ZingTruyen.Xyz

Tìm em

11

thvsg_taegi

"Hạnh phúc nhất trên đời là khi người ta sẵn sàng dẹp bỏ cái tôi to đùng sang một bên, chỉ để đổi lấy nụ cười ngốc nghếch của đối phương trên màn hình livestream."

Nắng sớm tháng Sáu của vùng Ilsan xiên qua những khe hở rèm cửa sổ, rọi xuống căn phòng ngủ riêng ở tầng hai Camp One những vệt sáng vàng nhạt lăn tăn như sóng nước. Không khí buổi sáng mang theo hơi ẩm dịu nhẹ của đầu hè, xua tan đi hoàn toàn cái lạnh hanh khô, buốt giá của những ngày bão tuyết kéo dài.

Trên chiếc giường đôi rộng rãi, Kim Geon-woo tỉnh dậy từ rất sớm.
Anh không nhúc nhích, thậm chí hơi thở cũng cố gắng giữ cho thật nhẹ nhàng. Bờ vai rộng như tường thành của Đường Giữa HLE nghiêng sang một bên, làm tựa gối vững chãi cho người đàn ông đang nằm rúc đầu vào lồng ngực mình.

Geon-woo vòng tay qua eo Min-hyeong, bàn tay to lớn với những khớp ngón xương xẩu nhưng ấm áp đặt trọn lên phần lưng săn chắc bọc trong áo phông của đối phương. Ở khoảng cách gần sát như thế, Geon-woo có thể cảm nhận rõ ràng nhịp đập dồn dập, đều đặn của trái tim Min-hyeong đang dán chặt vào mảng cơ ngực mình, cùng hơi thở ấm nóng phả nhè nhẹ vào vùng da cổ nhạy cảm của anh.

Anh cúi đầu, ánh mắt sâu thẫm đong đầy sự dịu dàng chưa từng xuất hiện suốt nửa năm qua.

Ánh sáng ban mai phác họa lên từng đường nét trên gương mặt của Lee Min-hyeong: hàng lông mi dày rủ xuống gò má rám nắng, sống mũi cao thẳng kiêu hãnh, và đặc biệt là đôi môi mọng nước vẫn còn hơi sưng đỏ — vệt dấu vết rõ ràng của nụ hôn cuồng nhiệt, bạo liệt ngoài phòng khách đêm qua.

Bàn tay thô ráp của Geon-woo nhè nhẹ nâng lên, các ngón tay dài khẽ luôn vào mái tóc đen mềm mại hơi rối của Min-hyeong, tỉ mẩn vuốt ve từng lọn tóc rủ trên trán cậu.

Suốt nhiều tháng qua, mỗi lần nhìn vào gương mặt này, lồng ngực Geon-woo lại bị nỗi sợ hãi tột cùng về kiếp trước bóp nghẹt. Anh luôn tự ép bản thân phải quay đi, phải dùng ánh mắt lạnh tàn nhẫn để đẩy cậu ra xa, tự đày đọa cả hai vào vũng lầy dằn vặt. Thế nhưng lúc này, khi Lee Min-hyeong đang ngoan ngoãn nằm gọn trong vòng tay, dựa dẫm vào anh bằng tất cả sự tin tưởng và tình yêu không chút hoài nghi... Geon-woo mới nhận ra bản thân đã ngu ngốc và tàn nhẫn đến mức nào.

Cậu không phải là bóng hình mỏng manh cần mình trốn chạy để bảo vệ... Cậu là Lee Min-hyeong. Là người đã dũng cảm đạp nát sự hèn nhát của mình.

"Ưm..."

Tiếng nấc nhẹ nũng nịu vang lên từ cổ họng Xạ thủ HLE. Min-hyeong khẽ cựa quậy thân hình cao lớn, hai tay theo phản xạ siết chặt lấy thắt lưng Geon-woo, mặt càng rúc sâu hơn vào hõm cổ anh như chú mèo to xác đang tìm kiếm điểm tựa ấm áp. Gò má nóng hổi cọ xát vào làn da cổ của Geon-woo, tạo nên một cơn sóng khoái cảm chạy dọc sống lưng Đường Giữa.

"Dậy rồi sao?" Geon-woo cất giọng khàn đặc đặc trưng của buổi sáng, môi nhẹ nhàng chạm vào màng tai đỏ ửng của cậu.

Min-hyeong chậm rãi mở mắt. Đôi mắt mắt hai mí đỏ nhẹ vì trận khóc đêm qua nheo lại trước ánh sáng ban mai, rồi nhanh chóng giãn ra khi hình ảnh đầu tiên thu vào tầm mắt là gương mặt nam tính rắn rỏi của Kim Geon-woo đang ở ngay cạnh.

Không còn sự né tránh. Không còn ánh nhìn u uất nghẹn ngào. Đôi mắt sâu thẫm của Geon-woo lúc này trong trẻo và ấm áp như ánh nắng mùa hè.

