𝐙𝐒𝐖𝐖•𝐄𝐝𝐢𝐭•𝐓𝐢𝐞̂𝐮 𝐓𝐨̂̉𝐧𝐠, 𝐋𝐚̀𝐦 𝐍𝐠𝐮̛𝐨̛̀𝐢 Đ𝐢
Chương 2
Cơ thể đau đớn của Vương Nhất Bác căng cứng, em dùng cái đầu đang choáng váng không tỉnh táo lắm hiện tại để tiêu hóa lời của Tiêu Chiến nói.
Không phải một đêm, mà là rất nhiều đêm.....
Trò chơi này đến bao giờ kết thúc, đều là phải dựa vào quyết định của Tiêu Chiến. Em không có bất kỳ quyền nói nào, em giống như là những người trong quán bar vậy, là một món đồ chơi.
Sau khi Tiêu Chiến ăn sạch sẽ từ trong ra ngoài, rồi nói với em rằng, đó mới chỉ là bắt đầu thôi.
"Tiêu tổng, nếu tôi nói tôi không đồng ý, có phải ý là, tất cả mọi thứ đều không cần phải bàn nữa đúng không."
"Thông minh, tôi rất thích nói chuyện với những người thông minh như Vương tổng đây."
Tiêu Chiến châm một điếu thuốc, mạnh mẽ hút vào một hơi, sau đó từ trong miệng thổi ra một làn khói mờ phả vào mặt Vương Nhất Bác. Em hơi khẽ nhíu mày, nhưng không tránh đi.
Tiêu Chiến ôm em rất chặt, em hơi ưỡn người ra sau, mới không để môi của hai người dính sát vào. Em cúi mắt im lặng, Tiêu Chiến không vội, cứ như vậy mà chờ đợi.
Thực ra ngay từ đầu Tiêu Chiến đúng là chỉ định ngủ một đêm thôi. Nào ngờ sau khi ăn người ta từ trong ra ngoài một lượt, lại sinh ra cảm giác nếm được vị ngon thì càng muốn ăn thêm. Vì vậy hắn tạm thời đổi ý, dù sao hắn cũng không lo Vương Nhất Bác sẽ từ chối, với hoàn cảnh của Vương Nhất Bác, em vốn không có lý do để nói không.
"Tiêu tổng, làm người......"
"Phụt....."
Tiêu Chiến còn không đợi Vương Nhất Bác nói xong đã cười nhẹ một tiếng, hắn gạt tàn thuốc trong tay, xoay người tùy tiện ngồi trên sofa, tư thế lười nhác nhìn Vương Nhất Bác.
"Vương tổng, bàn bạc chuyện làm ăn mà nói đến chuyện làm người, ấu trĩ như vậy. Từ trong ra ngoài của cậu đều bị tôi ăn sạch rồi, dù cho tôi có nuốt lời, thì giờ cậu sẽ lấy cái gì để nói điều kiện với tôi?"
Vương Nhất Bác bặm chặt môi, có thể nhận ra từ đường viền hàm căng chặt của em, em đang tức giận đến nhường nào.
Nhưng mà em không thể không thừa nhận rằng, em đúng thật là không có n khả năng nào để bàn bạc với Tiêu Chiến. Em đã vứt bỏ toàn bộ tôn nghiêm để làm việc ngu dại mà hoang đường kia, dù cho Tiêu Chiến lúc này có nuốt lời, em cũng chỉ có thể cho là bản thân mình đen đủi, ai bảo mình ngu chứ!
Vương Nhất Bác cười nhẹ một tiếng, em đang cười nhạo chính bản thân mình ngu ngốc.
Giờ đây em rất muốn đấm Tiêu Chiến một trận ra trò. Nhưng sau đó thì phải làm thế nào, công ty vẫn sẽ bị phá sản, em thì vẫn sẽ không có cách nào cứu vãn. Hơn nữa, cơ thể em hiện tại đang rất đau, đặc biệt là nơi ở đằng sau, vết rách vẫn đau đến khó mà chịu nổi. Cho dù em thật sự muốn dạy dỗ Tiêu Chiến một trận, e rằng cũng chẳng thể chiếm được chút lợi thế nào.
Tiêu Chiến nhìn dáng vẻ nhẫn nhịn cơn giận của Vương Nhất Bác, chẳng mảy may quan tâm. Hắn thậm chí còn chuẩn bị tinh thần một lúc nữa Vương Nhất Bác sẽ xông đến đánh hắn. Cái người chân tay nhỏ bé này, hắn chỉ cần dùng bảy phần sức lực, là đã có thể khống chế em rồi.
