ZingTruyen.Xyz

𝓒𝓱𝓾𝔂𝓮̂̉𝓷 𝓥𝓮𝓻 ~ 𝓒𝓱𝓪𝓷𝓢𝓸𝓸 ~ 𝓜𝓪̂𝔂 𝓥𝓪̀ 𝓑𝓲𝓮̂̉𝓷

Chap 1

loeypii

Mây và biển, có khi nào hợp lại thành một được không? Có khi nào cạnh nhau ôm ấp không?

Mây ở trên cao, biển lại ở dưới thấp, giữa hai thứ đó lại có một tầng ngăn cách mà không rõ là bao xa. Thế phải chăng mãi mãi không thể hợp thành một?

Trên đời chuyện gì cũng có kỳ tích, tùy theo cách xoay vần và duyên phận, duyên số, còn cả đức độ tích từ kiếp trước. Thành ra không một ai có thể chắc chắn hay khẳng định được điều gì bằng 100%.

Giống như những người yêu nhau, nếu cố gắng và không bỏ cuộc, thì sẽ nhận được hồi đáp xứng đáng và kết quả hiển nhiên là có thể quay về với nhau.

Nhưng có những người yêu nhau, có ra sức đến mấy cũng bằng không. Không phải tình yêu họ chưa đủ lớn, không phải họ chưa dùng hết sức lực có trong người để thương, để vượt qua rào cản. Mà cái đó là mệnh trời, không bao giờ cãi lại được.

Tựa như mây trên cao, vì động lòng biển cả mênh mông mà bay thấp xuống và cho hơi nước của biển bốc lên thấm vào mình rồi tích tụ lại, chờ đợi thời cơ thích hợp thì tạo mưa.

Tựa như biển dưới thấp, vì yêu phải đám mây quá xa xôi mà đồng ý cho đối phương soi bóng trên mặt nước trong xanh của mình.

Thế là giây phút cả hai chấp nhận cho nhau đan xen vào cuộc đời riêng biệt của mình, có thể nói là thời khắc mây và biển hợp lại không?

Gió thổi mây bay, mặt biển cũng gợn sóng. Cuộc đời giống một khúc ly hợp. Cứ hợp hợp tan tan biết đâu mới là bến bờ cuối cùng?

Mây tụ mây tan mây bay mất.
Biển ngóng biển trông biển mãi chờ.

Căn bản rồi đây sẽ có rất nhiều đám mây nữa xuất hiện, nhưng liệu đó có phải là vầng mây mà biển thương nhớ đêm ngày không? Rõ là ngày ngày gặp nhau nhưng không thể chạm nhau, đến cùng để mây bay mất, chỉ còn biển bất lực xuôi dòng nhìn theo, đau biết chừng nào?

Chân trời góc biển là thứ luôn đi đôi với nhau khi đề cập, nhưng Mây và Biển mãi mãi không đến được với nhau.

Hôm nay, tại quán ăn J, Độ Khánh Tú sẽ cùng người mình thành thân gặp nhau. Không thể nói đây là một cuộc xem mắt, do hôn sự đã được cha mẹ định sẵn, chỉ cần chờ ngày tổ chức nữa là xong. Vì thế mà sự xuất hiện của cậu ở đây là muốn biết mặt Phác Xán Liệt và ngược lại.

Thoáng, Phác Xán Liệt cũng bước vào căn phòng ăn được đặt riêng, Độ Khánh Tú đưa mắt nhìn đối phương mà mang nhiều kinh ngạc. Do anh hoàn toàn khác xa với những gì cậu đã tưởng tượng. Nói trắng ra khác hẳn với bức hình mà mẹ Độ ở nhà đã đưa cho mình.

"Chào cậu. Tôi là Phác Xán Liệt."

Phác Xán Liệt như muốn bắt tay nên Độ Khánh Tú cũng nâng tay mình lên, sau đó cười xã giao đáp:

"Tôi là Độ Khánh Tú, hân hạnh khi được gặp anh."

Phác Xán Liệt giữ chặt tay Độ Khánh Tú rồi nhè nhẹ xoa mu bàn tay của cậu, xong hôn lên một cái. Phong cách như người phương Tây, thể hiện sự yêu thương, tôn trọng. Dù cậu không phong kiến cổ điển nhưng vẫn có chút khó chịu trước hành động này, bởi cả hai mới lần đầu gặp nhau. Do đó mắt hơi nheo nheo và cũng nhanh thu tay lại.

"Trông cậu rất đẹp. Phong thái cũng đĩnh đạc nữa, thật là một người tuyệt vời.

