ZingTruyen.Xyz

[Fic] Mini Yuko

chap 11

lonely_angel_199x

chap cuối rồi, cảm ơn mọi người đã ủng hộ trong thời gian qua

Chap 11: Nyan-neechan là vợ của Yuuchan đó!!!

Haruna vừa mở cửa ra Yuko đã nhảy lên ôm ngang eo cô. Đằng sau cô bé có cả ông Oshima.

- Xin lỗi vì lại làm phiền cháu… bác với mẹ nó đã bàn với nhau rồi, để Yuuchan ở với cháu là thích hợp nhất… Nhưng nếu cháu thấy phiền… ừm…

- Không, cháu không phiền đâu ạ! – Haruna cắt lời bố Yuko – Cháu sẽ tìm cách để Yuuchan trở lại bình thường, cho dù Yuuchan là một đứa bé… cháu vẫn muốn ở bên cậu ấy…

- Con bé thật may mắn khi có được người yêu như cháu đấy – ông Oshima bật cười khi nhìn thấy hai tai Haruna bắt đầu đỏ ửng lên.

- Cháu với Yuuchan không như bác nghĩ đâu ạ. – Haruna trả lời nhưng không dám ngước lên nhìn bố Yuko vì sợ ông sẽ thấy cả mặt mình cũng đang đỏ lên.

- Hôm đó cháu nói gì với con bé bác nghe hết mà! Mẹ nó cũng nói sẽ không phiền nếu hai mươi năm nữa cháu về nhà Oshima làm dâu đâu… à, hay là bác phải gả Yuko cho nhà Kojima nhỉ? – ông lại tiếp tục trêu cô “con dâu tương lai” của mình.

Haruna không trả lời, cô quá ngượng để có thể nói được thêm điều gì, bố Yuko cũng nhận ra là không nên đùa thêm nữa, ông chuyển giọng nghiêm túc nói.

- Mẹ của con bé cũng nhờ bác nhắn với cháu rằng nếu cháu có gặp phải scandal vì phải giữ đứa nhóc này thì bác sẽ lên báo nói con bé này là em gái của Oshima Yuko được gia đình gửi lên Tokyo ở với chị gái, như thế Haruna-chan có thể yên tâm rồi nhỉ?

- Dạ vâng… - thực chất đối với cô, scandal không là vấn đề, chỉ cần có Yuko bên cạnh thì mọi chuyện đều ổn, nhưng không ngờ bố mẹ của Yuko lại lo trước cho cô như vậy, thật sự cô rất cảm động.

- À còn nữa, khi nào cháu có lịch lưu diễn dài ngày thì cứ gọi cho bác, bác sẽ đem con bé về Tochigi trông hộ cháu. – ông Oshima đề nghị.

Ngoài ra bố Yuko còn dặn Haruna thêm rất nhiều thứ như bé Yuko khi bị dị ứng với cái gì, thói quen ăn uống ra sao, làm sao để con bé có thể ngồi yên một chỗ… Những điều ông dặn cô đều ghi vào cuốn sổ nhỏ, cô cảm thấy Yuko có một ông bố rất tuyệt vời, một ông bố rất yêu con gái của mình vì sau từng ấy năm nhưng ông vẫn nhớ rõ thói quen của con gái lúc bé. Sau khi hoàn thành “nhiệm vụ” trao trả bé sóc về với chị mèo thì ông từ biệt cả hai trở về Tochigi.

- Yuuchan ở với Nyan-neechan ngoan nhé!

- Ah~… papa và mama bỏ rơi Yuuchan – cô nhóc rơm rớm khóc khi thấy bố mình bỏ đi.

- Không có, nếu sau này Yuuchan lấy vợ Yuuchan cũng không được ở với papa và mama đâu! Bây giờ Yuuchan phải tập làm quen đi. – ông Oshima có vẻ thích thú với những câu nói đùa khiến Haruna đỏ mặt.

- Sau này Yuuchan lớn Yuuchan sẽ lấy Nyan-neechan làm vợ! – bé Yuko giơ nắm đấm nhỏ xíu lên trước mặt bố như một lời khẳng định.

