21
Pháp Kiều cuối cùng không kìm nổi nữa, nước mắt ào ra như suối vỡ bờ.
Cậu che mặt, bờ vai run lên từng hồi, tiếng nức nở nghẹn ngào như đứa trẻ bị dồn ép đến tận cùng.
Trong lòng em rõ ràng ngập tràn tình yêu, rõ ràng muốn nhào đến ôm chặt hắn, nói rằng
“Em cũng yêu anh, em đã đợi anh lâu như thế, lâu đến mức mỗi ngày mỗi khắc đều đau đớn vì nhớ thương.”
Thế nhưng bên cạnh tình yêu ấy, lại là một nỗi sợ sâu thẳm…
Sợ bản thân không xứng.
Sợ một ngày nào đó, sự khác biệt thân phận sẽ nghiền nát em thành bụi.
Sợ tình yêu bé nhỏ này sẽ bị dẫm nát trong chốn phù hoa của nhà họ Trần.
Sợ tất cả hy sinh cuối cùng chỉ đổi lại một chữ “không thể”.
Pháp Kiều vừa khóc vừa lắc đầu, giọng nghẹn đứt quãng:
Đăng Dương… em… em rất sợ…
Mỗi giọt nước mắt lăn xuống gò má em đều như thiêu đốt trái tim hắn.
Trần Đăng Dương ngẩn ra.
Đứa nhỏ trước mặt hắn không phải kẻ bướng bỉnh hay người xa lạ, mà là người hắn dùng cả thanh xuân để yêu thương, là người khiến hắn sẵn sàng bỏ cả danh vọng, địa vị, tương lai.
Thế nhưng, đứa nhỏ ấy lại đang run rẩy vì hắn, khóc vì hắn.
Hắn đưa tay run run muốn lau nước mắt cho em, nhưng vừa chạm đến, Pháp Kiều đã né đi, cái né tránh ấy như một lưỡi dao bén ngót chém thẳng vào lòng hắn.
Hắn khàn giọng thì thầm, cả hơi thở nồng men rượu xen lẫn mùi tin tức tố đều run rẩy
Đừng sợ anh, Kiều. Anh thề… đời này sẽ không để ai làm em tổn thương, kể cả chính anh.
Nhưng đáp lại hắn… chỉ có tiếng nức nở đứt quãng, yếu ớt mà kiên quyết, như một sợi chỉ mong manh sắp đứt:
Đăng Dương… chúng ta không thể.
Nước mắt còn vương nơi khóe mi, môi chưa kịp khép lại, Pháp Kiều đã bị một bóng dáng cao lớn áp sát.
Trần Đăng Dương rốt cuộc cũng mất khống chế, hắn cúi xuống, mạnh mẽ đoạt lấy đôi môi mềm đã ám ảnh hắn bao năm.
Nụ hôn ấy không còn lý trí, không còn dè chừng chỉ còn khát vọng, thống khổ và tình yêu dồn nén đến cực hạn.
Tin tức tố Alpha tỏa ra nồng đậm,xâm nhập từng khe hở không khí, khóa chặt toàn bộ căn phòng.Pháp Kiều run rẩy, cả người mềm nhũn, tuyến thể sau gáy nóng rực, như bị thiêu cháy trong mùi hương đặc trưng của hắn.
Trần Đăng Dương siết chặt eo Pháp Kiều, cúi xuống đoạt lấy môi em lần nữa.Không còn là nụ hôn vụng trộm dè chừng, mà là hôn như muốn nuốt trọn linh hồn đối phương.
Hắn cắn môi dưới của em, đầu lưỡi thừa cơ tiến vào, quét sạch từng góc nhỏ, bá đạo đến mức không để lại đường lui.Mùi tin tức tố Alpha dày đặc đến nghẹt thở, như một cơn bão cuốn trọn lấy hơi thở của em.
Pháp Kiều ngửa đầu, hàng mi run run, muốn trốn mà không còn sức lực, toàn thân mềm oặt trong lồng ngực hắn, hơi thở đứt quãng hòa lẫn tiếng ướt át giữa hai đôi môi quấn lấy nhau.