Một nụ cười tự mãn, ngọt ngào lập tức nở trên môi Lee Min-hyeong. Cậu chẳng buồn thu tay lại, chỉ ngẩng nhẹ đầu, để chóp mũi mình cọ cọ vào chóp mũi Geon-woo:
"Dậy sớm thế, Kim Geon-woo? Mới sáng ra đã lén nhìn lén em rồi à?"

"Ừ. Nhìn bạn," Geon-woo không hề chối bỏ như mọi khi. Anh mỉm cười, một bàn tay đưa lên di chuyển từ gáy xuống gò má rám nắng của Min-hyeong, ngón tay cái thô ráp ấn nhẹ vào viền môi hơi sưng của cậu. "Muốn nhìn bạn thêm một chút. Mấy tháng qua... nhìn chưa đủ."

Lời thú nhận thẳng thắn, dịu dàng đến bất ngờ của người đàn ông vốn dĩ trầm mặc, ít nói làm Min-hyeong ngẩn người trong một giây. Gò má rám nắng của Xạ thủ HLE thoáng ửng hồng. Cậu cắn nhẹ vào ngón tay cái của Geon-woo như một sự trả đũa nhõng nhẽo, rồi bật cười rực rỡ, hai mắt híp lại thành hình bán nguyệt:
"Hừm, biết thế là tốt! Lần sau mà còn dám giận dỗi vớ vẩn hay né tránh em nữa, em sẽ bắt bạn phạt quỳ trên bàn phím thi đấu đấy nhé!"

"Được, nghe bạn hết."

Geon-woo cúi xuống, hôn một cái rõ kêu vào trán Min-hyeong, rồi vén chăn bước xuống giường. Thân hình lực lưỡng với bờ vai rộng cởi trần sải bước đi về phía nhà bếp nhỏ trong phòng. Anh rót một ly nước ấm, cẩn thận thử độ nóng bằng mu bàn tay rồi mới quay lại giường, đưa tận tay cho Min-hyeong.

Min-hyeong cầm lấy ly nước, nhấp một ngụm nhỏ, ánh mắt không rời khỏi tấm lưng trần vững chãi của người yêu đang đứng nhặt chiếc áo hoodie của mình dưới sàn lên gấp gọn gàng. Cảm giác được cưng chiều, được trân trọng một cách trọn vẹn này làm lồng ngực cậu ngập tràn một thứ hạnh phúc ngọt ngào đến mức muốn bùng nổ.

Thay đổi trong mối quan hệ giữa Zeka và Gumayusi không hề giấu giếm được bất kỳ ai tại trung tâm huấn luyện Camp One.

Nếu như trước đây, không khí giữa hai người họ luôn tồn tại một sợi dây căng thẳng ngầm—một bên cố tình đẩy ra, một bên uất ức tìm cách tiến lại—thì hiện tại, sợi dây đó đã biến thành một dải ruy băng màu hồng rực rỡ, buộc chặt hai gã tuyển thủ lực sĩ lại với nhau trước sự câm nín của toàn bộ ban huấn luyện và đồng đội.

Tiếng ve sầu râm rộ cất lên từ những vòm cây xà cừ xanh mướt bao quanh trung tâm huấn luyện Camp One. Ánh nắng rực rỡ xuyên qua lớp rèm cửa sổ bằng vải voan mỏng, rải những vệt sáng màu mật ong lên căn phòng tập gym hiện đại tầng hai.

Trên băng ghế tập ngực, Kim Geon-woo đang đẩy nhịp nhàng thanh tạ gánh khối lượng 100kg.

Một... Hai... Ba...

Từng khối cơ bắp cuồn cuộn trên lồng ngực trần và bờ vai rộng của gã Đường Giữa HLE gồng lên rắn rỏi. Những giọt mồ hôi đọng lại trên làn da trắng sáng lấp lánh dưới ánh nắng hè, trượt dọc theo rãnh bụng gợn sóng rồi thấm đẫm chiếc quần thể thao xám.

Tấm lưng kiên cố vốn luôn tỏa ra sát khí lạnh lẽo như một ngọn núi đá băng giá, hôm nay lại hoàn toàn thả lỏng. Đôi môi Geon-woo không còn mím chặt đè nén, mà khẽ cong lên một biên độ vô cùng dịu dàng. Ánh mắt rực lên những tia sáng ấm áp, thi thoảng lại vô thức liếc về phía chiếc điện thoại đang đặt trên thảm tập cạnh đó.

Trên màn hình khóa điện thoại là bức ảnh vừa mới chụp sáng nay: Min-hyeong đang vùi nửa khuôn mặt rực rỡ vào chiếc gối bông, mái tóc bù xù như tổ chim, một tay ôm chặt lấy gấu bông, bờ môi sưng mọng
khẽ mở ra thở đều đặn trong giấc ngủ say.

CẠCH.

