14.
Tiếng mưa rơi trên bệ cửa sổ văng vẳng bên tai, chóp mũi ngửi thấy một mùi hương ngọt ngào ấm áp. Kakashi mở bừng mắt, ánh mắt dạo quanh một vòng, thấy chiếc bánh gato không còn hình dáng trên bàn ăn, lớp kem trên mặt bánh lan ra, từ sàn nhà đến tận ghế sofa. Y theo bản năng chống đỡ cánh tay cố gắng đứng dậy, nhưng một cánh tay vòng qua eo đã kéo y về, thứ đang nằm trong thân thể bỗng nhiên đâm vào sâu hơn, khoái cảm xen lẫn đau đớn trào ra từ xương cụt, như thủy triều mãnh liệt càn quét toàn thân.
"Muốn đi đâu? Đội trưởng?" Hơi ấm từ lồng ngực bao trùm lấy lưng, môi lưỡi ướt át lang thang nơi phần hõm của cột sống, thanh âm người sau lưng trầm thấp khàn khàn, "Đã hứa sẽ đi cùng tôi cả ngày."
Đầu óc Kakashi quay cuồng, rốt cục y cũng nhớ ra đây là một ngày nghỉ hiếm hoi, nhưng thời tiết rất tệ, mưa dầm liên miên, rét lạnh, ẩm ướt. Y cùng Tobi đi siêu thị mua bột mì và đường, sau đó hai người ở nhà làm bánh gato . Cuối cùng chỉ ăn được một miếng bánh, cảnh tượng trở nên không thể chịu đựng nổi. Tobi tinh lực dồi dào, sau mấy vòng giày vò, y phải khóc lóc van xin hắn tha thứ, nhưng Tobi lại dùng những lời lẽ thường dùng trong huấn luyện để ngăn y lại.
"Còn lâu mới xong, có van xin cũng vô ích." Tobi bắt chước khẩu khí của y, rồi lại dùng ngữ điệu trêu cợt, "Thể lực sao lại kém như vậy làm sao được? Đội trưởng không thể nghiêm khắc với người khác mà khoan dung với bản thân mình được đâu."
Sau đó y tựa hồ ngất đi một lúc, hoặc là đầu óc hoàn toàn ngừng hoạt động. Lúc này Tobi thả nhẹ động tác, đưa tay chạm vào gò má y, "Không sao chứ?"
Y cắn môi tránh né, cúi đầu vùi mặt vào đệm ghế sofa.
"Lại giận dỗi?" Tobi cười khẽ một tiếng, chậm rãi di chuyển đến bên gáy y, đặt một nụ hôn nhu hòa lên tai. Đôi môi nóng ẩm vuốt ve da thịt y, lời nói mang théo hơi thở ấm áp, "Đừng giận, đội trưởng." Tobi thấp giọng nói, "Chỉ là tôi, rất thích anh."
Động tác tránh né của Kakashi dừng lại, đôi tai đỏ ửng càng thêm nóng rực.
Tobi ôm chặt y bằng cả hai tay, tiếng tim đập thình thịch truyền đến từ lồng ngực, át đi tiếng mưa ngoài cửa sổ.'
"Mặc dù anh lúc nào cũng lạnh như băng, lại ngạo mạn, bướng bỉnh, hung dữ đến muốn đòi mạng, đúng lí không tha người*. Nhưng tôi vẫn không tự chủ muốn được đến gần anh ——" Tobi ôm y càng chặt hơn, "Tôi luôn muốn gần anh hơn một chút, lại gần một chút..." Gió thoảng qua tai, y nghe thấy Tobi nói, "Tôi thích anh, Kakashi. Tôi vẫn luôn thích anh."
*得理不饶人 (Đúng lí không tha người): không chịu nhượng bộ trong một cuộc tranh cãi miễn là mình đúng.
"Tôi biết." Kakashi nói.
"Anh không biết..." Tobi thở dài, thanh âm tựa hộ toát ra một nỗi bất an nặng nề, "Tôi yêu anh....."
