ZingTruyen.Xyz

[Fic] Mini Yuko

chap 7

lonely_angel_199x

Chap 7: Ông Kojima.

Hôm nay đúng ra Haruna có buổi chụp ảnh nhưng vì một số trục trặc nên toàn bộ lịch làm việc của cô vào buổi sáng bị hủy. Thế là sáng nay Haruna ở nhà và dĩ nhiên là Yuko cũng không phải đi nhà trẻ. Nhưng có vẻ cô bé lại không thích việc phải ở nhà cho lắm, sau khi chơi trò sumo chán chê với Usa và Mimi rồi thì bé sóc bắt đầu nằm lăn qua lăn lại trên sàn nhà.

- Yuuchan sao vậy? – cô nhóc lăn đến chỗ Haruna để gây sự chú ý.

- Yuuchan chán~ Nyan-neechan chơi với Yuuchan đi… - bé sóc nói khi ôm chặt lấy chân cô.

- Yuuchan muốn chơi trò gì?

- Chơi gia đình đi! Yuuchan làm chồng, Nyan-neechan làm vợ Yuuchan nha!!! – Yuko trả lời với cái giọng mừng như vớ được vàng.

- Mới tí tuổi đầu mà vợ chồng cái gì – Haruna phải thừa nhận là Yuko từ bé đã rất láu cá – Thế thì chị không chơi đâu.

- Mou… – bé Yuko bĩu môi thất vọng, nhưng nhanh chóng mắt lại sáng rực lên – Vậy Nyan-neechan làm mama, Yuuchan làm con nha!!!

- Ừ vậy thì được.

- Vậy mama hun Yuuchan đi! – cô nhóc chu môi tấn công Haruna.

- Khoan đã! – sử dụng lợi thế về chiều cao, Haruna lập tức đẩy Yuko ra – Vậy mama phải đi mua đồ ăn sáng đã, sáng giờ đã ăn gì đâu.

- Nyan-mama xấu quá đi. – pha tấn công thất bại, cô bé giở trò ăn vạ.

- Không được nói mama như thế! – Haruna bắt chước giọng của các bà mẹ - Yuuchan giữ nhà ngoan nhé, lát về mama thưởng. Nhớ là không được mở cửa cho người lạ đó…

- … chỉ mở cửa cho Nyan-mama!!! Yuuchan nhớ rồi mà.

- Ừ, nhớ đó.

- Vậy Nyan-mama nhớ mật khẩu không?

“Lại trò mật khẩu à, lúc bé cậu ăn gì mà khôn thế Yuuchan?”

- Khi nào chị nói “Mama về rồi!” thì Yuuchan mở cửa nha! Vậy đi, không nói nữa Nyan-mama đói rồi. – nói rồi cô mặc áo khoác bước ra khỏi nha, bỏ mặc đứa nhóc đang xụ mặt lại vì âm mưu bất thành.

Kính coong.

Haruna vừa đi không lâu, chuông cửa lại vang lên.

- Ai đó?

- Haruna, bố đây. – không phải là giọng của Nyan-neechan mà là giọng của một người đàn ông.

- Mật khẩu?

- Ơ cái con bé này, bố nó mà nó không nhận ra à?

- Không có mật khẩu, không phải Nyan-mama, Yuuchan không mở cửa đâu!!!

- Nyan? Ai ở trong nhà đấy?

- Nyan-mama dặn không được nói chuyện với người lạ, Yuuchan không nói cho người lạ biết là Yuuchan đang ở trong nhà đâu.

Thế là kẻ ở trong người ở ngoài đôi co với nhau. Người đàn ông ở ngoài dùng đủ cách ngon ngọt, doạ nạt nhưng bé con ở trong nhất định không mở cửa. Một lát sau Haruna về nhà, thấy người đàn ông đứng trước cửa, mặt lập tức biến sắc.

- B-bố…

Người đàn ông đó chính là ông Kojima, bố của Haruna, ông không nói gì chỉ nhìn cô con gái của mình với ánh mắt “Con phải giải thích cho bố về chuyện này”.

