ᴋᴇᴏnʜʏᴇᴏɴ [ᴄᴠ] | 𝒃𝒂̣𝒏 𝒕𝒓𝒂𝒊, 𝒄𝒉𝒐 𝒕𝒐̛́ 𝒂̆𝒏!!!
69.
An Khánh Huy hôn môi Nghiêm Sơn Hoàng, lại chỉ giới hạn ở chạm môi.
Nghiêm Sơn Hoàng cảm thấy chưa đủ, dùng âm khí hàm hồ gọi.
"An Khánh Huy -"
"Yêu tớ không?"
Biết An Khánh Huy muốn hỏi là gì, Nghiêm Sơn Hoàng đè giọng, dồn dập trả lời.
"Yêu cậu, chỉ yêu cậu, chỉ yêu một mình cậu . . . . . ."
Câu trả lời này, giống như chọt trúng điểm hưng phấn bí ẩn trong lòng An Khánh Huy, anh đột nhiên phá mở hàm răng Nghiêm Sơn Hoàng, hôn sâu xuống.
Si mê vào trong nụ hôn chứa đựng dục xâm nhập và dục chiếm hữu mãnh liệt, Nghiêm Sơn Hoàng vòng lên cổ An Khánh Huy. Giương cằm, kéo căng đường cong gáy, hùa theo nụ hôn của An Khánh Huy.
"Thùng", khuỷu tay Nghiêm Sơn Hoàng nhẹ nhàng đụng vào trên ván cửa sau lưng.
Tiếng gõ cửa vừa dừng, Mộng ca khẳng định vẫn chưa đi.
Trong lòng Nghiêm Sơn Hoàng quýnh lên, quả nhiên, cách cánh cửa rất mỏng, cậu nghe thấy Mộng ca rì rầm lẩm bẩm.
"Vừa nãy cửa hình như vang lên một cái?"
Qua hai giây, tiếng gõ cửa một lần nữa vang lên.
"An thần, có bên trong không? Có đó không, có đó không?"
Cánh cửa chấn động, nhịp tim Nghiêm Sơn Hoàng nhanh dần lên.
An Khánh Huy như kéo dài động tác, ở trên vành tai Nghiêm Sơn Hoàng không nhẹ không nặng cắn một cái, ý hữu sở chỉ.
"Tiểu bại hoại, thích kích thích?"
Nghiêm Sơn Hoàng muốn phản bác nói tớ không có.
Nhưng Nghiêm Sơn Hoàng cũng không nói rõ, vừa nãy khuỷu tay đụng phải cửa, cậu rốt cuộc là cố ý hay vô ý.
Không muốn đối mặt với vấn đề xấu hổ này, Nghiêm Sơn Hoàng lựa chọn cắm ngón tay vào tóc An Khánh Huy, hạ thấp người, tiếp tục hôn.
Ngoài cửa, Mộng ca nhìn cánh cửa đóng chặt, không có chút ánh sáng lộ ra, sờ sờ cằm.
"Chẳng lẽ vừa nãy nghe nhầm?"
Nói xong, lại đánh giá cửa phòng ngủ mấy cái, mới rời đi.
Hôm sau, Nghiêm Sơn Hoàng và An Khánh Huy xuống tầng, vừa đến cửa cầu thang, đã gặp Mộng ca mặt tái nhợt.
Nghiêm Sơn Hoàng kinh ngạc.
"Cả đêm qua, Mộng ca sao mày giống như, giống như-"
"Giống như chịu khổ bị yêu tinh nữ chà đạp 800 lần, hai mắt vô thần, sắc mặt tái nhợt."
Lý Hoa hết sức tinh chuẩn bổ sung lời chưa nói hết của Nghiêm Sơn Hoàng.
"Đúng đúng đúng!"
Nghiêm Sơn Hoàng gật đầu lia lịa.
"Tao chính là ý này!"
Nghiêm Sơn Hoàng lại đánh giá Mộng ca.