Phác Xán Liệt khen rồi kéo ghế ngồi xuống. Trông Độ Khánh Tú có vẻ ít nói, định hướng thời gian thì trưởng thành nhưng không khô khan hoặc cứng nhắc. Cậu đơn giản ngồi nhìn anh thôi vẫn đủ toát lên sức hút và khí chất của tổng tài, khiến bản thân hứng thú và khó lòng rời mắt.

Nhưng rồi Phác Xán Liệt cũng thu lại tất cả cảm xúc hiện tại để nói:

"Tôi chắc cậu cũng không chịu cuộc hôn sự này đâu. Nhưng lệnh bề trên khó cãi, cha mẹ tôi cũng là một trong những người dùng con cái đổi lại lợi ích, nên tôi cũng không phản kháng."

"Đúng vậy."

Phác Xán Liệt nói không sai nên Độ Khánh Tú nhanh đáp lời. Nếu anh không chấp nhận lấy cậu, hoặc cậu không chấp nhận lấy anh thì cả hai vẫn theo sự sắp xếp của cha mẹ mà lấy một người khác. Đã sinh ra trong nhà quý tộc, ngậm thìa vàng từ nhỏ thì nên biết rằng: Cuộc đời của mình nhưng quyền quyết định thì thuộc về người khác. Đặc biệt là trong vấn đề hôn nhân, càng không thể lấy người mình yêu.

Và đó là một trong những nguyên do biến Phác Xán Liệt thành đối tượng ăn chơi lêu lổng. Trước sự nuông chiều nhưng lại quản quá chặt của gia đình, làm anh sắp phát điên rồi.

"Tôi mong cậu có thể hiểu được một số quy tắc bất thành văn sau khi kết hôn. Cậu tôn trọng tôi, tôi sẽ tôn trọng cậu. Đơn giản như thế thôi. Cậu làm được chứ?"

Quả nhiên là nhanh gọn lẹ, Phác Xán Liệt chưa gì đã vào thẳng vấn đề. Độ Khánh Tú điềm tĩnh gật đầu, khẽ nhấp một ngụm nước rồi nói:

"Tôi hiểu. Khoản này anh không cần lo."

"Thế tôi về đây."

Rõ là gặp nhau lần đầu, nhưng lại nói với nhau chỉ bấy nhiêu thôi sao? Mọi chuyện còn chưa đầy 5 phút. Nhưng cơ bản cả hai đâu nảy sinh ý định sẽ yêu nhau, nên cần gì thời gian tìm hiểu chứ?

Chỉ là Độ Khánh Tú không thương yêu gì Phác Xán Liệt, nhưng trong lòng cũng cảm thấy không hề vui, nguyên nhân do đâu thì chưa rõ. Nhưng giữ anh lại làm chi? Do đó yên lặng, chấp thuận sự rời đi này.

Phác Xán Liệt đi gần đến cửa thì nhớ ra gì đó nên quay lại đứng trước mặt Độ Khánh Tú. Sau đó lấy từ trong túi áo ra một cái hộp hình chữ nhật nhỏ, có màu xanh và ký hiệu của nhãn hàng Tiffany.

"Quà gặp mặt cho cậu, lần sau khi đi gặp tôi thì nhớ đeo nó đó."

Phác Xán Liệt đặt xuống bàn rồi cười nói. Xong cũng làm động tác bái bai rồi cho tay vào túi quần, vừa huýt sáo vừa ra khỏi phòng ăn.

Độ Khánh Tú nhìn hộp quà, suy nghĩ gì đó rồi mở ra, bên trong là một chiếc vòng bạc rất đẹp. Nhưng từ trước đến nay bản thân không thích đeo những thứ này cho lắm. Chắc hẳn phải để nó nằm trong tủ suốt thời gian sau này rồi.

Độ Khánh Tú đã đến đây rồi, thì cũng kêu thức ăn lên. Có một mình cậu thì đã sao? Nhiều năm qua cũng ăn uống một mình, đơn côi lẻ bóng đấy thôi.

Độ Khánh Tú vừa ăn, vừa nhớ lại hình ảnh của Phác Xán Liệt. Ban nãy anh xuất hiện với mái tóc nhuộm xanh dương đậm. Một bên tai đeo hoa tai Chanel, bên còn lại thì đeo ba vòng tròn đơn giản, chứng tỏ đối phương xỏ khuyên tai đến ba lỗ.

