ZingTruyen.Xyz

달콤한 유리

18

bbikewtie

Chiếc bồn tắm vốn dĩ chỉ được xem như một vật bài trí cầu kỳ, cuối cùng cũng đến lúc phát huy trọn vẹn công năng của nó.

Jungkook tựa sát vào lồng ngực vững chãi của Taehyung, đôi môi nhỏ nhắn sưng mọng khẽ mấp máy từng nhịp thở dốc nặng nề. Cơ thể trắng ngần, nuột nà của em giờ đây rã rời như sợi tơ vướng nước, mệt mỏi vừa mới vơi đi đôi chút lại bị làn nước ấm áp cùng vòng tay rực lửa của người đàn ông đối diện làm cho bủn rủn, hơi thở nghẹn lại nơi cổ họng.

Taehyung đang thong dong lướt điện thoại. Mười phút trước, Tahoon vừa gửi đến dòng tin nhắn cợt nhả về giai thoại "năm phút" của hắn, nhưng hắn chẳng buồn bận tâm, chỉ lạnh lùng hỏi ngược lại: "Món đồ chơi cũ của cậu đâu rồi?"

Tahoon đáp lời: "Trao đổi rồi, hay còn gọi là đổi thú cưng cho mới mẻ ấy mà."

Taehyung khinh khỉnh nheo mắt. Những trò tiêu khiển suy đồi này vốn chẳng xa lạ gì trong giới công tử phong lưu, đám con cháu nhà tài phiệt danh gia vọng tộc ở Seoul.

Tahoon bồi thêm: "Đổi qua đổi lại chơi cho chán chê rồi thì đem tặng người khác, dù sao cũng đã nát trong tay tôi rồi."

Taehyung rời mắt khỏi màn hình, hạ cái nhìn xuống gương mặt thanh tú đang gối trên ngực mình, khẽ thì thầm: "Ngủ rồi sao?"

Jungkook vội vàng nắm lấy cơ hội, thều thào: "Taehyungie... em chịu không nổi nữa..."

"Hửm?"

"Em... thấy khó thở quá..."

Taehyung đưa tay nhéo nhẹ cằm em, ép em phải ngước nhìn mình: "Sao không nói sớm?"

Jungkook hé môi thở hổn hển: "Vì thấy Taehyungie đang bận việc..."

Taehyung liếc qua điện thoại một lần nữa, đúng lúc tin nhắn mới vừa nhảy đến: "Sao thế, cậu định ra tay à? Hay là cứ đưa qua đây cho tôi nếm mùi trước một chút?"

Taehyung bật cười hừ một tiếng, ném thẳng chiếc điện thoại lên kệ, sau đó cúi xuống đặt một nụ hôn lên chóp mũi Jungkook: "Ngoan đến thế cơ à? Vậy nếu tôi bảo sẽ đem em tặng cho kẻ khác, liệu em có còn ngoan ngoãn nghe lời như thế này không?"

Jungkook mất một lúc lâu mới bàng hoàng hiểu ra ẩn ý, nước mắt tủi thân phút chốc chực trào.

Taehyung chẳng buồn dỗ dành, hắn ngậm lấy cánh môi đang run rẩy của em, vừa hôn sâu vừa truyền hơi thở sang cho em, khẽ cười: "Mới ân ái bấy nhiêu đã không chịu nhiệt nổi, mà dọa dẫm một tí cũng chẳng chịu đựng được."

Dứt lời, hắn bế bổng em lên: "Cái miệng nhỏ nên không chịu nổi va chạm mạnh, gan cũng bé tí nên không chịu nổi kinh hãi, có đúng không?"

Jungkook ngơ ngác, chẳng thể hiểu nổi rốt cuộc hắn đang muốn ám chỉ điều gì.

Em bị chiếc khăn tắm khổ lớn bao bọc kín mít, chỉ lộ ra mỗi gương mặt nhỏ nhắn, đôi mắt đẫm lệ cứ dán chặt vào Taehyung không rời: "Taehyungie..."

