ZingTruyen.Xyz

[Oneshort] Desire 4

Hậu trường 2

winnie_vie


Ánh đèn dịu nhẹ trong trường quay hắt xuống, chiếu lên hai con người đứng sát nhau, nhịp tim như hòa chung trong khoảng lặng đặc quánh. Khâu Đỉnh Kiệt nằm trên giường, cơ thể mềm nhũn, đầu óc quay cuồng nhưng vẫn cố gắng nhập vai hoàn hảo. Đôi môi đỏ mọng của anh bị Hoàng Tinh liên tục càn quét, liếm, mút đến sưng rát. Bàn tay Hoàng Tinh không chịu an phận, lướt nhẹ, vuốt ve khắp cơ thể anh qua lớp áo sơ mi mỏng manh, cảm giác chiếm hữu lên tới cực điểm.

Đạo diễn ngồi quan sát, ánh mắt cô chăm chú theo dõi. Cô biết hai người diễn rất tốt,khi thời lượng đã đủ, cô hô nhẹ.

- Cắt!

Tiếng hô vang lên, Khâu Đỉnh Kiệt vẫn chưa muốn dừng lại. Cơn mê man trong đầu và cảm giác tê rần trên môi, ánh mắt anh lâng lâng, hơi thở dồn dập khiến anh cảm thấy như bị cắt ngang khoảnh khắc ngọt ngào. Hoàng Tinh cũng nuối tiếc dừng lại, cậu dừng lại động tác mãnh liệt, chống hai tay định ngồi dậy, Khâu Đỉnh Kiệt không suy nghĩ, vội vã níu lấy bả vai cậu ấn xuống, tay mềm mại kéo cậu xuống, môi áp sát một lần nữa.

Hoàng Tinh khựng lại giây lát, hơi thở nặng nhọc trôi theo nhịp, đôi môi mềm mại nở một nụ cười đắc ý, nhiệt tình đáp lại cử chỉ nồng nhiệt của Khâu Đỉnh Kiệt. Nụ hôn vốn chỉ ngắn ngủi giờ kéo dài hơn một phút. Không còn là diễn xuất nữa, mà là sự bùng nổ của hai người, hơi thở hòa vào nhau, nhịp tim tăng dần, bàn tay Hoàng Tinh đè chặt anh xuống giường, cưỡng ép bắt anh tiếp nhận nụ hôn mạnh bạo như muốn trừng phạt vì đã kéo cậu đắm chìm thêm một lần nữa. Dù xung quanh đông người, cả hai như chìm vào nhau, chỉ còn cảm nhận sự gấp gáp, thổn thức và kích thích mơ hồ len lỏi khắp cơ thể.

Khâu Đỉnh Kiệt giãy dụa tay quơ quơ tìm điểm tựa, khoang miệng hồng hào bị Hoàng Tinh càn quét, lưỡi quấn quýt theo nhịp mềm mại, không vội vàng. Hoàng Tinh đáp lại bằng cách siết tay anh, cử chỉ vừa dịu dàng vừa mạnh mẽ, khiến cả hai run rẩy đắm chìm trong khoảnh khắc hòa quyện hơi thở cùng nhau.

Khi tách ra, ánh mắt Hoàng Tinh hơi ửng đỏ, cậu mỉm cười, vẫn là nụ cười xinh đẹp đầy quyến rũ. Khâu Đỉnh Kiệt nằm ngây ngốc trên giường, đôi môi sưng đỏ mấp máy thở dốc, lồng ngực phập phồng, cơ thể vẫn còn dư âm nụ hôn mãnh liệt kia. Hoàng Tinh nhanh chóng rời giường, vội vã đi vào phòng tắm, Khâu Đỉnh Kiệt sau một hồi thất thần mới lảo đảo ngồi dậy, rời giường, mắt vẫn còn lấp lánh dư vị khoảnh khắc vừa qua.

Đoàn làm phim tất bật chuẩn bị cho cảnh tiếp theo của Giang Hành và Lý Phái Ân, hầu như chẳng để ý đến họ. Giang Hành nhìn theo bóng lưng vội vã của Hoàng Tinh, ánh mắt trầm lặng, thoáng suy tư như đang cân nhắc điều gì đó, rồi tiếp tục đọc kịch bản, luyện vài câu thoại cùng Lý Phái Ân.

