chap 10
Chap 10: Nếu như tất cả chỉ là giấc mơ…
Đã gần 1 giờ sáng, Haruna vẫn chưa ngủ. Không biết từ khi nào, cô đã quen với việc bên cạnh có một hơi ấm, có tiếng khóc, có vòng tay nhỏ ôm chặt lấy mình của một đứa bé. Đêm nay nằm một mình trên chiếc giường êm ái, nhưng cô không tài nào chợp mắt được.
Đột nhiên chuông điện thoại vang lên…
- Moshi moshi… - cô cũng chẳng buồn nhìn vào màn hình điện thoại mà nhấc máy lên.
- Kojima-san phải không? – đầu dây bên kia là giọng một người đàn ông, là giọng của bố Yuko.
- Dạ vâng ạ - Haruna ngạc nhiên khi ông gọi cho cô vào giờ này.
- Xin lỗi vì khuya thế này đã làm phiền cháu. Nhưng, Yuko…
- Yuuchan làm sao ạ?
- Từ chiều lúc cháu về thì nó đã khóc ầm lên, khóc mệt rồi lăn ra ngủ. Bác nghĩ nó sẽ không sao nên cũng không định gọi cho cháu… nhưng vừa nãy nó dậy không thấy cháu lại khóc tiếp, bây giờ hai mắt nó sưng húp rồi, mẹ nó cũng không dỗ được… cháu nói chuyện với nó nhé! – nghe những điều này, Haruna cảm giác như ai đó lấy bàn chông đâm vào tim mình.
- N-nyan-neechan… - giọng Yuko vang lên ở đầu dây bên kia, tiếng của cô bé lạc đi vì khóc quá nhiều.
- Yuuchan hư quá đi, chị dặn Yuuchan phải ngủ lúc 9 giờ, sao giờ này Yuuchan còn chưa ngủ? – Haruna trả lời, cô cảm thấy đau lòng khi nghe giọng nói của Yuko lại khác đi đến như vậy.
- Nyan-neechan xấu lắm… neechan bỏ rơi Yuuchan… neechan hứa sẽ về chơi với Yuuchan… nhưng giờ neechan vẫn chưa về… Yuuchan biết coi đồng hồ đó… 11 giờ rồi neechan vẫn chưa về với Yuuchan… neechan hư lắm… - câu nói liên tục ngắt quãng bởi tiếng nấc khiến Haruna không kiềm chế được nữa, nước mắt tự nhiên rơi xuống.
- Chị không có bỏ Yuuchan! Yuuchan ngoan đi, ở với papa và mama đi, khi nào chị rảnh sẽ đến thăm Yuuchan.
- YUUCHAN MUỐN GẶP NYAN-NEECHAN NGAY BÂY GIỜ CƠ !!! – cô nhóc hét lên trong điện thoại rồi khóc ầm lên.
Sau đó Haruna còn nghe có tiếng mắng của bố mẹ Yuko và cả tiếng khóc ngày càng lớn của bé sóc nữa. Ông Oshima cầm điện thoại xin lỗi cô rồi ngả ý muốn cúp máy, nhưng Haruna nhất quyết đòi nói chuyện tiếp với Yuko.
- Yuuchan có yêu chị không? – nghe lại được giọng của Haruna khiến cho bé Yuko cũng bớt khóc lại.
- Có… Yuuchan yêu Nyan-neechan nhất mà…
- Vậy Yuuchan có biết Yuko nghĩa là gì không?
- Yuko nghĩa là “đứa trẻ ngoan”…
- Vậy Yuuchan không phải là Yuko rồi… người chị yêu tên là Yuko cơ!
- Mama nói Yuuchan tên là Oshima Yuko mà… Nyan-neechan yêu Yuuchan cơ.
- Nhưng đứa trẻ ngoan thì không khóc ầm vào giữa đêm như thế, Yuuchan không ngoan.
- Vậy nếu Yuuchan hông khóc nữa thì Yuuchan là Yuko phải hông?
- Ừ…
Haruna tìm đủ chuyện để dỗ bé Yuko, hát cho cô nhóc nghe mấy bài hát mà mỗi tối cô dùng để ru bé ngủ. Cuối cùng Yuko cũng nín khóc và chìm vòng giấc mộng.
- Arigatou Haruna-chan. – bố Yuko nói trước khi ông cúp máy.
Một tuần sau…
Buổi sáng, 10 giờ… cũng khoảng thời gian này, hai tháng trước Haruna nhận được cuộc điện thoại từ Sayaka và cuộc sống của cô thay đổi từ đó. Một tuần trước thì mọi thứ trở lại bình thường. Chỉ có điều mỗi ngày cô không còn được nghe một giọng nói quen thuộc, một cái ôm ấm áp. Haruna thức dậy trong căn phòng của mình, chỉ một mình cô ở trên giường, không có ai nằm bên cạnh cả. Cô có cảm giác như mọi chuyện xảy ra trong hai tháng đó chỉ như một giấc mơ…
Một giấc mơ mà ở đó cô được ở cùng người mình yêu trong hình hài một đứa bé. Có nhiều rắc rồi đã xảy ra trong khoảng thời gian đó, nhưng cũng thật hạnh phúc.
King coong.
Chuông cửa vang lên.
Haruna mặc vội chiếc áo khoác ra mở cửa, lập tức có người ôm chầm lấy cô…
- Nyan nyan!!!
bonus~
бвб) Yuuchan hồi bé hay khóc nhè lắm đó…
(-∀-') Ểh!? Sao cậu biết?
(бвб) Bí mật!
Đây không phải chap cuối, chap cuối sẽ đăng vào sinh nhật bé Yuu :3
Bạn đang đọc truyện trên: ZingTruyen.Xyz