ᴋᴇᴏnʜʏᴇᴏɴ [ᴄᴠ] | 𝒃𝒂̣𝒏 𝒕𝒓𝒂𝒊, 𝒄𝒉𝒐 𝒕𝒐̛́ 𝒂̆𝒏!!!
67.
Đêm đó trở về, Nghiêm Sơn Hoàng liền mơ một giấc mơ hết sức phong phú.
Trong giấc mơ là ban ngày, trong lớp không một bóng người, trên bảng đen viết chi chít, rèm cửa sổ bị gió thổi bay, Nghiêm Sơn Hoàng và An Khánh Huy ngồi ở hàng cuối lớp hôn môi.
Nghiêm Sơn Hoàng rất hồi hộp, ngoài cửa không ngừng có người đi qua, cậu phân tâm, cố gắng phân biệt âm thanh, đi qua cửa có thầy trưởng khoa thầy trưởng khoa, lão Diệp, thậm chí còn có Mộng ca và Triệu Vũ Phàm.
Càng khẩn trương, Nghiêm Sơn Hoàng luôn cảm thấy, một giây sau, những người này liền sẽ đẩy cửa lớp đi vào.
Nhưng An Khánh Huy lại ôm eo Nghiêm Sơn Hoàng, không có chút ý tứ buông tay.
Tiếng khóa cửa truyền đến, dây cung trong lòng Nghiêm Sơn Hoàng đột nhiên căng thẳng, bắt đầu vùng vẫy.
"Nghiêm Sơn Hoàng?"
Mở mắt, nhìn khuôn mặt An Khánh Huy gần trong gang tấc, Nghiêm Sơn Hoàng mới kịp phản ứng, nằm mơ rồi.
Vị trí sau eo, cánh tay An Khánh Huy ôm Nghiêm Sơn Hoàng, hai người dán rất gần.
Thanh đới của Nghiêm Sơn Hoàng khô khốc.
"Tớ, tớ nằm mơ."
Có chút khó chịu, Nghiêm Sơn Hoàng lặng lẽ cử động, ở trong lòng cầu nguyện An Khánh Huy đừng phát hiện.
Nhưng cầu nguyện không có tác dụng.
An Khánh Huy nửa nhắm mắt, dùng chóp mũi của mình, cọ qua chóp mũi rất vểnh của Nghiêm Sơn Hoàng.
"Mơ gì thế, phản ứng lớn vậy?"
Bởi vì là nửa đêm bị đánh thức, giọng An Khánh Huy rất khàn, lại thấp, âm cuối ngắn, nhưng giống như cành cây gợn qua mặt nước, lưu lại sóng gợn hồi lâu không tan đi.
Nghiêm Sơn Hoàng nghĩ, mình mơ như vậy, hình như cũng không kỳ quái gì hết. An Khánh Huy như vậy, ai chống đỡ được chứ!
"Tớ mơ thấy bọn mình hôn môi ở lớp."
Nghiêm Sơn Hoàng liếm liếm đôi môi khô khốc.
"Có rất nhiều người đi qua cửa, tớ rất hồi hộp."
Hơi nóng, Nghiêm Sơn Hoàng ở khóe môi An Khánh Huy, nhanh chóng chạm một cái, không tự chủ nhẹ giọng gọi.
"Ca."
Tay An Khánh Huy vỗ nhẹ sau eo Nghiêm Sơn Hoàng ngừng lại.
"Hửm?"
"Ca, cậu hôn hôn tớ."
Đột nhiên, con ngươi An Khánh Huy trở nên thâm trầm, môi anh động đậy, nói câu gì đó, Nghiêm Sơn Hoàng không nghe rõ lắm.
Đến lúc An Khánh Huy mút cắn môi cậu, Nghiêm Sơn Hoàng mới mơ hồ phân biệt được, An Khánh Huy vừa nãy nói, hình như là, đòi mạng?
*******
Hôm sau, bắt đầu từ tự học buổi sáng, cả lớp đã rất ồn ào.
Giáo viên Tiếng Anh vốn muốn giảng nội dung mới, cuối cùng đổi thành luyện nghe. Lão Diệp trực tiếp hơn.