"Được!"
Âm thanh của Vương Nhất Bác vô cùng kìm nén, chữ "được" này dường như là có sức nặng nghìn cân. Cho dù đã nói ra khỏi miệng, vẫn giống như là đang đè ép em, không cho em thở vậy.
Tiêu Chiến có hơi bất ngờ, nhưng ngay sau đó là một tiếng cười khẩy mang vẻ chắc chắn phải giành được.
"Rất tốt, Vương tổng quả thật sảng khoái. Hợp đồng tôi sẽ cho người soạn thảo, hy vọng Vương tổng cũng giữ đúng lời hứa, gọi là đến ngay."
Vương Nhất Bác gật đầu nhẹ, em quay người đi ra bên ngoài, dù cho trên người chỗ nào cũng đau, em vẫn cố gắng giữ cho tư thế bước đi của mình tự nhiên nhất có thể, sống lưng vẫn luôn thẳng tắp.
"Để tôi cho tài xế đưa cậu về?"
"Không cần."
Tiêu Chiến thấy Vương Nhất Bác từ chối cũng chẳng nói nhiều thêm, chỉ đứng đằng sau lưng em, trong mắt là nụ cười bỡn cợt nhìn em rời đi.
Đến khi Vương Nhất Bác bắt xe về đến nhà, áo sơ mi đã bị mồ hôi làm ướt đẫm, đau quá, nhiệt độ cơ thể cũng càng ngày càng cao, em cảm thấy rất lạnh.
Vương Nhất Bác tắm bằng nước nóng, thay một bộ quần áo khác, uống một liều thuốc hạ sốt, em mới xuống nhà bắt xe đi đến cổng khách sạn tối hôm qua lấy xe của mình, sau đó liền lái xe đến công ty.
Thư ký nhìn thấy sắc mặt em rất tệ, để mua cho em một phần đồ ăn sáng. Vương Nhất Bác miễn cưỡng ăn vài miếng cháo, cổ họng như bị xé rách. Đêm qua Tiêu Chiến chẳng nương tay chút nào, giờ nghĩ đến, dạ dày của Vương Nhất Bác lại đau đến long trời lở đất, còn thấy buồn nôn.
Không ăn nổi cơm nữa, em chỉ có thể cố gắng lấy tinh thần xử lý công việc trong tay. Mặc dù Tiêu Chiến đã đồng ý sẽ đánh giá phương án của em, nhưng mà hiện tại với tình hình của công ty em, thật sự là không mấy lạc quan. Em phải tập trung tinh thần gấp mười hai phần, xóa bỏ hết những tổn thất trước kia.
Với hoàn cảnh khó khăn hiện tại, em không có thời gian buồn tủi, sau khi rời khỏi phòng họp hội nghị, Vương Nhất Bác chóng mặt phải chống đỡ lên tường.
Nhân viên đều vây quanh em, đỡ em ngồi xuống.
Sốt cao rồi, dù có uống thuốc hạ sốt, cũng chẳng thể ngăn nổi nhiệt độ cơ thể tăng vọt.
"Vương tổng, ngài đi bệnh viện đi."
Thư ký Tiểu Hà lo lắng nói.
Vương Nhất Bác nhắm mắt dịu lại cơn chóng mặt một chút, rồi an ủi họ:
"Không sao đâu, chỉ là hơi sốt trong người thôi, tôi đi nghỉ ngơi một chút, ngủ một giấc là khỏe mà."
Cơm trưa, Vương Nhất Bác miễn cưỡng ăn được mấy miếng mì, em nằm ở trong phòng nghỉ ngơi, đắp một chiếc chăn mỏng, mơ mơ màng màng ngủ thiếp đi.
Trong giấc mơ, em nhìn thấy sắc xuân tràn đầy, thấy mẹ của mình đang ở bên cạnh một cây ngô đồng, nhìn mình cười.
Sau khi tỉnh dậy, khóe mắt em vẫn còn chưa khô nước mắt.
Em nhìn lên trần nhà, lẩm bẩm tự nói:
"Mẹ ơi!"
Có lẽ là con người ta yếu đuối nhất hoặc là phải chịu tủi thân, theo bản năng sẽ nghĩ đến mẹ đầu tiên. Cho dù mẹ không còn nữa, nhưng mà vẫn sẽ gặp mẹ ở trong mơ.
