ZingTruyen.Xyz

Tôi Đã Yêu Em Mất Rồi

Phần 26 : Tức Giận

congchuahunu

Sáng hôm sau, Shimon tỉnh dậy với toàn thân đau nhức, đặc biệt là chỗ đó rất đau, người thì hầm hập nóng, trên người mặc một bộ đồ ngủ rất đẹp, chất liệu rất thoải mái, không cần hỏi cũng biết là của Cao tổng rồi, dáng người cậu ta và anh xem xem nhau. Shimon nhặt đồ mình rơi vãi trên sàn nhà thay ra, anh không dám đi ra bằng cửa chính, anh lén lút mở cửa sổ trốn ra ngoài . Cũng may đây chỉ là phòng dưới lầu trệt, sức lực của anh cũng không quá tệ, thành công trốn thoát ra ngoài. Vì xe phải để lại biệt thự, anh đành đi taxi về nhà. Đang thở phào nhẹ nhõm thì điện thoại Hoàng Khải gọi đến

- Shimon, cậu không sao chứ ?

- Dạ... không...không sao thưa sếp

- Cậu đang ở đâu ? Tôi qua chỗ cậu nhé

- Không....không. Tôi đang trên đường đến công ty. Hôm nay tôi không khỏe nên tôi đi làm hơi trễ

- Được, tôi đợi cậu ở công ty

Một lát sau, Shimon bước vào phòng làm việc của Hoàng Khải. Anh để ý Shimon có vẻ rất mệt mỏi, quần áo thì nhăn nhúm cố gắng che đậy, mặt hình như có vẻ đỏ. Hoàng Khải đi lại gần Shimon nhìn anh chằm chặp

- Cậu không sao thật chứ ?

- Dạ.... không sao.... tôi không sao..... - chưa nói hết câu Shimon đã ngã gục

- Shimon, Shimon... - cũng may Hoàng Khải đỡ được anh, vỗ vỗ vào mặt anh cũng không thấy anh phản ứng

Dìu Shimon đến ghế sofa nằm xuống. Hoàng Khải không cần nghĩ ngợi nhiều cũng đoán được chuyện này có liên quan đến Cao Đạt, để anh ở đây không ổn, sợ một chút nữa Cao Đạt sẽ đến đòi người. Anh gọi điện cho hai bảo an thân tín vào phòng dìu Shimon cùng anh xuống xe bí mật hộ tống anh ấy đến khách sạn thuộc sở hữu của tập đoàn Hoàng Thị. Trước khi đi anh đã dặn thư ký nói Cao tổng có đến hỏi thì nói là hôm nay Shimon không có đi làm và anh chưa đến công ty. Xong đâu đó, anh điện cho bác sĩ Hà đến khách sạn thăm khám cho Shimon

- Bác sĩ Hà, cậu ấy có sao không ạ ?

- Cậu chủ, sao mạnh bạo quá vậy, chỗ đó của cậu ấy bị rách nặng, cũng may là bôi thuốc rồi nhưng vẫn còn viêm nên gây ra sốt đó. Cậu cho cậu ấy uống hạ sốt này đi ạ, tôi bôi thêm thuốc kháng viêm cho cậu ấy rồi, không được làm chuyện đó cho đến khi vết thương lành lại

- Tôi biết rồi

- Cậu đừng trách lão nhiều lời, cậu nhẹ tay với cậu ấy một chút đi ạ, hình như cậu ấy kháng cự mới ra nông nỗi này, lão sợ cậu ấy sẽ bị ám ảnh tâm lý sinh ra bài xích chán ghét việc này

- Tôi biết rồi, ông về trước đi, không được nói chuyện này với ai

- Lão hiểu mà

Bác sĩ Hà về rồi. Hoàng Khải đến chỗ Shimon nằm, đặt tay lên trán thấy trán cậu ấy quá nóng, anh vội lấy khăn mặt nhúng vào nước ấm đắp lên trán cho Shimon. Gọi điện cho nhà hàng nấu cháo bưng lên. Ngồi trên ghế suy nghĩ , Hoàng Khải bóp chặt hai bên thái dương, miệng lầm bầm

- Cao Đạt, lần này cậu mạnh tay quá rồi

Ở bên đây, Cao Đạt cứ nghĩ Shimon chắc đến trưa mới dậy nổi. Cậu ta tranh thủ đến công ty giải quyết một số việc rồi về cũng không muộn. Mở cửa phòng ra không thấy Shimon đâu, cửa sổ lại mở toang. Cao Đạt tức giận kinh khủng , anh cũng quá sơ suất không cho người canh chừng anh vì nghĩ anh bị thương như vậy sẽ không đi nổi, không ngờ anh thà chịu đau chứ cũng không chịu ở lại. Tức tốc đến công ty của Hoàng Khải kiếm người nhưng không có. Các cô thư ký đã được dặn nên nói đúng bài bản. Cao Đạt gọi cho Hoàng Khải

- Anh giao Shimon cho tôi - Cao Đạt gào lên

- Tôi không biết cậu ấy đang ở đâu làm sao đưa cho cậu

- Thật không ? - Cao Đạt nghi ngờ

- Tôi còn đang định hỏi cậu, cậu đã làm gì Shimon mà làm cậu ấy hoảng sợ bỏ trốn vậy ?