"Biết tâm của các em, đã sớm bay đến hội trường lớn, đâu có lòng nghe ông già này dài dòng? Tự học tự học, nắm chắc thời gian làm xong bài tập, kỳ nghỉ Nguyên Đán có thể chơi tẹt ga rồi!"
Nói xong, ông ngồi xuống ghế, vặn mở cốc giữ nhiệt, đầy mặt hưởng thụ từ từ uống trà cẩu kỷ lười ươi.
Triệu Vũ Phàm xoay người, nhỏ giọng hỏi Nghiêm Sơn Hoàng
"Lát xem tiệc tối xong, không phải có thể rời đi sao, tao định dẫn bạn gái tao đi xem phim."
Hắn nói đến 3 chữ "bạn gái" (nữ bằng hữu), còn rất ngượng, lại hỏi.
"Tao muốn dẫn cô ấy đi xem tập phim chiếu mới nhất, lần trước mày không phải đã đi xem sao, hay không?"
Nghiêm Sơn Hoàng cảm thấy đề tài này quá khó.
Mặc dù ngồi đủ 2 tiếng ở rạp chiếu phim, nhưng thật sự không biết rốt cuộc diễn cái gì.
Dùng cùi chỏ chọt chọt An Khánh Huy.
"An Khánh Huy, bộ phim bọn mình lần trước xem, hay không?"
An Khánh Huy cho ra đáp án.
"Không biết."
An Khánh Huy cũng không xem?
Nghiêm Sơn Hoàng không kịp nghĩ, tìm lý do.
"Bọn tao ngủ gật hết, không để ý diễn những cái gì."
Triệu Vũ Phàm nghĩ, hai người đều ngủ gật, vậy phim khẳng định không hay.
"Được, vậy tao đổi bộ khác, nghiên cứu thêm review phim!"
Sắc trời tối xuống, truyền thanh trong trường trước tiên mở một bản giao hưởng《Đoàn kết chính là sức mạnh》sục sôi, sau khi rung đau tai người ta, tiếng thầy tổng phụ trách mới xuất hiện.
"Các em, bây giờ chúng ta dựa theo thứ tự lớp, lần lượt đi lên hội trường lớn, tham gia hội diễn văn nghệ Nguyên Đán, các em phải tuân thủ trật tự . . . . . ."
Tầng trên tầng dưới toàn tiếng chấn động "thùng thùng thùng", Lý Hoa nhìn chăm chăm cái loa treo trên vách tường.
"Hiểu rồi, thầy tổng phụ trách gần đây đổi khẩu vị, chuộng nhạc nhiệt huyết vang dội."
Mọi người nhớ tới tiếng chuông rời giường trời còn chưa sáng đã bật của trường, đều tỏ vẻ đầy đồng cảm.
Hội trường lớn của trường tư Gia Ninh thật sự vô cùng lớn, lắp đặt cũng rất online, có thể nói là lộng lẫy, dù sao từ trong ra ngoài lộ ra hai chữ— Có tiền.
Nghiêm Sơn Hoàng mỗi lần đi vào, đều có loại ảo giác hai mắt mình sắp mù.
Bởi vì là đi theo khối lớp, bọn Nghiêm Sơn Hoàng là lớp của khối 11 đi vào trước nhất, lớp 12 tiếp sau đoán chừng vẫn còn ở lớp học.
Nhiều người, tốc độ vào sân cũng chậm, Nghiêm Sơn Hoàng đã đoán được, chắc phải gần nửa tiếng mới xong được.
Trên màn hình lớn của sân khấu, đang phát tuần hoàn bài hát của trường tư Gia Ninh. Trong hội trường lớn nhao nhao, mấy giáo viên muốn giữ trật tự, không có chút hiệu quả, cuối cùng dứt khoát từ bỏ.
Các học sinh đều rất hưng phấn.
Thật ra không câu nệ là hoạt động gì, chỉ cần không phải ngồi trong lớp học bài làm đề làm bài tập, có thể chơi bời vui vẻ, mọi người đều sẽ hết sức phấn khởi.