"Cho nên đây rốt cuộc là sao? Mộng ca bị bệnh?"
"Yêu tinh nữ quái gì, tao trong trắng! Thật đấy!"
Mộng ca định đấm một cái lên tường, bày tỏ tức giận của mình. Không nghĩ tới thật sự làm động tác này, lại giống như đang vuốt ve mặt tường.
Hắn phẫn nộ rút tay về, coi như chưa phát sinh cái gì, tố khổ.
"Tao mấy hôm trước order trên mạng, mua đồ tốt, có thể lén nấu lẩu ở ký túc!"
"Sau đó thì sao?"
"Nói làm là làm, tao mua thức ăn, còn có nguyên liệu lẩu, tối qua còn cố ý lên tầng gọi mày với An thần, cơ mà bọn mày vậy mà không có ở đó, cứ như vậy đáng tiếc bỏ lỡ cơ hội tụ tập ăn lẩu ở ký túc."
Mộng ca còn đặc biệt thâm trầm làm một câu.
"Bọn tao ăn không phải lẩu, là thanh xuân á!"
Nhớ tới tối qua lúc Mộng ca đến, mình đang bị An Khánh Huy đè sau cửa hôn, Nghiêm Sơn Hoàng có chút không được tự nhiên. Nghiêm Sơn Hoàng căng vẻ mặt.
"Sau đó thì sao, ăn lẩu tiêu chảy sao?"
Mộng ca xoay đầu, đột nhiên ngừng nói.
Lý Hoa xoay xoay bút trong tay.
"Tao với lớp trưởng, lớp phó học tập đều không sao."
Mộng ca tiếp tục trầm mặc.
"Bọn tao sau khi ăn lẩu xong, liền giải tán, ai về phòng nấy ôn bài. Lớp phó học tập thức đêm học thuộc kiến thức, tận mắt nhìn thấy Mộng ca ngủ thẳng đến nửa đêm, đột nhiên nhớ tới còn ba chỉ bò chưa ăn hết, thật sự khó nhịn, liền xuống giường mở lửa, nấu ba chỉ bò. Nhưng ánh sáng đèn pin điện thoại không tốt, ba chỉ bò nấu lên không chín -"
"Mộng ca ăn, liền tiêu chảy?"
"Đúng, cả đêm."
Mộng ca ho khan hai tiếng, hắng giọng.
"Tao thật ra muốn dùng câu chuyện của mình, nói với các bạn, không bật đèn nấu lẩu, thật sự không được!"
Nghiêm Sơn Hoàng bị chọc cười, từ cửa lớn ký túc đi ra, cậu dùng khuỷu tay nhẹ nhàng đụng đụng Mộng ca.
"Vậy hi sinh của mày thật sự là to lớn!"
Mộng ca phản ứng mạnh, tay vịn cột đèn.
"Đừng đừng đừng, đừng động vào tao, tao bây giờ yếu đuối."
"La Gia Hiên!"
Nghiêm Sơn Hoàng còn chưa phản ứng kịp, La Gia Hiên là ai, đã thấy Mộng ca một giây đứng thẳng, không còn chút suy yếu vô lực lúc nãy.
Không đầy một lát, một nữ sinh mặc đồng phục đã chạy đến, đứng trước mặt Mộng ca.
"La Gia Hiên, em vừa đến phòng ăn mua bánh bao, em ăn không hết, anh muốn ăn không?"
Vừa nói, đưa cái túi xách trong tay ra.
Nghiêm Sơn Hoàng liếc nhìn logo, phát hiện, hẳn là quán Mộng ca thích nhất.
Khóe miệng Mộng ca đều sắp toét thành đường parabol, luôn miệng nói.
"Muốn ăn! 10 cái 20 cái anh cũng có thể giải quyết thay em!"
Chờ Mộng ca dẫn bạn gái đi xa, Lý Hoa thổn thức.
"Đây, chính là tình yêu!"
