Chương 4
Đoàn xe lửa giảm tốc độ rồi cuối cùng dừng hẳn lại. Người ta xô đẩy nhau, ùn ra cửa, đổ xuống một sân ga nhỏ xíu, tối tăm. Chợt lúc ấy, một bóng đèn nhấp nháy lơ lửng trên đầu lũ học sinh.
- Học sinh năm thứ nhất! Năm thứ nhất lại đây!
Một người khổng lồ đã đứng sẵn, gương mặt gần như bị râu ria rậm rì và tóc tai bờm xờm che kín, nhưng sau đám tóc râu ấy, lấp láy một đôi mắt đen huyền sáng long lanh. Lão hớn hở trên biển đầu người.
- Lại đây, đi theo ta! Còn học sinh năm thứ nhất nữa không? Bước cẩn thận! Học sinh năm thứ nhất, theo ta.
Mò mẫm, loạng choạng, bọn trẻ đi theo Hagrid xuống một lối đi có vẻ dốc và hẹp. Hai bên đường tối đến đến nỗi cả bọn nghĩ là mình đang đi giữa những hàng cây dày đặc. Cả đám im thin thít. Neville thằng nhỏ làm mất cóc, chỉ dám thút thít một hai lần.
Hagrid ngoái đầu ra sau, nói:
- Chút xíu nữa là các cháu sẽ nhìn thấy Hogwarts lần đầu tiên đấy! Qua khúc quanh này là thấy ngay.
Một tiếng Ô rất to đồng thanh vang lên.
Con đường hẹp bất ngờ mở ra một bờ hồ đen bao la. Bên kia bờ hồ, nằm trên đỉnh núi cao là một toà lâu đài nguy nga đồ sộ với vô số tháp lớn nhỏ, và vô vàn ô cửa sổ sáng đèn điểm xuyết bầu trời rực rỡ đầy sao.
Lão Hagrid chỉ một đoàn thuyền nhỏ chờ sẵn bên bờ hồ, kêu to:
- Lên thuyền. Mỗi thuyền không chở quá bốn người!
Mấy đứa nhóc vội vã chọn cho mình một chiếc. Aiden, Lily, Harry và Ron ngồi chung. Hagrid một mình một thuyền, kêu to lần nữa:
- Mọi người lên thuyền hết chưa? Xong rồi thì... tiến lên!
Cả đoàn thuyền cùng rời bến một lúc, băng ngang mặt hồ phẳng lặng như mặt gương. Mọi người đều im lặng, đăm đăm nhìn lên toà lâu đài trước mặt. Nó hiện ra như một ngọn tháp khổng lồ, càng ngày càng hùng vĩ khi đoàn thuyền đưa chúng chui qua một tấm màn, kết bằng những dây trường xuân rủ xuống, che phủ cả một cái cửa rộng thênh thang mở ra trên vách núi. Cửa này dẫn vào một đường hầm tối om, có lẽ là con đường ngầm chạy dưới chân lâu đài, đến một bến cảng cũng nằm sâu dưới đất. Cập bến, bọn trẻ bèn lục tục trèo lên bãi đầy sỏi đá. Còn lão Hagrid đi kiểm tra lại những chiếc thuyền xem còn sót thứ gì không. Lão kêu lên:
- À, ra mày! Có phải con cóc của cháu đây không?
Neville mừng rỡ giơ tay ra:
- Trevor!
Cả đám lại tiếp tục trèo lên một lối đi trong núi đá, nhắm theo ánh đèn của lão Hagrid mà đi tới một con đường bằng phẳng hơn, dẫn tới bãi cỏ mịn màng đẫm sương nằm ngay dưới bóng toà lâu đài.
Bọn trẻ hớn hở bước lên những bậc thềm đá và đứng túm tụm trước cánh cổng khổng lồ bằng gỗ sồi.
- Mọi người đông đủ cả rồi hả? Cả con cóc của cháu vẫn còn đó chứ?
Nói xong, lão Hagrid giơ nắm tay khổng lồ lên, đấm mạnh vào cánh cửa toà lâu đài ba lần.
Cánh cửa lâu đài tức thì mở ra. Một bà phù thủy cao lêu nghêu, tóc đen mướt, mặc áo dài màu xanh ngọc bích đứng sẵn ngay cửa. Bà có một gương mặt nghiêm nghị, đến nỗi ý tưởng đầu tiên nảy ra trong đầu bọn nhỏ là chớ có mà lôi thôi với bà.