Ưm… Đăng… Dương…
Tiếng gọi khẽ lạc giọng, lại khiến hắn điên cuồng hơn.gón tay thô ráp của hắn nâng cằm em, ép em phải nghênh đón nụ hôn sâu hơn, triền miên hơn, như muốn khắc ghi dấu ấn vĩnh viễn.
Hắn ôm lấy em như người lữ khách đi lạc sa mạc bắt gặp một ốc đảo duy nhất, vừa cuồng loạn vừa trân quý.
Đôi môi nóng rực, đầu lưỡi giao triền, vừa đau vừa ngọt, vừa thô bạo vừa dịu dàng.Pháp Kiều như bị nhấn chìm trong biển lửa, tuyến thể sau gáy tỏa ra hương hoa hồng yếu ớt, bị mùi gỗ trầm đặc sệt của hắn hoàn toàn bao phủ.
Hắn rời môi, lướt xuống khóe miệng, xuống xương quai xanh trắng ngần.
Nụ hôn nóng bỏng in từng dấu vết, mỗi một chỗ đều mang theo cảm xúc điên cuồng dồn nén bao năm.
Tiếng hít thở nặng nề của hắn vang vọng trong căn phòng tĩnh mịch, từng nhịp tim như muốn nổ tung.
Hắn khàn giọng gọi:
Bé cưng… ngoan… em là của anh… từ giây phút này… chỉ có thể là của anh.
Nói rồi lại cắn nhẹ nơi cổ, như một Alpha khát khao đánh dấu lãnh thổ, nhưng vẫn còn lý trí cuối cùng, chỉ để lại vết đỏ hồng, không thực sự cắm răng.
Bé cưng...
Hơi thở hẳn nóng bỏng, từng chữ như lửa rơi vào tai em
"Anh hôn được em rồi, thì em là của anh. Không yêu anh cũng phải yêu.”
Môi hắn dày vò, vừa bá đạo vừa run rẩy, như thể nụ hôn này không chỉ để chiếm hữu mà còn để chứng minh một lời thề sống chết. Hơi thở hai người quấn vào nhau, hòa thành một dòng chảy ẩm ướt, nóng bỏng, như thể thời gian cũng tan chảy.
Giữa những nhịp hôn triền miên, hắn lại ghé bên tai thì thầm, giọng trầm thấp khàn khàn mang theo mùi men say tình ái:
Mẹ anh... từ lâu đã chấm em làm con dâu. Em đừng hòng chạy, Pháp Kiều. Anh thề, dù trời có sụp, dù đất có nứt cũng không để em thoát khỏi anh
Pháp Kiều bị hôn đến nước mắt lăn dài, vừa run vừa mềm nhũn trong vòng tay hắn.
Cánh tay rắn chắc siết chặt hơn, bàn tay hắn vỗ nhẹ sau lưng em, như vỗ về một đứa nhỏ bị dọa sợ, lại như hứa hẹn cả đời bảo hộ. Trong nụ hôn ấy, có dục vọng, có khát khao, nhưng nhiều hơn hết là một sự van cầu tuyệt vọng
Hãy để hắn được ban phát tình yêu này, như kẻ lữ khách khát khô cổ họng giữa sa mạc chỉ mong tìm thấy dòng suối ngọt lành. Hắn van nài em, xin em cho hắn lạc thú trong dư vị môi mềm, như ngọn lửa thèm hơi gió để bùng lên. Hắn muốn chậm rãi nếm lấy em, gặm nhấm từng tấc da, để đầu lưỡi vẽ nên từng đường cong nóng bỏng, khắc dấu ái tình lên làn da nõn nà ngát hương của em, như muốn biến thân thể em thành thánh địa duy nhất mà hắn nguyện cả đời quỳ phục.
Nụ hôn ban đầu vốn chỉ là khẩn cầu, nhưng càng kéo dài càng trở nên dã man. Đăng Dương hôn đến phát cuồng, như một kẻ chết khát giữa sa mạc cuối cùng tìm thấy nguồn nước. Môi lưỡi hắn triền miên, vừa gặm cắn vừa nuốt lấy từng hơi thở của Pháp Kiều, không chừa cho em nửa phần trốn thoát.
