Cố hoài thanh xuân

Cố hoài thanh xuân
2 lượt thích / 7 lượt đọc
Ngụy Thương nhìn bầu trời hồng hồng dưới ánh chiều tà , đẹp đẽ vô cùng như màu pastel trên chiếc áo yêu thích của Tạ Đồng Ni. Mưa lây phây, gió thổi cuồn cuộn rít lên từng hồi cuốn những chiếc lá khô vàng úa đập vào người anh.
Ngụy Thương cười lạnh, khung cảnh thê lương kỳ lạ. Ráng chiều hồng phấn thay bằng bầu trời giăng đầy mây đen mù mịt. Ngụy Thương vô cảm nhìn khung cảnh trước mặt, khẽ lẩm bẩm mấy câu thơ
Mưa lây phây
Trời đổ gió
Ánh tà mất
Em buông tay
Mưa vẫn đó
Gió vẫn đây
Anh vẫn vậy
Chỉ thiếu em
Tình yêu ấy
Dù thế nào
Cuối cùng vẫn
Không giữ được
Duyên không còn
Phận không buộc
Thời không đổi
Ta chia xa
Cánh hoa tàn
Lá cây khô
Hồ nước cạn
Chưa hết yêu
Tạ Đồng Ni ngồi trên thành ban công nhìn khu phố kênh đào sầm uất, thuyền đò đi lại không ngớt. Ánh nến từ những nhà hàng ven kênh hắt xuống mặt nước, khung cảnh thêm lãng mạn,như làm nền cho các cặp đôi ngồi đò trên kênh. Trong lòng dâng trào chua xót, khoé mắt Tạ Đồng Ni ươn ướt.
Tình đầu đẹp
Rồi cũng tan
Hoa có đẹp
Rồi cũng tàn
Nước đong đầy
Rồi cũng vơi
Tình cũng vậy
Rồi cũng hết
Biết thế rồi
Cớ sao yêu?
Biết kết cục
Vẫn cứng đầu
Liệu cách cô cả nửa vòng trái đất có còn nhớ cô không?