Cánh cửa phòng tập gym bật mở, Hwan-joong tay cầm bình nước, ngáp ngắn ngáp dài bước vào. Nhưng vừa đặt chân qua bậc cửa, gã Hỗ Trợ HLE đã khựng lại, da gà da vịt trên hai cánh tay đồng loạt nổi rợp lên.

"Trời đất ơi... Kim Geon-woo, mày có thể thu lại cái nụ cười như kẻ trúng độc đó được không?" Delight rùng mình, giơ bình nước lên che mặt: "Tao thề đấy, từ sáu giờ sáng tới giờ mày cười phải đến năm mươi lần rồi. Sắp tranh vé đi MSI rồi đấy, Đường Giữa hàng đầu LCK bị ma nhập hay sao?"

Geon-woo đặt thanh tạ vào giá đỡ với một tiếng RẮC nhẹ nhàng. Anh ngồi dậy, vơ lấy chiếc khăn bông lau mồ hôi trên cổ, hoàn toàn phớt lờ lời mỉa mai của đồng đội. Anh nhếch môi, tông giọng trầm đục vang lên nhẹ hẫng:
"Lát nữa xuống ăn sáng, bảo dì Baek làm suất omurice ít kem tươi thôi nhé. Min-hyeong dạo này đang kiểm soát cân nặng."

"Xì..." Delight bĩu môi, lắc đầu ngán ngẩm: "Cứ làm như tao là người đi chợ cho hai người không bằng. Mà này, Lee Min-hyeong nhà mày hôm nay chịu dậy sớm thế cơ à? Mọi khi phải đến mười giờ mới thấy cậu ấy mò xuống phòng scrim mà?"

"Min-hyeong thức từ tám giờ rồi." Geon-woo đứng dậy, chiếc áo thun thể thao đen khoác lên bờ vai rộng lớn, ánh mắt đong đầy sự nuông chiều: "Hôm nay tao hứa dẫn bạn ấy đi ăn kem mint choc sau buổi scrim."

"Thôi xin mày đấy Kim Geon-woo!" Delight ôm đầu kêu lên: "Từ ngày hai người giảng hòa tới giờ, cái không khí ở Camp One này tởm lợm tới mức tao sắp phải đeo khẩu trang cách ly cơm chó rồi! Anh Jin-hyuk hôm qua còn dọa sẽ nộp đơn xin đổi phòng ngủ vì không chịu nổi cái cảnh hai gã lực sĩ cao một mét tám cứ bám lấy nhau như hình với bóng đấy!"

Geon-woo chỉ cười khẩy một tiếng, vỗ vỗ vào vai Delight rồi thong thả bước ra khỏi phòng gym.

Tại nhà ăn của Camp One.

Mùi thơm phức của thịt bò nướng kim chi, canh tương đậu và trứng cuộn tỏa ra ngào ngạt trong không gian sang trọng.

Lee Min-hyeong đang ngồi ở bàn ăn trung tâm. Xạ thủ kiêu hãnh của LCK hôm nay mặc một chiếc áo phao gile khoác ngoài áo thun trắng rộng thùng xình—chiếc áo vốn thuộc về Kim Geon-woo. Khung người đầy đặn lọt thỏm trong trang phục oversize, làn da rám nắng rạng rỡ dưới ánh nắng ban mầm.

Cậu đang vừa bấm điện thoại xem tin tức LCK, vừa ngáp dài một cái rõ to.

CẠCH.

Một khay thức ăn nóng hổi được đặt nhẹ nhàng xuống trước mặt.

Geon-woo ngồi xuống đối diện, anh tắm rửa sạch sẽ, mái tóc vẫn còn hơi ẩm tỏa ra mùi hương tuyết tùng dịu nhẹ. Không nói không rằng, Geon-woo tự nhiên cầm lấy đôi đũa của mình, bắt đầu gắp bỏ phần hành tây trong đĩa omurice của Min-hyeong sang đĩa của mình—một thói quen kén ăn của Min-hyeong mà chỉ cần một ánh mắt nhỏ, Geon-woo đã khắc ghi trong lòng.

"Sao không ngủ thêm chút nữa?" Geon-woo ngước mắt nhìn cậu, tông giọng dịu dàng đến mức có thể làm tan chảy cả băng tuyết: "Đêm qua bạn trằn trọc mãi tới hai giờ sáng mới ngủ được."

Min-hyeong tựa cằm lên bàn tay rám nắng, đôi mắt hẹp dài nheo lại đầy đắc ý. Cậu nghiêng đầu, thò một chân dưới bàn qua đá nhẹ vào bắp chân rắn rỏi của Geon-woo dưới gầm bàn, khẽ giọng nhõng nhẽo:
"Tại ai hả? Ai đêm qua ôm em chặt như ôm gấu bông, làm em nóng đến mức không thở nổi?"

"Anh ôm chặt quá à?" Geon-woo không hề né tránh, ngược lại còn chủ động dùng hai bắp chân vạm vỡ của mình kẹp nhẹ lấy cổ chân cậu dưới bàn, tay vẫn tỉ mẩn bóc một quả trứng gà luộc, đặt vào bát Min-hyeong: "Vậy đêm nay anh thả ra nhé?"

