chap 8
Chap 8: Bé Oshima vs Ông Kojima.
Haruna đi làm để bé Yuko lại cho ông Kojima giữ. Bé Yuko không thích ông Kojima vì ông bắt nạt Nyan-neechan của bé. Còn ông Kojima vẫn còn bực vì ông không biết được chuyện gì đã xảy ra với con gái mình.
“Mang họ Oshima sao? Còn dám bảo là không phải là con của con nhóc đó, giống nhau đến thế này cơ mà?”
- Yuuchan, Nyan là mama hay là papa của con? – ông bắt chuyện với bé con đang nhìn ông với ánh mắt như thể ông là người lấy kẹo của nó.
- Nyan-neechan lớn hơn Yuuchan, nên Nyan-neechan là mama rồi! – cô nhóc tưởng ông đang hỏi về bảng phân vai trong trò chơi gia đình ban nãy.
- Bé con, không được gọi mama là neechan.
“Con với chả cái, sinh nó ra xinh đẹp cao ráo như bố nó mà lại đi làm “vợ” một tên nhóc lùn. Con ơi là con, ít ra con cũng phải làm “chồng” cho bố nở mày nở mặt chứ!”
- Papa của Yuuchan là có tốt không? – ông hỏi để kiểm tra “con rể” có tốt với con gái mình hay không.
- Papa của Yuuchan là papa tuyệt vời nhất. Papa cưng Yuuchan nhất nhà, papa hông bao giờ bắt nạt Yuuchan như papa của Nyan-neechan đâu. – dù ý của ông Kojima đang hỏi về Oshima Yuko, nhưng “bé Yuko” lại hồn nhiên kể về papa của mình.
“Ranh con…”
- Ai nói papa của Yuuchan tốt hơn papa của Nyan chứ? – bị so sánh thua kém hơn Yuko bởi “bé Yuko”, ông Kojima đâm ra muốn ăn thua với cô sóc kia.
- Rõ ràng là như vậy mà… Papa của Yuuchan khỏe lắm đó, papa làm ngựa cho Yuuchan cưỡi cả ngày mà hông biết mệt đó.
- Gì chứ hồi đó ta cũng làm ngựa cho Haruna cưỡi mà – ông nói thế thôi chứ thực ra từ bé Haruna không hiếu động như Yuko, bé Haruna chỉ thích ngồi yên một chỗ chơi là chủ yếu nên ông Kojima không phải vất vả trông con như ông Oshima.
- Yuuchan hông tin đâu! – một lần nữa, Yuko lúc bé rất thông minh – Jiisan làm ngựa cho Yuuchan cưỡi đi…
- Được rồi lên đi – ông Kojima khom người xuống để bé sóc trèo lên. Ông đâu biết rằng đây là một quyết định sai lầm của cuộc đời mình… vì ngay cả Sae còn phải khóc than bởi độ nghịch của cô bé này.
.
.
.
- Vậy là em để Yuuchan ở nhà với bố của em sao? – hội nhiều chuyện mở họp chợ, mở đầu là Mariko.
- Chị không thấy vẻ mặt lúc đó của bố em đâu…
- Vậy bố chị có nhầm Yuuchan là con của chị và Yuko không? – Takamina hóng hớt.
- Sao em biết? – Haruna ngơ ngác.
- Thì rõ ràng cả ba người… à không, hai người… à, nói chung là chị và Yuko ghép lại nhìn như một gia đình hạnh phúc ấy. Giống em với Minami nè! Minami, hôm nào cậu teo nhỏ lại đi tớ nuôi~ – Atsuko nói trong khi tay vẫn ôm chặt eo cô đội trưởng.
- H-hả???
- Không biết hai người ở chung một chỗ có ổn không? Đột nhiên chị thấy hơi lo…
.
.
.
Sự lo lắng của Haruna là không thừa, bởi vì sau khi hành hạ cái lưng già yếu của ông Kojima bằng trò cưỡi ngựa chán rồi thì bé Yuko lại đòi đấu sumo. Dĩ nhiên là bé con bốn tuổi không thể thắng được rồi, uất ức vì mất chức “vô địch môn sumo cấp nhà Nyan”, Yuko giở trò ăn vạ.
