ZingTruyen.Xyz

[Fic] Mini Yuko

chap 6

lonely_angel_199x

Chap 6: Yuko là đứa trẻ ngoan đó!

Tối nay Haruna có buổi biểu diễn. Nếu là công việc vào ban ngày thì cô có thể đưa Yuko đến nhà trẻ, nhưng buổi tối nhà trẻ đóng cửa rồi. Cô cũng không thể dắt cô bé theo vì ở nhà hát rất đông người, không có gì bảo đảm được sự an toàn cho cô nhóc hiếu động này. Nên cuối cùng cô đành để Yuko ở nhà một mình.

- Yuuchan nghe nè, đây là truyện tranh, đây là máy chơi game, đây là sữa, đây là bánh ngọt, đây là Usa-chan, đây là Mimi-chan, đây là gối…

- Mou… Yuuchan biết hết rồi mà

- Biết cũng phải nghe dặn, lần trước chị dặn Yuuchan ngồi yên rồi cuối cùng cũng trốn đi chơi đó. Tối nay Yuuchan ngồi yên một chỗ chơi chờ chị về, không được chạy giỡn, không được đấu sumo với Usa-chan và Mimi-chan, đồ ăn chị để ở đây rồi nên tuyệt đối không được vào bếp, nếu muốn đi toilet thì phải mang dép vào, cũng không được chạy trong nhà tắm, biết không?

- Haiiiii~ - Yuko ngoan ngoãn gật đầu.

- Còn nữa, không được mở cửa cho người lạ. Cũng không được cái trò hỏi tên người lạ thành người quen rồi mở cửa nghe chưa! Chỉ mở cửa cho Nyan-neechan thôi…

- Nhưng làm sao Yuuchan biết được có phải Nyan-neechan hay không?

- Yuuchan không nhận ra được giọng của chị sao?

- Ngộ nhỡ có người giả mạo Nyan-neechan của Yuuchan thì sao? Mình dùng mật khẩu đi! – dù còn bé nhưng Yuko đã thể hiện mình là một đứa trẻ thông minh.

- Mật khẩu là gì?

- “Yuuchan siêu cấp dễ thương” nha! – cô nhóc hớn hở trả lời.

- Yuuchan toàn phá không à, không có dễ thương…

- Mou… Nyan-neechan xấu quá đi! – cô nhóc bĩu môi nói.

- Rồi, khi nào chị gọi “Yuuchan siêu cấp dễ thương” thì ra mở cửa, được chưa?

- Ok – Yuko nhe răng cười toe toét trở lại.

- Mà sau 9 giờ chưa thấy chị về thì phải đi ngủ đó, không được thức khuya! Yuuchan biết coi đồng hồ rồi đó, đến 9 giờ thì đánh răng rồi đi ngủ, nhớ không?

- Aaaa, Nyan-neechan hư quá đến 9 giờ vẫn không về với Yuuchan…

- Yuuchan ở nhà ngoan nhé, Yuuchan mà nghịch thì tối chị về đừng hòng chị cho Yuuchan ôm ngủ!

Sau khi dặn dò Yuko kĩ lưỡng, kiểm tra tất cả mọi thứ trong nhà đều an toàn cho cô bé Haruna mới yên tâm đi. Yuko ngồi yên ngoan ngoãn… chờ Haruna đi khuất. Với hệ thần kinh vận động hơn người, bắt Yuko ngồi yên là chuyện không thể, đằng này là bé Yuko bốn tuổi lại càng không. À, nhưng bé sóc không quên câu nói cuối cùng của chị mèo đâu nhé! “Nghịch là không được ôm”…

- Số 1-chan, Nyan-neechan đi rồi mình làm gì đây? – Yuko ôm Usa-chan ngồi bệt xuống giữa nhà, nhìn quanh một vòng rồi bắt đầu nói chuyện với chú cún.

.

.

.

- Em dám để Yuuchan ở nhà một mình sao? – Mariko ngạc nhiên khi thấy Haruna không dắt Yuko theo.

- Chứ ở đây cũng đâu có an toàn, mọi người đều bận rộn, làm gì có ai trông Yuuchan.

- Nhưng để một đứa nhóc bốn tuổi ở nhà một mình chị không sợ gì sao? – Takamina lo lắng không kém Mariko hỏi Haruna.

- Ai nói chị không sợ, nhưng đành vậy thôi… - nhìn chung thì người lo nhất vẫn là Haruna.

Buổi biểu diễn đêm đó rất thành công, khán giả đầy ắp rạp cùng với những tràng pháo tay không ngớt. Kết thúc buổi diễn mọi người đều thấm mệt, có người đề xuất đi ăn rồi về, còn có người sung hơn đòi đi karaoke, riêng chỉ có Haruna vừa xong việc lập tức chạy về nhà.

Bây giờ là 9 giờ 30 phút, đèn trong nhà vẫn sáng, bé con kia không nghe lời cô mà vẫn còn thức. Haruna chầm chậm gõ cửa.

- Ai đó? – giọng nói trẻ con vang lên từ trong nhà khiến cho cô thở phào nhẹ nhõm.

- Nyan-neechan đây!

- Mật khẩu?