Kakashi trầm mặc chốc lát, sau đó vòng tay ôm lấy cổ người phía sau, quay đầu chạm vào môi đối phương. Y nhắm mắt, hé miệng chủ động hôn hắn, so với lời nói, y là người am hiểu hành động hơn, tình cảm nóng bỏng tràn ngập trong lòng y được truyền đến người kia từ môi lưỡi mềm mại ấm áp.
Mưa bên ngoài ngày càng nặng hạt, những giọt mưa dày đặc đập vào bệ cửa sổ tạo nên những tiếng vang ồn ào. Tiếng mưa ồn ào ngăn cách hết thảy, cả thế giới chỉ còn lại hô hấp triền miên của nhau, giờ khắc này như hàng thế kỷ dài đằng đẵng lại chỉ như một cái nháy mắt.
Trước khi cảm thấy nghẹt thở, đầu ngón tay Kakashi chạm vào những hàng vết hằn gập ghềnh, trong nháy mắt rất nhiều thứ ùa vào tâm trí, trái tim y nhảy lên kịch liệt, bên ngoài cơn mưa lớn dường như có tiếng sóng vỗ bờ, y bỗng nhiên mở mắt.
Trước mặt là bức tường đá xám xịt và một ngọn đèn sợi đốt chói lòa, ánh đèn chiếu rọi từ trên xuống dưới người đang nửa quỳ giữa hai chân y, đôi mắt đen láy của đối phương chìm vào bóng tối dưới vòng cung lông mày, không chút tia sáng, tầng tầng lớp lớp sẹo trên má phải của hắn càng thêm khắc sâu sâu bởi ánh sáng và bóng tối, khiến hắn trông âm trầm lạnh lẽo tựa như ác quỷ.
"Ngươi mơ thấy ta." Tobi từ trên cao nhìn xuống y.
Mùi máu tanh nồng hòa lẫn mùi thịt cừu thoang thoảng trong không khí, dạ dày Kakashi quặn thắt, khiến y muốn nôn mửa, mà cú va chạm thô bạo bên dưới mang đến nỗi đau khó chịu đựng, đầu y đổ mồ hôi lạnh, tứ chi lạnh buốt, không còn sức phát ra bất kỳ âm thanh nào. Cảnh tượng trong ảo mộng vừa rồi như thiêu đốt tâm trí, không để lại chút hơi ấm. Y nhắm mắt lại, giống như mỗi một lần phát sinh tại nơi này.
"Sao ngươi không nhìn ta? Ngươi ghét bộ mặt thật của ta có đúng không?" Tobi vuốt vuốt cằm y, cúi đầu xuống tiến lại gần y, trong giọng nói mang theo phẫn nộ.
Y im lặng không nói một lời, đổi lại là ràng buộc chặt hơn và sự xâm lược mãnh liệt. Sau đó đôi mắt đen láy kia ném ra ánh nhìn trào phúng, Tobi lấy chất dịch trên tay bôi lên môi hắn, "Nhìn ngươi kìa, ngươi khoác lác hùng hồn về lòng trung thành với Konoha, nhưng trên thực tế ngươi vẫn cao trào dưới thân kẻ địch."
"Nội chiến Konoha đã vượt khỏi tầm kiểm soát, vậy mà ngươi lại tằng tịu với kẻ cầm đầm." Tobi ấn lấy vai y, "Huống hồ, chính ngươi đã dẫn ta tìm quyển trục, cũng chính ngươi giúp ta hoàn thành kế hoạch."
Kakashi cảm nhận được mùi rỉ sắt giữa hơi thở, ngón tay nắm chặt tấm chăn đã đâm xuyên lớp vải thô ráp và cắm vào lòng bàn tay. Trước mắt y là một mảng màu đen, tai ù đi. Cảm xúc mãnh liệt này thôi thúc y vung nắm đấm, nện vào cằm đối phương.
Tobi hít một hơi khí lạnh, sau đó dùng lực vặn mạnh cổ tay, thanh âm lạnh lùng nói, "Ngươi nghĩ mình còn có thể làm gì khác sao?"
Một tấm bảng tên rơi xuống từ lòng bàn tay Tobi, xuyên qua vết máu đen kịt Kakashi nhìn thấy mật danh của Maeno, trái tim y bỗng nhiên hung hăng đâm vào bên trên xương ngực.