- Jiisan xấu xa…
- Bé con thua rồi ăn vạ hả? – với kinh nghiệm đã nuôi lớn một cô mèo ngơ, ông Kojima không khó để nhìn ra mấy cái mánh khóe trẻ con này.
- Yuuchan không chơi với Jiichan nữa – mặc dù bị nhìn ra nhưng cô bé vẫn quyết ăn vạ đến cùng.
- Vậy thì ông cũng không chơi với bé con nữa! – trò này ông cũng quá quen rồi.
Oooooooooooọc….
Bỗng nhiên bụng “ai đó” kêu lên. Ông Kojima trước khi đến thăm con gái đã ăn rồi, Haruna thì không có ở nhà, chỉ còn một người cả buổi sáng mải chơi quên cả ăn.
- Jiisan, Yuuchan đói… - bé Yuko nói với ông Kojima bằng cái giọng nũng nịu mà cô bé cho là không có người lớn nào có thể từ chối bé.
- Yuuchan vừa bảo không chơi với ông cơ mà.
Tuyệt kỹ “tỏ ra dễ thương” thất bại, cô nhóc tung ra tuyệt chiêu thường dùng nhất “nước mắt cá sấu”.
- N-Nhưng… Yuuchan… đói thật mà… - không phải nói quá, Oshima Yuko sinh ra là để làm diễn viên, trong vòng 3 giây cô nhóc đã có thể rơi nước mắt một cách tự nhiên nhất.
- À à… được rồi Yuuchan đói rồi, ông nấu cho Yuuchan ăn nhé! – ngày xưa Haruna vẫn chưa biết dùng trò này.
Hôm đó lịch làm việc dày đặc khiến Haruna đến tối mới về. Cả ngày làm việc cô không tài nào tập trung được vì mải lo cho Yuko và ông Kojima ở nhà có ổn không, khi mọi thứ hoàn tất, cô lập tức về nhà.
- Con về rồi à?
- Yuuchan đâu rồi bố?
- Con bé chơi cả ngày mệt rồi nên đi ngủ sớm. Có đứa cháu ngoại dễ thương thế cũng vui nhỉ.
- Bố! Con đã nói rồi Yuuchan không phải là con con. Lúc nãy bọn con chơi trò gia đình nên Yuuchan mới gọi con là mama… còn nữa, Yuuchan là em họ của Yuko, Yuko đi lưu diễn nước ngoài nên con trông hộ cho cậu ấy thôi – vế sau cô đã nhờ Mariko chỉ cho cách nói dối để bố cô không nghi ngờ.
- Thế à, tiếc nhỉ… con bé dễ thương thế!
- Tại bố không chịu nghe con nói đó thôi.
- Hay là con lấy Oshima Yuko đi rồi sinh cho bố một đứa cháu ngoại giống vậy cũng được.
- OTOUSAN!!!
bonus~
(-∀-') *lăn qua trái ~ lăn qua phải*
Ông Kojima: Con bé hiếu động nhỉ?
(бвб) *bấm PSP* Dạ.
Ông Kojima: Chả bù như con hồi bé, như bà cụ non ấy nhỉ?
(бвб) *bấm PSP* Dạ.
Ông Kojima: Oshima Yuko cũng hiếu động giống bé con này nhỉ?
(бвб) *bấm PSP* Dạ.
Ông Kojima: Vậy mai mốt hai đứa lấy nhau sinh cho bố cháu ngoại đi nhỉ?
(бвб) *bấm PSP* Dạ… *bẻ PSP* Cái gì mà cháu ngoại!!?????
funfact 1
Ý chị là “cháu nội” mới đúng
funfact 2
Dù là nữ vương nhưng vì là bạch dương nên mong Nyan an phận nằm dưới (-∀-')
fact not fun :3
hãy tận hưởng hường trước khi có biến :3
Bạn đang đọc truyện trên: ZingTruyen.Xyz