Độ Khánh Tú cảm thấy mình thật sự bị sốc nặng khi nhìn hình ảnh đó. Phải chăng điều ấy là thứ khiến cậu trầm lắng, không nói gì nhiều với Phác Xán Liệt? Cậu sống đến từng tuổi này, còn điều hành một tập đoàn kinh doanh rượu xuyên quốc tế rất lớn. Nhưng tóc chưa từng nhuộm, khuyên tai chưa từng bấm, xăm hình càng không.

Thế mà người chồng của Độ Khánh Tú sắp lấy lại khét tiếng ăn chơi. Dù diện như thế được xem là thời thượng thì cậu vẫn ái ngại rất nhiều. Tuy nhiên hôn sự đã định, mọi chuyện không thể đổi thay nữa.

Thời đại nào rồi chứ? Sao con cái vẫn phải theo lệnh sắp xếp hôn nhân từ cha mẹ như thế? Cơ mà áo mặc không qua khỏi đầu, chưa kể Độ Khánh Tú xưa nay đâu yêu ai, thành ra cha mẹ tự định người để gả cũng coi như giúp cậu đỡ tốn công coi mắt.

Phác Xán Liệt chắc hẳn cũng thế, do đó cả hai mới lặng yên cho ngày thành hôn có cơ hội xuất hiện. Nhưng nhìn xem, anh ăn diện như thế, còn ham vui như thế, chưa gì đã ngụ ý không muốn Độ Khánh Tú quản cuộc sống của mình sau khi kết hôn. Thế đến lúc đó, cậu sẽ cao lên nhiều lắm.

Nhưng không sao, Độ Khánh Tú không quản Phác Xán Liệt thì Phác Xán Liệt cũng không thể quản Độ Khánh Tú. Họ đến với nhau vì vui lòng mẹ cha, vì lợi ích của đôi bên sau này. Thành ra sống chung nhà nhưng cứ như người xa lạ, không ai đủ quyền hạn hay tư cách để nói và quản thúc ai. Căn bản một tháng chưa chắc gặp nhau được 5 lần, nên có gì đáng lo ngại?

Chỉ là mọi chuyện trên đời luôn dễ dàng như thế sao? Luôn thuận theo những gì con người tính sao? Phác Xán Liệt cùng Độ Khánh Tú, đều còn quá thơ ngây rồi. Bởi căn bản kết hôn là một vấn đề lớn, có yêu nhau hay không thì mỗi một người họ đều phải có trách nhiệm với đối tượng mình đã lấy và làm tròn bổn phận. Không tài nào đặt mình vào mối quan hệ người dưng, tình cờ quen nhau do thuê chung nhà cả.

Hôm sau, Độ Khánh Tú đang ngồi xem chút giấy tờ thì trợ lý Lưu gõ cửa rồi tiến vào. Cậu ngước lên nhìn một cái, sau đó tiếp tục xem tài liệu mình đang đọc và hỏi:

"Sao rồi? Điều tra có kết quả chưa hả chú?"

"Có rồi thưa Độ tổng."

Trợ lý Lưu đặt xuống bàn Độ Khánh Tú một phong bì A4, chứa đựng những thông tin đã điều tra được liên quan tới Phác Xán Liệt.

"Được rồi, chú ra ngoài đi."

Trợ lý Lưu suy nghĩ gì đó, nên trước khi ra ngoài đã bạo dạn nói một câu:

"Độ tổng, tôi biết mình không có quyền hạn xen vào chuyện hôn sự lần này của ngài. Nhưng sau khi đọc được những gì liên quan đến Phác thiếu. Tôi xin ngài suy nghĩ kỹ lại."

"Cảm ơn lời khuyên của chú, chú cứ ra ngoài trước đi, tôi sẽ xem xét."

Rốt cuộc Phác Xán Liệt đã tệ đến mức nào mà để người trợ lý Lưu này phải lên tiếng?

Ngày hôm sau, Phác Xán Liệt đã chủ động hẹn Độ Khánh Tú cùng nhau đi ăn tối. Dù sao thì còn chưa đầy 1 tháng nữa hôn lễ sẽ cử hành, nên anh làm thân để sống chung nhà cho dễ chịu cũng là bình thường.

"Xem ra cái vòng tôi tặng rất hợp với cậu."

Phác Xán Liệt ngó đến tay của Độ Khánh Tú, thấy cậu đeo món mình tặng liền vui mừng và khen ngợi.

"Ừm. Nó đẹp. Mẫu cũng trang nhã, tôi khá thích."

Độ Khánh Tú cười gượng sau khi nói, chứ trong lòng cậu cứ như có bão. Do chưa đến 72 giờ mà màu tóc của Phác Xán Liệt lại chuyển sang xanh lá rồi. Hôm nay tay anh đeo hai chiếc nhẫn có viên thạch to trùng màu với màu tóc, một tai đeo khuyên dài, bên còn lại để trống.