"Ngươi nghĩ rằng những chiêu trò của ngươi thật sự có thể giúp hắn ta đảo thoát ư?" Tobi lộ vẻ tàn nhẫn. "Ta đã đâm vào cổ họng hắn, chém hắn thành ba mảnh rồi ném cho bầy sói dưới thung lũng."
"Đây chỉ là khởi đầu, chờ đến khi Konoha tự giết lẫn nhau hao cạn nguyên khí, ta sẽ diệt trừ tất cả trở ngại, biến Konoha thành huyết vụ thứ hai. Ta sẽ xây dựng một pháp trường trong tòa tháp của Rừng Tử Thần, xử tử những kẻ làm trái ý ta, ta sẽ để các gia tộc chém giết tranh đấu, lại không thời gian xoay sở, ta muốn để lũ trẻ sống bằng sự phản bội và mưu sát, tương lai sẽ chỉ còn một mảng địa ngục."
"Trừ cái đó ra, ta sẽ có được Cửu Vĩ. Việc phá hủy vật chứa yếu ớt đó dễ như trở bản tay." Một bức tranh màu sáp diễm lệ bị xé nát.
"Ngươi chỉ có thể đứng nhìn mọi chuyện xảy ra, ngươi chẳng thể làm gì cả." Giọng nói khàn khàn vang lặp đi lặp lại quanh quẩn, xoáy vào tâm trí Kakashi.
Hình ảnh trước mặt y trở nên vặn vẹo, hàm răng nghiến chặt trào ra huyết dịch, trong khoảnh khắc, sát ý toàn thân cùng luồng điện màu lam trong tay y như cơn bão càn quét khắp gian phòng. Sau cơn hỗn loạn, y thấy mình đang nằm đè lên người đàn ông tóc đen, tay trái bóp cổ, tay phải đâm xuyên ngực hắn, những mảnh tim vỡ vụn trên đầu ngón tay hòa lẫn với máu tanh, cùng huyết dịch sền sệt, khiến người ta buồn nôn.
Adrenaline trào lên trong thân thể, Kakashi thở gấp, đồng tử phóng đại khi nhìn chằm chằm vào khuôn mặt lộ vẻ kinh hãi kia. Y chớp chớp con mắt khô khốc, người trước mặt bỗng trở về dáng vẻ quen thuộc, mặc cùng một bộ đồ ngủ với y, bọn hắn đang nằm trên giường trong phòng ngủ, ánh nắng ban mai vừa ló dạng bên ngoài cửa sổ, ánh vàng chiếu rọi lên chiếc bùa lương duyên treo trên tường. Tobi nắm chặt cổ tay y, ánh mắt tràn đầy vẻ khó tin, bờ môi run rẩy, "Đội trưởng... tại sao..."
Con ngươi dị sắc của Kakashi đột nhiên co lại, y dùng đầu óc đau đớn suy nghĩ, đây chỉ là ảo giác, y đang ở trong tòa tháp cao ngất trên biển kia, Tobi là một kẻ địch vô cùng đáng sợ, y đã giết hắn, đúng vậy... đúng vậy...
"Đội trưởng..." Nước mắt Tobi và máu tươi nơi khóe miệng vẫn không ngừng chảy, lại dùng hết toàn lực đưa tay ôm lấy lưng y, "Đội trưởng..."
Kakashi run rẩy buông tay, giơ hai ngón tay cố gắng giải khai ảo thuật, nhưng khung cảnh trước mắt vẫn chẳng hề thay đổi. Ngoài mùi máu tanh y còn ngửi thấy mùi thơm của đồ ngọt trên đĩa đầu giường, y nhìn thấy kim tuyền trên tấm bùa lương duyên đang lập lòe tỏa sáng. Tất thảy đều rất chân thực. Không đúng, tòa tháp mới là giấc mơ. Tobi là người yêu của y, Tobi là đồng bạn của y, bọn hắn đang trên đường đến Arashiyama ngắm hoa, y lại vì một cơn ác mộng mà lỡ tay giết hắn...