Taehyung đứng trước bồn rửa mặt bằng đá cẩm thạch, thản nhiên ra lệnh: "Kéo ngăn kéo ra."

Jungkook lấy đâu ra tay mà kéo?

Hơn nữa, em cũng chẳng muốn chạm vào thứ gì lúc này, chỉ biết vùi sâu gương mặt vào hõm vai của "kim chủ" như một chú thỏ nhỏ đang tìm nơi trú đông, tuyệt nhiên không dám động đậy.

Taehyung cảm thấy vô cùng thích thú khi trêu chọc em. Một báu vật cực phẩm thế này, sao hắn có thể để hạng người như Tahoon vùi dập cho được?

Chiếc trâm vàng nằm tĩnh lặng trong ngăn kéo. Taehyung bế em ngồi lên bệ đá, một tay vươn ra lấy cây trâm dài có khảm viên ngọc bích quý giá. Như một phản xạ tự nhiên, Jungkook chỉ vừa liếc thấy đã sợ đến mức tim đập loạn nhịp.

"Ngậm lấy."

Em không muốn, nhưng ở đây, em không có quyền khước từ.

Jungkook hé môi, ánh mắt vừa khẩn cầu vừa cam chịu mà cắn lên cây trâm lạnh lẽo. Kim chủ của em tỏ vẻ vô cùng hài lòng: "Lát nữa sẽ không lo em thốt ra những lời không nên nói."

Trong phòng ngủ, ánh đèn vàng dịu nhẹ bao trùm lên chiếc giường lớn, tạo nên một không gian ấm cúng đến lạ thường. Jungkook vừa được đặt xuống đã vội vàng lăn vào phía trong, giãy giụa nơi góc giường. Nửa thân dưới vẫn còn quấn khăn, hai tay phía trên đã nhanh chóng vớ lấy gối để giấu cây trâm đi.

Đáng tiếc, sự quyến rũ chết người mà chính bản thân không hay biết chính là để chỉ đóa hoa mềm mại, mọng nước này.

Taehyung tùy ý cầm lấy dải lụa buộc ngực đặt trên tủ đầu giường, thừa lúc Jungkook chưa kịp xoay người đã áp chế em xuống gối, hứng thú trong lòng dâng cao: "Ngay dưới mắt tôi mà còn dám kháng cự, gan em càng lúc càng lớn rồi nhỉ?"

Jungkook thút thít xin tha: "Không phải... Tại Taehyungie..."

Taehyung cắt ngang lời em: "Vẫn còn thấy thiếu oxy sao?"

Vừa ra khỏi phòng tắm đã thấy khá hơn nhiều, Jungkook khẽ lắc đầu, lấy lọn tóc mềm mại của mình cọ nhẹ vào người hắn để lấy lòng:
"Taehyungie, em..."

Lần nữa lời nói bị chặn lại, không phải bằng ngôn từ mà bằng hành động. Taehyung dùng dải lụa thắt chặt hai cổ tay em lại. Cuối cùng, Jungkook cũng ý thức được điều gì sắp xảy ra, em vội vã né tránh, giấu đôi tay vào lòng không dám cử động, nhưng lại bị hắn dễ dàng khống chế.

"Taehyungie, Taehyungie..."

"Ừm, có bị thắt đau không?"

Jungkook trơ mắt nhìn chiếc nơ bướm xinh xắn ngự trị giữa hai cổ tay mình, khóc không thành tiếng, đành cúi đầu nhận mệnh: "...Không ạ..."

Ngay lập tức, vành tai em nhận được một nụ hôn nóng bỏng.

Chiếc khăn tắm rơi rụng dưới sàn, Taehyung rải những nụ hôn dọc theo bờ vai trần mượt mà xuống đến đôi gò bồng đảo phía dưới. Dưới ánh sáng mờ ảo, trông em càng thêm phần mong manh, dễ bị bắt nạt. Taehyung khẽ lướt đầu lưỡi qua, khiến em run rẩy không thôi, tiếng rên rỉ khẽ vang lên trong không gian tĩnh mịch, đầy tình tứ.