"Ơ! Ai cho phép bạn thả ra?" Min-hyeong chớp chớp mắt, bờ môi sưng mọng hơi hếch lên kiêu ngạo: "Bạn mà thả ra là em ôm gối đi sang phòng Choi Woo-je ngủ đấy."

BẬP.

Sống đũa của Geon-woo gõ nhẹ lên mu bàn tay cậu một cái rõ đau. Ánh mắt gã Đường Giữa ngay lập tức đục ngầu sự chiếm hữu mãnh liệt:
"Bạn thử bước sang phòng Woo-je xem. Anh xách cổ bạn về ngay lập tức."

"Hờ hờ... Hai gã điên này lại bắt đầu rồi đấy."

Seo "Kanavi" Jin-hyuk tay bê khay cơm đi qua, nhìn thấy cảnh tượng Geon-woo đang âu êm bóc vỏ trứng cho Min-hyeong, còn gã Xạ thủ thì vừa ăn vừa cười toe tóe như một đứa trẻ được chiều chuộng, liền lắc đầu ngao cáo: "Này Woo-je, em ngồi xa hai người họ ra một chút. Không khéo lây phải cái vi-rút ngốc nghếch của mấy kẻ đang yêu đấy."

Choi Woo-je đang xúc một thìa cơm lớn, ngẩng đầu lên bĩu môi: "Em quen rồi anh Jin-hyuk ơi! Anh Min-hyeong dạo này có thèm chơi với em đâu. Lúc nào cũng 'Geon-woo-ah cái này', 'Geon-woo-ah cái kia'. Nghe mà phát ớn!"

Min-hyeong không hề xấu hổ, ngược lại còn hất hàm nhìn nhóc tì, bàn tay dưới bàn đã nhanh chóng luồn vào lòng bàn tayGeon-woo, đan chặt các ngón tay vào nhau. Geon-woo mỉm cười khẽ, siết nhẹ bàn tay cậu, mặc cho các đồng đội xung quanh thở dài ngán ngẩm.

Sự ngọt ngào êm đềm ấy như một dòng nước mát lành tưới tắm lên tâm hồn từng bị băm vằn bởi những vết thương tiền kiếp của hai người.

Một tối nọ, các tuyển thủ HLE bước vào ca livestream định kỳ theo hợp đồng với nền tảng phát sóng trực tiếp.

Hàng trăm ngàn người hâm mộ lập tức tràn vào kênh livestream, tạo nên một cơn sốt tương tác khổng lồ trên thanh chat.

Mọi chuyện sẽ không có gì đáng nói nếu như ở ván đấu rank đơn thứ ba trong buổi tối, hệ thống xếp hàng tự động của Hàn Quốc không vô tình xếp Lee Min-hyeong và Kim Geon-woo vào hai đội đối đầu trực tiếp với nhau.

Min-hyeong cầm vị tướng Xạ thủ Jinx ở Đội Xanh, trong khi Geon-woo sử dụng con bài tủ Sylas ở Đội Đỏ.

Ván đấu diễn ra vô cùng kịch tính. Mặc dù Min-hyeong ở Đường Dưới thi đấu vô cùng bay bổng, liên tục có những cú bắn chuẩn xác, nhưng các đường khác của Đội Xanh lại bị gãy hoàn toàn. Sylas trong tay Geon-woo như một con quái vật không thể kiểm soát, càn quét khắp bản đồ và gánh Đội Đỏ tiến thẳng vào khu vực nhà chính của Đội Xanh.

Phút thứ 28, Đội Đỏ ăn xong Rồng Ngàn Tuổi và lao vào đẩy thẳng nhà chính của Đội Xanh. Đồng đội của Min-hyeong lần lượt gục ngã, chỉ còn lại duy nhất một mình con bài Jinx của cậu đang ra sức xả đạn trong tuyệt vọng dưới hai trụ bảo vệ Nhà Chính.

Thanh chat trên kênh livestream của Min-hyeong nổ tung:
- "Xong rồi Guma ơi, Zeka nó lên Sylas 15 mạng kìa!"
- "Thảm họa rồi, Sylas của Zeka chuẩn bị nhảy vào bổ nát đầu Jinx rồi!"
- "Anh em HLE tàn sát lẫn nhau rồi hahaha!"

Min-hyeong nhìn màn hình xám xịt của đồng đội, rồi nhìn con Sylas khổng lồ của Geon-woo đang dẫn đầu đợt Tế Công lao vào. Gã Xạ thủ bĩu môi, mắt chớp chớp nhìn vào ống kính webcam, rồi đột ngột bật micro giao tiếp đồng đội trong game:
"Aaaaa! Geon-woo-yah! Bạn tàn nhẫn thế sao?! Đừng phá nhà chính của em mà!"