Toàn thân y run rẩy, lồng ngực ngực chập trùng kịch liệt, nhưng không khí không cách nào tiến vào trong phổi. Trong tâm trí y hiện lên rất nhiều hình ảnh ——tuyết trắng mịt mùng, hang động ảm đạm, mưa đêm, pháo hoa, sàn nhà vỡ vụn, dây leo chằng chịt, vết sẹo trùng điệp, biển cả mênh mông xa xăm... còn có... người tuyết quàng khăn xanh, bóng lưng cứ xa dần, ánh sáng trong đôi mắt đen dần dần phai nhạt...
Những hình ảnh ấy đan xen vào nhau, lấp lóe nhanh chóng trước mắt y như luồng điện chập chờn. Y vặn vẹo giằng xé giữa ranh giới thực tại và hư ảo, không cách nào phân biệt ảo cảnh và hiện thực.
Bờ môi Tobi run rẩy trước mắt y, không phát ra bất kỳ âm thanh, nhưng Sharingan dễ dàng nhận ra những lời, "Kakashi, anh không biết... tôi..."
Tim y giật thót, đột ngột gục đầu xuống, rút bàn tay phải đẫm máu ra khỏi ngực và ấn vào cổ tay trái, móng tay đâm vào da thịt, để lại những vết thương đẫm máu, y không cách nào khống chế lặp đi lặp lại động tác đó, càng ngày càng dùng sức, thằng đến khi cổ tay là một mảng máu thịt be bén. Đau đớn và cảm giác hít thở không thông ập đến, trước mắt lóe lên, lúc lần nữa ngẩng đầu, y nhìn thấy tòa tháp lạnh lẽo ngột ngạt cùng khuôn mặt đầy sẹo, trên gương mặt kia lộ ra nụ cười lạnh lẽo, thanh âm khàn khàn vang vọng lặp đi lặp lại.
"Ngươi chẳng thể làm gì... Ngươi chẳng thể làm gì..."
Kakashi gắt gao nắm chặt cổ tay, liều mạng giãy dụa để thở, cơn đau nhói ở phổi đâm vào trước mắt y biến thành màu đen, y hít mạnh một hơi, cảm giác như đang dẫm lên không trung, tứ chi run rẩy.
Y đột nhiên mở bừng mắt, phát hiện mình nằm thẳng trên giường, trái tinh đập loạn xạ, người đầy mồ hôi lạnh. Đập vào mắt là mặt tường đá và chiếc đèn, bên trai có tiếng sóng biển xa xôi.
Y đang ở trong tòa tháp.
Bên trái là một ánh sáng màu cam nhấp nháy, không khí mang theo hơi nóng của lửa.
"Lại gặp ác mộng?" Giọng nói tràn ngập cảm giác áp bách trước đó vang lên đầy nhu hòa. Người đàn ông mang mặt nạ từng bước tiến lại gần.
Trong đầu Kakashi hiện lên ánh nắng trong phòng ngủ, mùi kem trong phòng ăn, tim y phảng phất muốn nhảy ra khỏi cổ họng. Đây là thật sao? Đây mới là thật sao?
Hai bàn tay chạm vào nhau dưới tấm chăn, y cắn chặt răng dùng móng tay cào cấu cổ tay mình, bất lực muốn xác nhận hiện thực hoặc có lẽ để xua tan nỗi lo lắng. Một dải vải chặn cổ tay y, y hít sâu một hơi, dùng sức giật mạnh thứ vải phiền phức đó, nhưng nó cuốn lấy quá chật, nên móng tay y chuyển qua cánh tay.
"Ngươi làm gì vậy?" Giọng Tobi run lên, vội vã bước đến giường xốc lên tấm chăn, quả nhiên trông thấy miếng băng trên cổ tay y đã bị kéo lệch một chút, trên cánh tay nhỏ nhắn với những mạch máu giờ phủ đầy những vết máu tươi loang lổ. Tobi nắm chặt tay hai tay y, nghiến răng nghiến lượi. "Ta đã nói rồi, đừng làm như vậy nữa!"