- “Yuuchan siêu cấp dễ thương” – Haruna vừa cười vừa nói.

- Sai rồi!

Bé con hôm nay định giở trò nhốt cô ở ngoài à? Haruna cảm thấy hơi bất ngờ.

- Vậy mật khẩu là gì?

- Là “Nyan-neechan yêu Yuuchan nhất quả đất!”

- Ểh!? – bật cười bởi sự láu cá mà ngây ngô của cô bé, Haruna đành phải nói theo – Rồi, Nyan-neechan yêu Yuuchan nhất quả đất, Yuuchan siêu cấp dễ thương mở cửa cho chị được chưa?

- Okaeri…

Sau cánh cửa vừa mở ra là một thân hình nhỏ bé lấm lem đầy bụi bặm, nhìn kĩ hơn nữa thì trên trán cô bé có vết bầm. Haruna ngạc nhiên thốt lên.

- Yuuchan, em làm gì mà người dơ quá vậy, còn sao bị thương nữa đây?

Không chờ Yuko trả lời, Haruna nhìn quanh nhà mình thì đã hiểu chuyện gì đã xảy ra… Cô tự hỏi có khi nào Yuko mắc chứng cuồng gọn gàng không? Nhưng bản thân nhà của cô ấy cũng khá là bừa bộn, vậy mà mỗi lần sang nhà Haruna, Yuko đều tình nguyện dọn dẹp cho cô. Lúc lớn đã thế, đến khi thu nhỏ cũng đòi dọn dẹp nhà cho cô là sao?

- Nyan-neechan, ngạc nhiên hông? Yuuchan dọn nhà cho Nyan-neechan đó! – thấy Haruna đứng sững sờ nhìn vào trong nhà, Yuko kéo vạt áo cô và cố tỏ ra dễ thương hết mức có thể để không bị mắng.

- Làm sao mà trán bị bầm đây? – Haruna không trả lời mà cúi người xuống vén mái tóc của Yuko sang một bên để kiểm tra vết thương.

- Um… tại… tại… số 2-chan đó! À… ừm… số 2-chan… đòi… đấu sumo với Yuuchan,…à, số 2-chan đẩy Yuuchan ngã… - Yuko ngập ngừng trả lời, nhíu mày tránh né bàn tay của Haruna chạm vào chỗ đau.

- Yuuchan! Trẻ con không được nói dối, đừng có đổ thừa cho Mimi-chan như thế! – với cái kiểu ấp úng như vậy, Haruna biết ngay là cô nhóc kia đang bịa chuyện.

- Yuuchan chỉ muốn dọn nhà cho Nyan-neechan thôi mà… tại cuốn sách bự quá, ở trên cao nữa… rớt trúng đầu Yuuchan… nhưng Yuuchan hông có khóc đâu… vì Yuuchan hứa với Nyan-neechan là sẽ ngoan… nên Yuuchan hông khóc… Mama bảo Yuko có nghĩa là đứa trẻ ngoan, Yuuchan ngoan nên Yuuchan hông khóc đâu… - bị Haruna mắng, bé Yuko cúi đầu nấc lên từng tiếng nhỏ, dần về sau là tiếng khóc rõ hơn, lúc đầu cô nhóc cố gắng lau nước mắt để Haruna không nhìn thấy, nhưng nước mắt rơi càng nhiều nên bé con bắt đầu khóc to hơn.

Nhận ra mình lỡ nặng lời với Yuko, dù sao cô bé cũng muốn cô vui nên mới làm vậy, nhìn thấy Yuko khóc như thế, Haruna cảm thấy xót vô cùng. Nhẹ nhàng kéo cô bé vào lòng, chầm chậm xoa lưng dỗ cho bé nín khóc, Haruna hôn lên má Yuko rồi nói.

- Yuuchan ngoan lắm… nhưng lần sau không được làm như vậy nữa nghe chưa? Muốn làm gì thì phải nói chị biết, nghe không?

Yuko mặt mũi dính đầy bụi lại tèm nhem nước mắt trông vô cùng khó coi, nhưng khi thấy Haruna không trách nữa thì nín khóc ngay, mặt mày rạng rỡ trở lại mà gật đầu lia lịa.

- Rồi, bây giờ vào nhà tắm đi, hôm nay Nyan-neechan tắm chung với Yuuchan nha!

- Thật không? – sắc mặt cô nhóc hớn hở hơn thấy rõ.

- Thật… - đột nhiên Haruna lại cảm thấy mình vừa có một quyết định sai lầm.

bonus~

(бвб) Yuuchan! Không được chạy trong nhà tắm!

(бвб) Yuuchan! Không được nghịch xà phòng!

(бвб) Yuuchan! Không được cắn vịt con!

(бвб) Yuuchan! Không được ôm chị!

(бвб) Ah~ Yuuchan… KHÔNG ĐƯỢC SỜ VÀO CHỖ ĐÓ!!!

Ranh ngôn nên đọc :3

Suy nghĩ trong sáng giúp bạn tiết kiệm được lượng máu lớn phí phạm qua đường mũi (-∀-')

Bạn đang đọc truyện trên: ZingTruyen.Xyz