Kỳ thi liền 3 ngày, chiến tuyến kéo rất dài, bất kể là giáo viên giám thị, hay là học sinh làm bài, đều bị làm cho vừa vất vả vừa mệt mỏi.
Môn cuối cùng là tiếng Anh.
Phòng thi của Nghiêm Sơn Hoàng sau khi xếp chỗ, cậu mới ngồi xuống vị trí, liền nghe có người ở phía sau tán dóc.
"Lần trước cậu thi tiếng Anh được bao nhiêu?"
"79."
"Đụ, còn thiếu 11 điểm là có thể đạt chuẩn rồi! Trâu bò! Người anh em, lát nữa thi, có thể phi đáp án cho tớ không? Nếu bị bắt, tớ tuyệt đối sẽ không khai ra đồng minh!"
Còn người anh em phía trước cậu, từ lúc ngồi xuống, đã nằm nhoài trên bàn học ngủ. Lúc mở bài nghe đột nhiên giống như xác chết vùng dậy, múa bút thành văn, 5 phút đã điền hết đáp án cả đề.
Nghiêm Sơn Hoàng mắt thấy toàn bộ quá trình, yên lặng ở trong lòng cảm khái một câu, trâu bò!
Viết essay xong, Nghiêm Sơn Hoàng để bút xuống, vừa nhìn thời gian, phát hiện vẫn còn 1 tiếng. Trọng điểm là không thể nộp bài sớm, chỉ có thể ngồi chờ chuông kêu.
Thời gian chờ hết sức dài, cằm Nghiêm Sơn Hoàng gật gật, mơ mơ màng màng đã sắp ngủ, mới rốt cuộc chờ được chuông kêu.
Chậm chạp thu dọn giấy dự thi và bút, bỗng nhiên nhận thấy cái gì, Nghiêm Sơn Hoàng vừa quay đầu lại, đã thấy, không biết từ lúc nào, An Khánh Huy đã chờ ở cửa.
Rõ ràng mọi người đều mặc đồng phục giống nhau, nhưng An Khánh Huy chính là mặc đẹp hơn người khác. Cũng không biết có phải nguyên nhân quá lạnh nhạt hay không, không ít người lúc đi qua bên cạnh An Khánh Huy, đều quẹo ra bên ngoài 2 bước, tận lực tránh né.
Nghiêm Sơn Hoàng cầm đồ trong tay, mấy bước đến bên cạnh An Khánh Huy.
"Đi thôi, rốt cuộc thi xong rồi!"
Con ngươi An Khánh Huy ôn hòa lại.
"Ngủ bao lâu?"
Nghiêm Sơn Hoàng sửng sốt.
"Sao cậu biết tớ ngủ?"
"Chỗ này."
Đầu ngón tay hơi lạnh từ khóe mắt Nghiêm Sơn Hoàng lướt qua, An Khánh Huy trả lời.
"Chỗ này, ngủ ra dấu."
Thi xong, không khí cả trường giống như ăn tết, dù sao cách có thành tích còn mấy ngày, lúc này không happy còn đợi lúc nào.
Lúc Nghiêm Sơn Hoàng và An Khánh Huy đi tới dưới tầng, còn thấy có người ném vở từ tầng 3 xuống, cùng với bài thi xé nát, giống như tuyết rơi.
Không đầy một lát, không biết bác gái vệ sinh từ đâu đến xách theo cây chổi, sải bước xông lên tầng.
Xung quanh toàn là tiếng cười ồ, cũng không ít người cầm điện thoại quay video, điện thoại trong túi kêu một lúc lâu Nghiêm Sơn Hoàng mới nghe thấy, cậu nhận điện.
"Dì Lan, các dì đến rồi?"
Tiếng dì Lan rất ôn hòa.
"Ừ, đã thu dọn xong, tiểu thiếu gia trực tiếp ra ngoài là được."
Chờ cúp điện thoại, Nghiêm Sơn Hoàng cầm điện thoại, do dự 2 giây.
"Cái đó . . . . . . bọn dì Lan đến rồi."
