chương 6.
seol yoona's pov
một ngày đẹp trời cuối tuần, tôi cùng bae jinsol đến quán nước quen thuộc thảo luận bài tập nhóm. một tuần 7 ngày, có lẽ chúng tôi gặp nhau ít nhất 5 ngày, gặp cậu ấy cũng thành thói quen của tôi rồi, tôi không thấy chán đổi lại còn thích nữa là khác.
tâm trạng của bae jinsol hôm nay có vẻ không tốt, không rõ tại sao, tôi hỏi nhưng cậu ấy nói dối, lại chẳng thể ép cậu ấy.
sau đó tôi hiểu ra, bae jinsol bất mãn với đề tài chúng tôi đang làm. đề tài chúng tôi làm là bàn luận vấn nạn bạo lực học đường, và sau một năm quen biết, lần đầu tiên tôi thấy bae jinsol dữ dội như vậy.
tôi thầm suy đoán, phải chăng cậu ấy từng là nạn nhân của bạo lực học đường. nhưng lý do gì mà cậu ấy có thể thân thiết với mọi người trừ việc nhìn mặt và đụng chạm với tôi. chẳng lẽ tôi giống với người bạo lực cậu ấy, nghĩ đến đây thấy tôi hoảng loạn không ít.
chờ đã, tôi lần nữa ngỡ ngàng khi thấy bae jinsol khóc, một cách đột ngột làm tôi không kịp phản ứng, cậu ấy chạy thẳng vào nhà vệ sinh. tôi biết cậu ấy không ổn nên đã đi theo, tôi muốn ở cạnh cậu ấy. nhưng không thể khi cậu ấy khoá mình trong nhà vệ sinh mất rồi. tôi càng hoang mang, không lẽ điều tôi nghĩ là sự thật.
tôi thẫn thờ ngồi chờ bên ngoài, bae jinsol ở trong đó rất lâu làm tôi sợ hãi không biết có chuyện xấu xảy ra không. thật may, ít ra cậu ấy chịu trả lời tin nhắn nói không sao, bảo tôi về trước. tôi biết nếu cứ ngồi đây, cậu ấy sẽ không chịu ra nên vờ bỏ đi, nén lại ven đường quan sát cậu ấy. đúng thật sau khi tôi rời đi không lâu thì bae jinsol ra ngoài nhưng không về ktx mà vào cửa hàng tiện lợi mua gì đó, sau cùng lại đến ghế đá vắng người ở bờ sông.
tôi lo cậu ấy làm chuyện dại dột, cũng không dám lộ mặt sợ cậu ấy chạy đi đâu mất càng khó tìm hơn. tôi lặng lẽ núp sau gốc cây gần đó, phòng khi cậu ấy nghĩ quẩn cũng xử lý kịp. tôi nghe tiếng bae jinsol khui lon nước mà tôi đoán là bia càng làm tôi lo lắng hơn. cậu ấy cứ uống, tôi chẳng biết đã nghe tiếng khui đó bao nhiêu lần, năm hay sáu gì đó, số lần càng nhiều, tôi càng sốt sắng.
cậu ấy lại khóc rồi, tiếng khóc nức nở như xé rách màn đêm và tâm can của tôi. cậu ấy đã phải trải qua chuyện gì mà lại đau lòng như vậy, tôi sắp không nhịn được muốn chạy đến vỗ về cậu ấy.
"chị ơi em nhớ chị, em nhớ chị..."
tiếng khóc đứt quãng nhưng tôi nghe rõ mồn một lời cậu ấy nói. bae jinsol nhớ một ai đó, nhớ rất nhiều, nhớ đến mức bờ vai gầy kia không ngừng run rẩy.
"sullyoonie của em. em phải làm sao đây..."
sullyoonie, bae jinsol gọi người đó rất tha thiết. ngày đầu thấy tôi, cậu ấy đã lắp bắp cái tên đó, sao đến bây giờ tôi mới nhớ ra, dường như tôi rất giống người ấy.
"sullyoon, em nhớ chị, em không dám đối mặt những thứ gợi nhớ đến chị. em...em không dám nhìn mặt cậu ấy, không dám nghe những bài hát chị hát cho em, cũng không dám làm đề tài đó..."
bae jinsol gục mặt vào lòng bàn tay nức nở, và tôi hiểu được chút gì đó từ câu nói ấy.
người tên sullyoon đó, tôi và người đó có ngoại hình tương đồng nên cậu ấy không dám nhìn tôi, người tên sullyoon đó có lẽ liên quan đến bạo lực học đường nên bae jinsol bài xích đề tài ấy, bài hát thì tôi không rõ. nhưng kết luận chắc chắn, người tên sullyoon rất quan trọng với cậu ấy.
có lẽ bae jinsol thất tình chăng, tôi không biết nữa, nghĩ đến đây tôi lại thấy tâm trạng chùng xuống. bae jinsol cứ uống mãi, đến việc đứng dậy cũng loạng choạng không nổi thì làm sao trở về, còn xém ngã mấy lần. trời tối om, đi một mình lỡ có mệnh hệ gì thì sao đây, cuối cùng tôi vẫn không nhịn được mà đến đỡ cậu ấy.
lần đầu tiên tôi tiếp xúc gần gũi với bae jinsol như vậy, người bae jinsol to lớn đổ ập vào làm tôi bối rối.
bae jinsol nhìn tôi, đôi mắt hiện rõ tơ máu và viền mắt ươn ướt. lần đầu tiên cậu ấy nhìn thẳng vào mắt tôi, ánh mắt tình cảm đan xen vui mừng làm trái tim tôi trật đi một nhịp.