Geon-woo đang tập trung cao độ để tung chuỗi kỹ năng kết liễu Jinx thì đột nhiên nghe thấy giọng nói nũng nịu, ngọt súp của Min-hyeong vang lên qua tai nghe.

Toàn bộ người xem trên kênh stream của Zeka lập tức chứng kiến một hiện tượng "lạ": Gã Đường Giữa vốn nổi tiếng sát thủ, đánh game như một cỗ máy không cảm xúc... đột ngột dừng khựng con bài Sylas lại ngay trước vạch trụ!

Ánh mắt lạnh lùng của Geon-woo trên webcam lập tức mềm xèo đi. Khóe môi giật giật, rồi một nụ cười bất lực, nuông chiều đến tột cùng bùng nổ trên gương mặt.

"Nhanh đi mà... Geon-woo ơi, bạn cản họ lại đi mà~ Đừng cho họ đánh nhà chính của tớ nữa~" Giọng Min-hyeong lại kéo dài ra qua mic.

"Min-hyeong-ah, đây là rank đơn mà..." Geon-woo cất giọng trầm trầm, nỗ lực giữ cho tông giọng nghiêm túc nhưng sự dung túng trong đôi mắt thì không thể giấu nổi.

"Không biết đâu! Bạn cản người đi rừng với đường trên của bạn lại đi! Em sắp lên Top 2 rồi đó!"

Và rồi, một khung cảnh vô tiền khoáng hậu trong lịch sử rank đơn LCK đã diễn ra.

Thay vì lao vào kết liễu Jinx của Min-hyeong để kết thúc trận đấu, con bài Sylas đột nhiên... lao thẳng ra đứng chặn trước mặt con Lee Sin và Aatrox của đồng đội mình!

Geon-woo thậm chí còn dùng kỹ năng E (Trốn/Bắt) để lao vào người đồng đội đi rừng của mình, rồi cố tình sử dụng Chiêu Cuối đánh lừa, xả kỹ năng ra không khí để... làm cản trở tầm nhìn và hướng di chuyển của đồng đội, ngăn không cho họ tấn công Nhà Chính của Min-hyeong!

Đồng đội đi rừng cùng team với Geon-woo lập tức ping chấm hỏi (? ? ?) liên tục lên đầu Sylas của Zeka:
- Lee Sin: "Zeka??? Cậu làm cái quái gì thế?!"
- Aatrox: "Bro, sao cậu lại cản tôi đánh Nhà Chính? Cậu bị ngáo à?!"

Geon-woo trên webcam chỉ biết lấy tay che miệng cười trừ, vẻ mặt hoàn toàn gục ngã trước sự nhõng nhẽo của gã Xạ thủ nhà mình. Anh gõ phím vào kênh chat đội: "Xin lỗi, trượt tay."

Nhờ có sự "tiếp tay" bá đạo và đầy vô lý của gã Đường Giữa HLE, Min-hyeong ở bên này được kéo dài thời gian hồi chiêu, trốn vào bệ đá cổ xả đạn quét sạch đợt lính, thủ thành công nhà chính trong sự ngỡ ngàng của cả thế giới!

Thanh chat trên cả hai kênh stream bùng nổ như một trận núi lửa phun trào:
- "TRỜI ƠI! ZEKA VỪA MỚI THROW GAME VÌ GUMA NŨNG NỊU ĐẤY À?!"
- "Tôi đang xem cái gì thế này?! Geon-woo sẵn sàng làm kẻ phản bội đồng đội chỉ vì Min-hyeong xin xỏ?!"
- "Zeka: 'Rank có thể mất, nhưng nụ cười của Gumayusi thì phải giữ' hhhh!"
- "Chemistry của hai người này vượt quá mức đồng đội rồi! OTP này real quá không cần ship nữa!"
- "Nhìn ánh mắt Zeka nhìn Guma kìa... Mọi người ơi, ánh mắt đó không bao giờ là ánh mắt dành cho đồng đội thuần túy đâu!"

Dù sau đó ván đấu vẫn kết thúc với chiến thắng thuộc về Đội Đỏ của Geon-woo do chênh lệch đồ quá lớn, nhưng đoạn clip cắt ra từ buổi livestream—với khoảnh khắc Min-hyeong nũng nịu "Geon-woo ơi cản họ lại đi mà~" và màn "tạo phản" đầy ngọt ngào của Zeka—đã lập tức leo thẳng lên Top 1 Trending trên mạng xã hội X (Twitter) và forum DC Inside của Hàn Quốc!

Người hâm mộ phát điên vì sự ngọt ngào này, dù hai người vẫn chưa chính thức lên tiếng công khai tình cảm với giới truyền thông.

Cuối tuần đó, đội tuyển HLE được thảnh thơi hai ngày sau chuỗi thắng năm trận liên tiếp.

Chiều thứ Bảy, tại một quán thịt nướng hanwoo cao cấp ẩn mình trong một con ngõ nhỏ ở Gangnam. Căn phòng VIP bằng gỗ thông thơm phức mùi than hồng và tiếng thịt bò xèo xèo trên vỉ nướng.