- Đúng rồi, Yuuchan giỏi lắm! – ông xoa đầu rồi ôm cô con gái bé nhỏ lần cuối trước khi bắt taxi ra sân ga.

Buổi chiều hôm đó, bé Yuko được Haruna dắt ra công viên chơi. Cô nhóc rất thích thú với mọi thứ xung quanh, thậm chí vì đuổi theo chú sóc mà bé sóc ngã oạch, đầu gối chảy máu nữa. Nhưng lần này bé Yuko lại không khóc ầm lên như những lần trước.

- Cô có đứa con gái giỏi quá nhỉ? – một người phụ nữ đứng tuổi bắt chuyện với Haruna khi thấy cô đang rửa vết thương cho Yuko mà mặt cô nhóc chỉ nhăn lại chịu đau chứ không khóc.

- À… thực ra là… - Haruna có cảm giác hơi bối rối vì bị hiểu lầm.

- Nyan-neechan không phải mama!!! Nyan-neechan là vợ của Yuuchan đó – cô bé nhanh chóng “thanh minh”, điều này còn làm Haruna ngượng hơn.

- Haha… mới có tí tuổi đầu mà đã biết chọn vợ giỏi vậy rồi sao? – người phụ nữ đó bật cười trước câu nói ngây ngô của cô bé.

- Có thể hơi vô lý… nhưng đứa bé này từng là cô gái hơn hai mươi tuổi đó – không hiểu tại sao Haruna lại kể chuyện này cho một người lạ.

- Ah. Vậy sao? Vậy có thể cũng hơi vô lý, ta là thần tình yêu đó!

- Haha… bác đùa vui thật. – Haruna bật cười với câu nói của bà ta.

- Cháu không tin sao?

- Nếu cháu không tin thì sao?

- Thì mọi chuyện vừa qua cũng chỉ là một giấc mơ…

.

.

.

- Nyan nyan… dậy đi!

- Ưmmmm… đây là đâu – cô mèo khẽ dụi mắt nhìn quanh, cô hơi bất ngờ khi thấy Yuko đang ở trước mặt mình – Yuuchan, cậu trở lại bình thường rồi sao?

- Nyan nyan nói gì vậy? Còn mơ hả? – Yuko lo lắng đặt tay mình lên má Haruna.

- Là một giấc mơ thôi sao?

- Nyan nyan, cậu sốt rồi nè… tớ mà không qua chắc cậu nằm luôn tới chiều đó!!!

- Mấy giờ rồi? – cô hỏi khi cảm nhận được cảm giác đau ong ong trong đầu.

- 10 giờ rồi. Tối qua tớ gọi cho quá trời cậu mà cậu không chịu nghe máy. À, ừm… chuyện hôm qua… tớ xin lỗi…

Haruna không nói gì, với tay ra ôm lấy cổ Yuko.

- Nyan nyan sao vậy? – Yuko ngạc nhiên hỏi khi cảm nhận được vòng tay của Haruna đang ghì chặt mình.

- Yuuchan, cậu có yêu tớ không? – cô khẽ thì thầm vào tai cô sóc.

Vì quá bất ngờ nên Yuko phải đứng hình phân tích từng từ của cái người đang ôm mình. Còn Haruna không nghe thấy được sự phản hồi từ người yêu khiến cô có chút khó chịu.

- Im lặng vậy là “Không” rồi phải không? – cô nới lỏng tay mình ra.

- Dĩ nhiên là có rồi! – Yuko trả lời, vội vàng quàng tay ra sau đáp lại cái ôm của Haruna. – Tớ yêu Nyan nyan nhất nhất nhaaaaaaaaaaaaaấtttttttttt luôn mà!

- Ừ, tớ cũng yêu cậu nhất!

bonus~

(-∀-') Nyan nyan, cậu làm gì mà mua quá trời quần áo với đồ chơi trẻ con vậy?

(бвб) Ểh!? Cái gì????? *ngơ ngác*

(-∀-') Nếu cậu thích có em bé thì nói với tớ một tiếng là được mà… *cười biến thái*

(бвб) !@#$%*&@#... YUUCHAN!!! DỪNG LẠI!

End.

Bạn đang đọc truyện trên: ZingTruyen.Xyz