chap 9
Chap 9: Về Tochigi.
Gần đây bé Yuko thường hay khóc quấy vào ban đêm. Nhiều lần khi cả hai đang ngủ, cô nhóc bật dậy khóc đòi mẹ, báo hại Haruna phải thức cả đêm để trông cô bé ngủ.
- Nyan-neechan, khi nào mama mới tới đón Yuuchan?
Câu hỏi bất ngờ của Yuko khiến Haruna bối rối không biết phải trả lời thế nào. Đành rằng Yuko vẫn còn đủ bố mẹ nhưng con gái họ là Oshima Yuko đã trưởng thành chứ không phải là một đứa bé như bây giờ. Hơn nữa ai cũng biết chuyện của bố mẹ Yuko, làm sao có thể đưa bé con này đi gặp cả hai người được chứ.
- Đưa con bé về Tochigi cho bố nó đi – Mariko nhanh chóng trả lời ngay sau khi Haruna vừa đặt câu hỏi.
- Nhưng mà… - Haruna nhìn bé Yuko đang ngồi trên đùi nghịch ngợm với cái muỗng chán chê rồi quay người lại dụi đầu vào bụng mình, mắt cô chùng xuống.
- Dù sao thì nó cũng là một đứa bé, chẳng biết khi nào mới trở lại bình thường. Nyaro à, em cũng phải nên nhớ em là một idol, dắt theo một đứa nhóc mãi thế này chắc chắn sẽ có một ngày báo chí tung scandal đầy tính suy diễn. Lúc ấy em phải giải thích thế nào với mọi người đây? Mà Akimoto-sensei cũng đã nói rồi, trong vòng 3 tháng Yuko không trở lại bình thường thì chúng ta sẽ tuyên bố tốt nghiệp khống cho em ấy!
- Ừm… em hiểu rồi – Haruna gật đầu rồi không nói gì thêm nữa.
.
.
.
- Nyan-neechan, mình đi đâu vậy?
Cả hai đang trên chuyến xe đến Tochigi, tối hôm trước đó Haruna đã gọi cho bố của Yuko và kể lại sự việc. Ông cũng đã hết sức bất ngờ nhưng nhanh chóng lấy lại bình tĩnh nói Haruna dắt Yuko đến gặp ông. Theo địa chỉ bố của Yuko đưa cho qua điện thoại, Haruna không khó tìm được ngôi nhà mà ông đang ở.
- Tôi ra ngay đây! – cánh cửa mở ra là một người đàn ông đứng tuổi có vẻ mặt điềm đạm, trông có vài nét cũng giống Yuko, đó là ông Oshima.
- Papa-chan – Yuko reo lên khi thấy bố, cô nhóc liền với hai tay lên đòi bế.
- Yuuchan về rồi đấy à? – mặc dù đã nghe câu chuyện qua điện thoại, nhưng ông vẫn không giấu được sự ngạc nhiên khi thấy con bé. Ẵm cô nhóc lên, ông có cảm giác như trở về khoảng thời gian hai mươi năm trước.
- Papa xấu quá đi! Papa không chịu cạo râu nè, Yuuchan không hôn papa nữa đâu! – với suy nghĩ của một đứa trẻ, dĩ nhiên Yuko không nghĩ rằng papa đã không còn trẻ trung sau ngần ấy năm rồi, cô nhóc chỉ cảm thấy khó chịu vì hàm râu làm đau má của bé, nhưng cô bé vẫn yêu papa của mình.
- Kojima-san, cháu vất vả rồi, vào nhà đi!
Haruna bước vào nhà, đảo mắt nhìn quanh. Trong nhà khá là ngăn nắp, không có nhiều đồ đạc, cũng không có gì đặc biệt nhưng lại gợi cho người ta một cảm giác ấm áp.
- Bác chỉ sống một mình nên hơi bừa bộn tí, cháu bỏ qua nhé! – ông mỉm cười mở chuyện với Haruna.
- Dạ vâng ạ…
- Papa, mama và niichan đâu rồi – Yuko sau khi chạy một vòng quanh nhà liền quay lại hỏi bố.