Jungkook cảm thấy đầu óc lâng lâng, thầm nghĩ đây chắc hẳn là màn dạo đầu. Cánh mông bị cắn nhẹ một cái, khiến em nằm phục trong chăn, cả người nhũn ra như nước, thậm chí còn nảy sinh chút tham lam mà chủ động đưa đẩy để nhận được nhiều hơn.

Taehyung thật tâm muốn yêu chiều em. Trên làn da trắng sứ giờ đây điểm xuyết những vết đỏ loang lổ cùng những dấu răng nông sâu không đều. Đôi bàn tay hắn dọc theo vòng eo thon gọn mà mơn trớn xuống dưới. Khi chạm đến cặp đùi mật ngọt, môi lưỡi hắn cũng đã tìm đến bắp chân thon dài. Đây vốn là điểm cực kỳ nhạy cảm, chỉ cần một cái chạm nhẹ cũng đủ khiến đôi chân em bối rối.
"Đừng nhúc nhích."

Jungkook không thể kiểm soát nổi cơ thể mình, em không ngừng co rúm lại. Tiếng rên rỉ cứ thế tuôn ra theo từng nụ hôn đang phiêu du trên làn da. Bắp chân bị cắn một cái rõ đau, nơi chưa từng có ai chạm đến khiến em giật bắn người, mái đầu gục xuống gối, khẽ gọi "Taehyungie" bằng chất giọng nũng nịu, tan chảy.

Đôi chân em cũng thật trắng, Taehyung nắm lấy một bên mà thưởng lãm, rồi đột nhiên bật cười, ngồi dậy nhấc bổng vòng eo nhỏ bé kéo sát vào lòng.

"Tôi nhớ từng xem một bộ phim về những chốn ăn chơi trác táng thời xưa ở Hanyang, người ta dùng đôi hài thêu của hoa khôi để làm chén uống rượu, khách khứa cứ thế truyền tay nhau mà thưởng thức."

Hắn vừa nói vừa hôn, đôi môi mơn trớn cánh môi em: "Nếu ở chốn phong trần đó, em nghĩ dáng vẻ này của mình có xứng danh hoa khôi không?"

Jungkook suy nghĩ một hồi rồi lắc đầu, đôi tay áp lên má, vẻ mặt vô cùng nghiêm túc trả lời.

"Không xứng sao?" Taehyung thì thầm: "Tôi thấy cũng chẳng khác là bao đâu."

"Em... em sẽ không vào những nơi như vậy đâu..." Jungkook luôn giữ vững lòng trung thành tuyệt đối với kim chủ của mình: "Em chỉ muốn ở trong nhà của ngài làm một kẻ sai vặt thôi."

Taehyung nghe xong liền bật cười thành tiếng trước vẻ mặt kiên định của em, hắn trêu chọc: "Để quét sân à?"

"Để pha trà nữa."

"Còn gì nữa không?"

"Để giặt giũ quần áo."

"Ừm, còn gì nữa?"

Jungkook rất thích những phút giây tâm tình trong chăn thế này. Dù đôi tay bị trói treo lên đầu giường, em vẫn ngoan ngoãn thuận theo, ngước cổ đón nhận từng dấu ấn mà hắn để lại. Em khẽ đáp: "Còn để... làm ấm giường."

Taehyung tựa hồ khẽ ừ một tiếng, âm thanh mờ nhạt dần khi hắn vùi đầu vào lồng ngực em. Khoái cảm dâng trào khiến Jungkook không kìm được mà bật ra những tiếng nức nở đầy tình tứ. Taehyung siết chặt lấy em, vừa mơn trớn vừa bắt nạt nửa thân dưới của em một cách đầy mãnh liệt.

Dù chưa thực sự giao hòa, nhưng sự tiếp xúc nóng bỏng trên đôi chân thon dài đã khiến làn da em ửng hồng như trái đào chín mọng. Taehyung khẽ cười: "Đúng là kẻ làm ấm giường hư hỏng."