"Ừ."
Nghiêm Sơn Hoàng đã sớm nói với An Khánh Huy, thi xong phải về nhà trước, dọn đồ ký túc về, hôm sau lại đến đường Thanh Xuyên tìm anh.
Rõ ràng không tới 24 tiếng, nhưng khó giải thích được, Nghiêm Sơn Hoàng chính là sinh ra cảm giác không nỡ.
Rất không nỡ.
Khoảng thời gian dài như vậy, Nghiêm Sơn Hoàng và An Khánh Huy, cơ hồ từ sáng đến tối đều dính với nhau, cậu đã hoàn toàn quen, trong dư quang, luôn sẽ có cảm giác có một người ở đây.
Cảm giác mình càng ngày càng khác người, Nghiêm Sơn Hoàng cố gắng cười nói.
"Chờ tớ nhé, mai sẽ đến tìm cậu!"
An Khánh Huy gật gật cằm.
"Chú ý an toàn."
"Ừ, cậu cũng vậy!"
Nghiêm Sơn Hoàng xoay người chuẩn bị đi, vừa bước chân, tay An Khánh Huy đã duỗi tới, cầm lấy cổ tay cậu.
Nhưng chỉ cầm mấy giây, lại buông ra.
Nghiêm Sơn Hoàng không nhịn được cười lên - Hóa ra không chỉ mình cậu không nỡ.
Cầm một cây bút, Nghiêm Sơn Hoàng từ cổng trường đi ra.
Tình hình không khác hồi khai giảng lắm, cả con đường bên ngoài trường tư Gia Ninh, giống như hội chợ xe hơi, đỗ đầy xe. Rolls-Royce màu đen của nhà Nghiêm Sơn Hoàng rất dễ thấy, cậu vừa đến gần, chú Trần đã xuống xe, kéo cửa sau ra giúp cậu.
"Nghiêm Sơn Hoàng!"
Nghe thấy có người gọi tên mình, Nghiêm Sơn Hoàng quay đầu, liền thấy Dương Vũ Sàn đứng trước một chiếc Bentley màu trắng, phất tay với cậu.
"Tao vừa gửi một phần bản kế hoạch vào mail mày, xem rồi trả lời tao nhé!"
Nghiêm Sơn Hoàng ra dấu, nói "Học kỳ sau" xong, ngồi vào trong xe.
Chú Trần cầm vô lăng, theo dòng xe chậm chạp lái ra bên ngoài, lại cười nói.
"Đó là bạn gái?"
"Sao có thể! Bạn trong lớp, phải nói, có lẽ là . . . . . . bạn hợp tác?"
Lúc trước bản kế hoạch Dương Vũ Sàn đưa tới, Nghiêm Sơn Hoàng nghiên cứu mấy ngày, cảm thấy không tệ. Cơ mà Nghiêm Sơn Hoàng tới giờ hiểu trình độ của mình, không dám quyết định ngay, lại đặc biệt gửi bản kế hoạch cho anh Nghiêm Huyên của cậu xem. Chờ anh cậu cũng nói không tệ, Nghiêm Sơn Hoàng mới liên hệ Dương Vũ Sàn, xác định muốn nhập hội.
Dì Lan cũng nở nụ cười.
"Thật sự không phải bạn gái?"
"Thật sự không phải!"
Nghiêm Sơn Hoàng cố gắng giải thích.
"Chính là bạn cùng đầu tư hạng mục kiếm tiền, hơn nữa, hơn nữa -"
"Hơn nữa cái gì?"
"Hơn nữa cháu đã có người mình thích!"
Những lời này nói ra, tai Nghiêm Sơn Hoàng nóng bừng. Nghiêm Sơn Hoàng xấu hổ, dứt khoát cúi đầu, lục Wechat. Lại thuận tay ấn vào vòng bạn bè của An Khánh Huy, kết quả phát hiện bên trong trống rỗng không có gì.
