chap 5
Chap 5: Yuuchan đi nhà trẻ.
Sau vụ án trốn đi chơi ngày hôm qua, Haruna không cho Yuko đi làm cùng mình nữa. Nghe theo lời Mariko, cô quyết định gửi cô nhóc này vào nhà trẻ gần nhà. Nhưng mọi việc có vẻ không đơn giản như cô nghĩ, bịt khẩu trang để tránh sự chú ý cô mèo dắt bé sóc gặp cô bảo mẫu.
- Chị có thể cho tôi biết tên? – giáo viên giữ trẻ hỏi cô.
- Kojima Haruna.
Câu trả lời của cô làm cho cô giáo trẻ ngạc nhiên ngước đầu lên nhìn chằm chằm vào cô.
- Có phải là Kojiharu của AKB48 không ạ?
- Vâng – cảm thấy khó chịu bởi cái nhìn soi mói, nhưng Haruna vẫn lịch sự trả lời.
Rời mắt khỏi Haruna, cô giáo kia nhìn xuống cô bé đang nép mình sau lưng cô và dĩ nhiên là cô ấy sẽ ngạc nhiên vì cô bé đó giống một “ai đó”.
- Đứa bé này có phải là con của Kojima-san và Oshima-san không ạ? (với tinh thần shipper không gì là không thể)
“Yuko đáng ghét, đã dặn cậu không được giở mấy cái trò biến thái trước ống kính rồi, bây giờ đi đâu ai cũng tưởng tớ có con với cậu là thế nào???” bất ngờ trước câu hỏi của cô bảo mẫu, không thể nói đó là Yuko thu nhỏ được, Haruna đành nghĩ ra cách nói dối.
- Không phải đâu, con bé này là con gái của em gái của con trai của anh trai của bố của chị họ của anh hàng xóm của em trai của anh bà con của tôi. Bố mẹ nó đi nước ngoài nên nhờ tôi trông giúp.
- Vậy bé tên gì ạ?
- Yuuchan tên là Oshima…mmmm – cô nhóc hớn hở trả lời nhưng nhanh chóng bị Haruna che miệng lại.
- Tại sao bé lại có họ Oshima? Kojima-san à, đứa trẻ này cũng rất giống Oshima-san đó! – cô giáo trẻ hỏi dồn Haruna với hy vọng có thêm thông tin gì đó thú vị.
- Ah… vì trùng hợp thay bố của nó là em trai của con gái của con trai đầu của anh trai của bố của bố của con gái của anh họ của bố của Yuko nên có cùng họ Oshima. – Haruna trả lời mà tự thầm phục bản thân hôm nay quá thông minh.
- À, vậy xin Kojima-san cho tôi biết tên của bé để làm thủ tục cho bé nhập học.
- Oshima Yuko.
Và cô giáo đã rớt bút khi đang viết.
Khi thủ tục nhập học hoàn thành thì rắc rối vẫn chưa hết vì bé Yuko đã khóc ầm lên khi thấy Haruna bỏ đi, thế là cô phải ở lại tìm đủ trò để cô bé nín khóc, hứa với Yuko rằng cô sẽ quay lại chứ không bỏ bé sóc luôn đâu… Cuối cùng cô nhóc cũng để cô đi.
Ngay sau khi Haruna vừa rời khỏi, tất cả giáo viên bảo mẫu đều bao quanh Yuko. Cô bé luôn cảm thấy khó hiểu tại sao người lớn cứ thích ngồi xung quanh mình như thế, nhưng với tính cách hòa đồng, Yuko cũng không ngại về việc đó.
- Yuuchan ở cùng nhà với Kojima Haruna hả? – một cô giáo bắt đầu trước
- Kojipa? Là Nyan-neechan phải hông? – trong ba ngày ngắn ngủi, Yuko gặp quá nhiều người khiến cho bé sóc không thể nhớ tên hết được, kể cả Haruna vì cô bé vẫn thường gọi cô là “Nyan-neechan”.
- Ừ ừ, Yuuchan có thấy chị nào giống chị này tới nhà chơi không? – một cô giáo khác đưa cho cô nhóc cuốn tạp chí có hình Oshima Yuko ngay trên trang bìa.