Kakashi nhìn hắn chằm chằm, tóc bết vào trán vì mồ hôi, huôn mặt tái nhợt của y không biểu lộ cảm xúc, trong ánh mắt lại mang vẻ hoảng loạn cấp bách. Một lát sau khóe miệng y trào ra máu tươi, hai mắt Tobi mở to sau lớp mặt nạ, một cây gậy gỗ tức khắc tiến vào miệng Kakashi, chặn giữa hai hàm răng.
"Con mẹ nó ngươi muốn chết phải không?" Tobi quát.
Kakashi bỗng nhiên lấy lại tinh thần, mày khẽ động, thõng xuống tầm mắt.
-------
Sau khi dây leo hoàn toàn ghim chặt người nằm trên giường, Tobi ngồi xuống bên cạnh, hắn gỡ băng vải trên cổ tay Ám Bộ, để lộ những vết rách tầng tầng lớp lớp nhìn thấy mà giật mình. Nhìn phần da thịt nát rữa, lông mày hắn không tự giác nhíu chặt sau lớp mặt nạ.
Sau sự cố Maeno hắn liền chuyển Ám Bộ đến ngọn hải đăng ngoài khơi trên rạn san hô này, biển cả sóng gió mênh mông và lớp kết giới gia cố, sẽ không có một con chuột nào có thể lọt qua.
Bọn hắn duy trì mối quan hệ giương cung bạt kiếm đối chọi gay gắt, Tobi dùng lời nói, vũ lực, ảo thuật mà chiếm được thượng phong, nhưng vì sự kháng cự trầm mặc của Ám Bộ mà bực bội không chịu nổi, khi Ám Bộ nhắm mắt tránh một nụ hôn sẽ ghen ghét dữ dội. Hắn có thể dùng lời đe dọa ép buộc y nhìn mình, không ngụy trang, không mang mặt nạ, đây mới chính là hình dạng Hatake Kakashi thực sự hoài niệm, nhưng ánh mắt lạ lẫm vẫn vương vấn trong đôi mắt dị sắc đó, hoàn toàn là ánh mắt lạnh lẽo, so với khi đối mặt với kẻ địch cũng chẳng có gì khác biệt, Tobi nhớ tới ánh mắt bắt gặp qua những tán lá phía sau úy linh bia, nhớ tới từng lời thì thầm liên miên trong nghĩa trang, không còn cách nào ức chế hết thảy lửa giận
"Không phải ngươi nói vĩnh viễn cũng sẽ không quên——"
Năm năm sau Đại chiến thứ ba, cậu bé mười ba tuổi phù du sớm nở tối tàn ấy, đã biến mất khỏi câu chuyện đầy biến động của thế giới ninja. Konoha lãng quên cậu, chỉ còn lại người từng nhìn cậu, đứng trước mộ phần trống rỗng, bất chấp thời tiết, lặp đi lặp lại, Obito, tôi sẽ không bao giờ quên cậu, cậu là anh hùng của Konoha.
Giọng khàn khàn của Tobi đột ngột tắt ngấm, như thể một sợi dây đàn bị đứt. Hatake Kakashi đã thề sẽ không quên "anh hùng Konoha", chứ không phải hắn, hắn không có tư cách chất vấn y.
Một khoảng trống tràn ngập lồng ngực, gió lạnh gào thét thoáng qua, hắn cảm thấy một trận nhói nhói giữa lúc chết lặng.
--------
Không ai cảm thấy thống khoái trong những cuộc đối đầu đó, bọn hắn ngày càng im lặng, tâm tư sầu nặng, nhưng không ai chịu thỏa hiệp.
Sau một khoảng thời gian, Ám Bộ bắt đầu trở nên khác thường, y không còn đột nhiên công bất ngờ, không còn dùng lời lẽ gài bẫy Tobi lấy tình báo, y thỉnh thoảng quên mất mình đã làm gì, y ăn ngày càng ít đi, dần dần gầy gò tiều tụy, trong phòng tắm y dùng một mảnh sắt được lấy từ đường ống nước cắt cổ tay, Tobi cất hết mọi vật sắc nhọn, sau đó y bắt đầu dùng móng tay và răng làm công cụ, để lại những vết thương lởm chởm trên bất kỳ vùng da nào có thể chạm tới.