Cao Đạt tức tối cúp máy, định rời khỏi công ty thì cậu ta sực nhớ ra chuyện gì đó đi thẳng vào phòng bảo vệ an ninh

- Cao tổng, có chuyện... chuyện gì không ạ ?

- Mở toàn bộ camera từ 7h sáng nay cho tôi xem

- Cái này.... cái này.... không có chỉ thị của... cấp trên...

Chưa nói hết câu, hai bảo vệ đã bị hai bảo an của Cao Đạt khống chế. Cao Đạt tự mình tua lại đoạn camera sáng nay xem lại. Thấy Shimon được dìu ra xe đi cùng Hoàng Khải, Cao Đạt lửa giận phừng phừng bốc lên tận đỉnh đầu . Chàng ta siết tay thành nắm đấm đập mạnh xuống bàn

- Hoàng Khải , anh dám gạt tôi. Vậy thì đừng trách tôi
_____________________________________

Ở khách sạn thuộc tập đoàn Hoàng Khải

- Cậu tỉnh rồi à ? Ăn chút cháo đi rồi uống thuốc sẽ đỡ hơn - Hoàng Khải đỡ Shimon ngồi dựa vào thành giường

- Cám ơn sếp, tôi vô dụng quá phải để sếp lo lắng cho tôi

- Không, tôi... tôi có lỗi với cậu thì đúng hơn. Đáng ra tôi không nên kêu cậu đến biệt thự của Cao tổng. Là tôi sai. Tôi sai . Cậu trách tôi cũng đúng

- Dạ không, mọi mệnh lệnh của sếp, tôi phải chấp hành tuân theo không có ý kiến

- Shimon - Hoàng Khải quát lên

- Cậu chủ, trước khi ba tôi mất đã dặn phải trung thành với cậu. Dù cậu có bảo tôi đi chết tôi cũng không oán thán. Gia đình cậu đã cưu mang gia đình tôi, ngay từ nhỏ tôi cũng đã đi theo cậu. Ba tôi làm quản gia cho nhà cậu đáng ra tôi cũng phải nối gót ba tôi làm quản gia cho đến hết đời. Nhưng cậu đã xin ba cậu cho tôi đi học rồi xin cho tôi làm trợ lý cho cậu. Tôi đã biết ơn cậu rất nhiều nên tôi là đầy tớ trung thành của cậu, cậu bảo gì tôi cũng sẽ làm. Tôi chưa bao giờ cầu xin cậu chuyện gì. Chỉ lần này thôi tôi xin cậu, đừng đẩy tôi cho Cao tổng. Cậu bắt tôi làm gì cũng được. Tôi xin cậu, cậu chủ - Shimon quỳ xuống vừa nói vừa ấm ức

- Shimon, cậu đứng lên đi, tôi không xem cậu là người hầu nên cậu đừng nghĩ vậy. Tôi sẽ không làm vậy nữa đâu. Lần này là sai lầm của tôi. Xin lỗi cậu

Điện thoại của Hoàng Khải lại reo . Là Cao Đạt

- Anh có giao người cho tôi không ? Tôi biết anh giấu anh ấy đi rồi

- Cao Đạt, cậu đừng quá đáng

- Người quá đáng là anh, chúng ta đã thỏa thuận....

- Không thỏa thuận gì hết, tôi không cần cái hòn đảo của cậu nữa nên tôi không giao Shinon cho cậu đâu - không chờ cho Cao Đạt nói hết Hoàng Khải đã nhảy vô họng cậu ta nói

- Tôi hỏi anh lần cuối. Có giao Shimon cho tôi không ?

- Không, tôi chưa hỏi tội cậu là may cho cậu rồi

- Hahahaha, anh giỏi lắm Hoàng Khải , anh dám chơi trò lật lộng với tôi. Tôi sẽ khiến anh hối hận
________________________________________

-  Anh hai, em muốn mượn người của anh tìm người giúp em

- Ok, em trai. Ai lại chọc tức cậu út quý báu của Cao gia vậy ?

Thực ra, gia đình của Cao Đạt là xã hội đen. Anh hai của Cao Đạt là lão đại " Hắc Long bang " , có thế lực bá chủ xuyên quốc gia. Nhưng Cao Đạt không muốn dính líu vào thế giới ngầm đen tối đó nên mới ra mở công ty riêng làm ăn chân chính . Cũng may nhà Cao Đạt có hai anh em trai nên gia đình cũng không bắt ép cậu ta đi theo con đường nối nghiệp. Nhưng do ảnh hưởng lối sống bạo lực từ nhỏ, Cao Đạt là con út nên rất được nuông chìu, hễ cậu muốn gì cũng được, không vừa lòng ai thì người đó chết cũng không được, sống cũng không yên nên không ai dám chống đối cậu, ngay cả trên thương trường làm ăn cũng không ai dám chơi xấu hay đắc tội cậu. Vì đằng sau cậu có nguyên một thế lực của " Hắc Long bang " chống lưng .

Hết Phần 26

Bạn đang đọc truyện trên: ZingTruyen.Xyz