Lão Hagrid giới thiệu:
- Các học sinh năm thứ nhất đây, thưa giáo sư McGonagall.
- Cám ơn bác Hagrid. Bác để chúng lại cho tôi được rồi.
Bà mở toang cửa. Sảnh trước rộng lớn đến nỗi có thể rinh nguyên căn biệt thự nhà cậu vào cũng lọt. Những vách tường đá được chiếu sáng bằng những bó đuốc to giống như ở nhà băng Gringotts. Trần lâu đài cao vời vợi, và trước mặt bọn trẻ là một chiếc cầu thang cẩm thạch đẹp lộng lẫy lên các tầng trên.
Bọn trẻ theo giáo sư McGonagall băng qua một tầng lâu đài toàn đá phiến. Bọn trẻ có thể nghe tiếng của hàng trăm giọng nói vang sau cánh cửa bên phải – có lẽ cả trường đang tập trung đâu đây. Nhưng giáo sư McGonagall lại đưa đám trẻ năm thứ nhất vào một căn phòng nhỏ trống rỗng ở cuối hành lang. Chúng đứng túm vào nhau, nghểnh cổ ngóng chờ một cách hồi hộp lo âu.
Giáo sư McGonagall cất lời:
- Chào mừng các con đến Hogwarts. Tiệc khai giảng sắp bắt đầu, nhưng trước khi nhận chỗ ngồi trong đại sảnh đường, các con sẽ được phân loại để xếp vào các ký túc xá. Phân loại là một lễ rất quan trọng, bởi vì trong thời gian các con học ở đây, ký túc xá của con cũng giống như gia đình của con trong trường Hogwarts. Các con sẽ cùng học, cùng ngủ, cùng chơi... với các bạn chung một ký túc xá.
- Có bốn ký túc xá, ở đây gọi là nhà, nhà Gryffindor, nhà Hufflepuff, nhà Ravenclaw và nhà Slytherin. Mỗi nhà đều có một lịch sử cao quý riêng và nhà nào cũng từng tạo nên những nam phù thủy và nữ phù thủy xuất sắc. Trong thời gian các con học ở Hogwarts thì thành tích các con đạt được sẽ được cộng vào điểm chung cho nhà mình ở. Cuối năm, nhà nào có được nhiều điểm nhất sẽ được nhận cúp nhà – một vinh dự cao cả. Ta hy vọng mỗi người trong các con là một thành viên xứng đáng với nhà mình sống, cho dù các con được chọn vào nhà nào đi nữa.
- Lễ phân loại sẽ diễn ra trong vài phút tới, trước mặt toàn thể giáo viên và học sinh trong trường. Ta đề nghị các con sửa soạn cho chỉnh tề trong khi chờ đợi làm lễ.
Ánh mắt bà chần chừ trên chiếc áo choàng cột ẩu tả của Neville; chót mũi nhọ nhem của Ron cũng có vẻ khiến giáo sư không hài lòng.
- Ta sẽ trở lại khi nào các con chuẩn bị xong.
Bà giáo sư McGonagall nói.
- Giữ trật tự!
Bà đi ra khỏi phòng. Harry nuốt nước miếng, quay sang hỏi cả đám
- Phân loại vô các nhà là sao?
- Chắc là họ cho mình làm kiểm tra gì đó. Anh Fred nói đau lắm, nhưng chắc là ảnh nói chơi.
Ron nói
Đám trẻ nghe vậy thì lo lắng hãi hùng, mặt đứa nào cũng tái mét. Hermione thì cứ lẩm nhẩm cả đống thần chú đã học thuộc lòng và đang tính xem hồi nữa nên xài câu nào. Aiden thấy vậy thì cười thầm trong lòng, cậu sợ mấy đứa lo quá mà té xỉu mất, cho nên cậu mở miệng:
- Đừng lo, không có kiểm tra gì đâu. Bố mẹ mình kể là trường học sẽ cho chúng ta dùng Chiếc nón phân loại. Hơn nữa, có rất nhiều học sinh từ gia đình Muggle, họ chỉ mới biết mình là phù thủy gần đây mà thôi, nếu kiểm tra pháp thuật thì không công bằng chút nào phải không?
Đám trẻ nghe vậy thì gật gù đồng ý, nhờ vậy mà chúng mới bình tĩnh trở lại.
