ZingTruyen.Xyz

Yêu em được không

Chap -2

lythaipq142

Khi đang say sưa chìm trong một thế giới khác, tiếng gõ cửa của thực tại ngay lập tức kéo họ về. Nhi là người mở cửa, một cô gái xinh đẹp bước vào, quàng tay qua cổ hôn lên đôi môi của Nhi. Nhi nhớ kĩ hôm nay nào có phải là ngày quốc tế hôn nhau đâu sao mà hôn vận của cô đến nhiều thế.

- Hân về rồi à....à có nhóc Khánh ghé chơi, đang ngồi ở trong đấy.

- Nhớ Nhi quá nên xong việc về ngay... _Nói xong chuyện với Nhi, Hân hướng mặt vào trong nhà gọi to.
-Khánh đâu, ra đây kéo vali cho chế, nhanh...

-Về đến nhà là nghe toàn tiếng của chị. Đưa đây cho em. Khánh nhanh ra ngoài kéo chiếc vali to tướng, đi theo sau hai cô gái đang quàng tay nhau âu yếm...

- Sao thế, hôm nay Hân không định về nhà à?

- Tối nay Hân ngủ lại đây nhé! Mai rồi về, 3 tuần rồi, 3 tuần rồi đó...

- Ừa ừa, đói không? Ăn tí canh nhé!

Nhi nhanh chóng tìm lý do thoát khỏi cuộc nói chuyện mà cô không muốn Khánh nghe thấy nhất. Hân là người yêu của Nhi, đã gần 5 năm họ bên nhau. Bắt đầu từ năm nay, Hân kế thừa sự nghiệp của gia đìnhnên thường xuyên phải giúp ba cô đi công tác. Mỗi lần về cô đều ghé sang nhà Nhi ngủ lại một đêm, để làm những việc mà chỉ có những người yêu nhau mới làm.

Hân là một cô gái yếu mềm trong chuyện tình cảm, rất thích làm nũng để được cưng chiều, thích nỗi giận để được thương yêu và sẵn sàng bất chấp tất cả để được yêu người mình thương yêu. Mối tình 5 năm đó đối với Nhi có bao nhiêu phần là tình và bao nhiêu phần là trách nhiệm...

Sự có mặt của Hân khiến cho cuộc nói chuyện trở nên gượng gạo hơn, chỉ có cô nàng vẫn liếng thoắng kể về những chuyến đi của mình. Được một lát, Khánh tìm lời xin phép ra về, Nhi tiễn anh ra đến cửa phòng, nói lời chào tạm biệt và trao cho anh ánh mắt đầy tiếc nuối. Khi cô vừa khép hờ cánh cửa, Khánh đưa tay chặn cửa vẻ chần chừ. Cô nói:

-Em về đi, chị... chị phải vào rồi, có Hân ở đây.

Một lời biện hộ, nghe như những cặp đôi đang làm chuyện gì mờ ám sau lưng người yêu họ. Nhi nhện ra sự tương quan đosau khi đã lỡ thốt lời, thật ra cô đang xem mối quan hệ giữa cô và anh là gì. Cô bối rối nhìn xuống bàn tay đang bám chặt lấy nấm cửa. Anh cũng rời tay, miễn cưỡng nói:

- Em về...

Trở lại chiếc ghế ngồi bên cạnh Hân, cô nàng vẫn đang nghịch điện thoại. Kéo Hân vào lòng, ôm trọn người cô bằng đôi tay nhỏ, hôn lên má cô rồi rót vào tai Hân những lời thân mật:

- Sao rồi, mới đó lại ôm điện thoại nữa rồi.

- Làm gì mà thằng nhóc đó hay ghé sang đây thế?

- Ghé sang nhờ anh góp ý kịch bản thôi ấy mà

- Thật không, có còn gì không?

- Thì có nhờ tập chung vài đoạn cho biết cảm xúc.

- Tập chung làm gì, làm như thế này á hả? _Hân vùng vằng thoát khỏi vòng tay của Nhi, nhìn Nhi bằng cặp mắt giận dỗi...

- Nè, không cho ghen nha. Em nghĩ xem có chuyện gì được. Anh chỉ yêu em thôi, yêu một mình em thôi. Yên tâm chưa? _Lời giải thích của Nhi làm Hân yên lòng, cô trở lại trong lòng của Nhi, dùng hai tay ôm chặt lấy cô...