Cánh cửa nhà tắm khép lại, Hoàng Tinh khóa chặt chốt cửa từ bên trong, chủ động nhốt họ trong một không gian nhỏ hẹp đầy hơi nước, ánh sáng vàng ấm áp hắt lên nền gạch men ẩm mát, phản chiếu lấp lánh những giọt sương còn vương trong không khí. Hơi ẩm quấn quanh cơ thể, hòa với hơi thở dồn dập, khiến mỗi nhịp phập phồng như lan tỏa giữa hai người.

Hoàng Tinh đứng sát Khâu Đỉnh Kiệt, nhẹ nhàng ép anh vào tường, tay khẽ đặt lên eo, ngón tay mơn trớn từng đường cong, theo dõi từng cử động run rẩy còn sót lại. Không gian nhỏ khiến hơi thở họ hòa vào nhau, nhịp tim rối loạn, vừa dồn dập vừa trễ hẫng trong sự ngấm ngầm của khao khát và mềm mại.

Khâu Đỉnh Kiệt dựa vào tường, cơ thể còn nóng bừng, má ửng hồng, tim đập dồn dập. Anh hiểu rõ, bình thường Hoàng Tinh dịu dàng đến mức khiến người ta muốn bảo vệ từng cử chỉ, nhưng khi gần gũi với anh, đặc biệt là trên giường, cậu lại bộc lộ bản năng mãnh liệt, quyền lực mà vẫn khiến người khác đắm chìm không lối thoát, không còn là đóa hoa xinh đẹp mềm mại nữa. Và anh, trái tim anh hoàn toàn mềm nhũn trước từng hành động ấy, chỉ một ánh nhìn, một nụ cười hay một giọt nước mắt của cậu cũng đủ làm anh loạn nhịp. Người xưa nói: "Phép vua thua lệ nàng" - câu ấy sinh ra dường như chỉ dành cho anh. Vì vậy, Khâu Đỉnh Kiệt từ trước đến nay luôn nhắm một mắt, mở một mắt, nhường nhịn, nuông chiều, để Hoàng Tinh thỏa sức lộng hành trên người anh mà anh vẫn dịu dàng nương theo, vừa mềm mại vừa trọn vẹn thả mình vào cậu.

Hoàng Tinh cúi xuống, môi đặt nhẹ lên trán Khâu Đỉnh Kiệt, rồi thoăn thoắt trượt xuống hôn khắp gương mặt anh, mỗi nụ hôn như vừa dỗ dành vừa đánh thức một cảm giác ngọt ngào trong tim. Tay cậu vuốt dọc sống lưng anh, nhấn nhịp lên những chỗ mềm mại, cảm giác vừa tinh tế vừa chiếm hữu. Khâu Đỉnh Kiệt nhắm mắt, ngửa đầu, toàn thân run rẩy nhẹ vì hơi ấm tỏa ra từ Hoàng Tinh, tim đập nhanh đến mức như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực, từng nhịp chạm khiến mọi giác quan của anh như tan chảy, nhúng trong một cơn say nhẹ nhàng nhưng chìm sâu không thấy đáy.

"... hôn anh..."

Khâu Đỉnh Kiệt thầm thì, giọng lạc nhịp, hơi thở gấp gáp còn đọng dư vị nồng nàn của nụ hôn trước.

Hoàng Tinh cười khẽ, đôi mắt lấp lánh, như đã đọc hết tâm tư anh, cúi xuống, môi áp lên môi anh một lần nữa. Lần này nụ hôn dịu dàng, kéo dài vừa đủ để họ cảm nhận nhịp tim và hơi thở quẩn quanh, cảm giác thân mật thấm vào từng cử chỉ. Bàn tay Hoàng Tinh không chịu đứng yên, lướt từ eo lên sống lưng, xoa xoa, mơn trớn từng đường cong mềm mại, vừa kích thích vừa âu yếm. Khâu Đỉnh Kiệt run rẩy theo từng nhịp chạm, thở gấp hơn, cơ thể dần mềm nhũn, nhưng vẫn ngấm ngầm đón nhận, như mọi giác quan đều bị hút vào Hoàng Tinh, đắm chìm trong sự ấm áp vừa mãnh liệt vừa dịu dàng.

