ZingTruyen.Xyz

[ZepNak] Say

#9

Mon__Ciel

Sau ngày hôm ấy, Nakroth vẫn cứ luôn tự tưởng tượng chú gấu nhỏ là con của mình mà vui vẻ cười đùa.

Dù đau lòng, nhưng Veera cũng chẳng còn cách nào khác, bởi mỗi lần cô muốn nói với Nakroth là em sẽ luôn tìm cách chạy loạn lên, nhất quyết không chịu nghe bất cứ thứ gì từ cô.

Veera vốn đang gọt táo trong phòng bệnh thì Nakroth nằm trên giường bỗng cất giọng.

  "Chị ơi, em muốn bánh hoa hồng, chị cho em được không?"

Veera đặt trái táo gọt dở xuống, bước đến xoa đầu Nakroth.

  "Tất nhiên là được, chờ chị một chút nhé, chị đi mua về cho em!"

Nakroth cuộn người trong chăn không đáp lại, chờ đến lúc Veera rời đi, em mới bước xuống giường. Bệnh viện tuy có đông người, nhưng rất nhiều bệnh nhân được chuyển vào, chẳng ai để ý đến một Nakroth lững thững tìm lối lên sân thượng của bệnh viện, ngoại trừ một người.

Zephys kéo nhẹ khăn quàng, nheo mày nhìn bóng dáng đang xa dần, vội vàng đuổi theo. Nhưng dòng người chen lấn làm hắn phải ngưng lại, nhưng thoáng chốc đã chẳng thấy bóng dáng quen thuộc ấy đâu.

Gió cuối đông lạnh lẽo và tàn nhẫn quạt vào người em không thương tiếc, Nakroth bước từng bước chậm rãi, dù cho đã lạnh đến mức tê rần đầu ngón tay ngón chân, khuôn mặt đỏ bừng phả ra từng làn khói trắng mỗi nhịp thở đều đặn.

Ánh mắt em thất thần nhìn lên bầu trời xám xịt, một vài hạt màu trắng vương lại trên mái tóc tinh khôi của em. A, tuyết rơi rồi sao?

Đôi mắt xanh trong vắt từng tuyệt vọng đến đáng thương, bây giờ lại không còn điểm sáng, phảng phất một sự u tối khó chịu.

Nakroth vươn tay ra chơi với, như có như không bắt lấy một vài hạt tuyết, bàn chân vẫn không ngừng tiến về phía trước, cho đến khi phía dưới em là con đường vẫn nhộn nhịp người qua lại.

Em đã từng rất sợ đau đớn, em ghét việc chịu đau, nhất là trong trời đông giá rét như thế này. Nhưng bây giờ thì, còn gì đau hơn nỗi đau em phải chịu ư?

Cánh cửa sân thượng một lần nữa bật mở, bất ngờ chưa kìa, là Zephys tìm em.

  "Nakroth....xuống đây...."

Nhìn xem, anh nói cũng không xong, mệt lắm sao?

Nakroth quay lại nghiêng đầu nhìn Zephys. Vẫn bộ dáng ấy, vẫn phong thái điềm đạm đến lạ thường, vẫn là cái giọng điệu nói chuyện như thể đang ra lệnh...

   "Em không muốn....."

Giọng nói khản đặc vang lên nhỏ nhẹ nhưng lại khiến Zephys đau đầu, nếu bây giờ Nakroth chết thì hắn sẽ gặp rất nhiều rắc rối. Ít nhất cũng nên là chết ở xó xỉnh nào đó.

   "Anh ghét em đến vậy sao?"

Một câu hỏi lưng chừng làm Zephys ngẩn người, hắn ghét Nakroth lắm sao? Từ lúc bố mẹ đưa em về nhà, hắn tuy có không thích nhưng cũng không có ý kiến gì.

Em cũng rất biết điều, không dám làm phiền hắn quá nhiều. Đến khi lớn lên một chút, hắn bắt gặp em khóc thút thít trong vườn hoa. Đó là khi em biết mẹ ruột của em đã bỏ rơi em. Hắn nhìn thấy hết, nhưng chỉ lặng lẽ đứng một bên quan sát.

Zephys không rõ, liệu hắn có thực sự ghét em hay không. Có lẽ là có, hắn ghét nụ cười của em lắm, đẹp đến lạ thường, hắn không muốn nó tồn tại.

Nakroth không nhận được câu trả lời, cúi đầu nhìn cái bụng xẹp lép vẫn còn hơi nhói đau của mình.

  "Khó trả lời quá nhỉ? Vậy anh, liệu có một khoảnh khắc nào đó, anh có tình cảm với em không?"

Zephys một lần nữa không thể trả lời câu hỏi ấy, hắn trầm mặc không thôi. Yêu? Là gì? Hắn không biết, không ai dạy cho Zephys biết, yêu là gì. Hắn chỉ học được thói tranh đoạt, lợi dụng, lừa gạt và phản bội.

Yêu là như em đấy sao Nakroth? Phục tùng đối phương, mặc kệ đối phương đối xử với mình như thế nào cũng được sao?

Hắn chỉ cảm thấy thỏa mãn khi em đau khổ, cảm giác hưng phấn khi em đứng trước bờ vực của sự sống và cái chết làm Zephys không thể dừng những hành vi của mình lại.

Nakroth vẫn không chờ được câu trả lời từ Zephys, em khép hờ hai mắt, bình thản nói.

  "Em hiểu rồi, vậy ra đấy là câu trả lời của anh nhỉ?"

   "...anh vẫn im lặng, vậy ra đây là cách anh đối xử với người coi anh là cả thế giới đúng không? Là cách anh đối xử với người ngày nào cũng nhớ đến anh, phút giây nào cũng mong chờ tin anh đúng không..?"