Một cuộc tụ họp bốn người khá "kỳ quặc" đang diễn ra: Kim Geon-woo, Lee Min-hyeong, Choi Woo-je và Moon Hyeon-joon.

Hyeon-joon mặc chiếc áo thun đen đơn giản, mái tóc nhuộm xám khói chải ngược ra sau. Ngồi bên cạnh gã Rừng T1 là Choi Woo-je—nhóc tì Đường Trên HLE đang cắm cúi gắp từng miếng kim chi ăn ngon lành. Mối quan hệ lén lút giữa Hyeon-joon và Woo-je vẫn đang được giữ bí mật tuyệt đối với truyền thông, nhưng đối với Geon-woo và Min-hyeong, đây đã là chuyện không ai bảo cũng biết.

"Nào, cụm ly cái đã!" Hyeon-joon giơ cao ly coca lạnh, va mạnh vào ly của ba người còn lại: "Chúc mừng HLE chuỗi thắng, và chúc mừng hai ông tướng nhà mấy người cuối cùng cũng chịu ngưng làm trò melodrama!"

Min-hyeong uống một ngụm lớn, rồi quay sang nhìn Hyeon-joon với ánh mắt "hình viên đạn": "Mặt dày thật đấy Moon Hyeon-joon. Chứ đợt trước ai là người bịa ra cái trò 'mối quan hệ trên mức tình bạn' làm Geon-woo hiểu lầm hả?!"

Hyeon-joon suýt thì sặc nước soda. Gã Rừng T1 gãi gãi đầu, nhìn sang Geon-woo đang cặm cụi lật từng miếng thịt bò đắt tiền trên vỉ nướng với vẻ mặt lúng túng:
"Thì... thì lúc đó tôi tưởng Kim Geon-woo ghen vớ ghen vẩn nên mới trêu một chút thôi! Ai mà biết ông tướng này lại nghiêm túc đến mức định làm 'ân nhân' tác thành cho chúng mình thật chứ!"

Hyeon-joon quay sang Geon-woo, chắp hai tay lại làm động tác xin lỗi đầy hài hước: "Cho tôi xin lỗi nhé Geon-woo! Tôi thề là tôi chỉ yêu mỗi cái thằng nhóc hay ăn chóng lớn ngồi bên cạnh tôi thôi, hoàn toàn không có ý đồ gì với gấu béo nhà ông đâu!"

Woo-je ngồi bên cạnh lập tức huých mạnh củi chỏ vào sườn Hyeon-joon, mặt đỏ lây: "Anh Hyeon-joon! Nói linh tinh cái gì đấy!"

Geon-woo chỉ mỉm cười nhẹ. Anh không hề giận. Nhờ có cái hiểu lầm tai hại đó của Hyeon-joon mà anh mới nhận ra bản thân ích kỷ và tàn nhẫn đến mức nào, để rồi từ đó dũng cảm đối mặt với tình cảm của mình.

"Không sao." Geon-woo cất giọng trầm thấp, bàn tay vẫn chuyên nghiệp gắp miếng thịt bò nướng chín tới, chấm vào chút muối hồng Himalaya rồi đặt thẳng vào bát của Min-hyeong: "Dù sao thì mọi chuyện cũng qua rồi."

"Đấy! Lại thế rồi!" Hyeon-joon chỉ tay vào bát của Min-hyeong, bĩu môi nhìn Woo-je: "Woo-je à, em nhìn xem người ta chăm sóc nhau kìa. Chẳng bù cho anh, lần nào đi ăn nướng em cũng bắt anh gắp cho bằng sạch!"

"Thì anh là anh, anh phải gắp cho em chứ!" Woo-je cãi lại, nhưng vẫn ngoan ngoãn gắp một miếng tỏi nướng bỏ vào chén Hyeon-joon.

Min-hyeong nhai miếng thịt bò mềm ngậy, vị ngọt mọng nước tan ra trên đầu lưỡi. Hyeon-joon bất ngờ quay sang nhìn Min-hyeong với ánh mắt ranh mãnh: "Nhưng mà Min-hyeong này... Cậu có biết cái Geon-woo nghiêm túc này đã từng âm thầm tơ tưởng cậu đến mức nào không?"

Min-hyeong đang nhai dở, nghe đến đây liền sáng mắt lên, đặt đũa xuống bàn: "Sao sao? Moon Hyeon-joon mau kể nghe coi! Bạn ấy đã làm gì sau lưng tôi?"

"Khụ... Hyeon-joon..." Geon-woo lập tức khựng lại, mặt anh bắt đầu biến sắc, cất giọng cảnh báo.

"Anh Geon-woo, anh đừng có dọa Hyeon-joon!" Zeus ngồi bên cạnh lập tức chen vào, hào hứng tột độ: "Hyeon-joon cứ kể đi! Có em bảo kê!"