- Niichan đi học rồi, còn mama… - ông cảm thấy không biết phải trả lời sao với con bé, nếu là trước đây Yuko đã đủ chính chắn để nhìn nhận sự việc, nhưng bây giờ chỉ là một đứa nhóc… ông thực sự bối rối.
- Yuuchan, mama đây nè! – từ ngoài cửa, một người phụ nữ có ngoại hình thoạt nhìn rất giống Yuko, có điều trông lớn tuổi hơn nói vọng vào.
- Ah! Mama-chan, Yuuchan nhớ mama lắm đó – bé sóc nhanh chóng nhận ra mẹ liền chạy sà vào lòng bà.
Như bố Yuko đã từng nói, Yuko rất giống mẹ của mình, hôm nay, Haruna cũng thừa nhận điều đó. Mẹ của Yuko tuy tầm tuổi với bố nhưng bà vẫn giữ được nét trẻ trung ngày xưa, có lẽ nhờ vậy mà bé Yuko không thắc mắc nhiều.
- Xin lỗi đã không nói với bác, tối hôm qua cháu cũng đã gọi cho mẹ cậu ấy, cháu sợ bác không đồng ý – Haruna cúi đầu nhận lỗi.
- Không đâu, bác phải cảm ơn cháu mới đúng vì bác cũng không biết làm sao nếu con bé đòi mẹ - ông Oshima lại nở một nụ cười hiền lành.
- Yuuchan ra ngoài sân chơi để papa mama nói chuyện với neechan nhé! – mẹ Yuko đặt cô bé xuống đất rồi dặn dò. Yuko gật đầu nghe lời, chạy ra ngoài sân.
- Cháu là Kojima phải không? – mẹ Yuko tiến lại gần Haruna trao cho cô nụ cười thân thiện.
- Vâng ạ - Haruna lễ phép gật đầu, đột nhiên cô có chút sợ hãi, cảm giác như là nàng dâu lần đầu ra mắt mẹ chồng vậy… cô nghĩ thật vớ vẩn khi có cái cảm giác đó ngay lúc này nhưng sự thật là như thế.
- Cảm ơn cháu đã chăm sóc con bé trong thời gian qua, hồi đó giữ cho con bé ngồi yên là cả một vấn đề đấy! Nó với anh của nó, hai đứa đều nghịch ngợm… – cảm nhận được sự bối rối của Haruna, ông Oshima tiếp lời để giảm căng thẳng.
- Cảm ơn cháu vì những ngày qua nhưng bác nghĩ là để con bé ở lại cho bác chăm sóc sẽ tốt hơn. – không vòng vo, mẹ của Yuko đi thẳng vào vấn đề
- Vâng… cháu hiểu ạ.
Tranh thủ lúc bé Yuko không để ý, Haruna nhanh chóng từ biệt bố mẹ Yuko trở về Tokyo. Trên chuyến xe về nhà cô đã cố nghĩ rằng tối nay mình có thể ngủ ngon vì không có một con bé nào khóc vào nửa đêm đánh thức mình, từ nay xong việc cũng không phải vội về nhà vì sợ đứa nhóc nào đó có chuyện gì, cũng chẳng phải đến nhà trẻ để nhận ánh mắt soi mói của các cô giáo… giờ mọi thứ chắc đã trở về quỹ đạo bình thường, cô lại trở về một Kojima Haruna airhead, không phải lo nghĩ nhiều. Nhưng không hiểu sao bước vào căn nhà im ắng, cô cảm thấy thiếu thiếu một cái gì đó. Bên trong căn nhà, à không, là bên trong cô bây giờ nó… trống rỗng.
bonus~
(бвб) Yuuchan yêu ai nhất?
(-∀-') Papa và Mama
(бвб) Vậy Yuuchan không có chị sao? *bĩu môi*
(-∀-') Hông phải đâu, Yuuchan yêu Nyan-neechan là nhất nhất nhất nhaaaaaấttttt… luôn đó! *hôn lên má*
Bạn đang đọc truyện trên: ZingTruyen.Xyz