Mộng ca nhìn ngó quanh, rốt cuộc tìm được chỗ của bạn gái, đầy mặt hạnh phúc nói.
"Không phải ngồi ngu nửa tiếng sao, bố mày không chịu được ủy khuất này!"
Lý Hoa lấy điện thoại ra, lôi kéo người.
"Các bạn, làm ván?"
Nghiêm Sơn Hoàng tưởng là chơi game, nghĩ thầm mình đúng lúc đã lâu không chạm vào, còn có chút nhớ thương, nhanh chóng ứng tiếng.
"Nào nào nào, tao gia nhập!"
Chờ đủ 5 người, Lý Hoa lục điện thoại.
"Nào, tao mở phòng!"
Thấy rõ hình ảnh trên màn hình, Mộng ca văng tục.
"Đụ, sao lại là cờ năm quân?"
"Đại đạo chí giản (*), lù khù vác lu chạy, cờ năm quân, chính là tinh hoa chắt lọc, tinh túy của kỳ nghệ!"
((*) đại đạo chí giản: Người ở tầng thứ càng cao càng sống đơn giản)
Lý Hoa thúc giục.
"Chúng mày chính miệng nói muốn tham gia, không được đổi ý!"
Mộng ca gãi gãi ót.
"Được thôi được thôi, cờ năm quân thì cờ năm quân, dù sao đều là giết thời gian, chơi gì cũng là chơi."
Down xong phần mềm, Lý Hoa kéo phòng, Nghiêm Sơn Hoàng xung phong, ra sân đầu tiên.
Triệu Vũ Phàm lo lắng.
"Hoa khôi trường, mày biết hạ không? Lý Hoa gần đây ở ký túc, luyện suốt ngày, hẳn là rất lợi hại."
Nghiêm Sơn Hoàng ăn ngay nói thật.
"Không biết lắm, tao chỉ biết quy tắc 5 nước liền nhau."
Nghiêm Sơn Hoàng lại nắm tay An Khánh Huy ngồi bên cạnh, kiêu ngạo.
"Nhưng tao có vũ khí bí mật!"
Mộng ca cười ha ha.
"Đụ, hoa khôi trường mày đây là ăn gian! Mày đây quả thực là vũ khí bí mật level đạn hạt nhân!"
Triệu Vũ Phàm cũng bị chọc cười.
"Đâu phải vũ khí bí mật, rõ ràng là lão gia gia mà nhân vật chính tùy thân mang theo trong tiểu thuyết huyền huyễn!"
Nghiêm Sơn Hoàng làm bộ xắn tay áo.
"Nào nào nào, hôm nay tao phải đánh cho bàn trên tao tả tơi!"
Buông lời xong, Nghiêm Sơn Hoàng lại dựa về phía sau, nhỏ giọng lại mong đợi hỏi An Khánh Huy.
"Có thể tan tác không?"
Tay An Khánh Huy ở chỗ không ai nhìn thấy, nhẹ nhàng vỗ vỗ sau eo Nghiêm Sơn Hoàng.
"Ừm, có thể."
Nghiêm Sơn Hoàng chính là một cái sọt nước cờ hỏng tiêu chuẩn, nhưng nghe xong những lời này, cậu sinh ra hào khí ngất trời mình giơ tay là có thể đè ép toàn bộ.
"Nào chiến!"
Bắt đầu, Nghiêm Sơn Hoàng chọn quân trắng, sau đó hết sức tùy ý hạ quân cờ đầu tiên.
An Khánh Huy không nói chuyện, Nghiêm Sơn Hoàng vui vẻ muốn hạ thế nào thì hạ thế đó, đến lúc bị Lý Hoa ăn không ít quân, An Khánh Huy mới mở miệng.
"Hạ ở đây."
Nghiêm Sơn Hoàng không chút suy nghĩ, trực tiếp theo An Khánh Huy nói mà hạ.
Một tới một về, Mộng ca nhìn thế cờ.
"Tao sao không nhìn hiểu An thần rốt cuộc muốn làm gì?"