Về phần avatar, cũng đơn điệu đến đáng sợ, nền trắng, tùy tiện dùng bút viết ba chữ "An Khánh Huy".
Lần đầu tiên nghe thấy Nghiêm Sơn Hoàng nói mình đã có người yêu, dì Lan và chú Trần đều rất kinh ngạc.
Dì Lan không nhịn được truy hỏi.
"Thích lúc nào? Ngoại hình đẹp không? Bạn trong trường?"
"Đâu có lúc nào, dù sao chính là, là thích. Ngoại hình cực kỳ cực kỳ đẹp, siêu đẹp, cùng lớp với cháu."
Lúc Nghiêm Sơn Hoàng nói chuyện, cố gắng quản lý vẻ mặt, căng khóe môi, mắt cũng không quá cong. Nhưng lúc nói đến người trong lòng, thần thái trong mắt không giấu được.
Dì Lan thấy rõ, vui mừng nói.
"Tiểu thiếu gia cũng có người trong lòng rồi, thật là không dễ dàng!"
Bà lại cười, trêu ghẹo nói.
"Dì vẫn luôn rất lo, sợ tiểu thiếu gia cháu sẽ cô độc đến già."
Thấy Nghiêm Sơn Hoàng muốn phản bác, dì Lan lại nói.
"Cháu từ nhỏ, đã chướng mắt chơi với bạn khác, cảm giác mình đẹp nhất, bọn họ chơi với cháu, sẽ tự ti. Hồi bé trêu cháu, hỏi cháu thích ngoại hình thế nào, cháu đều sẽ trả lời, thích kiểu giống mình. Cho nên dì với chú Trần cháu, đều lo cháu sẽ cô độc đến già, cả đời sống một mình!"
Bị nói đến chuyện hồi bé, mắt Nghiêm Sơn Hoàng liếc ra ngoài cửa sổ, quyết định không nghe thấy gì!
Lúc xe tiến vào khu biệt thự Nam Đảo, đèn đường đã sáng lên, Nghiêm Sơn Hoàng đang xem hiện trường tán phét trong group lớn.
Lớp phó thể dục - La Gia Hiên - Các bạn, ai biết chơi Miracle Nikki không? Hay là có sách quý nào không? Tao lựa quần áo giúp bạn gái tao, đã sắp chọc tức người ta chia tay . . . . . .
Lớp trưởng - Triệu Vũ Phàm - Ha ha ha ha hay quá! Các bạn, ai muốn chơi PUBG, lập team đi, bật chat đi, nhân lúc chưa có thành tích, xông lênnn! Lớp phó học tập, thấy mày đang online rồi, tới không?"
Lớp phó học tập - Phương Tử Kỳ - Không chơi không chơi, tao phải học, trải qua cuộc thi lần này, tao phát hiện rất nhiều kiến thức sơ hở, không thể kéo dài tới học kỳ sau, tao bây giờ phải học!
Lớp trưởng - Triệu Vũ Phàm - Lớp phó học tập! Lát nữa lúc mày học mở voice với tao, tao không đeo tai nghe, sẽ chỉnh âm lượng lớn, để ba mẹ tao nghe, tao đang học hành chăm chỉ! Hi vọng bọn họ kỳ nghỉ đông này có thể đối tốt với tao chút!
Lớp phó học tập - Phương Tử Kỳ - . . . . . . Lớp trưởng quá cơ trí!
Nghiêm Sơn Hoàng ở trong group gõ một đống "Ha ha ha", vừa ấn gửi, ngẩng đầu đã nhìn thấy, đèn trong nhà sáng.
Dưới chân dừng lại.
"Dì Lan, sao đèn trong nhà lại bật?"
Dì Lan cười nói.
"Là phu nhân về."
Theo bản năng nắm chặt điện thoại, Nghiêm Sơn Hoàng nhớ tới trong phòng họp nhỏ ở trường lúc trước, bóng lưng Thi Nhã Lăng giẫm giày cao gót rời đi.