- Nói đó nhé... Em vẫn luôn sợ anh sẽ bỏ lại em đi... Đừng bao giờ bỏ em, có được không?

- Ừa, anh hứa... _Nhi miễn cưởng nói lên những lời đắng chát.

- Anh, yêu em nhé!

Nói rồi, Hân choàng tay qua cổ Nhi, hôn nồng nhiệt và...

Nhi tỉnh giấc, Hân vẫn đang yên ngủ trong vòng tay cô, một cánh tay choàng qua người cô. Nhi nâng niu cánh tay đó, nơi mà ở cổ tay có một vết sẹo dài. Nhi luôn cảm thấy có lổi và cô chính là kẻ phải chịu trách nhiệm cả đời với Hân vì chuyện đó. Nghĩ lại chuyện của mình và Khánh, cô gác tay lên mắt và khẽ khóc, tình cảm đó, phải để nó chết đi...

Còn Khánh, sau khi trở về nhà, anh lôi hết những chai rượu mạnh trong tủ có sẫn, nốc liên tục. Người anh yêu đang không ở trong vòng tay anh mà bận ôm ai khác. Anh đau đớn bóp chặt lấy chiếc ly như muốn trút hết mọi nỗi niềm nhưng anh còn làm được gì khác đâu chứ. Cả bản thân anh cũng còn đang bị ràng buộc bởi một mối ân tình thì làm sao anh mang đến cho cô hạnh phúc. Vừa lúc đó, tiếng chuông điện thoại vang lên, Nam gọi đến...

-Anh,em đang ở trước nhà,mở cửa cho em đi.

- Anh ra ngay...

Không chỉ riêng Nhi mà đến cả Khánh cũng phải để yinh cảm này chết đi, nếu như không muốn ai đau khổ....

***

Thế là dền dần Khánh khưng còn sang nhà Nhi mỗi cuối tuần, bắt đầu là từ chuyện cô tìm lý do tránh né, dần dần Khánh cũng hiểu ra sự việc nên cũng không còn đề cập đến chuyện này. Thỉnh thoảng bốn người vẫn hẹn nhau đi ăn chung như một nhóm bạn thân thiết. Bốn người, nhưng chỉ có hai người thật sự là vui, còn hai người thì không...

Cứ như thế, thêm nữa năm lại trôi qua,tránh mặt nhau đến nữa năm mà vẫn không thể tránh hết những tình cảm dành cho nhau. Yêu nhau thầm lặng, nhớ nhau cũng thầm lặng, vì ai cũng hiểu rằng tình yêu này không có cơ hội sống. Nhưng tưởng ít gặp nhau thì có thể để thời gian xóa mờ tất cả nhưng đến cuối cùng thì cả hai đều sai. Những suy nghĩ dành cho nhau dần dần mỗi lúc một nhiều, dâng lên đầy trong những đêm cơ đơn trông gian phòng trống vắng, bàn tay bất giác vuốt nhẹ đôi môi, nhớ lắm hơi ấm nào đó.

Rồi tự nhiên một ngày, khi đang nhâm nhi tách cà phê nóng, lướt nhanh tay trên bàn phím soạn thảo truyện mới, Nhi nhận được cuộc gọi từ Khánh:

- Alo, cho hỏi có phải là người quen của số điện thoại này không ạ? Anh này bị tai nạn, đang ở biện viện Phạm Ngọc Thạch, vui lòng đến làm thủ tục nhập viện.

-Tôi... tôi đến ngay _Nhi không tin vào những gì mình nghe thấy, ấp úng trả lời rồi nhanh chóng mặc vội áo khoác, lao nhanh đến bệnh viện.

Khánh đang ở phòng cấp cứu, bên ngoài có một người phụ nữ đang ngồi ôm lấy cô bé gái, hình như cô bé đó bị thương, băng gạc đầy trên mặt. Vừa thấy dáng vẻ vội vã của Nhi chạy đến, người phụ nữ ấy lập tức đến quỳ xuống:

- Xin lỗi cô! Vì cứu con gái tôi mà cậu ấy....

- Chị đứng lên đi chị, cháu bé không sao là tốt rồi...