Jungkook thở dốc không ra hơi. Trước đây khi không có thuốc hỗ trợ, cơ thể em đã vô cùng nhạy cảm, chỉ cần chạm nhẹ đã như có luồng điện chạy qua. Giờ đây, em khao khát được vuốt ve, được va chạm mạnh mẽ hơn bao giờ hết.

Cậu khẽ vặn mình, chủ động dâng hiến: "Taehyungie... bên này nữa... em cũng muốn..."

Taehyung đang hôn lên vùng bụng phẳng lì của em, nơi mà hắn thấy hoàn mỹ không một tì vết. Hắn đánh mắt nhìn sang "lời mời gọi" kia, dùng đầu ngón tay khẽ khảy nhẹ, khiến Jungkook xấu hổ đến mức cắn chặt môi để ngăn tiếng rên rỉ.

Taehyung hỏi: "Lúc xỏ khuyên, em có thấy đau không?"

Jungkook nhìn hắn, đôi mắt đẫm lệ đầy vẻ tủi thân, cậu quấn chặt đôi chân quanh eo người đàn ông, lầm bầm: "Đau lắm ạ... Em bị nhiễm trùng suốt một thời gian dài..."

Taehyung khẽ nhếch môi, nâng lấy gương mặt em, dùng môi lưỡi mà vỗ về, an ủi.

Khi sự giao hòa thực sự diễn ra, Jungkook thốt lên những âm thanh như một sinh linh đang khao khát tình yêu. Dù vừa trải qua một trận kịch liệt trong bồn tắm, nhưng em vẫn như thuở ban đầu, run rẩy theo từng nhịp chạm, thậm chí còn khẩn khoản mong hắn mạnh mẽ hơn nữa.

Taehyung bị vẻ mặt của em kích thích đến mức máu nóng dồn lên nội tạng. Dáng vẻ này, nếu để rơi vào tay những kẻ ác độc hay những gã già nua ở khu Gangnam, chắc chắn sẽ bị giày vò đến chết. Nghĩ đến cảnh em thuộc về ai khác, lòng hắn lập tức trào dâng một nỗi khó chịu tột cùng.

"Hư hỏng quá." Taehyung gầm nhẹ, động tác càng lúc càng trở nên cuồng nhiệt, như muốn bẻ gãy vòng eo nhỏ nhắn kia. Hắn cúi người cắn lên làn da em, không gian ngập tràn thanh âm của sự ái ân nồng cháy. "Sướng không? Có thấy thích không?"
Jungkook sợ hãi nhưng lại đắm chìm trong sự phấn khích tột độ, em khóc nấc lên: "Sướng... A! Ưm... Thật sự rất sướng... Thoải mái lắm... A!..."

Mọi xúc cảm chân thực nhất đều hiển hiện rõ ràng trên cơ thể em. Mỗi lần chạm đến cực hạn, em lại run rẩy không thôi.

"Taehyungie... A! Chậm... Chậm lại một chút..."

Jungkook không chịu nổi sức mạnh vũ bão này.

Taehyung vẫn chưa có ý định dừng lại, hắn đưa em từ cao trào này sang đợt sóng mãnh liệt khác.

Đôi bàn tay Taehyung siết chặt lấy cơ thể em, cảm nhận bé con dưới thân đã hoàn toàn tan chảy. Cuối cùng, tâm trạng hắn cũng dịu lại, sau vài nhịp mạnh mẽ cuối cùng mới chịu dừng chân nghỉ ngơi. Hắn cúi xuống hôn lên lồng ngực mềm mại, rồi lại tìm đến cánh môi đỏ mọng đang vương hơi thở nồng nàn, đóng giả làm người tốt: "Khóc đến mức này, là bị tôi bắt nạt sao?"

Jungkook vẫn chưa thoát khỏi cơn mê, chỉ biết thút thít đáp lời một cách vô thức, đôi chân rã rời nằm buông xuôi trên giường.