Bọn họ hình như đã, 3 tháng không gặp nhỉ?
Vào cửa, trong phòng khách lớn trống rỗng, đèn treo bằng thạch anh phát sáng tới chói mắt. Thi Nhã Lăng ngồi trên sofa, đang nghe trợ lý hồi báo công việc.
Nghiêm Sơn Hoàng đứng ở cửa, lặng lẽ hít một hơi, mới đi vào.
Nghiêm Sơn Hoàng không muốn quấy rầy Thi Nhã Lăng làm việc, hoặc là sâu xa hơn, cậu mặc dù đã xây dựng tâm lý cho mình xong, nhưng cậu vẫn không biết phải đối mặt với Thi Nhã Lăng thế nào.
"Mẹ, con về rồi."
Nghiêm Sơn Hoàng nói xong, liền định lên tầng về phòng ngủ.
Còn chưa đi hai bước, đã bị Thi Nhã Lăng gọi lại.
"Chờ chút."
Nghiêm Sơn Hoàng dừng lại.
Thi Nhã Lăng lại phân phó trợ lý hai câu, mới chuyển tầm mắt về phía Nghiêm Sơn Hoàng.
Cho dù là ở nhà, Thi Nhã Lăng mặc cũng cũng cực kỳ chính thức đúng mực. Đường cong ngũ quan của bà không một chút mềm mại, nói chuyện cũng quen dùng ngữ khí cấp trên.
"Con khoảng thời gian này, cũng không về nhà ở."
Nghiêm Sơn Hoàng gật gật đầu, không có định giấu diếm.
"Đúng."
"Cuối tuần đều đi đâu?"
"Ở nhà bạn."
Lông mày Thi Nhã Lăng cau lại.
"Nghiêm Sơn Hoàng, mẹ mặc kệ con, nhưng đây không phải lý do con tùy ý làm bậy! Đường Thanh Xuyên là chỗ nào, là chỗ con nên đi sao? Chỗ đó toàn là người thế nào ở, con không biết?"
Nghiêm Sơn Hoàng nhìn Thi Nhã Lăng, biết Thi Nhã Lăng là vì tốt cho cậu, cho nên bình tĩnh giải thích.
"Con chưa cùng tiếp xúc với người không tốt, cũng không học cái xấu, mẹ yên tâm."
Nghe xong những lời này, nếp nhăn ở ấn đường Thi Nhã Lăng lại sâu hơn chút.
"Nghiêm Sơn Hoàng, con họ Nghiêm, con hẳn là hiểu, con gánh cái họ này, hành động của con, chính là bộ mặt của dòng họ này. Mẹ không hi vọng con mẹ, kết giao với mấy người không đứng đắn kia!"
Ngón tay rũ bên người bỗng siết chặt.
Nghiêm Sơn Hoàng rất muốn phản bác, bạn của cậu, đều không phải người không đứng đắn. Thậm chí ông chủ làm thịt bò hầm, cũng dựa vào tay nghề của mình, cố gắng kiếm tiền nuôi gia đình.
Nghiêm Sơn Hoàng từ trên người của bọn họ, thấy được rất nhiều thứ trước kia chưa từng thấy, hiểu rất nhiều đạo lý.
Nhưng Nghiêm Sơn Hoàng biết, mặc kệ cậu nói thế nào, Thi Nhã Lăng căn bản sẽ không hiểu, cũng sẽ không định hiểu.
Ngón tay cầm điện thoại siết chặt lại buông ra, Nghiêm Sơn Hoàng phát hiện, mình vậy mà cũng không buồn.
Trước kia, Nghiêm Sơn Hoàng sẽ để ý thái độ của Thi Nhã Lăng, để ý suy nghĩ của Thi Nhã Lăng. Bất kể làm cái gì, đều sẽ lo lắng, có thể dẫn tới Thi Nhã Lăng không vui hay không.
Nhưng hiện tại, Nghiêm Sơn Hoàng cảm giác mình hình như không có quan tâm như lúc trước.