"sullyoon..." cậu ấy khẽ gọi, vô tình làm tôi hụt hẫng không ít. phải rồi, cậu ấy đang say, đang nhớ về sullyoon.
"jinsol à, tớ không phải sullyoon, tớ là yoona"
tôi giải thích khi cố giữ cậu ấy tựa vào người. bae jinsol như tỉnh mộng, ánh mắt liền tăm tối đau khổ quay đi. có lẽ cậu ấy thất vọng khi biết tôi không phải người trong mộng.
"xin lỗi..."
bae jinsol vô hồn nói nhỏ hai chữ, có lẽ sự xuất hiện của tôi làm cậu ấy tỉnh táo hơn, như cố che giấu vẻ yếu đuối khi nãy. nhưng tôi không muốn cậu ấy kìm nén, tôi muốn san sẻ với cậu ấy.
"jinsol, nếu cậu muốn tâm sự, có tớ ở đây"
tôi nhận ra vòng tay của mình vẫn giữ lấy cậu ấy, tôi sợ cậu ấy né đi nên siết lấy trấn an. bae jinsol lại bối rối muốn đẩy ra nhưng tôi không đồng ý, sức của cậu ấy khi say giảm đi đáng kể nên chẳng thể tránh tôi. tôi ôm cậu ấy thật chặt, bàn tay chậm rãi vuốt lưng xoa dịu khi cậu ấy không ngừng nấc lên vì xúc động, bae jinsol dường như đã xiêu lòng, gục mặt lên vai tôi, kéo theo sau đó là những giọt nước nóng hổi ướt đẫm vai áo cùng tiếng khóc sụt sịt bên tai.
tôi không đưa bae jinsol về ktx vì đã quá giờ giới nghiêm, tôi cũng không an tâm để cậu ấy say xỉn khi ở hai phòng khác nhau. nên tôi làm liều tìm một nơi nào đó thuê để cả hai qua đêm.
bae jinsol không có sức phản đối mặc tôi xử lý. buổi tối hôm ấy, tôi ôm cậu ấy vào lòng vỗ về rồi cùng chìm vào giấc ngủ. đến sáng thức dậy, nhìn thấy cậu ấy vẫn nằm trong vòng tay mình, tôi cứ ngỡ đó là mơ.
tôi nhận ra tôi rung động với cậu ấy, tôi không biết từ khi nào. có lẽ trong lúc tò mò muốn bước vào vùng an toàn của cậu ấy chăng, nhưng khi nhận ra cậu ấy vẫn đau khổ vì tình cũ, tâm tôi nhói lên không ít.
bae jinsol nhăn mặt một chút trước khi mở mắt ra, bốn mắt chúng tôi chạm nhau. lần thứ hai làm tôi căng thẳng, tôi sợ bae jinsol sẽ gọi tôi là sullyoon giống như tối qua.
"yoona..."
chất giọng khàn đặc nhưng nghe rất rõ đó là tên của tôi, cậu ấy cũng không né tránh khỏi tôi nữa. tôi thật sự rất vui.
"tớ đây" tôi nhẹ nhàng lên tiếng, ôm lấy cậu ấy chặt hơn.
"xin lỗi, tối qua làm phiền cậu rồi" bae jinsol nói khẽ, yên vị để tôi ôm lấy, dường như cậu ấy mở lòng với tôi thật rồi.
"không có gì đâu, không sao cả" tôi xoa xoa tấm lưng của cậu ấy an ủi, tôi biết cậu ấy vẫn còn âm ỉ đau lòng vì tối qua.
tôi muốn biết bae jinsol đã trải qua những gì nhưng tôi không biết cậu ấy có đủ tin tưởng tôi không nữa.
"tối qua cậu đã nghe được gì?"
khi bae jinsol hỏi tôi, tôi cũng thành thật nói với cậu ấy mọi thứ. sau đó lại thấy bae jinsol rũ mi mắt, tôi biết những điều tôi suy đoán đã đúng.
"sullyoon...là người rất quan trọng với tớ. chị ấy và cậu rất giống nhau, giống tới nỗi mỗi khi gặp cậu đều làm tớ nhớ lại đến đau lòng. sullyoon...từng là nạn nhân của bạo lực học đường, nên nhắc đến chủ đề ấy tớ hay kích động. còn về bài hát, sullyoon hay hát nó cho tớ nghe, vô tình hôm qua ở quán cà phê, người ta lại phát ngay bài đó nên tớ không nhịn được...xin lỗi"
bae jinsol ngậm ngùi kể với tôi, hoá ra là vậy, ba thứ gợi nhớ đến sullyoon đồng loạt xuất hiện nên cậu ấy không ngăn được xúc động, cậu ấy nói sullyoon không còn nữa, tôi chẳng thể làm gì khác ngoài trao cho cậu ấy cái ôm xoa dịu.
bae jinsol đau vì sullyoon còn tôi thì đau vì cậu ấy. trớ trêu thật, từ đầu chỉ là tò mò, vậy mà nảy sinh tình cảm với người ta. nực cười hơn ở chỗ bản thân lại có khuôn mặt giống tình cũ không thể quên của cậu ấy.
Bạn đang đọc truyện trên: ZingTruyen.Xyz