Hyeon-joon bật cười ha ha, mắt sáng rỡ như vơ được kho báu: "Há! Cái này thì tôi phải vạch trần nhé! Woo-je, em kể cho thằng Min-hyeong nghe đợt đầu mới về HLE coi!"

Woo-je lập tức nuốt vội miếng thịt trong miệng, hào hứng tiếp lời:
"Anh Min-hyeong! Anh không biết đâu! Cái hồi tháng 11 năm ngoái, Anh Geon-woo ngày nào cũng chủ động làm thân với em! Em suýt tưởng ảnh có tình ý gì với em cớ đấy!"

BẬP!

Bàn tay đang cầm kẹp nướng thịt của Kim Geon-woo chợt khựng lại giữa không trung.

Mặt gã Đường Giữa HLE bắt đầu biến sắc. Hai vành tai đỏ ửng lên một cách nhanh chóng.

"Woo-je... ăn thịt đi em, thịt chín rồi đấy." Geon-woo gắp một vạt thịt lớn bỏ dồn dập vào bát của Woo-je nhằm mục đích "diệt khẩu".

Nhưng Woo-je làm sao bỏ qua cơ hội này. Cậu nhóc né sang một bên, nhanh đẩu nhanh đảu nói tiếp:
"Nhưng mà anh ấy hỏi em đủ thứ chuyện về anh! Nào là 'Woo-je à, Min-hyeong ở T1 thích ăn món gì nhất?', 'Cậu ấy có bị dị ứng hải sản không?', 'Khi tập luyện cậu ấy có hay uống cà phê lạnh không?'... Em còn tưởng anh Geon-woo tính làm điều tra viên nhân sự của T1 nữa cơ!"

"Thật hả?!" Min-hyeong trợn tròn mắt, hai vai rung lên vì kinh ngạc và phấn khích tột độ. Cậu xoay hẳn người sang, nhìn chằm chằm vào khuôn mặt đang cố giữ sự điềm tĩnh nhưng vành tai đã đỏ như gấc chín của Kim Geon-woo.

Hyeon-joon vỗ đùi đánh ĐÉT một cái, cười đến mức chảy cả nước mắt: "Chưa hết đâu! Woo-je nó còn bảo Geon-woo còn lén nhờ ẻm hỏi xem gu người yêu của Min-hyeong là gì! Lúc đó Woo-je còn tưởng cậu ấy tính giới thiệu em gái cho cậu nữa cơ!"

"Kim Geon-woo!"

Min-hyeong dùng hai tay ôm chồm lấy cánh tay vạm vỡ của Geon-woo, liên tục huých vai vào người anh, giọng nói tràn ngập sự trêu chọc ngọt ngào:
"Bạn có âm mưu với em từ lâu đúng không?! Thế mà đợt đầu em mới sang, bạn cứ giương cái mặt lạnh như tiền ra với em! Bạn đóng kịch giỏi thật đấy Kim Geon-woo!"

Geon-woo cảm nhận được sự chú ý của cả bàn ăn đang dồn vào mình. Gã Đường Giữa cao lớn hoàn toàn bất lực. Anh không thể chối cãi, cũng không thể giận. Anh thở ra một hơi dài, đặt chiếc kẹp nướng thịt xuống, quay sang nhìn nụ cười rạng rỡ, kiêu hãnh của Lee Min-hyeong.

Làm sao cậu ấy có thể đáng yêu đến mức này cơ chứ?

Geon-woo không nói một lơi tay cuốn một cuốn thịt nướng lớn—bao gồm thịt bò cao cấp, chút kim chi, sốt ssamjang và rau xà lách tươi—rồi dứt khoát đưa thẳng đến trước miệng Min-hyeong.

"Ăn đi. Nói nhiều quá rồi đấy." Geon-woo trầm giọng, nhưng ánh mắt dán trên môi cậu lại đong đầy sự nuông chiều không đáy.

Min-hyeong há miệng rộng, ngoan ngoãn ngốn trọn cuốn thịt to đùng từ tay Geon-woo. Cậu vừa nhai phúng phính hai bên má như một chú sóc ôm hạt phỉ, vừa tròn mắt nhìn anh, gương mặt hiện rõ sự đắc thắng của một kẻ chiến thắng trong tình yêu.

"Mất công công khai tốn tiền mời hai người đi ăn, cuối cùng lại phải ăn 'cơm chó'." Hyeon-joon lắc đầu thở dài, tay gắp miếng kim chi bỏ vào miệng: "Min-seok mà ở đây chắc nó xỉu tại chỗ mất."

"Anh Hyeon-joon gắp cho em miếng thịt đó đi!" Woo-je chực chờ nũng nịu.

"Rồi rồi, phục vụ em cả đời được chưa nhóc con."

Bữa ăn trôi qua trong tiếng cười đùa rộn rã. Ranh giới giữa những đối thủ trên sàn đấu LCK hoàn toàn xóa bỏ, chỉ còn lại những người trẻ tuổi đang tận hưởng trọn vẹn tình yêu và sự gắn kết của thời thanh xuân.