Hatake Kakashi không phải là người tùy tiện nhận thua như thế, cũng sẽ không dùng đến phương thức trốn tránh mềm yếu khi đối mặt với khốn cục. Tobi không ngừng suy tư, đây có phải là một loại ngụy trang, vì chịu đựng quá nhiều mà suy yếu, hay còn phù chú tác quai tác quái vẫn lưu lại trong đầu y?
Khi Ám Bộ chìm đắm trong suy tư nhìn chằm chằm vào ô cửa sổ duy nhất trên tường, Tobi không khỏi hoài nghi hắn có đang ngồi trên một cái bẫy, nhưng thời điểm Ám Bộ đau đớn nôn ra thức ăn và thuốc, thời điểm thút thít nghẹn ngào giãy dụa với những cơn ác mộng, khuôn mặt không biểu tình nhưng cơ thể run rẩy nhẹ khi cào sâu hơn vào những vết thương đẫm máu trên cánh tay, dạ dày Tobi quặn thắt lại, không muốn suy nghĩ về câu trả lời, chỉ hy vọng có thể thay đổi hiện trạng.
Vì vậy hắn không còn cường ngạnh buộc y ăn, không sử dụng Mộc Độn trừ khi cần thiết, thậm chí còn đưa một ninja y thuật đến hai lần. Lần thứ hai tên ninja y thuật nơm nớp lo sợ giải thích rằng sự giam cầm ngột ngạt và chế ngự chakra không có lợi cho sự hồi phục của ninja, tình trạng của bệnh nhân đang ngày càng tệ. Tobi dùng sức bóp cổ bác sĩ, gọi tên đó là đồ phế vật.
Tiếng thở kịch liệt khiến Tobi lấy lại tinh thần, hắn ý thức được mình đang nắm chặt cổ tay Ám Bộ. Hắn đột ngột buông tay, thả nhẹ động tác bôi thuốc lên người Ám Bộ. Sau đó hắn kiểm tra khoang miệng Ám Bộ, đầu lưỡi bị cắn vẫn còn chảy máu, nhưng không quá nghiêm trọng. Hắn nhẹ nhàng thở phào, ấn một miếng bông gòn vào vết thương.
Dời đi ánh nhìn chằm chằm miếng bông, hắn trông thấy mắt vị Ám Bộ ngấn lệ, lông mày nhíu lại, nhất thời tâm loạn như ma.
Tobi cảm thấy một làn sóng hối hận dâng trào, đã che giấu sự thật, đáng lẽ nên để y ở lại Konoha, tiếp tục cuộc sống vốn có. Nếu phải bắt y lại, nên nói cho y biết hết thảy——hết thảy tất cả——hoàn toàn đập tan tín ngưỡng của đối phương.
Người đàn ông đã từ bỏ danh tính không còn là ai luôn quyết đoán và tàn nhẫn, vậy mà ở bên Hatake Kakashi lại mềm yếu do dự như thế, nếu Kakashi nhỏ tuổi đứng trước mặt hắn, chắc chắn y sẽ khoanh tay, trừng mắt nhìn hắn một cách ngạo mạn, chua ngoa mỉa mai hắn.
"Kakashi, thực ra....." Tobi ném đi miếng bông gòn đã ướt đẫm, giải trừ Mộc Độn.
Ám Bộ dưới chăn thả lỏng sức lực, không còn những làm ra hành động quá kích, nhưng vẫn có chút phát run.
Tobi lau đi mồ hôi lạnh trên trán, trầm mặc nửa ngày, mở miệng hỏi, "Đau không?"
Y nhìn Tobi, đầu tóc rối bời ẩm ướt, hơi nước trong mắt làm mờ tầm nhìn, nhìn quả không giống một Ám Bộ sắc lạnh, mà chỉ là một thiếu niên mềm mại bất lực. y lắc đầu, mấp máy môi, "Lạnh."
Bàn tay Tobi dừng lại giữa lông mày y, ánh sáng lóe lên, một phần chakra của Ám Bộ được giải phóng, lan tỏa khắp cơ thể.
Bạn đang đọc truyện trên: ZingTruyen.Xyz