Triệu Vũ Phàm bị Lý Hoa hun đúc một đoạn thời gian, có thể nhìn hiểu chút.
"An thần là 'một quân song cấm'. Nắm một bên quân trắng, lợi dụng quy tắc cấm thủ, thông qua một nước cờ, khiến bên quân đen lâm vào khốn cảnh hai điểm cấm thủ. Dưới tình huống này, Lý Hoa sẽ không có cách nào phòng thủ hai bên."
"Bạn Nghiêm Sơn Hoàng thật sự là cái sọt cờ hỏng. Bạn An Khánh Huy ở tình huống đã mất nửa giang sơn, mắt thấy lập tức có thể bẻ thế cục trở lại, bạn Lý Hoa phải cẩn thận nhé!"
"Hóa ra là như vậy!"
Mộng ca đột nhiên hoàn hồn.
"Lão Diệp? Không phải, thầy Diệp, thầy sao ở đây?"
Lão Diệp xách cốc giữ nhiệt, nhàn nhã.
"Cho phép các em nghỉ lễ, không cho phép thầy cùng vui?"
Mộng ca hết sức sợ lão Diệp kéo hắn nói chuyện nửa tiếng, vội vàng nói.
"Đương nhiên không phải! Em tuyệt đối không có ý này!"
Rất nhanh, ván cờ kết thúc, Lý Hoa cảm khái.
"Tao đã sắp hiểu thấu nước cờ của An thần rồi, kết quả hoa khôi trường lại hạ linh tinh mấy nước cờ dở! Hoa khôi trường, tao nghi mày đang cố ý quấy nhiễu mạch suy nghĩ của tao!"
Nghiêm Sơn Hoàng cực kỳ lớn lối ngẩng cằm.
"Mày đoán xem!"
Phương Tử Kỳ đã sớm ở bên cạnh nhìn kích động.
"Ván tiếp tao chơi, tao chơi!"
Lúc này, điện thoại An Khánh Huy vang lên âm báo.
Khắc sâu trí nhớ với âm thanh này, Nghiêm Sơn Hoàng vội vàng nói.
"Chúng mày chơi, tao với An Khánh Huy nhân lúc chưa bắt đầu tiết mục, đi WC!"
Nói thì nói như thế, nhưng hai người căn bản không đi về phía phòng vệ sinh.
Thoát khỏi huyên náo, Nghiêm Sơn Hoàng quen cửa quen nẻo từ cửa sau hội trường lớn đi ra.
Một trận gió lạnh rót tới, Nghiêm Sơn Hoàng rụt cổ, vội vàng tìm chỗ khuất gió.
An Khánh Huy lấy điện thoại ra, chia một tai nghe cho Nghiêm Sơn Hoàng.
Sờ sờ túi áo, phát hiện Noãn Bảo Bảo mang theo hôm nay dùng hết rồi, Nghiêm Sơn Hoàng dứt khoát thò tay vào túi áo An Khánh Huy, cùng nhau.
Xung quanh là gió lạnh vù vù, trong tai nghe truyền đến, là tiếng Phương Vy Vân.
Tâm tình Phương Vy Vân lại có chút mất kiểm soát.
"Bác sĩ Tôn, con tiện nhân kia! Con tiện nhân kia phải chết!"
Nghe thấy câu này, trong lòng Nghiêm Sơn Hoàng rùng rợn, theo bản năng nhìn An Khánh Huy. Thấy An Khánh Huy cụp lông mi, vẻ mặt không có chút sóng động, mới an tĩnh tiếp tục nghe.
"Ông biết không, cô ta mang thai, ha, mang thai!"
Giọng Phương Vy Vân rất kỳ quái, rất nhẹ, nhưng lại ra sức đè nén hận ý và điên cuồng, khiến người ta nghe vào trong tai, luôn cảm thấy sợ hãi.
Bác sĩ Tôn rõ ràng đã rất quen tâm tình phập phồng bất định của Phương Vy Vân, hết sức vững vàng hỏi.
"An phu nhân, đã xảy ra chuyện gì? Y Nhị Ty mang thai?"