Taehyung xoa nhẹ mặt em, rồi lật chiếc gối lên, dễ dàng tìm thấy cây trâm kia. Hắn thầm nghĩ, em thật chẳng biết giấu đồ gì cả, ngốc nghếch đến lạ.
Tâm trạng Taehyung trở nên phấn chấn, hắn thong thả mơn trớn, rồi không chút do dự mà trêu chọc em thêm lần nữa. Jungkook vừa tỉnh táo đôi chút đã phải đối mặt với sự thật phũ phàng, cậu đạp chân loạn xạ trên giường, cầu xin tha thứ: "Taehyungie... thương em với... cầu xin ngài..."
Taehyung khẽ liếc nhìn, thầm nghĩ: "Cứ tiếp tục chịu đựng đi."

Mọi điểm nhạy cảm nhất trên cơ thể đều bị kích động, Jungkook chẳng biết mình đang đau hay đang sướng, chỉ thấy cả tâm hồn và thể xác đều đã bị xâm chiếm hoàn toàn.

"Ưm... lớn quá... A a... Nhẹ thôi..." Nhìn vùng bụng nhỏ của mình liên tục biến đổi theo từng nhịp đẩy, em sợ hãi đến mức cắn chặt môi, dùng những tiếng rên rỉ yếu ớt để phản kháng. Dù bị đối xử mãnh liệt thế nào, em vẫn cố nghẹn giọng không chịu kêu thành tiếng.

Taehyung bật cười: "Giận rồi sao?"

Jungkook vùi mặt vào cánh tay. Sự đáng yêu của em càng khiến hắn trở nên cuồng nhiệt hơn: "Tủi thân à?"

Hàng mi Jungkook còn đọng nước, đôi chân run rẩy không ngừng, em thấy mình như sắp vỡ tan, tủi thân đáp: "Dạ!"

Ngay giây tiếp theo, đôi tay em được giải phóng, nhưng lại bị kéo vào một tư thế mới đầy tủi hổ. em quỳ trên giường, tiếng khóc nghẹn lại trong cổ họng. Kim chủ của em cố tình dùng sức, như muốn lấy đi mạng sống nhỏ bé này. Jungkook chẳng thể phản kháng, chỉ biết phó mặc cho số phận, để tiếng rên rỉ vang vọng khắp căn phòng, đến cả ánh trăng ngoài cửa sổ cũng phải thẹn thùng lẩn trốn.

Taehyung nửa tựa vào đầu giường, đôi tay giữ chặt lấy em để điều chỉnh nhịp độ: "Thả lỏng ra nào."

Jungkook thở dốc dồn dập, ngoài việc gọi tên hắn thì chẳng còn biết làm gì. Cậu chống tay lên bụng hắn, để mặc cho hắn tùy ý mơn trớn đôi gò bồng đảo của mình. Taehyung không cưỡng lại được sự quyến rũ ấy, vừa trêu đùa vừa ra lệnh: "Tự mình vận động đi."

Jungkook thấy lòng mình dâng trào một cảm giác kỳ lạ, vừa đau đớn lại vừa đê mê. em cố gắng giữ thăng bằng, đưa tay nắm lấy cổ tay hắn kéo lên ngực mình, vẫn là câu nói ấy: "Taehyungie... bên này nữa..."

Taehyung cười khàn giọng: "Ngoan, tự mình động đi."

Thế là Jungkook ra sức vặn mình, hy vọng sự nỗ lực của mình sẽ được hắn bao dung: "Taehyungie... ngài... có thấy thoải mái không?"

Taehyung trêu chọc: "Ừm, cố gắng thêm chút nữa."

Hắn tùy ý nhào nặn em, thầm nghĩ nếu em có thể tiết ra dòng sữa ngọt ngào thì thật tuyệt, hắn muốn thấy em khóc lóc, phun trào cảm xúc trong tình cảnh đầy tình tứ nhất.

Khi một đợt cao trào nữa sắp ập đến, Jungkook thấy hơi thở mình như bị bóp nghẹt, khoái cảm quét qua toàn thân khiến em hoàn toàn mất kiểm soát.