Bữa ăn kết thúc khi đồng hồ đã điểm hơn chín giờ tối. Màn đêm bao phủ lên những con phố sầm uất của Gangnam với hàng ngàn ánh đèn neon rực rỡ sắc màu. Cơn gió đêm đầu hè thổi qua mang theo sự mát rượi, dễ chịu.

Sau khi tạm biệt Hyeon-joon và Woo-je tại bến xe bốt, Geon-woo và Min-hyeong cùng nhau đi dạo trên con đường nhỏ dẫn về phía trạm xe buýt ngầm để trở về Camp One.

Con đường vắng người, chỉ có những hàng cây ngô đồng rì rào trong gió và bóng của hai người đàn ông cao lớn kéo dài trên mặt đường nhựa dưới ánh đèn đường màu vàng ấm áp.

Min-hyeong mặc chiếc áo rộng, hai tay thọc sâu vào túi áo khoác phao mà Geon-woo đang cầm hộ. Cậu bước đi thong thả, thỉnh thoảng lại đá nhẹ một viên sỏi nhỏ trên đường.

Geon-woo bước đi ngay bên cạnh cậu. Khoảng cách giữa hai người gần đến mức vai họ thỉnh thoảng lại chạm nhẹ vào nhau theo từng nhịp bước.

Bất chợt, Geon-woo chậm rãi đưa tay sang, luồn các ngón tay thô ráp của mình vào giữa những ngón tay thon dài của Min-hyeong, đan chặt lấy nhau không một kẽ hở.

Min-hyeong giật nhẹ người một cái, rồi lập tức mỉm cười, siết chặt bàn tay mình đáp lại hơi ấm từ lòng bàn tay anh. Cậu nghiêng đầu nhìn Geon-woo, giọng nói trầm thấp dịu dàng xua tan đi sự im lặng của đêm đông:
"Geon-woo-ya..."

"Ừ? Anh nghe đây."

"Cảm ơn bạn nhé."

Geon-woo dừng bước chân. Anh xoay người lại, đối diện với Min-hyeong dưới ánh đèn đường vàng nhạt. Đôi mắt sâu thẫm của anh nhìn xoáy vào mắt cậu, chứa đựng sự chân thành tuyệt đối: "Cảm ơn anh?"

"Cảm ơn vì... mặc dù lúc đó bạn sợ hãi, mặc dù bạn muốn đẩy em ra... nhưng bạn vẫn luôn âm thầm quan tâm và bảo vệ em theo cách riêng của bạn." Min-hyeong mỉm cười, ánh mắt tràn ngập niềm hạnh phúc: "Em cảm thấy mình là người may mắn nhất thế giới này vì đã chọn gia nhập HLE, vì đã chọn ở bên bạn."

Trái tim Geon-woo rung lên một nhịp đập mãnh liệt.

Anh đưa bàn tay còn lại lên, nhẹ nhàng ôm lấy gáy Min-hyeong, kéo cậu lại gần rồi đặt một nụ hôn thật sâu, thật dịu dàng lên trán cậu. Môi anh nán lại trên làn da ấm áp của Min-hyeong rất lâu, như thể đang khắc ghi từng khoảnh khắc bình yên này vào sâu trong ký ức.

Nhìn thấy cậu cười rạng rỡ thế này... anh mới biết quyết định đầu hàng của mình là đúng đắn nhất.

Dù cho tương lai có bất kỳ bóng ma hay tai ương nào rình rập... anh cũng sẽ dùng chính đôi tay này để gánh vác tất cả.

Anh sẽ không bao giờ để em phải khóc một mình nữa, Lee Min-hyeong.

"Về nhà thôi," Geon-woo nhẹ nhàng chỉnh lại chiếc mũ lưỡi trai cho cậu, rồi áp lòng bàn tay ấm áp lên gò má rám nắng của Min-hyeong "Mệt rồi đúng không? Về anh xoa bóp lưng cho bạn nhé."

"Hứa với em, "Min-hyeong mỉm cười, nghiêng đầu áp sát má vào lòng bàn tay anh: "Từ bây giờ, dù có xảy ra chuyện gì, chúng ta cũng không được giấu nhau nữa, có được không? Có khó khăn gì, có sợ hãi gì... bạn cũng phải nói cho em biết."

"Ừ." Geon-woo mỉm cười—một nụ cười chân thành và rạng rỡ nhất mà Min-hyeong từng được thấy ở anh: "Anh hứa với bạn."

Hai bóng người cao lớn đan chặt tay nhau, cùng nhau bước đi dưới ánh đèn đường dịu nhẹ của Seoul, hướng về phía tương lai tươi sáng đang rộng mở phía trước — nơi có vinh quang LCK, có đỉnh cao MSI, và trên hết, có một tình yêu chân thành vững chãi qua thời gian.

Bạn đang đọc truyện trên: ZingTruyen.Xyz