổ nhào lên người An Khánh Huy. Lực có chút không khống chế được, kéo theo cả ghế An Khánh Huy ngồi, bị đẩy lui về phía sau mấy tấc.
An Khánh Huy ôm chắc người, ném bấm móng tay trong tay đi, còn chưa kịp nói chuyện, Nghiêm Sơn Hoàng đã nhắm vào bờ môi anh, cắn tới.
Động tác vừa hung vừa mãnh liệt, giống như mèo con bị kích thích.
Đôi môi An Khánh Huy bị hôn phát đau, khóe môi tràn ra nụ cười.
"Gấp vậy?"
Nghiêm Sơn Hoàng không có tâm tư trả lời.
Nghiêm Sơn Hoàng phát hiện, hôn môi thật sự là một trong những chuyện tốt đẹp nhất trên thế giới.
Rất nhiều tâm tình không có cách nào dùng ngôn ngữ diễn đạt chính xác, rất nhiều tình cảm không có cách nào biểu đạt rõ ràng.
Nhưng hôn thì có thể.
Nghiêm Sơn Hoàng thật sự rất thích người này.
Lực hôn của Nghiêm Sơn Hoàng lại nặng thêm không ít, An Khánh Huy tùy ý cậu, mặc cậu hôn.
Cũng không lâu lắm, Nghiêm Sơn Hoàng mút môi An Khánh Huy, ngược lại khiến toàn thân mình nhũn ra.
Lúc này, tay An Khánh Huy nâng mông Nghiêm Sơn Hoàng, trực tiếp bế cậu lên.
Nghiêm Sơn Hoàng sợ hết hồn, vội vàng bám trên người An Khánh Huy.
"An Khánh Huy, cậu làm gì?"
An Khánh Huy ôm người, mấy bước đã đến cửa.
"Tắt đèn."
Nghiêm Sơn Hoàng không hiểu, nhưng vẫn nghe lời tắt đèn đi.
Tầm mắt lâm vào bóng tối, mắt còn chưa thích ứng, không nhìn thấy cái gì.
Không chút báo trước nào, Nghiêm Sơn Hoàng bị chống lên cửa.
Hô hấp An Khánh Huy tập kích tới gần, thậm chí cố ý ngậm vành tai Nghiêm Sơn Hoàng.
"Như vậy có phải kích thích hơn không?"
Ngoài cửa chính là hành lang, An Khánh Huy ở phòng thứ 2 từ dưới lên của tầng này, ngoài cửa hẳn sẽ không có người đi qua, nhưng Nghiêm Sơn Hoàng vẫn theo bản năng khẩn trương.
"An Khánh Huy -"
Đúng lúc này, cách vách đột nhiên vang lên tiếng gõ cửa, sau đó là tiếng Mộng ca.
"Hoa khôi trường, có đây không?"
Sống lưng Nghiêm Sơn Hoàng cứng đờ.
An Khánh Huy lại rất thích phản ứng của cậu, dọc theo bên gáy Nghiêm Sơn Hoàng, chậm chạp hôn, cuối cùng dừng ở khóe môi.
Phía ngoài, Mộng ca vẫn đang gõ cửa cách vách, phát hiện không có phản ứng, lẩm bẩm.
"Hoa khôi trường muộn vậy chẳng lẽ ra ngoài đi dạo?"
Rất nhanh, cánh cửa mà Nghiêm Sơn Hoàng dựa lưng vào, truyền đến chấn động và tiếng vang - Mộng ca đang gõ cửa.
"An thần có đây không?"
Dưới ngón tay dùng sức theo ý thức, Nghiêm Sơn Hoàng bám chặt trên lưng An Khánh Huy, thậm chí ngừng thở, chỉ sợ người ngoài cửa nghe thấy động tĩnh rất nhỏ của mình.
An Khánh Huy liếm hôn khóe môi Nghiêm Sơn Hoàng, dùng âm khí hỏi.
"Thích không?"
Cánh cửa chấn động, tiếng gõ giống như rơi vào màng nhĩ, Nghiêm Sơn Hoàng lại cảm thấy rất nóng, thậm chí bởi vì khẩn trương và kích động, đầu ngón tay cũng run lên.
Nghiêm Sơn Hoàng nhỏ tiếng trả lời.
"Th . . . . . . thích."
An Khánh Huy không hài lòng, lại hỏi.
"Muốn tớ hôn cậu không?"
An Khánh Huy ở khóe môi trêu chọc, nhưng không có chút động tác kế tiếp.
Nghiêm Sơn Hoàng cảm giác mình muốn điên rồi, đuôi mắt cậu ướt át.
". . . . . . Muốn."
Nhớ tới xưng hô tối hôm đó Nghiêm Sơn Hoàng gọi, con ngươi An Khánh Huy sâu đen.
"Gọi ca, liền hôn cậu, được không?"
Lo âm thanh của mình bị người ngoài cửa nghe thấy, nhưng lại muốn An Khánh Huy hôn, Nghiêm Sơn Hoàng cố gắng đè giọng, run rẩy gọi.
"Ca, mau hôn tớ."
Bạn đang đọc truyện trên: ZingTruyen.Xyz