Ngày hôm sau Vương Nhất Bác vẫn phải đến bệnh viện, em được kê một chút thuốc bôi miệng vết thương. Sau đó được truyền nước, cuối cùng thì nhiệt độ cơ thể cũng giảm dần.
Khi Vương Nhất Bác mới đến công ty còn chưa bước vào văn phòng, đã cảm thấy không khí không đúng lắm. Em đẩy cửa văn phòng, thấy những người cổ đông của công ty đợt trước đều có mặt, nhìn sắc mặt thế này, Vương Nhất Bác biết bọn họ muốn nói gì.
"Tiểu Vương tổng à, chú Tần cũng là người nhìn con lớn lên, mấy năm nay cũng chiếm cái giang sơn này cùng bố của con. Các chú các bác cũng có tình cảm với công ty, nhưng mà nói đi thì cũng phải nói lại, hiện tại công ty đã thế suy sức yếu, các chú cũng không thể nào nhìn tiền trong túi của mình như nước mà tràn đi. Dù sao thì trên có già dưới có trẻ, sẽ liên lụy đến cả nhà mất, các chú cũng khó khăn lắm!"
Người dẫn đầu là đại cổ đông của công ty, ba đại cổ đông của công ty thì đã có hai người rút vốn đi. Chú Tần này cũng cắn răng cố gắng chịu đựng một thời gian rồi, xem ra là đã không thể nào kiên trì nổi nữa rồi.
Lòng Vương Nhất Bác cũng không oán trách, em hiểu, mọi người sống cũng chẳng dễ dàng gì.
Những vị cổ đông còn lại đều cúi thấp đầu, mặc dù họ im lặng, nhưng ý tứ thì cũng rất rõ ràng.
Nếu như bọn họ đồng thời rút vốn, công ty chỉ có thể tuyên bố phá sản.
"Chú Tần, các bác các chú ạ, Nhất Bác con cảm ơn mọi người vẫn kiên trì ở lại công ty đang trong hoàn cảnh khó khăn thế này đến hiện tại, mọi người cũng khó khăn, con đều hiểu."
"Haizz!"
Chú Tần thở dài 1 hơi, lắc đầu, ông cúi đầu bước ra bên ngoài, có chút không dám nhìn Vương Nhất Bác.
Vương Nhất Bác nắm chặt túi văn kiện ở trong tay, giống như là đưa ra một quyết định trọng đại nào đó, em lên tiếng:
"Chú Tần, ngân hàng đầu tư "Bác Nguyên" của Tiêu thị, có ý muốn đầu tư vào công ty mình, mọi người có thể đợi thêm một tuần nữa không?"
Mấy vị cổ đông đều quay sang nhìn nhau, sau đó liền dồn ánh mắt về phía Tần Hoài, Tần Hoài nhìn chăm chăm Vương Nhất Bác, dường như có chút không tin.
Không tin thì cũng đúng thôi, nhìn tình thế hiện tại mà nói, dù cho Tiêu thị có đồng ý để mắt tới Vương Nhất Bác, vậy thì cũng là trực tiếp muốn thu lại nhiều lợi ích hơn. Tại sao lại có thể mạo hiểm như vậy, sẽ rót một lượng vốn lớn sao?
Nhưng trong mắt của Vương Nhất Bác vô cùng bình tĩnh, thẳng thắn, khiến mấy người đứng đó lại có chút tin tưởng.
"Thật sao? Nếu mà như vậy, thì tốt quá rồi, mấy lão già các chú chẳng thiếu gì mấy ngày."
Tần Hoài mấy người họ quyết định đợi vài ngày, thấy sắc mặt của Vương Nhất Bác không tốt, liền nói vài câu an ủi, sau đó rời khỏi công ty.
Khi cánh cửa văn phòng vừa đóng lại, Vương Nhất Bác vô lực ngồi lên sofà.
Tiêu Chiến vẫn chưa liên hệ lại với em, đánh giá phương án có thể được thông qua hay không, đều là việc do Tiêu Chiến định đoạt. Con người của Tiêu Chiến này làm việc cổ quái, dù em có đồng ý với điều kiện đó, thì em vẫn không dám chắc chắn, Tiêu Chiến nhất định sẽ cứu công ty của em. Hiện tại thì em không còn cách nào khác nữa, vừa rồi chẳng qua chỉ là một kế hoãn binh mà thôi.
