ZingTruyen.Xyz

호랑이 백합 일기

19

bbikewtie

cảm ơn mng đã đọc fic của tui và đặc biệt cảm ơn embecuti15 🥺🐯🐰 chương này tui chỉnh trên laptop nên phông chữ có lẽ sẽ khiến mng khó chịu tui sẽ chỉnh lại sau nha cảm ơn mngg

Ngày hôm sau là thứ bảy những vẫn còn phải học nửa ngày, trong giờ nghỉ, tiểu Quốc lấy hết can đảm đi tìm bạn học chụp lén ngày hôm qua: "Bạn học, ảnh chụp ngày hôm qua có thể gửi cho tớ được không?"

Vị bạn học kia sửng sốt một chút, sau đó ngượng ngùng nói: "Thực xin lỗi cậu, cậu thấy hả? Tớ không có ác ý, chỉ là thấy các cậu thật đẹp đôi nên mới chụp."

tiểu Quốc lắc đầu: "Không có việc gì, vậy cậu có thể gửi cho tớ không?"

"Đương nhiên có thể." Bạn học kia lập tức móc di động ra gửi hình chụp cho cậu.

cậu thở dài nhẹ nhõm một hơi, cùng bạn học nói chuyện cũng không có như trong tưởng tượng của cậu.

Ngô Tụng bắt lấy tiểu Quốc vừa mới ngồi vào chỗ: "Ngồi xuống đi, rồi nói cho tớ biết, tại sao cậu lại gọi anh trai mình là tiên sinh?"

cậu giả ngu giả ngơ: "Cậu nghe lầm rồi."

"Cậu gọi tới tận hai lần! Tớ cũng chẳng phải là đồ ngốc? Nói mau, thật thà sẽ được khoan dung dối trá sẽ bị nghiêm trị!" Ngô Tụng giả bộ nghiêm túc, trừng lớn hai mắt.

tiểu Quốc đặt ngón trỏ lên môi, làm ra động tác "im tiếng", nói: "Suỵt, cậu nói nhỏ một chút, tớ liền nói cho cậu biết."

Ngô Tụng hơi gật đầu, vẻ mặt tò mò, thò lại gần.

"Tớ muốn cậu bảo đảm không nói cho những người khác biết!" tiểu Quốc uy hiếp nói, "Nếu cậu nói cho người khác biết tớ sẽ không, không thèm chơi với cậu!"

Ngô Tụng dùng sức gật đầu, giơ lên ba ngón tay: "Tớ thề, tuyệt đối sống để bụng chết mang theo, bằng không Ngô Tụng này sẽ bị thiên lôi đánh xuống, chết không được tử tế!"

cậu nghe được hắn thề độc như thế mới yên tâm kể hết chuyện giữa anh và cậu cho hắn nghe.

....

"...... Mẹ nó, cho nên cậu vừa mới thành niên đã bị cha của cậu bán đi?" Ngô Tụng khiếp sợ, gia đình hắn trước nay luôn luôn hòa thuận, hắn không ngờ tới lại có một câu chuyện máu chó như thế hiển hiện ngay bên cạnh mình: "Vậy cậu thích cái vị tiên sinh kia không?"

túi khóc nhỏ lập tức đỏ hai má.

Cậu gật đầu dưới ánh mắt hóng hớt của Ngô Tụng: "...... Cậu nói xem tớ nên làm sao bây giờ......"

Ngô Tụng thở dài, nói: "Mới đầu trông người đàn ông kia có vẻ khá khó đối phó. Sao cậu lại thích loại đàn ông khó tính như thế chứ?"

tiểu Quốc cũng buồn bã, thở dài.

"Ôi trời, cậu cũng đừng quá nản lòng.Ít nhất thì cậu với anh ta cũng đã kết hôn rồi, gần quan thì được ban lộc. Cậu đáng yêu như vậy, nấu ăn lại ngon như thế. Trước hết cậu cứ bắt lấy dạ dày của anh ta, nói không chừng anh ta sẽ không còn muốn ly hôn với cậu nữa." Ngô Tụng cổ vũ cậu.

"Cậu là Alpha, nghe cậu." Vẻ mặt cậu đầy tín nhiệm nhìn hắn.

Ngô Tụng là người đầu tiên biết được tâm sự của tiểu Quốc nhà ta.

Nói ra những lời này, cậu như được trút bầu tâm sự.

Tình cảm của hai người cũng bởi vì cái bí mật nho nhỏ này mà càng trở nên thân thiết hơn một chút.