- Phải đập Fred một trận mới được, ảnh cứ nói như mình phải đánh nhau với một con quỷ khổng lồ. Ron nói
Bỗng nhiên có một chuyện khiến bọn trẻ con xung quanh kêu thét lên.
- Ối! Cái... cái gì...?
Tất cả đám trẻ cũng há hốc mồm kinh hãi. Khoảng hai chục con ma vừa trườn ra từ bức tường phía sau, lướt ngang qua phòng, trò chuyện với nhau, và không thèm để mắt tới bọn học sinh năm thứ nhất. Hình như chúng đang gây gổ nhau. Một con ma trông giống một thầy tu tròn trĩnh đang nói:
- Tha thứ và quên đi, hãy nghe ta nói, chúng ta hãy cho hắn một cơ hội thứ hai...
- Thưa huynh, chẳng phải chúng ta đã cho Peeves quá nhiều cơ hội sao? Thế mà hắn vẫn đi bêu rếu chúng ta đủ điều và huynh cũng biết đấy, nó đâu phải là một con ma thực sự... Ê, mà này! Cả lũ chúng bây làm gì ở đây hử?
Con ma mặt đồ bó sát mình đang nói chợt nhận ra sự hiện diện của bọn trẻ. Nó hỏi nhưng không nhóc nào dám trả lời.
Con ma thầy tu mới nhìn quanh mỉm cười:
- Học sinh mới đấy. Chắc là sắp được phân loại phải không?
Vài đứa trẻ gật đầu nhưng vẫn im lặng. Thầy tu béo tiếp:
- Hy vọng gặp lại các em trong nhà Hufflepuff, nhà cũ của anh ấy mà.
Chợt vang lên một giọng sắc lạnh:
- Lễ phân loại sắp bắt đầu.
Giáo sư McGonagall đã quay trở lại. Những con ma vội lặng lẽ trôi tọt vào bức tường đối diện, từng con một. Giáo sư McGonagall ra lệnh:
- Bây giờ các con sắp hàng một và đi theo ta.
Bọn trẻ vội vàng làm theo lời giáo sư McGonagall, chúng nối đuôi nhau băng ngang qua hành lang, xuyên qua vài cánh cửa đôi nữa mới tới đại sảnh đường.
Gian phòng rộng mênh mông được chiếu sáng bằng hàng ngàn hàng vạn ngọn nến, lơ lửng trên không trung phía trên bốn dãy bàn dài, nơi tất cả học sinh của trường đang ngồi. Trên mặt bàn là những dĩa vàng và cốc vàng lóng lánh. Ở đầu đại sảnh đường là một cái bàn dài khác dành cho giáo sư.
Giáo sư McGonagall dẫn đám học sinh năm thứ nhất về phía chiếc bàn này, để chúng đứng thành hàng đối diện với những học sinh khác, có các thầy cô ở sau lưng. Hàng trăm gương mặt chăm chú nhìn chúng, trông giống như những chiếc đèn lồng mờ mờ với những ngọn nến chập chờn thắp bên trong. Lẫn trong đám học sinh là đây đó những con ma ẩn hiện như làn sương bạc. Đám trẻ ngước nhìn lên phía trên và thấy vòm nhà đen như nhung rắc đầy những vì sao. Thật khó mà tin nỗi phía trên cao kia lại là một cái trần nhà và đại sảnh đường ắt hẳn phải ăn thông với bầu trời.
Aiden nói nhỏ:
- Nhìn ra ngoài trời sẽ bị hôn ám đó. Trong sách lịch sử Hogwarts có ghi như vậy.
Cả bọn vội nhìn xuống. Đúng lúc giáo sư McGonagall đặt một cái ghế cao bốn chân trước mặt bọn trẻ năm thứ nhất. Phía trên cái ghế đó là một chiếc nón phù thủy hình chóp. Trong vài giây, không gian im lặng phăng phắc. Rồi bỗng nhiên cái nón vặn vẹo, một miếng toạt gần vành nón mở ra như một cái miệng, và cái nón bắt đầu hát:
Ờ này ta dẫu không xinh
Nhưng mà chớ xét ngoại hình
Xét về thông minh, sắc xảo
Đố nón nào qua mặt ta
Các người cứ đội nón hoa
Mũ cối, mũ nồi tuỳ thích
Không sao, ta đây chấp hết
Nón ta: phân loại Hogwarts
Những điều giấu chẳng nói ra
Ta đọc được từ trong óc
Hãy chải đầu và vuốc tóc
Đặt lên, ta nói cho nghe
Người nào vô Gryffindor
Cái lò luyện trang dũng cảm
Người nào vô Hufflepuff
Nơi đào tạo kẻ kiêng trung
Khó khăn chẳng khiến ngại ngùng
Đáng tin, đúng người chín trực
Ai vào Ravenclaw được
Nơi đào luyện trí tinh nhanh?