"Taehyungie, bỏ ra đi mà..." em sợ hãi khi thấy hắn vẫn chưa có ý định dừng lại. Chính vì quá nghe lời nên em mới càng bị dày vò. Taehyung hôn lên môi em, nụ cười trên môi hắn khiến em nhận ra điều gì đó chẳng lành. em muốn trốn chạy nhưng lại bị khoái cảm mãnh liệt giữ chân.

Mọi giác quan đều bị kích thích đến tột độ, Jungkook hoàn toàn tan rã trong vòng tay người đàn ông, cả người cứng đờ rồi mềm nhũn ra như một vũng nước.

Taehyung mơn trớn môi em, lắng nghe tiếng thở dốc đầy nức nở, hắn hôn lên giữa đôi mày em, thì thầm: "Bảo bối, em có thích không?"

Màn đêm trôi qua trong sự kéo dài của cuộc hoan lạc.

Trong cổ họng Jungkook phát ra những tiếng nức nở đáng thương, đầu óc quay cuồng như đang trong một cơn ảo giác. Khi đôi mắt đẫm lệ nhìn rõ mọi thứ, em thấy mình đang ở một tư thế vô cùng xấu hổ.

"Taehyungie... em muốn..." em nài nỉ: "Bị chặn lại rồi... hức..."

Taehyung khom người hôn lên vai em: "Không cho phép."

"Cầu xin ngài... cầu xin ngài..."

"Đợi tôi cùng thực hiện, sẽ nhanh thôi."

Jungkook lắc đầu liên tục, cậu chẳng còn tin lời hắn nữa. Chỉ cần một cái chạm nhẹ của hắn cũng đủ khiến em run rẩy, nước mắt lã chã rơi. Taehyung lại bắt đầu một đợt tấn công mới, nóng bỏng như suối nguồn, hắn kiểm soát hoàn toàn vòng eo nhỏ bé của em, đưa em đi từ bất ngờ này đến bất ngờ khác.

Jungkook sướng đến mức chỉ biết run rẩy và co rút, tiếng khàn cả giọng cũng chẳng màng. em sắp không chịu nổi nữa rồi. Sự trướng nghẹn khiến em muốn phát điên. Dưới sự hưởng dụng của kim chủ, em giờ đây chỉ còn là một trái đào chín rục, mềm nhũn.

em không còn sức phản kháng, chỉ biết chấp nhận mọi đợt sóng cao trào đang giày xéo tâm trí. Taehyung nằm áp lên lưng em, vừa mơn trớn vừa hỏi: "Có muốn biết tôi đã đi ăn cùng ai không?"
Jungkook chỉ còn nghe thấy chất giọng quyến rũ ấy vang lên bên tai, cậu nức nở trong cơn mê muội. Taehyung cười nhẹ: "Bé con hư hỏng."

Jungkook tiếp tục nài nỉ trong cơn bấn loạn. Hắn nới lỏng trói buộc, xoa nhẹ cổ tay bị hằn đỏ của em rồi kéo em vào lòng: "Rốt cuộc là em muốn gì nào?"

em chẳng thể trả lời rõ ràng, chỉ biết đắm chìm trong cảm giác mãnh liệt đang bủa vây. Taehyung ép em phải nhìn thẳng vào mắt mình khi hôn, không gian ngập tràn thanh âm của sự ái ân nồng nhiệt.
Cuối cùng, sự tự do cũng đến với em, nhưng đi kèm với đó là sự tuôn trào của mọi cảm xúc dồn nén. Jungkook thấy linh hồn mình như bay bổng, cậu hoàn toàn gục ngã dưới sự tấn công của hắn.
Bên tai vang lên tiếng cười khẽ đầy trêu chọc của Taehyung.

Chóp mũi Jungkook cay xè, nước mắt lại rơi, trong lòng trào dâng nỗi tủi thân nhưng sự mệt mỏi và khoái lạc đã nhanh chóng kéo em vào giấc ngủ sâu trong vô thức.

Bạn đang đọc truyện trên: ZingTruyen.Xyz