Phương Vy Vân cười lạnh, sau đó nói.
"Ngoài cô ta còn có ai? Tôi đã nói, cô ta sao dám lên mặt đi khiêu khích tôi, hóa ra nắm đàn ông ở trong tay, lừa xoay mòng mòng! Ông biết không, tại sao tôi chỉ có một đứa con? Bởi vì An Thiệu Chử 17 năm trước, đã đi làm phẫu thuật buộc ga-rô! Ông ta tình nguyện đi buộc ga-rô! Ông ta cũng không muốn sinh một đứa con với tôi!"
Nghiêm Sơn Hoàng bị tin tức đó dọa sợ.
Nghiêm Sơn Hoàng thử tìm hiểu rõ.
17 năm trước, không phải An Khánh Huy mới ra đời không lâu. An Thiệu Chử tại sao sẽ đi buộc ga-rô? Nếu như nói ông ta là bởi vì yêu Giang Nguyệt Mạn, không phải Giang Nguyệt Mạn thì không thể, Nghiêm Sơn Hoàng cảm thấy, cách giải thích này căn bản không tồn tại được.
Loại bỏ phỏng đoán này, vậy thì có thể là, An Thiệu Chử bởi vì chuyện Phương Vy Vân giết người, sinh lòng chán ghét, không muốn sinh con với Phương Vy Vân. Nhưng bởi vì nguyên nhân hoặc hạn chế nào đó, lại không thể ly hôn, cho nên dứt khoát trực tiếp làm giải phẫu.
An Khánh Huy cũng đã nói, An Thiệu Chử thường xuyên đổi tình nhân, cho tới bây giờ chưa từng lo, có thể xuất hiện vấn đề con riêng hay không.
Rõ ràng bác sĩ Tôn cũng không nghĩ đến, sẽ là tình huống như vậy.
"Bà xác định Y Nhị Ty mang thai, là con của chồng bà?"
"Xác định, chính miệng con tiện nhân Y Nhị Ty kia nói với tôi, An Thiệu Chử vì cô ta, lại làm giải phẫu lần nữa, vì sinh một đứa con với cô ta!"
Phương Vy Vân không biết nhớ tới cái gì, ngữ khí trở nên càng thêm thần kinh.
"An Thiệu Chử kia, trong đầu suốt ngày toàn mấy thứ tình ái! Hồi ông ta còn trẻ chính là như vậy, vì cái gọi là tình yêu, ông ta —"
Ý thức được mình sẽ nói ra chuyện không nên nói, Phương Vy Vân ngừng lời, lại nói.
"Y Nhị Ty nói nhất định là sự thật, nhất định đúng! Làm sao đây, làm sao đây, cô ta đáng chết! Cô ta đáng chết!"
Nghiêm Sơn Hoàng chợt ngừng thở, quả nhiên, một giây sau, cậu nghe thấy giọng Phương Vy Vân sắc bén nói.
"Cô ta nên giống người phụ nữ kia, chết ở đáy sông, làm nữ quỷ dưới cầu, vĩnh viễn không thể đầu thai!"
Bỗng dưng, trong túi áo, ngón tay Nghiêm Sơn Hoàng bị An Khánh Huy nắm chặt.
Nghiêm Sơn Hoàng cảm giác nhịp tim mình hơi nhanh.
Nghiêm Sơn Hoàng nhớ lại, Phương Vy Vân nói, 99% chính là Giang Nguyệt Mạn.
Đáy sông, dưới cầu.
Đây hẳn là chỉ, Giang Nguyệt Mạn sau khi bị giết trong một đêm mưa to, ném dưới cầu. Hoặc là dưới một câu cầu nào đó, bị chết đuối trong con sông.
Nhưng Phương Vy Vân nói, vĩnh viễn không thể đầu thai là ý gì?
Trò chuyện trong tai nghe vẫn tiếp tục.
Phương Vy Vân không khắc chế cảm xúc thù hận, nhưng bà ta phản ứng rất nhanh, lập tức không chút dấu vết bổ sung.