Một tuần sau, khi mọi người lại họp mặt với Vương Nhất Bác trong văn phòng, họ nói lời của em ngày hôm đó chẳng qua chỉ là kéo dài thêm vài ngày mà thôi, khi ai cũng náo loạn ồn ào muốn rút vốn đầu tư.
Cửa của văn phòng đột nhiên bị đẩy ra, Tiêu Chiến bước vào với một thân áo vest cao cấp sang trọng, bước chân thong dong tự tin tiến vào.
Khi nhìn thấy Vương Nhất Bác, trong mắt hắn liền sáng lên một chút, em theo bản năng né tránh nhìn về hướng khác
"Ồ, thật náo nhiệt! Các người muốn rút vốn, vậy tôi đem đến 1,3 tỷ này có phải là xong rồi!"
"1,3 tỷ?"
Đừng nói đến mấy vị cổ đông kia, ngay cả Vương Nhất Bác cũng bất ngờ trong khoảnh khắc.
Em không ngờ rằng khi đánh giá phương án xong, lại có thể rót vào nhiều tiền như vậy. Theo dự tính của em, chỉ dám tính đến con số tám chín trăm triệu mà thôi.
"A, haha, Tiêu tổng nói gì vậy, chúng tôi đều đã nghe tiểu Vương tổng nói cả rồi, ngày đi muốn đầu tư vào công ty của chúng tôi, nên hơi gấp gáp một chút, tôi mới đến đây hỏi xem sao. Chúng... chúng tôi cũng là lo lắng cho công ty thôi!"
Lão cáo già Tần Hoài này là khôn khéo nhất, liền đem lời nói ngược lại. Những vị cổ đông khác cũng đều nịnh nọt Tiêu Chiến, duy nhất có Vương Nhất Bác vẫn luôn im lặng.
Tiêu Chiến từng bước một tiến về phía Vương Nhất Bác, Vương Nhất Bác chỉ có thể miễn cưỡng nâng lên một nụ cười mỉm. Em bắt tay với Tiêu Chiến, nhưng trước khi rời ra, Tiêu Chiến đã dùng ngón tay tay xoa vào lòng bàn tay em.
Lời nói nịnh nọt em không thốt ra được khỏi miệng, chỉ có thể cố gắng duy trì nụ cười mỉm, nói một chút lời xã giao.
Tiêu Chiến cũng không làm khó em, dứt khoát nhanh chóng, lần này hắn mang theo cảm văn bản vấn đề pháp lý cùng với hợp đồng của công ty đến.
Mọi người đều bước đến phòng hội nghị, hai bên bạn một chút chi tiết cụ thể. Sau khi Vương Nhất Bác nhìn qua hợp đồng, cũng không có ý phản đối, hai người đều ký tên đóng dấu, là đã chính thức hợp tác.
Hợp đồng được ký xong, theo lý mà nói phải cùng nhau tụ họp ăn một bữa cơm. Không ngờ nhân viên của Tiêu Chiến đã không một tiếng động mà rời đi, thì lại mình Tiêu Chiến ở lại.
Vương Nhất Bác còn có chút mơ hồ, đợi đến khi Tiêu Chiến yêu cầu vào văn phòng của em ngồi, nói còn có một vài việc muốn bàn bạc kỹ hơn. Tim của Vương Nhất Bác liền chìm xuống đáy vực sâu.
Em cắn răng đưa Tiêu Chiến vào văn phòng, Tiêu Chiến tự nhiên như nhà mình mà ngồi xuống ghế làm việc của Vương Nhất Bác, ánh mắt đầy ý tứ nhìn em.
Vương Nhất Bác bị hắn nhìn chằm chằm, em quay người muốn trốn ra ngoài.
"Vương tổng đừng quên lời hứa ngày hôm đó."
Vương Nhất Bác đã đẩy cửa ra một khe hở nhỏ liền dừng lại.
"Tôi, tôi đi dặn dò thư ký pha trà cho Tiêu tổng."
Giọng nói che giấu sự run rẩy, mang theo một chút không cam lòng, nhưng lại không thể không khuất phục.
Thư ký rất nhanh đã mang trà vào trong, sau đó liền des rời ra ngoài đóng cửa lại.
Vương Nhất Bác tự mình rót một cốc trà cho Tiêu Chiến, sau đó em tiến vào nhà tắm công ty. Em là một người rất sợ chảy mồ hôi, không thích trên người có cảm giác dính nhớp đó, nên em rất thích tắm, trong văn phòng cũng có một cái nhà tắm riêng, chỉ là không có nhiều vật dụng.