Vừa ham học lại chân thành
Hoặc Slytherin cũng thế
Dạy cho ta đa mưu túc trí
Làm sao miễn đạt mục tiêu
Hãy đội lên! Hãy đội nào!
Đừng sợ sệt, nghe ta nói
Nghe ta nói, ta phân loại
Ngươi là ai, ở nhà nào
Hãy bình tĩnh, đội lên nào
Trong vành nón như tay ấm.
Kết thúc bài hát của chiếc nón, cả sảnh đường nổ tung trong tiếng vỗ tay. Cái nón nghiêng mình chào bốn phương tám hướng rồi đứng yên.
Giáo sư McGonagall bước tới trước với một cuộn giấy da dày trong tay:
- Khi ta gọi tên người nào thì người đó chỉ việc đội nón và ngồi lên ghế. Bắt đầu: Keelin Diggory!
Một cô bé cao ráo thanh tú, mái tóc màu nâu sáng được bện tít bước ra khỏi hàng, đội nón vào và ngồi xuống ghế. Chiếc nón che sụp cả mắt cô bé. Aiden nhận ra cô bé, đây là cô bé cậu đã gặp ở cửa tiệm của phu nhân Malkin, tạo hình hôm nay của cô bé càng tô đậm vẻ dịu dàng nữ tính, khiến mọi người không tự giác mà nâng đỡ.
Yên lặng trong giây lát. Cái nón hô lên:
- Nhà Hufflepuff.
Những người ngồi ở dãy bàn bên phải hoan hô và vỗ tay chào mừng. Keelin đi đến ngồi ở dãy bàn của nhà Hufflepuff. Aiden thấy con ma thầy tu béo vui vẻ vẫy tay với Keelin.
- Kế tiếp, Lily Scamander!
Lily bước ra khỏi hàng, cả bọn lo lắng dõi theo cô bé.
- Nhà Ravenclaw!
Dãy bàn thứ hai bên trái vỗ tay, nhiều thành viên nhà Ravenclaw đứng dậy bắt tay Lily, cô bé nhìn bọn Aiden gật đầu chào rồi đến nhập vào bàn của nhà Ravenclaw.
- Neville Longbottom!
- Gryffindor!
Neville trở thành người đầu tiên được nhận vô Gryffindor. Dãy bàn cuối bên trái bùng nổ tiếng reo hò và vỗ tay. Hai người anh sinh đôi của Ron huýt sáo mừng.
- Ellie Rosier!
- Syltherin!
Đây cũng là người đầu tiên được phân vô nhà Syltherin. Aiden thấy đó là một cô bé dáng người mảnh khảnh, xinh đẹp như búp bê, bước đi tao nhã. Cậu nhớ họ của cô bé cũng thuộc 1 trong 28 gia tộc thần thánh.
- Hermione Granger!
Cô bé chạy như bay lại cái ghế và chụp ngay cái nón lên đầu. Cái nón hô lên:
- Nhà Gryffindor.
Ron nghe tới đó nghiến răng trèo trẹo.
- Ron Weasley!
- Lại là một đứa nhóc nhà Weasley hả, Gryffindor!
- Xuất xắc Ron! Các anh trai của Ron hò reo ầm ĩ chúc mừng.
- Patil và Patil!...,
Rồi đến:
- Perks!...,
- Sally – Anne!...,
Và rồi cuối cùng cũng đến:
- Harry Potter!
Khi Harry bước tới, tiếng xì xầm nổi lên khắp bốn phía.
Không biết hai người nói gì, nhưng chiếc nón mất khá lâu mới quyết định số phận của Harry:
-Gryffindor!
Tiếng reo hò cổ vũ nổ ra lớn hết thảy từ nãy đến giờ. Huynh trưởng Percy đứng dậy bắt tay nó nồng nhiệt, trong khi hai anh em sinh đôi nhà Weasley gào lên:
- Tụi mình có Harry Potter rồi! Tụi mình có Harry Potter rồi!