Hơi thở họ hòa vào nhau, nhịp tim tăng dần, cảm giác gần gũi đến mức mỗi cái chạm, mỗi nhịp hôn đều trở thành một cơn sóng nhẹ nhàng, kéo hai con người này vào thế giới riêng của riêng họ, nơi chỉ còn cảm giác, rung động, và sự thấu hiểu không lời.

Hơi nước quấn quanh cơ thể, làm làn da Khâu Đỉnh Kiệt trở nên nhạy cảm theo từng nhịp hôn. Hoàng Tinh ép sát anh hơn vào bức tường lạnh, tay ban đầu chỉ siết chặt eo anh, ép anh tiếp nhận nụ hôn của mình, giờ đây không còn kiềm chế nữa, cậu lướt tay xuống nắn nắn rồi mò mẫm chiếc mông cong vểnh của Khâu Đỉnh Kiệt một cách đầy kích thích. Khâu Đỉnh Kiệt khẽ rùng mình, tim đập dồn dập, ánh mắt nhòa ươn ướt, anh lắc đầu, cơ thể run rẩy.

"Đừng... bên ngoài vẫn còn người... "

Anh thầm thì, giọng lạc nhịp, vừa là lời nhắc nhở, vừa là sự nhún nhường, cảm nhận rõ sự chiếm hữu vừa dịu dàng vừa mãnh liệt từ Hoàng Tinh.

Hoàng Tinh cười khẽ, ánh mắt lấp lánh, nụ cười vừa đùa vừa đầy quyết liệt.

"Anh đừng sợ, Giang lão sư đã sắp xếp ổn thỏa cho chúng ta rồi."

Chưa kịp hồi hộp, Khâu Đỉnh Kiệt đã bị cậu cúi xuống, môi áp chặt vào môi anh một lần nữa. Nụ hôn giờ không còn nhẹ nhàng, mà mãnh liệt, như muốn nuốt trọn anh, từng nhịp, từng hơi thở đều dồn dập và cháy bỏng. Khâu Đỉnh Kiệt run rẩy, đầu óc mơ màng, ý thức dần nhạt nhòa, cơ thể hoàn toàn cuốn theo nhịp điệu chiếm hữu của Hoàng Tinh, vừa sợ hãi, vừa say mê đến mê mẩn.

"Mềm như thế này, có phải làm ở đây anh thấy kích thích đúng không?."

"Không... Hoàng Tinh, đừng..."

Chưa nói dứt câu, bên dưới đã chịu sự xâm nhập lấn áp mạnh mẽ. Đầu nấm bự tách huyệt động đến mức cực hạn, chèn ép từng nếp thịt chen vào bên trong. Hoàng Tinh siết chặt eo cố định khiến anh không thể thoái lui, cậu ưỡn lưng thẳng đâm mạnh vào trong.

Khâu Đỉnh Kiệt choáng váng, tầm nhìn mờ nhạt, bên dưới anh như bị xé toạc ra, Hoàng Tinh lại từ tốn đâm đến tận cùng khiến anh ngứa ngáy đến cùng cực. Hai chân Khâu Đỉnh Kiệt run rẩy không còn đứng vững, bị Hoàng Tinh đâm vài cái liền không còn chút sức lực, cả người anh vô định dựa vào cánh tay cậu thở hổn hển.

Khâu Đỉnh Kiệt bị đâm tới thần trí mơ hồ, khác hẳn với sự cuồng nhiệt mạnh mẽ thường ngày, hôm nay Hoàng Tinh làm nhẹ nhàng từ tốn đến lạ, vừa như trêu chọc thử thách giới hạn của anh, vừa khai phá vừa ghi nhớ các ngóc ngách bên trong cơ thể anh.

Sau cùng, không thể chịu nổi, anh nghẹn ngào, cố kìm nén nấc lên vài tiếng.