Không thể cứ tiếp tục yếu mềm nữa, đã đi đến bước này rồi.
Khi em một lần nữa bước ra, Tiêu Chiến đã uống hết cốc trà, đang nghiêng đầu nhìn em.
Ánh mắt trần trụi đó, khiến Vương Nhất Bác vô cùng mất tự nhiên, nhưng em nhất định phải hầu hạ Tiêu Chiến thật tốt, chỉ có thể cắn răng, bước đến trước mặt Tiêu Chiến.
Tiêu Chiến dường như rất hài lòng với dáng vẻ nhẫn nhịn chịu đựng của em, hắn đứng lên tiến sát lại gần cổ của Vương Nhất Bác.
"Tiêu.... Tiêu tổng.... Có thể đừng để lại dấu vết ở bên ngoài được không."
Giọng nói của Vương Nhất Bác đều phát run, em biết nó đau như thế nào, cảnh cảnh tượng đau đớn chết ngất lần trước vẫn còn đang như hiện hữu trước mắt em. Huống hồ gì ở đây lại không có một chút đồ vật nào làm dịu đi cơn đau đớn.
Tiêu Chiến dường như hơi do dự một chút, nụ hôn rơi trên xương quai xanh của em, khiến cơ thể của Vương Nhất Bác theo đó mà run nhẹ lên.
Em nhắm mắt lại, cố gắng nhẫn nhịn cơn khó chịu, mặc cho Tiêu Chiến làm xằng làm bậy. Cửa của văn phòng mặc dù không có sự cho phép của em sẽ chẳng ai dám mở ra, nhưng cách một lớp cửa mỏng như vậy, bên ngoài đều là nhân viên đang làm việc, mọi lúc mọi nơi vẫn có người đi qua đi lại. Cho dù có không nhìn thấy cảnh tượng bên trong văn phòng, nhưng đối với Vương Nhất Bác mà nói, đó cũng là một loại hành hạ tinh thần.
Em bị Tiêu Chiến ấn ngồi trên bàn làm việc, nhẫn nhịn đau đớn, cắn răng thật chặt. Vương Nhất Bác không cho bản thân mình phát ra bất cứ một âm thanh nào, càng như vậy, Tiêu Chiến lại càng cảm thấy kích động, động tác cũng càng mãnh liệt.
Vương Nhất Bác chỉ có thể dùng tay nắm chặt mép bàn làm việc, để giảm cảm giác đau đớn ở xương hông nhất.
Có lẽ là một lúc sau có sự ướt át của máu tươi, nên cảm giác đau đớn cũng giảm đi một chút, cũng có lẽ là đau đến tê dại rồi.
Nước mắt của Vương Nhất Bác vẫn không nghe lời mà rơi xuống, càng rơi càng nhiều.
Đợi đến khi kết thúc, Tiêu Chiến dùng khăn ướt lau sạch cho bản thân, rồi đi vào nhà vệ sinh rửa sạch tay.
Vương Nhất Bác cố gắng nhặt đồ vật rơi dưới đất lên, vừa rồi em tắm xong có đặc biệt mặc lên một bộ quần áo khác đi ra. Không thì một lúc nữa Tiêu Chiến rời đi, em cũng phải tiễn hắn, nếu bị nhân viên phát hiện là đã thay quần áo, nhất định sẽ kéo theo rất nhiều đồn đoán.
Bước đi có chút loạng choạng vào nhà vệ sinh, em tắm rửa sạch sạch sẽ, trên người còn có vết thương, nên khi tắm rửa làm em đau suýt ngất.
Hơn mười phút sau em mới từ nhà vệ sinh đi ra, Tiêu Chiến dường như lại giành dỗi nhìn trong văn phòng của em còn trồng một vài chậu cây xanh, trên mặt mang theo nụ cười mỉm thỏa mãn.
"Vương tổng, năng lực nhẫn nại quả nhiên không tầm thường!"
Tiêu Chiến nói xong, mới quay người lại nhìn Vương Nhất Bác.
Sắc mặt của Vương Nhất Bác trắng bệch, em còn trống đỡ thân thể để mặc lên bộ vest trước đó.
Vẻ mặt bình tĩnh, chẳng có phẫn nộ cũng không có uất ức, giống như một cỗ máy không có cảm xúc.
Bạn đang đọc truyện trên: ZingTruyen.Xyz