Aiden là người cuối cùng được xướng tên, cậu cảm thấy tim mình sắp nhảy ra khỏi lòng ngực tới nơi rồi. Aiden cố tỏ ra bình tĩnh bước tới chiếc ghế, cầm cái nón đội lên.
Cả sảnh đường tập trung chú ý lên đứa trẻ cuối cùng. Aiden nghe được vài tiếng bàn tán nho nhỏ về cậu
- Ôi mắt và tóc thằng bé đẹp quá ha!
- Họ Yaxley hả?
- Đẹp quá bé ơi!
- Lớn nhanh nha chị chờ!
Bọn Harry, Ron, Hermione mắt lấp lánh mong ngóng cậu về chung nhà với bọn nó. Lily cũng nhoài người ra phía trước để xem Aiden có về chung nhà với mình không.
Aiden đội chiếc nón sụp xuống che mất đôi mắt mình. Điều cuối cùng cậu thấy là cả sảnh đường nhìn chăm chú vào cậu. Aiden chờ đợi.
Một giọng nói cất lên bên tai:
- Chà! Khó đây! Rất khó. Trí tuệ có thừa, tốt bụng không kém... Lại có năng khiếu, ái chà, có tài đấy quỷ thần ơi, và khát vọng khẳng định chính mình nữa chứ! Hay thật! Hừm.. có vẻ nhà này sẽ giúp mi trở nên vĩ đại đây... Syltherin!
Aiden nghe cái nón xướng lên từ cuối cùng đó thật lớn cho cả sảnh đường cùng nghe. Cậu giở nón ra và bước về phía bàn của Syltherin, cả người lâng lâng.
Bàn nhà Syltherin hò reo vang dội, họ nhiệt tình chào đón Aiden, không ít người nhanh chóng nhường chỗ cho cậu ngồi.
Cả đám Harry thất vọng khi Aiden không chung nhà với mình, nhưng rồi cũng nhanh chóng ổn định tâm tình, sau này thường xuyên đi tìm cậu chơi là được rồi, chuyện nhỏ.
Aiden đi tới ngồi cạnh cô bé Ellie Rosier ban nãy. Có vẻ thói quen kiếp trước mà Aiden có xu hướng tiếp xúc với những bạn nữ nhiều hơn, mà không ngờ điều này lại gây ra nhiều chuyện sau này cho cậu.
Cô bé Ellie rất thân thiện bắt chuyện với cậu, cả hai nhanh chóng làm thân với nhau.
Cụ Dumbledore đứng dậy. Cụ tươi cười với tất cả học sinh, hai cánh tay cụ dang rộng, tưởng như không có gì có thể làm cho cụ vui hơn là được nhìn thấy tất cả những học sinh của mình tại đây. Cụ nói:
- Chào mừng các con bước vào niên học mới ở Hogwarts. Trước khi các con nhập tiệc, ta có đôi lời muốn nói. Những lời ấy là ngu đần! Mít ước! Vặt vãnh! Véo! Cám ơn!
Cụ ngồi xuống. Mọi người vỗ tay hoan hô. Aiden không biết có nên cười hay không. Aiden nghe thấy Ellie hỏi một chị khóa trên:
- Cụ... cụ... cụ ấy... có... mát không vậy?
- Mát hả?
Chị ta vui vẻ nói:
- Cụ là thiên tài! Phù thủy giỏi nhất thế giới! Nhưng mà, ừ, đúng, cụ cũng có hơi mát một tí tẹo.
Cụ Dumbledore nói xong, những dĩa trống trước mặt lập tức đầy ắp đồ ăn. Nào là thịt cốt lết, đùi cừu, xúc xích, thịt ba chỉ và bít tết, khoai tây luộc, khoai tây nướng, khoai tây chiên, bánh mì Yorkshire, đậu, cà – rốt, nước chấm, sốt cà chua, và... chắc để cho quái dị, có cả những con bọ the.
Aiden chất vô dĩa của mỗi thứ một chút, ngoại trừ món bọ the, và bắt đầu ăn. Ngon tuyệt cú mèo.
Aiden thấy một con ma ghê rợn lơ lửng phía trên đầu cậu, hai hốc mắt trống không nhìn đăm đăm, một gương mặt buồn thảm, và tấm áo dài bê bết máu lấm tấm bạc Ông ta nhìn Aiden cắt miếng bít tết:
Aiden ngỏ ý mời:
- Ông có muốn ăn không...?