Hắn còn muốn nói tiếp, nhưng cổ họng nghẹn ứ, trướng đến phát đau khi nhìn thấy khóe miệng Nakroth cong lên.

Em đang cười.

   Cười với hắn.

Zephys cứng đờ người, gió thổi mạnh, lướt qua hình hài nhỏ bé của em, lướt đến làm rơi khăn quàng cổ của hắn xuống nền tuyết trắng xóa.

Chẳng hiểu sao Zephys thấy lòng mình nhộn nhạo đến là khó chịu, ngay bây giờ, ngay lúc này đây hắn chỉ muốn bước đến kéo em xuống như mọi lần.

Nhưng mà.....

    .....tại sao hắn không thể.....?

Nakroth đưa tay ra, vuốt dọc theo gò má người đang đứng đối diện em, nhẹ nhàng và chậm rãi. Hệt như muốn khắc hình bóng ấy thật sâu trong trái tim.

Tại sao, dù anh đối xử với em tệ như thế, em vẫn yếu đuối khi đứng trước mặt anh vậy? Yếu đuối chịu đựng tất cả hành vi bạo hành của anh.

  "Em chỉ hận, không thể móc cả trái tim ra trao cho anh. Thế mà, em đã chân thành đến thế mà?"

Tại sao anh không hiểu?

Là anh vốn dĩ không hiểu,

Hay là anh không muốn hiểu?

Nakroth ngước lên nhìn Zephys, khuôn mặt anh sao vẫn lạnh lẽo đến rợn người. Ánh mắt anh vẫn không có một chút dịu dàng dành riêng cho em sao?

  "Chân thành của em....."

Cổ họng Zephys không phát ra nổi một câu hoàn chỉnh, bàn tay nắm lại chặt đến mức muốn bật máu. Zephys cố gồng người để nói cho hết câu nhưng như thể có một thế lực vô hình nào đó ngăn hắn lại vậy.

  "Em, em không giận mẹ đã bỏ rơi em, không trách bố vô trách nhiệm, cũng như, em cũng sẽ không hận anh vì đã đối xử với em như vậy.... Có lẽ ngay từ đầu, em không nên đến với thế giới này..."

  "Em mệt rồi, tạm biệt anh nhé, em không muốn gặp anh thêm một phút giây nào nữa...."

Trong một khoảnh khắc ngắn ngủi, Nakroth thả người rơi tự do, Zephys vẫn đứng chôn chân một chỗ, tựa như thể bị đóng băng, Zephys mở to mắt, cố gắng tìm lại bóng hình người con trai ấy.

Trái tim thắt lại đau đớn, như ôm lấy đóa hồng, dù bị đâm đau đến tê dại vẫn không nỡ buông tay.

  Đau quá...

Zephys thở dốc, khóe mắt chảy xuống thứ nước mặt chát.

Đôi mắt tím vẫn cứ mở to nhìn trân trân vào khoảng không vô định, mặc cho nước mắt rơi xuống như những hạt châu vỡ tan không kiểm soát.

Zephys dường như không ý thức được mình đang khóc, hắn chỉ thấy lồng ngực đau đến nhức nhối, đau đến hít thở không thông. Khoảnh khắc người con trai mà hắn đã dày vò không thương tiếc từ bỏ mạng sống.

Một cách nhẹ tựa lông hồng.

Không có một chút nào là do dự, sợ hãi, như thể em đã chờ đợi điều này từ rất lâu.

Em thắng rồi,

Nakroth, em thắng rồi đó.

Nên là, xuất hiện trước mặt anh,

Một lần nữa,

....làm ơn....hãy đến trước mặt anh, Nakroth!?

Tiếng ồn ào xung quanh vang lên mỗi lúc một nhiều. Có ai đó chạm vào mặt em, ôm lấy em nức nở, gào khóc gọi tên em.

Nakroth lơ mơ, cơ thể em nặng trịch đầy đau đớn, mùi máu tươi tanh tưởi lan tỏa quanh người em, nhưng em chẳng còn bận tâm nổi nữa rồi.

Cuối cùng thì,

Em cũng đã chiến thắng nỗi sợ của bản thân,

Em thắng rồi đó,

.....em thoát khỏi anh rồi, Zephys!?

Mong rằng,

Em sẽ không gặp lại anh,

.....một lần nào nữa....

Nakroth mở đôi mắt nặng trĩu, lễ đường xinh đẹp hiện ra trước mắt em, trời trong vắt, không khí vang lên tiếng nhạc êm ái. Và người ấy, lại xuất hiện trước mắt em...dịu dàng cùng một ánh mắt cưng chiều hết mực.

  "Đến đây nào, mèo nhỏ của anh!"

Nakroth cười mỉm, nụ cười đẹp nhất từ trước đến nay, em từ tốn bước lại gần Zephys, vẫn giữ nụ cười ấy trên môi.

Nhưng lần này sẽ khác,

Em đã,

....không còn yêu anh nữa rồi....."

   —end—

Vậy là cuối cùng cũng xong 1 phần tư chặng đường:) chưa nhiều nhưng cũng không phải ít, rất cảm ơn sự yêu thích và ủng hộ của các bạn trong khoảng thời gian qua.

Ủng hộ tác phẩm mới của tớ dưới này nha😁

Tui đã đăng tập đầu của fic mới lên ròi, nếu mà các bạn hứng thú, còn chần chờ gì mà không khám phá câu chuyện mới của nhà ZepNak - Silent Love ngay nào.

Bạn đang đọc truyện trên: ZingTruyen.Xyz