Nhìn đối phương trong phong cách như thế, không khỏi khiến Độ Khánh Tú sốc đến khớp hàm đông cứng. Thường bản thân chỉ thấy phong cách này là diễn viên hoặc ca sĩ mới dùng để trưng diện thôi. Cho nên thấy anh như thế, liền khó chấp nhận.

Những màu Phác Xán Liệt nhuộm đều rất chói và đậm, xem ra lúc tẩy tóc rồi lên màu rất đau. Thế mà anh chịu nổi và còn thay đổi liên tục nữa chứ. Cậu là người ngoài, chưa động lòng gì với anh nhưng nhìn vào còn thấy xót thay cho cái đầu ấy nữa là....

"Ngày mai cậu sẽ đi gặp mẹ tôi để bàn bạc về hôn lễ đúng chứ?"

"Phải, có vấn đề gì sao?"

Độ Khánh Tú ngưng ăn, lấy khăn lau miệng mình và hỏi lại Phác Xán Liệt. Anh uống một chút nước, rồi bảo:

"Tôi phải sang nước ngoài giải quyết chút chuyện của Phác Thị, có lẽ đi mất 10 ngày hơn. Do đó phiền cậu chịu cực một chút để lo cho hôn lễ này của chúng ta nhé!"

"Sao....sao cơ?"

Độ Khánh Tú còn tưởng mình nghe lầm. Dù sao thì đây vẫn là hôn sự của cả hai, là một hôn lễ để đời, Phác Xán Liệt không thương yêu cậu thì chí ít cũng nên có trách nhiệm. Tại sao lại đem những chuyện này cho một mình cậu cùng bà Phác ở nhà lo liệu?

"Xin lỗi cậu, tôi lấy làm tiếc về điều này, nhưng tôi không thể không đi giải quyết chuyện cho Phác Thị."

Nói xong Phác Xán Liệt đứng lên, Độ Khánh Tú chắc hẳn anh đã nói xong những gì cần nói nên định rời đi như lần trước. Hôm nay cả hai gặp nhau được mười phút, kể ra lâu hơn lần đầu, coi như có tiến bộ.

"Được rồi, tôi sẽ cùng trao đổi với anh qua Wechat về phần lễ phục và nhẫn cưới, còn lại tôi sẽ cùng bác gái lo liệu chu toàn."

Độ Khánh Tú không phải kiểu không hiểu chuyện, huống chi Phác Xán Liệt muốn đi, cậu giữ lại được sao? Rồi lấy quyền gì mà yêu cầu anh đừng sang nước ngoài? Cơ mà trong lòng vẫn vương một chút buồn tủi, dẫu gì cũng là anh lấy cậu, chứ đâu phải cậu lấy anh, tại sao bản thân phải biến thành người lo mọi thứ?

Không tha thiết với cuộc hôn nhân đổi lại lợi ích là bao thì Độ Khánh Tú cũng biết tủi thân, biết khó chịu mà.

"Xin lỗi cậu nhé!"

Phác Xán Liệt nói xin lỗi nhưng không chút chân thành, Độ Khánh Tú căn bản cũng không muốn nhận nên đã mặc kệ. Anh lấy trong túi áo ra một cái hộp nhỏ bằng nhung xanh đen, bên trong chắc hẳn là dây chuyền. Lại định dùng quà mua chuộc sao? Đối phương xem cậu là con nít chắc?

"Để tôi đeo cho cậu nhé!"

Đúng như Độ Khánh Tú dự đoán, đó là dây chuyền có khắc chữ CS.

"Không cần đâu, từ trước đến nay tôi cũng không quen đeo những thứ này."

Độ Khánh Tú luôn thích đơn giản, nếu không phải vì nhớ đến lời đề nghị lần trước của Phác Xán Liệt, cậu cũng không đeo chiếc vòng tay đó đến đây.

"Thì sau này sẽ quen mà, để tôi đeo cho cậu, ngồi yên nào."

Phác Xán Liệt rất có mắt thẩm mỹ, món nào bản thân mua cũng đẹp và phù hợp với Độ Khánh Tú. Cậu ngồi yên cho anh đeo giúp mình, đeo xong thì anh cười nói:

"Thấy không, đeo vào trông cậu còn đẹp hơn."

"Cảm ơn."

Độ Khánh Tú nói một tiếng rồi tầm mắt hạ thấp và hơi chao đảo. Phác Xán Liệt cúi xuống hôn lên tóc cậu rồi bảo:

"Tôi về trước đây, cậu lái xe cẩn thận."