- Yuuchan không thấy chị này – vì “chị đó” đang ngồi ở đây – …nhưng Yuuchan thấy trong máy tính của Nyan-neechan có hình chị này nhiều lắm đó, mấy tờ báo giống như vầy trong nhà Yuuchan cũng có nữa nè.
- Aaaaa… thật sao? Cuối cùng “nữ hoàng tsundere” cũng đổ rồi sao!!!???
- Có khi đây là con của hai người thật cũng nên!!!
Khi hội giáo viên đang lên cơn cuồng nhà Kojiyuu thì bé Yuko đi sang chỗ khác để làm quen với bạn mới.
- Xin chào, Yuuchan tên là Oshima Yuko.
- Chào Yuuchan, cậu dễ thương quá!
.
.
.
- Vậy chị đưa Yuuchan đến nhà trẻ thật sao? – Takamina biểu lộ rõ vẻ thất vọng khi hôm nay Haruna không dắt Yuko theo nữa.
- Chứ chẳng nhẽ dắt theo để cho mấy người đè Yuuchan của chị ra hôn tới tấp hả?
- Tại chị không biết, Yuko có sức hút bẩm sinh đó, chị đưa Yuuchan đi nhà trẻ không sợ có đứa bé nào cướp Yuuchan từ tay chị sao? – Minegishi trêu Haruna.
Ngay sau khi hoàn thành công việc của ngày hôm nay, khác với mọi khi, Haruna từ chối tất cả những lời rủ rê đi chơi để đến nhà trẻ đón Yuko. Mariko, Atsumina, Wtomo và nhiều nhiều người khác cũng muốn đi theo nhưng đều bị Haruna cấm ngay lập tức với lý do “Cả AKB đi đón một đứa bé, mấy người định làm loạn nhà trẻ hả?”
- Yuuchan, Nyan-neechan đến đón con nè!
Vừa nghe tiếng gọi, Yuko lập tức bỏ rơi mấy bạn gái đang chơi với mình để chạy lại chỗ Haruna, ôm chặt lấy chân cô.
- NYAN-NEECHAN! – cô nhóc không chỉ ôm mà còn cạ cạ má vào đùi Haruna, cô không biết đây là hành động dễ thương của một đứa trẻ hay là sự biến thái của một ông chú già nữa. Nhưng vì đây là Oshima Yuko nên Haruna nhanh chóng khẳng định đây là sự biến thái bẩm sinh.
- Yuuchan phải về rồi sao? – hai bé gái lúc nãy chơi cùng với Yuko thấy cô nhóc bỏ đi nên không vui hỏi.
- Ừ, Yuuchan CỦA CHỊ phải về nhà rồi. – không hiểu sao Haruna lại có cảm giác bất an khi thấy hai cô bé này lại gần.
Và rồi nỗi bất an được thay thế bằng một cảm giác khác khi hai cô bé đó hôn lên má bé sóc đang cười tít hết cả mắt kia.
- Ngày mai gặp lại nhé, Yuuchan!
- Tớ thích Yuuchan lắm đó!
Vì tầm nhìn quá thấp nên hai cô bé kia không thể nhìn lên cao một chút để thấy có một ánh mắt đang nheo lại ở trên kia nhìn cả ba “Đào hoa quá nhỉ?”
bonus~
(-∀-') Nyan-neechan giận Yuuchan sao?
(бвб) *im lặng*
(-∀-') Yuuchan biết lỗi rồi mà, đừng giận Yuuchan nữa mà *ôm* (mặc dù em không biết em đã là gì sai)
(бвб) *đẩy ra*
(-∀-') *hôn lên má*
(бвб) *đẩy ra*
(-∀-') *hôn lên môi*
(бвб) (б///б) *đẩy ra*
(-∀-') *mếu*
(бвб) Yuuchan mà khóc nhè nữa là tối nay đừng có mà ôm chị ngủ!
(-∀-') *nín*
Bạn đang đọc truyện trên: ZingTruyen.Xyz