Có lẽ là bởi vì đã không ôm kỳ vọng, cho nên cũng sẽ không cảm thấy thất vọng đi.
"Con biết rồi."
Nghiêm Sơn Hoàng nghe thấy mình nói gì.
Nghiêm Sơn Hoàng nhìn Thi Nhã Lăng.
"Mẹ, mẹ làm việc bận rộn, chú ý thân thể."
Nói xong, Nghiêm Sơn Hoàng xoay người lên lầu.
*******
Đường Thanh Xuyên.
An Khánh Huy bật đèn bàn, cầm một quyển vở bài tập qua, lại tìm bút chì, bắt đầu làm bài.
Mùa đông khác với mùa hè, đêm mùa đông, bởi vì rét, đường Thanh Xuyên rất an tĩnh. Thỉnh thoảng sẽ có người uống rượu say đi qua dưới cửa sổ, trong miệng mắng nhiếc mơ hồ gì đó không rõ, tiếng kêu của mèo hoang chó hoang, cũng sẽ theo gió truyền đến đây.
Hoặc là nhà nào đó đánh chửi con, cho dù cửa sổ đóng kín, vẫn sẽ bị nghe thấy.
Sáng sớm hôm sau, ông chủ sạp ăn vặt dưới tầng đã nói với anh, học sinh tiểu học nhà nào đó thi đội sổ, bị người lớn trong nhà đánh, sinh động như thật, giống như tận mắt nhìn thấy.
An Khánh Huy không ghét, thậm chí ở trong hoàn cảnh như vậy, khiến anh cảm thấy rất chân thật.
Không có nói dối, không có lừa gạt, không có rực rỡ gấm hoa cố ý xây dựng ra.
Tất cả đều cực kỳ chân thực.
Loại chân thực này, có thể khiến An Khánh Huy cảm thấy hơi an tâm.
Làm mấy đề, An Khánh Huy vào phòng vệ sinh tắm.
Lúc Nghiêm Sơn Hoàng gọi video, hình ảnh lắc lư một hồi, chờ ổn định, cậu liền thấy, An Khánh Huy hẳn mới tắm xong, chỉ mặc một cái quần dài màu xám, vòng eo gầy khỏe lộ ra, đường cong hết sức đẹp mắt.
Tóc An Khánh Huy ẩm ướt, tùy ý lau hai cái, liền ném khăn lông sang một bên. Phát hiện Nghiêm Sơn Hoàng không lên tiếng, mở miệng trước hỏi.
"Sao thế?"
Nghiêm Sơn Hoàng lúc này mới phục hồi tinh thần.
"Không . . . . . . Không có gì."
Nghiêm Sơn Hoàng sẽ không nói, mình vừa nãy cắt mấy tấm ảnh, lặng lẽ lưu vào album.
An Khánh Huy chợt ghé sát màn hình, nhìn kỹ Nghiêm Sơn Hoàng.
"Không vui?"
Nghiêm Sơn Hoàng không biết An Khánh Huy nhìn ra cậu không vui thế nào, Nghiêm Sơn Hoàng tự cảm thấy giấu tâm tình rất tốt, thậm chí trước khi gọi video, Nghiêm Sơn Hoàng còn đứng trước gương, cố gắng tập luyện cười bình thường thế nào.
Muốn phủ nhận, nhưng nhìn An Khánh Huy, Nghiêm Sơn Hoàng chần chờ, vẫn là nói.
"Mẹ tớ hôm nay về. Có chút . . . . . . không vui. Tớ bây giờ đang ở trong phòng."
Nghiêm Sơn Hoàng dừng 2 giây, nhẹ giọng nói.
"Có chút nhớ cậu."
"Chỉ là có chút?"
Nghiêm Sơn Hoàng còn chưa kịp phản ứng, đã nghe An Khánh Huy nói tiếp.
"Tớ rất nhớ cậu."
Bạn đang đọc truyện trên: ZingTruyen.Xyz