"Ừm, đi đường cẩn thận, tối ngủ ngon."

Cả hai có được xem là đang hẹn hò không? Độ Khánh Tú không biết nữa, chỉ cảm thấy rất bứt rứt trong người.

Lại còn một mình Độ Khánh Tú ngồi trong phòng ăn rộng lớn. Lại còn một mình Độ Khánh Tú tự ăn rồi tự ra về.

Độ Khánh Tú hít sâu một hơi, điều chỉnh cảm xúc của mình rồi tiếp tục ăn cho no bụng. Cậu không thể vì sự lạnh nhạt và trẻ con của Phác Xán Liệt dành cho mình rồi tự nặng đầu được.

Độ Khánh Tú không biết Phác Xán Liệt nói cười ngọt ngào như thế với mình là do muốn thể hiện sự ôn nhu, thân thiện để làm quen. Hay tại có bản năng giỏi tán tính, sát trai sát gái trong người nữa.

Đêm qua Độ Khánh Tú đã mất ngủ do đọc những gì điều tra được về Phác Xán Liệt.

Nào là số người nam nữ mà Phác Xán Liệt tiếp cận từ lúc bắt đầu ăn chơi cho đến nay rơi vào khoảng 300 người. Cùng nhau lên giường chắc hẳn không dưới 100 người. Hiện tại đang nuôi 7 cô gái khác bên ngoài để mỗi ngày thay đổi một cô, tuần hoàn một tuần mỗi ngày mỗi món cho đỡ ngán.

Chỉ cần bấy nhiêu đó đã quá đủ làm Độ Khánh Tú chết lặng và muốn từ hôn. Cơ mà vẫn còn rất nhiều thứ đáng kinh ngạc khác, đặc biệt nhất là số lượng phải lên đồn cảnh sát của Phác Xán Liệt cao ngất ngưởng. Bởi thường xuyên tụ tập đua xe, hoặc vào quán bar có mua bán chất cấm. Dù anh không liên quan đến những thứ đáng sợ đó, thì cũng phải lên đồn khai báo, xét nghiệm các thứ mới được thả về.

Độ Khánh Tú không muốn lấy một người như thế, thâm tâm mãnh liệt muốn từ chối. Nhưng nghĩ đến cảnh cha mẹ ở nhà cả thiệp cưới cũng in, nên cậu đành xuôi dòng thuận theo. Không biết tương lai của mình sẽ đến đâu, nhưng nhìn Phác Xán Liệt của hiện tại và những gì đã thỏa thuận thì chắc hẳn:

Cuộc sống của mỗi người giống như nước sông không phạm nước giếng. Không cần làm tròn bổn phận người vợ hay đạo một người chồng. Chỉ cần mọi thứ trăng hoa ấy đều phải bí mật, đừng để cha mẹ hai bên và người ngoài soi mói, nắm cán là được.

Nghĩ đến chuyện khi kết hôn xong vẫn không bị ràng buộc thì Độ Khánh Tú cũng dễ chịu được mấy phần. Nhưng nhìn Phác Xán Liệt cứ chứng nào tật nấy, đôi khi còn dữ dằn hơn do tương lai còn dài thì cậu liền lo ngại một điều gì đó mà không thể diễn tả bằng lời.

Thôi thì tới đâu tính tới đó, nghĩ nhiều cũng bằng không.

Trên đường Độ Khánh Tú lái xe về nhà, cậu đã nhận được cuộc gọi từ phía trợ lý Lưu.

"Alo tôi nghe, chú nói đi."

"Phác thiếu đã cùng bạn của mình lên đường sang Dubai rồi. Đây là kỳ nghỉ dài vì vé được mua không phải loại khứ hồi."

"Cảm ơn chú."

Độ Khánh Tú tháo tai phone bluetooth ra, nét mặt càng trở nên khó coi.

Chưa gì mà Phác Xán Liệt đã muốn qua mặt Độ Khánh Tú sao? Nhìn cậu ít nói và có vẻ cam chịu nhưng không thể muốn leo lên đầu cậu là leo đâu.

"Được lắm Phác Xán Liệt."

Độ Khánh Tú cười khinh một cái và lái xe càng nhanh hơn. Như thể muốn mượn tốc độ để hóa giải cơn khó chịu trong lòng. Chưa ai dám qua mặt của cậu như vậy, nhưng Phác Xán Liệt lại cả gan làm người đầu tiên. Hiển nhiên tức mà không nên lời.

Bạn đang đọc truyện trên: ZingTruyen.Xyz