"Con tiện nhân Y Nhị Ty, sẽ gặp báo ứng! Tình nhân mà Trình gia nuôi bên ngoài, vô duyên vô cớ, từ trên cầu cả người cả xe lật xuống! Ông xem, đây là báo ứng sẽ gặp phải!"
Bác sĩ Tôn hết sức có kinh nghiệm bắt đầu trấn an cảm xúc Phương Vy Vân.
Sau một hồi, điện thoại cúp, Nghiêm Sơn Hoàng tháo tai nghe xuống.
Nghiêm Sơn Hoàng nhìn An Khánh Huy, không nói gì.
Là An Khánh Huy mở miệng trước.
"Y Nhị Ty không mang thai, An Thiệu Chử cũng không có tiếp nhận giải phẫu."
Nghiêm Sơn Hoàng đoán.
"Là cậu để Y Nhị Ty nói như vậy?"
"Gần như vậy."
An Khánh Huy vân vê ngón tay Nghiêm Sơn Hoàng, giọng giống như dính sương lạnh đêm đông.
"Mục đích của cô ta rất mạnh, cũng rất thông minh, biết làm thế nào bắn tinh chuẩn nhược điểm của Phương Vy Vân. Phương Vy Vân lại cãi nhau với An Thiệu Chử một lần, An Thiệu Chử càng ngày càng ít về."
Nghiêm Sơn Hoàng nghe hiểu.
Phương Vy Vân hiện tại hẳn là sợ hãi, sợ thân phận "An phu nhân" của mình sẽ bị thay thế, cướp đi. Càng sợ, càng hoảng, càng không cách nào suy nghĩ lý trí, càng dễ bại lộ bí mật.
Mỗi bước của An Khánh Huy, đều đi cực ổn.
An Khánh Huy giống như người đi săn ẩn trong bóng tối, vô cùng kiên nhẫn.
Tùy ý An Khánh Huy thưởng thức ngón tay cậu, Nghiêm Sơn Hoàng lại không nhịn được nói.
"Nhưng mà, tớ là nói nếu."
Nghiêm Sơn Hoàng mím môi, gian nan nói.
"Nếu nói, chúng ta, chúng ta dùng mọi cách, cũng không tìm được chứng cứ thì sao đây?"
Nếu như Giang Nguyệt Mạn là bị Phương Vy Vân làm chết đuối trong nước, vậy hôm nay sau mười mấy năm, rất có thể ngay cả hài cốt cũng không tìm được.
Mùi máu tươi bị bụi đất chôn vùi, bị nước sông tách rời, không để lại chút dấu vết.
Trong bóng đêm, ánh mắt An Khánh Huy, giống như được đá vỏ trai mài sáng.
Ngón tay An Khánh Huy, nhẹ nhàng mà chỉnh mái tóc bị thổi rối của Nghiêm Sơn Hoàng, rất nghiêm túc.
"Tớ đã từng nghĩ. Còn nghĩ, tất cả, tất cả, thậm chí đều có thể là phán đoán của tớ. Nhưng tớ không cách nào tha thứ dễ dàng, có khả năng một phần ngàn vạn, hài cốt của bà ấy chìm ở đáy sông lạnh lẽo, bị bùn cát che phủ. Tớ nhưng vinh quang mà sống trên thế giới này, trái tim không bị che lấp."
Có tiếng nhạc từ trong hội trường lớn bay ra, từng chút từng chút, nghe không rõ ràng.
Trầm mặc mấy giây, Nghiêm Sơn Hoàng ở trong gió ngửa mặt lên, hôn đuôi mắt An Khánh Huy. Lại nắm chặt tay An Khánh Huy.
"Đi thôi An ca, tiệc tối bên trong đã bắt đầu."
Kéo người đi hai bước, Nghiêm Sơn Hoàng xoay người, vô số lời đến khóe miệng, mấy lần quay lại, cuối cùng không thể thành câu.
Cuối cùng, Nghiêm Sơn Hoàng cười nói với An Khánh Huy.
"Sang năm tất cả đều sẽ tốt hơn!"
Bạn đang đọc truyện trên: ZingTruyen.Xyz