Con ma nói:
- Cậu thật là tốt bụng, nhưng ta đã không ăn gần bốn trăm năm rồi. Dĩ nhiên là ta không cần ăn nữa.
- Ngài là ma nhà Syltherin ạ? Ngài tên là gì?
Ellie hỏi
- Nam tước đẫm máu. Ông buồn buồn trả lời.
- Ôi tên ngài lạ thật đấy, cháu có thể hỏi vì sao không?
Nhưng Nam tước đẫm máu có vẻ thương tâm lắm, ông bay vụt đi mất.
Ellie thấy vậy thì hoảng hốt, quay sang hỏi Aiden:
- Mình có bất lịch sự không? Có vẻ mình làm ngài ấy giận mất rồi
- Nguồn gốc cái tên ấy là một câu chuyện buồn, chắc vậy nên ông ấy bỏ đi. Bồ hỏi bình thường lắm, đừng bận lòng.
- Bồ biết hả? Câu chuyện đó buồn lắm sao?
- Ừ, mình nghe kể, hồi xưa ông ấy yêu thầm một người, nhưng người ấy từ chối ổng. Trong cơn thịnh nộ thì ông ấy ra tay sá.t hạ.i người ta. Vì hối hận nên ổng t.ự sá.t rồi trở thành hồn ma ám ở trường Hogwarts.
- Haizz đúng là một câu chuyện thương tâm.
Sau khi mọi người đã ăn uống no nê, thức ăn thừa trên dĩa cũng tự động biến mất dần, để lại những cái dĩa sạch boong như trước. Lát sau, món tráng miệng hiện ra. Hàng tảng kem đủ các vị mà người ta có thể nghĩ ra, bánh mật, bánh sôcôla nhồi kem, mứt, đậu, dâu, thạch, chè nếp... đủ thứ.
Aiden lấy cho mình một chén chè nếp. Lúc này câu chuyện phiếm đã chuyển sang đề tài gia đình. Ellie than vãn khi nghe Malfoy khoác lác về việc ba cậu ta thuê người về dạy Quidditch cho cậu ta
- Trời sướng thật đấy. Bà nội mình cứ bắt mình học đàn dương cầm hoài à. Ba mẹ mình thì bận quá nên không ai dẫn mình đi xem Quidditch được hết trơn.
- Bồ thích Quidditch lắm hả? Mùa hè gia đình mình hay đi xem Quidditch lắm, bồ muốn đi cùng không? Tất nhiên là nếu ba mẹ bồ cho phép.
Aiden nghe Ellie nói thì mở lời mời
- Thật sao? Yeahh hoan hô! Sí nữa mình gửi thư hỏi ba mẹ liền. Cảm ơn cậu Aiden!
Ellie vui sướng ôm chầm lấy cậu. Hôn chụt một cái rõ to vào má cậu. Ellie càng cười vui vẻ hơn khi tinh mắt thấy tai Aiden đỏ cả lên.
Cuối cùng bữa ăn tráng miệng cũng xong. Giáo sư Dumbledore lại đứng lên, cả sảnh đường im lặng.
- E hèm! Chỉ vài lời thôi, bây giờ chúng ta đã ăn uống no nê. Ta có vài lưu ý đầu niên khoá gởi đến các con. Học sinh năm thứ nhất nên biết là khu rừng trên mặt đất cạnh trường là rừng cấm. Một số học sinh lớp lớn cũng nên nhớ kỹ điều ấy.
Nói tới đó, đôi mắt cụ Dumbledore hấp háy nhìn anh em sinh đôi nhà Weasley, rồi cụ tiếp tục:
- Ta cũng được ông Flich, giám thị, yêu cầu nhắc nhở tất cả học sinh là không được dùng phép thuật ngoài lớp học, trong hành lang. Các trận bóng Quidditch sẽ được tổ chức vào thứ hai của học kỳ. Bất cứ ai muốn chơi cho đội nhà mình thì liên hệ với bà Hooch. Và cuối cùng, ta phải nói trước cho các con biết là năm nay, hành lang tầng thứ ba phía bên tay phải là khu vực cấm. Ai muốn chết một cách cực kỳ đau đớn thì cứ mò đến đó.