......

Những ngày tháng học tập chăm chỉ luôn trôi qua thật nhanh.

Đặc trợ tiên sinh nhìn cậu từ một câu hỏi trắc nghiệm phải tính toán tới tận ba lần mới có thể xác định câu trả lời, tiến bộ đến độ trả lời toàn bộ các câu hỏi trong đề thi trừ những câu cực kỳ khó, tốc độ làm bài cũng nhanh hơn rất nhiều.

Từ đó thành tích cũng tốt lên không ít.

Đặc trợ tiên sinh vô cùng hài lòng, sau đó còn vui vẻ rạo rực cầm bảng điểm tìm Thái Hanh tranh công.

Đáng tiếc anh lại không quá để ý đến thành tích của nhóc con, suy cho cùng thì cũng chỉ là một tòa nhà, quan trọng là tâm lý nhóc con thoải mái.
Cả ngày tinh thần căng thẳng, ảnh hưởng tới dậy thì phải làm sao bây giờ?

Mới vừa giải quyết vấn đề về thành tích của thí sinh sắp thi đại học, đặc trợ tiên sinh lại gặp phải vấn đề làm thế nào để giảm bớt tinh thần lo âu cho thí sinh.

"Nếu không ngài đưa tiểu tiên sinh đi ra ngoài chơi một ngày xem sao?" Đặc trợ tiên sinh đề nghị.

Thái Hanh chống cằm trầm tư: "Đi đâu bây giờ?"

"Hay là có thể để cho tiểu tiên sinh về nhà ôn tập, như vậy so với ở trong trường học sẽ thoải mái hơn một chút." Đặc trợ tiên sinh lại nói.

"Năm đó anh làm thế nào để thả lỏng?" anh ngước mắt nhìn về phía anh ta.

"......Năm đó tôi được cử đi học." Đặc trợ tiên sinh ngượng ngùng cười.

Thế là hai học bá đều được cử đi học đại học cùng rơi vào trầm mặc.

Buổi tối, sau khi Thái Hanh ôm tiểu Quốc Quốc đang mải viết viết từ phía sau thì tha cậu lên giường, hỏi: "Có muốn đi ra ngoài chơi không?"

Vẻ mặt tiểu Quốc liền sợ hãi.

Cách kỳ thi đại học chỉ còn ba ngày, sao có thể đi ra ngoài chơi?! Tuy rằng cùng tiên sinh đi ra ngoài chơi thật sự vui vẻ nhưng mà.....

"Hay là chỉ còn dư lại mấy ngày em về nhà ôn tập? Tôi ở nhà với em." anh tung ra một mồi nhử thơm lừng.

"...... Tiên sinh, ngài đừng dụ dỗ em, em phải đạt thành tích tốt trong kỳ thi lần này, không để cho ngài mất mặt." tiểu Quốc cười khổ, vẻ mặt chân thành nhìn anh

"Em làm bài thi kém cũng không làm mất mặt tôi." anh nghiêm túc nói.

Biết là vậy, nhưng dù sao về sau sẽ là anh đi đường quan của anh, tôi qua cầu độc mộc của tôi.

tiểu Quốc cảm thấy chua xót trong lòng.

Tuy rằng, cậu biết rõ Thái Hanh cũng không có ý này, nhưng cậu không thể kìm nén bản thân suy nghĩ tới chuyện này.

tiểu Quốc không nói nữa, gật đầu đại một cái rồi nói mình buồn ngủ.

Thái Hanh lần đầu tiên cảm thấy một đứa trẻ quá ngoan cũng không phải chuyện tốt.

......

Cuối cùng, tiểu Quốc đều từ chối cả hai phương án, hai hốc mắt đỏ bừng nhưng giả vờ cúi đầu chăm chỉ học tập để không ai biết.

anh hoàn toàn không còn cách nào, đành phải phóng ra chút Phermone để xoa dịu tinh thần cậu.

cậu ăn xong một miếng trứng luộc cuối cùng thì nghe được anh bình tĩnh nói: "Ăn hết rồi? Giỏi quá."

tiểu Quốc:????

"Cảm, cảm ơn ạ......" túi khóc nhỏ xấu hổ cười cười với anh

"Đi thôi." Mấy ngày nay đều là anh tự mình đưa túi khóc nhỏ đi học.

Hôm nay là ngày đầu tiên của kỳ thi đại học.
cậu gật đầu, cầm cặp sách, nhắm mắt theo đuôi theo Thái Hanh đi lên xe.