Vì cứu một đứa bé khỏi chiếc taxi lạc tay laiơ, Khánh bị xe tông trực diện vào bên phải, anh được đưa đến bệnh viện trong tình trạng mất nhiều mauơ và bất tỉnh. Còn đứa bé chỉ bị va chạm đôi chỗ và hoảng sợ không có gì đáng lo ngại, nhưng tình hình của anh thì khác, nguy cơ tổn thương đến mô mềm rất cao. Được một chốc, tài xố chiếc taxi kia cũng đến, khuôn mặt khắc khổcua người đàn ông vừa gây tội lỗi kia cũng lộ rõ vẻ hoảng loạn. Anh ta không cố ý gây nên chuyện, chỉ vì một người phụ nữ băng qua đường không chú ý đến xe anh đang lao tới nên buộc anh phải bẻ lái gấp không ngờ lúc đó lại có một cô bé đang đứng sát vỉa hè đợi mẹ, mọi chuyện mới thành ra như vậy. Còn người phụ nữ kia vô tâm thì đã lặng lẽ biến mất khỏi đám đông trong lúc ai nấy đều đang hoảng loạn.

Ngồi bên ngoài phòng cấp cứu, nhìn ánh đèn đỏ cứ sáng mãi không chịu tắt, lòng Nhi cứ mãi không thôi dậy sóng. Không chỉ Nhi mà tất cả những người ngồi bên ngoài căn phòng này cũng vậy. Trên tay cô là ví tiền cùng điện thoại di động nhận lại từ y tá. Nhìn chiếc điện thoại Nhi chợt nhớ vẫn chưa gọi cho Nam. Gọi cho cậu ta xong, cô bỗng hoái nghi, sao bệnh viện lại gọi cho cô mà không gọi cho ai khác. Cô mở điện thoại của Khánh, vào mục nhật kí, số vừa gọi đi được lưu với một từ "Em", cô nhìn lại đúng là số điện thoại của mình... Trong danh bạ, cô lưu số của Khánh cũng với một từ "Anh"...

Đèn tắt, bác sĩ mặc áo blouse trắng bước ra khỏi phòng, vừa lúc đó Nam cũng chạy đến... Xương sườn bị nứt, chân phải bị gãy, may mà mô mềm không bị chấn thương, hiện Khánh vẫn hôn mê do tác dụng của thuốc nhưng đã không còn nguy hiểm. Nghe đến đây, ai nấy mừng rỡ, người mẹ trẻ ôm con mình khóc trong nụ cười, khuôn mặt của người tài xế cũng vơi đi phần nào lo lắng, Nhi ôm chặt Nhi lặp đi lặp lại: "Không sao rồi, không sao rồi...". Còn trên khóe mắt của Nhi, một giọt nươc mắt đột nhiên tự đông rơi xuống...

Nam và Nhi ở lại, vài tiông đồng hồ sau, Khánh tỉnh lại. Nam mừng rỡ, quay sang nhờ Nhi đi mua ít cháo vì lo lắng rằng Khánh sẽ đói. Cô vừa định xoay bước đi thì nhìn thấy cánh tay anh hướng về phía cô nhưng nhanh chóng được Nam đón lấy, đặt vào lòng:

- Em đây, em ở đây...

Vậy là Nhi lặng lẽ bước ra khỏi, cô nào biết ánh mắt của anh vẫn theo dõi cô...

Lần khác cô đến thăm anh, anh đang ngủ. Dù trên khuôn mặt có vài miếng băng gạc nhưng nét mặt rạng ngời đó vẫn không lẫn vào đâu được. Cô khẽ ngồi lại bên giường, thật yên lặng để không làm phiền giấc ngủ của anh. Cô nắm lấy tay anh, tay anh vẫn ấm nóng, chỉ những khoảnh khắc thế này, cô mới được ngắm anh cho thỏa niềm nhớ. Có điện thoại, cô vừa toan kéo tay ra khỏi tay anh thì ngay lập tức bị giữ chặt. Cô giật mình nhìn sang thì anh vẫn nhắm mắt, nên thôi, cứ để tay ở đó, cô chéo tay sang túi quần bên kia để lấy điện thoại:

- Chị nghe đây.

- Chị sang xem Khánh thế nào giúp em nha, hôm nay em có tiết đến chiều.

- Ừ, chị đang ở bệnh viên đây. Em có muốn nhắn gì với Khánh không?

- Dạ thôi, em vào học nữa đây. Gặp chị sau.

Hạ điện thoại xuống , cô vừa cười vừa bảo:

- Lợi dụng hơi lâu rồi đấy cậu nhóc.

- Dũng sĩ tiêu diệt cảm xúc...

Bạn đang đọc truyện trên: ZingTruyen.Xyz