Cụ Dumbledore lại nói:
- Và bây giờ, trước khi đi ngủ, chúng ta cùng hát một bài ca của trường.
Aiden nhận thấy nụ cười của các giáo sư khác chợt tắt lịm.
Cụ Dumbledore vẫy cây đũa thần của cụ như thể đuổi con ruồi đậu ở chót gậy. Từ đầu gậy tuôn ra một chuỗi nơ vàng, uốn lượn như rắn và kết thành chữ phía trên các dãy bàn. Cụ Dumbledore bảo:
- Mỗi người tự chọn tông thích hợp cho giọng hát của mình. Nào, chúng ta bắt đầu:
Và cả trường gào lên:
Hogwarts, Hogwarts, Hogwarts
Làm ơn dạy chúng tôi đôi điều
Dù chúng tôi già hói
Hay trẻ măng với đầu gối ghẻ
Đầu chúng tôi có thể nhồi nhét!
Những điều thú vị
Bởi vì bây giờ chúng tôi trần trụi và đầy không khí
Ruồi chết và ít lông bụi
Hãy dạy chúng tôi điều gì đáng biết
Trả lại điều gì chúng tôi đã quên
Hãy làm hết sức mình
Phần còn lại để chúng tôi tự do
Và học cho đến khi đầu óc nhũn rữa.
Bài hát chấm dứt, người dứt trước, người xong sau. Sau cùng chỉ còn hai anh em sinh đôi nhà Weasley là còn gân cổ hát bằng nhịp điệu đưa đám lê thê. Khi hai đứa hát xong, cụ Dumbledore giơ cây đũa thần lên thu hồi các lời ca và vỗ tay, cụ vỗ tay to nhất. Vừa chùi mắt cụ vừa nói:
- Ôi! Âm nhạc. Đó là phép màu vượt xa mọi pháp thuật mà chúng ta có thể làm được ở nơi đây. Thôi, đi ngủ. Mọi người biến đi cho!
Aiden phải cố gắng lắm mới không cười ra tiếng. Cậu không ngờ cụ Dumbledore lại vui tính dữ vậy.
Sau đó bọn học sinh theo huynh trưởng của nhà mình về phòng sinh hoạt chung. Aiden thấy vị huynh trưởng dẫn bọn họ ra khỏi sảnh đường, đi xuống một cầu thang bằng đá hoa cương. Những bức chân dung treo trên tường xì xào chỉ chỏ khi bọn họ đi qua. Cả bọn đi thêm vài cầu thang nữa, xuống tận sâu dưới hầm ngục của lâu đài. Rồi bọn họ dừng lại đột ngột trước một bức tường đá ẩm ướt, vị huynh trưởng quay lại dặn đám năm nhất:
- Mật khẩu vào nhà chung là Máu Trong. Đừng quên.
Sau khi đọc mật khẩu, bức tường đá tách ra một lối đi hình chữ nhật để bọn họ bước vào. Phòng sinh hoạt chung của nhà Slytherin có phong cách nguy nga tráng lệ, nằm dưới đáy Hồ Đen, vì vậy ánh sáng trong phòng chủ yếu là màu xanh lá. Trần nhà làm bằng kính trong suốt nên có thể thấy được cảnh vật dưới đáy hồ, bất quá chừ là ban đêm nên không thấy được gì. Khắp phòng được điêu khắc vô số con rắn – con vật đại diện cho nhà Syltherin.
Vị huynh trưởng yêu cầu bọn họ xếp thành hai hàng nam nữ rồi dẫn bọn họ vào ký túc xá. Vì nhà Syltherin có nhân số ít ỏi, hơn nữa còn có tính cá nhân cao nên mỗi người đều có phòng ngủ riêng cho mình.
Aiden được xếp ở căn phòng đầu tiên của ký túc xá. Aiden dành ra một tiếng đồng hồ để dọn phòng, trang trí căn phòng. Aiden đã dùng phép đổi màu xanh chủ đạo của căn phòng sang màu kem, đồng thời đổi ánh sáng của căn phòng sang màu vàng, kết hợp với đồ vật bằng gỗ khiến căn phòng trở nên ấm áp hơn hẳn.
Aiden mệt mỏi ngã xuống giường sau một ngày dài, cậu ngay lập tức chìm vào giấc ngủ và mong đợi hành trình sắp tới của mình.
Bạn đang đọc truyện trên: ZingTruyen.Xyz