"Hôm nay thi môn gì?" anh vừa lái xe vừa tán gẫu với tiểu Quốc để đề phòng cậu ngồi trên xe vẫn tiếp tục làm đề.

"Ngữ văn và toán học ạ." Trên thực tế cậu ngồi trên xe anh xe hoàn toàn không có tâm trạng để làm bài, ánh mắt cậu dính chặt trên đôi bàn tay hấp dẫn đang xoay vô lăng kia.

Bàn tay thon dài mạnh mẽ, khớp xương rõ ràng, ngay cả gân xanh trên mu bàn tay cũng như là tác phẩm nghệ thuật do thượng đế tỉ mỉ tạo thành.

tiểu Quốc có thể ngắm cả ngày không chán.

"Tới rồi! Cố gắng thi tốt." anh vươn tay sờ sờ mái tóc bông xù của tiểu Quốc nói thêm: "Em muốn viết gì thì viết, trong nhà có tiền."

tiểu Quốc liền bị chọc cười, ngoan ngoãn gật đầu: "Cảm ơn tiên sinh, đi đường cẩn thận ạ".

Thái Hanh bên ngoài nhìn theo cho tới tận khi cậu đi vào trường học rồi mới lái xe rời đi.

......

Sau khi kết thúc kỳ thi đại học, cậu cuối cùng cũng có thể thả lỏng.

Sau khi về đến nhà, cậu lại chui vào trong vườn tưới nước bón phân cho những bông hoa đáng thương và khốn khổ của mình.

Chú làm vườn nói với tiểu Quốc , ông đã chăm sóc những bông hoa này rất tốt, không cần tới một tháng nữa là có thể nở hoa rồi.

cậu nhìn về phía trước với đôi mắt cực kỳ chờ mong.

Rất nhanh điểm thi đã được công bố, anh biết điểm trước cả tiểu Quốc, cậu đã làm bài thi tốt ngoài sức tưởng tượng, có thể đỗ được vào rất nhiều trường.

anh bảo đặc trợ đặt nhà hàng, đêm nay anh sẽ đưa cậu nhóc của mình đi liên hoan ăn mừng.

Chỉ là đầu này vừa mới định đặt nhà hàng, đầu kia Thái Hanh đã nhận được điện thoại của Chính Quốc, cậu rất ít khi gọi điện thoại cho anh, sợ quấy rầy đến anh.

Về cơ bản, bình thường cậu đều gọi điện thoại đặc trợ tiên sinh, để anh ta chuyển lời.
"Tiên sinh ạ...... Ừm......" tiểu Quốc bên này đang thở gấp đầu dây điện thoại bên kia cứ như mèo con.

anh vừa nghe liền biết có chuyện gì.

"Lúc nào......lúc nào ngài mới trở về ạ.....ưm ..hức......" cậu không kìm nén được dục vọng của chính mình, nước mắt đã sớm rơi đầy mặt.

"Tôi về ngay, em chờ một chút, tôi sẽ mau về tới nhà thôi." Thái Hanh một bên trấn an cậu một bên chạy về nhà.

Khi anh về đến nhà thì phát hiện cậu đang ôm trong lòng chiếc áo khoác lông màu đen của mình, trên tay còn nắm chặt chiếc khăn mùi xoa.

Xem ra là chỉ có thể ở trên giường chúc mừng cho tiểu Quốc nhà ta thôi

anh thở dài, ngay sau đó đè cậu xuống dưới tùy ý làm chuyện ấy.

tiểu Quốc so kỳ động dục đầu tiên càng bạo dạn và càng dính người hơn, khi bị cắm sâu vào trong còn dám lưu lại dấu răng trên người anh.

Sau đó, cậu lại ngượng ngùng liếm láp vết cắn, càng khiêu khích anh làm cậu sâu hơn và mạnh hơn một chút.

Khi kỳ động dục kết thúc, Thái Hanh ôm lấy tiểu Quốc bước vào phòng làm việc. cậu nhắm hai mắt lại, đỏ mặt nhớ lại dư vị điên cuồng mấy ngày này.

Trái tim cậu đập loạn xạ, nhưng thân thể lại cố gắng bất động, muốn có thể ở trong vòng tay anh lâu một chút.

Nếu có thể càng lâu hơn nữa thì tốt rồi.

------

hanh thương quốc nhấn mạnh ba điều liên tục: Ảnh hưởng dậy thì, trong nhà có tiền, giỏi quá...

Bạn đang đọc truyện trên: ZingTruyen.Xyz