"Sâu quá... mau kết thúc nhanh đi."

Hoàng Tinh thấy anh kìm nén đến khổ sở, cũng không muốn nấn ná thêm gì nữa, cậu hướng đến vách thịt mềm ấm bên trong mà đâm, mỗi lần đều cố ý phát lực chính xác ấn sâu vào nơi mẫn cảm, Khâu Đỉnh Kiệt vốn quen với lực đạo nhẹ nhàng ban đầu, nay bị đánh úp bất ngờ khiến anh không thể kìm nén bật ra tiếng.

Sau một lúc hơi thở hai người dần trở nên đều nhịp, nhịp tim vẫn còn rộn ràng nhưng không còn gấp gáp như trước. Hoàng Tinh áp sát Khâu Đỉnh Kiệt vào ngực, cậu vuốt ve nhẹ lưng anh, từng cử chỉ nhẹ nhàng nhưng tràn đầy chiều chuộng. Khâu Đỉnh Kiệt dựa vào vai cậu, cơ thể vẫn còn dư âm mad run rẩy, đôi môi hơi mím, má ửng đỏ, ánh mắt mệt mỏi nhắm chặt.

Hoàng Tinh cúi xuống, hôn nhẹ lên tóc anh, trán và khóe môi, thở ra một hơi dài, cười khẽ.

"Thấy chưa... không ai biết đâu."

Cậu thì thầm, giọng ấm áp như ôm trọn cả Khâu Đỉnh Kiệt trong vòng tay.

Khâu Đỉnh Kiệt khẽ cựa mình, miệng nhếch lên một nụ cười mệt mỏi để mặc Hoàng Tinh ôm chặt, cảm nhận sự ấm áp lan tỏa khắp cơ thể. Họ cùng ngồi xuống nền nhà tắm, tựa vào nhau, hòa nhịp thở và tim, như vừa trải qua một cơn bão mà giờ trôi vào sự dịu dàng và yên bình tuyệt đối.

Hoàng Tinh và Khâu Đỉnh Kiệt sau một hồi trấn tĩnh, cảm giác dư âm vẫn còn len lỏi trong từng nhịp thở, chậm rãi bước ra khỏi nhà tắm. Hơi thở nóng bỏng còn phảng phất trong không khí ám trên da thịt, mái tóc vương vài sợi ướt.

Bước qua hành lang dài dẫn đến phim trường, ánh mắt Hoàng Tinh liền dừng lại ở đạo diễn, người đang đứng cạnh Giang Hành. Giọng cô nghiêm nghị nhưng không giấu nổi vẻ khó chịu pha chút bất lực.

"Mọi ngày cậu diễn rất tốt, sao hôm nay một cảnh đơn giản phải quay đi quay lại đến mấy lần vậy?"

Mọi nhân viên đều tập trung tối đa, từng chi tiết nhỏ trong cảnh quay tưởng chừng đơn giản cũng phải hoàn hảo tuyệt đối, nên việc quay đi quay lại nhiều lần mất nhiều thời gian điều khó tránh khỏi.

Giang Hành khóe mắt thấy bóng dáng Hoàng Tinh, nhìn sang đạo diễn, hắn mỉm cười, giọng vừa lịch sự vừa có chút hối lỗi.

"Xin lỗi, xin lỗi, lần này chắc chắn sẽ được"

Hoàng Tinh bước tới, ánh mắt vừa lạnh nhạt vừa ẩn chứa chút đắc ý, Giang Hành nhận ra, liền cười khẩy, vỗ vỗ vai cậu. Hắn thì thầm.

"Cậu nợ tôi một lần đấy."

Hoàng Tinh nhếch môi cười, ánh mắt sáng lấp lánh, trong lòng vẫn còn dư âm ngọt ngào của khoảnh khắc vừa rồi cùng Khâu Đỉnh Kiệt.

__________

Chương hôm qua 5k từ nên chương hnay hơi ngắn xíu :>

2 ngày liên tiếp ra chương mới, lưng t dán tận 4 miếng cao dán :) tuổi 18 lưng 81...
_________

Bạn đang đọc truyện trên: ZingTruyen.Xyz