Tin tức tố gỗ tràn ngập khắp không gian, dày đến mức như một tấm lưới vô hình siết chặt, bao phủ cả người em.
Hương vị thanh khiết của Omega dưới thân bị hương dã thú của hắn nuốt chửng, quấn quít, hòa quyện. Không khí nóng hừng hực
như mùa hạ chín đỏ, bức bách từng lỗ chân lông đều run rẩy nở bung.
Đăng Dương điên cuồng siết lấy eo em, bàn tay nóng bỏng chẳng chịu an phận. Hắn vuốt dọc theo sống lưng mảnh khảnh, càn quét từng đường cong mềm yếu, bàn tay tham lam lướt xuống nơi cấm kỵ, như muốn khắc ghi từng tấc da thịt của em vào lòng bàn tay.
Kiều…
Hắn khàn giọng gọi, môi vẫn ép chặt vào môi em, giọng nói đứt quãng như gầm gừ từ tận đáy ngực.
Anh… muốn em đến phát điên rồi.
Hắn khao khát đứa nhỏ này đã lâu, khát khao sự sạch sẽ, thuần khiết mà bản thân không bao giờ có được. Càng hôn, hắn càng cảm thấy những ý nghĩ xấu xa bị giam cầm bấy lâu nay đang nổ tung, muốn bùng phát, muốn giải thoát bằng cách chiếm đoạt toàn bộ.
Bàn tay hắn nắn bóp bạo liệt, từng ngón tay như muốn nghiền nát thân thể mong manh kia vào trong lòng ngực. Mỗi lần siết, mỗi lần vuốt ve đều là một lần dằn vặt giữa yêu thương và hủy diệt.
Pháp Kiều run rẩy trong vòng tay ấy, giãy giụa yếu ớt, đôi mắt hoe đỏ, nước mắt hòa cùng mồ hôi thấm ướt khóe môi. Nhưng tiếng rên rỉ bật ra lại càng làm Đăng Dương như dã thú mất xích xiềng.
Hắn hôn xuống cổ, để lại từng dấu đỏ thẫm, từng dấu răng chiếm hữu, mỗi một vết hôn đều như một nhát khắc sâu vào thân thể em, tuyên bố quyền sở hữu
Pháp Kiều anh muốn em…
muốn em cùng anh hoang lạc, cùng anh sa đọa, cùng anh chìm đắm trong lửa tình
Bàn tay Trần Đăng Dương không còn nghe theo lý trí nữa, từng ngón tay siết lấy bắp đùi non mịn của Pháp Kiều. Làn da ấy trắng nõn, căng đầy, mềm mượt đến mức chỉ một lần chạm đã khiến huyết mạch hắn bùng cháy, hệt như đang bóp lấy trái đào vừa chín tới, ngọt ngào đến muốn nuốt trọn.
Tin tức tố Alpha cuộn trào, lan tỏa khắp căn phòng, mùi hương nóng bỏng như xiềng xích quấn quanh đứa nhỏ, khiến từng sợi thần kinh của Kiều run lên, không còn lối thoát.
Ngón tay thô ráp của Alpha tham lam vuốt ve, mỗi lần siết chặt như muốn khắc dấu lên thân thể ấy, như thể chỉ cần bóp thêm một chút là có thể hòa tan em vào máu thịt mình.
Hắn chôn mặt vào hõm vai thơm tho, hơi thở nóng bỏng như lửa hạ thiêu đốt làn da trắng mịn. Trong đầu hắn vang lên hàng ngàn ý nghĩ không đứng đắn: muốn lột sạch từng lớp vải che chắn, muốn ép em nằm dưới thân, muốn để cả tấm lưng trần non nớt kia in hằn dấu vết của hắn, muốn nghe tiếng khóc nghẹn ngào, rên rỉ cầu xin… tất cả như một bản nhạc điên cuồng thúc giục hắn.
Bạn đang đọc truyện trên: ZingTruyen.Xyz