STIGMA

STIGMA
11 lượt thích / 58 lượt đọc
"Cố giấu đi nhưng tôi phải nói với em rằng
Tôi, không thể giữ hình khối này trong mình thêm được nữa!
Giá như tôi có thể mở lòng với em khi đó
Thứ ấy bắt đầu thương tổn tôi, cực hạn của sự chịu đựng rồi...
Giọt lệ vỡ òa, điều duy nhất tôi có thể làm là van lơn em, ngay lúc này!
Khóc bởi bất lực để bảo vệ lấy em
Đớn đau ngày một đậm sâu em có biết?
Thủy tinh vỡ vụn rồi mãi không lành lại được, hệt như thế đó em
Tim tôi ngày qua ngày nhức nhối không yên
Bé bỏng như em phải hứng chịu cho lầm lỡ của tôi này
Đừng khóc nữa, nói với tôi một lời đi, xin em
Tra khảo sự hèn nhát yếu mềm trong tôi ngày ấy đi em
Hỏi nó xem "Sao lại đối xử với em tàn nhẫn thế?"
Quên đi, tại sao tôi lại phải nói với em chứ?
Thế này rồi thế kia
Tổn thương mỗi lúc một hằng sâu em có biết
Tựa vết vỡ nát của thủy tinh mãi không thể nào hàn gắn lại được
Con tim tôi chịu đủ loại dày vò
Mỏng manh như em phải trả giá cho những lầm lỗi của chính tôi
I'm sorry I'm sorry
Vạn lần xin lỗi, anh trai của em
Không phải cứ che giấu đi là có thể xóa nhòa được hết thảy
Em bảo tôi là nguồn cơn của tội ác
Phải biện minh bao nhiêu và thế nào cho em thấu
I'm sorry I'm sorry
Thực sự xin lỗi, em gái của anh
Dẫu khỏa lấp đến đâu cũng không thể xóa nhòa tất cả
Nên rằng khóc cho hết đi
Rồi lau khô đôi bờ mi anh nữa
Ánh sáng đó, vạch trần tội ác nơi anh rồi...
Vết thương chưa khép miệng kia vẫn âm ỉ rỉ máu
Giết lần giết mòn anh bằng những nhát cứa sâu dần
Trừng phạt tôi đi, làm ơn...
Tha thứ cho tội ác của tôi được không, làm ơn....
Làm ơn..