- Yuuchan! Mở cửa cho chị.

- Mật khẩu?

- Yuuchan siêu cấp dễ thương.

- Sai rồi!

- Nyan-neechan yêu Yuuchan nhất quả đất.

- Sai rồi!

Quay sang nhìn ông bố đang đằng đằng sát khí đứng cạnh mình, Haruna thầm nghĩ “Chết rồi, lần này tự mình hại mình rồi…”

- Ma… - cô thấy sống lưng có hơi lạnh – …mama về rồi!

- Mama-chan~ - bé Yuko liền mở cửa nhảy lên ôm cổ “Nyan-mama”.

Haruna không cần quay lại nhìn cũng biết sắc mặt bố cô lúc này u ám đến mức nào. Ông Kojima vốn là một người cực kỳ nghiêm khắc, bây giờ thấy có đứa bé gọi cô là mẹ, nói sự thật chắc chắn ông sẽ không tin, mà nói dối bố thì xưa nay Haruna vẫn chưa dám làm chuyện đó. Ngắn gọn là kì này Yuko hại chết Haruna rồi.

- Kojima Haruna, cô quỳ xuống đó cho tôi – sát khí vẫn không ngừng tỏa ra, ông như một vị thẩm phán đang phán xét tội nhân. Haruna cũng không biết phải nói gì, ngoan ngoãn quỳ trước mặt bố.

- Nói cho bố biết, con bé đó là ai? – ông nghiêm giọng bắt đầu cuộc tra khảo.

- Dạ…

- Gọi con là mama thì chắc chắn là con con rồi. Bố nó là ai?

- Dạ…

- Thôi khỏi nói, nhìn nó rất giống…

“Không phải lại nữa chứ???”

- Có phải là con của con và con bé Oshima Yuko không?

“Tại sao không có người nào chịu suy nghĩ logic một tí nhỉ?!”

- OTOU-SAN, không phải đâu mà!

- CON VỚI CHẢ CÁI!!! CÃI CHA MẸ LÊN TOKYO LÀM IDOL GÌ ĐẤY, BÂY GIỜ LẠI… NÓI, NÓ LÀ CON AI??? - ông Kojima giận đến mức lật tung bàn.

- Jiisan hông được mắng Nyan-mama của Yuuchan – giọng trẻ con vang lên cắt ngang lời của ông.

- Bé con, ông ngoại đang dạy mẹ… – ông nhìn bé Yuko một lát rồi chợt lóe lên một suy nghĩ, hỏi trẻ con thì nó sẽ không bao giờ nói dối – Nè nhóc, cháu họ gì?

- Mama nói Yuuchan họ Oshima, là cái đảo bự thiệt là bự đó!!! – bé sóc ngây ngô trả lời.

“OO-SHI-MA YUU-KO… tớ-hận-cậu”

Đột nhiên chuông điện thoại của Haruna vang lên, chưa bao giờ cô cảm thấy chiếc điện thoại có thể cứu rỗi đời mình như thế này, là cuộc gọi từ quản lý thông báo mọi rắc rối đã giải quyết xong, cô có thể đến buổi chụp hình.

- Bố, con phải tới công ty gấp, bố ở nhà trông Yuuchan nha. Con nói rồi đó, không phải như bố nghĩ đâu… mà bố cũng đừng có bắt nạt Yuuchan – dặn dò xong Haruna chạy như bay rời khỏi nhà, bỏ lại hai “ông-cháu” ngồi nhìn nhau.

bonus~

(бвб) Yuuchan sao vậy?

(-∀-') Yuuchan chán~

(бвб) Vậy Yuuchan muốn chơi trò gì?

(-∀-') *nhét hai quả bóng vào áo* ĐÓNG GIẢ NYAN-NEECHAN!!!

(бвб) Yuuchan!!! Của chị không có nhỏ như vậy !@#%@&#

Bạn đang đọc truyện trên: ZingTruyen.Xyz