chap 13
Hoàng đế tháo còng tay cho Sangwon, có lẽ khi ngài ở đây thì cái xích này không cần thiết nữa. Đôi tay cao quý ấy trườn xuống, tháo băng gạc quấn quanh chân xuống lộ ra những vết thương chằng chịt ấy. Có lẽ là do tính cách thay đổi mà lúc này thay vì cảm thấy có lỗi hay chua xót thì vị hoàng đế ấy lại cảm thấy một chút khoái lạc, đây là di tích của sự cảnh cáo cũng như trừng phạt khi Sangwon dám bỏ trốn. Bây giờ thì đứa trẻ này đã ngoan rồi thì cũng nên quan tâm vết thương này. Ngài lấy ra một con dao tự cứa một đường vào lòng bàn tay từng giọt máu rơi xuống đôi chân đầy vết thương của Sangwon rồi thấn đẫm cả khăn trải giường.
"Ngài làm gì vậy?" Sangwon hốt hoảng ngồi lên nắm lấy tay hoàng đế xem xét vết thương. Nhưng ngay lập tức bị đẩy mạnh xuống giường
Ngài như không quan tâm tới tâm trạng của Sangwon mà tiếp tục lấy ra một lọ thuốc, đổ thẳng cả lọ xuống chân Sangwon.
Sangwon nhận ra mùi của lọ thuốc này, đây là thuốc chữa trị vết thương ở chân của anh. Nhưng bôi thuốc lâu như vậy mà chả có thay đổi gì cả, có lần anh từng hoài nghi đây là thuốc giả. Còn lần này thì như thần dược vậy vết thương nhanh chóng mọc lên da non, tuy không lành hẳn những vết sẹo vẫn còn đó nhưng vết thương sẽ không bị rách ra nữa.
"Em đang quan tâm ta sao?" Hoàng đế khá hài lòng với biểu hiện ban nãy của Sangwon, đưa bàn tay với vết thương đầy máu tới trước mặt Sangwon.
Sangwon đơ ra một hồi liền hiểu ra ý của hoàng đế liền cúi mặt xuống dùng lưỡi lau sạch những vết máu trên tay ngài.
Hoàng đế đột chú ý thấy chiếc nhẫn đeo trên tay Sangwon liền nheo mắt khó chịu nhanh chóng đoạt đi. Sangwon thấy vật giữ mạng bị tịch thu liền hoảng hốt đưa tay ra níu lấy nhưng thấy vẻ mặt không vui của hoàng đế liền thu liễm lại, ngoan ngoãn ngồi yên.
Thấy Sangwon không còn ý định với chiếc nhẫn thì hoàng đế cũng bỏ qua không truy cứu nữa. Lúc này nhìn lại cả hai người đều đang dính máu nên hoàng đế xách Sangwon lên đi về phía cánh cửa duy nhất của phòng. Cửa mở ra thì bên trong lại là phòng tắm, Sangwon thấy vậy liền ngớ người, không lẽ nơi này không có lối ra sao?
Hoàng đế đặt Sangwon vào hồ tắm rồi sử dụng ma pháp để xả nước, nước ấm chảy ra từ đầu sư tử nhanh chóng lấp đầy hồ. Hoàng đế cũng tính cởi đồ bước xuống nhưng nhớ ra còn chuyện phải làm nên dặn Sangwon ở yên đó rồi nhanh chóng rời đi
Lâu lắm rồi Sangwon mới được ngâm mình trong nước như thế này, trước kia chỉ có thể ra hồ ở ngoại thành bơi vài vòng, nước còn rất lạnh không thể thoải mái bằng ở đây. Ngâm mình trong hồ nước ấm khiến Sangwon thoải mái đến lạ, trong lòng cũng trở nên an tâm hơn. Có lẽ chuyện không nghiêm trọng như cận vệ kia nói.
.
.
.
Tại chính điện của hoàng cung đang xảy ra một trận cuồng phong. Một đám quan chức cấp cao đều đang quỳ rạp trên đất, một áp lực vô hình đè nén bọn họ như muốn nổ tung. Nếu như vật liệu của sàn nhà này mà kém hơn xíu thì có lẽ đã bị nứt rồi.
*BỐP, BỐP, BỐP,...* Tiếng roi da đầu đặn phát ra, mỗi kẻ đang quỳ trên sàn đều lãnh 3 roi. Đây không phải roi da bình thường mà là một loại vũ khí của hoàng đế. Vết thương từ roi này đánh xuống sẽ đau tận xương tủy và rất khó bình phục, dù dùng loại thuốc tốt như thế nào cũng vô dụng chỉ có thể nhờ khả năng tự hồi phục của cơ thể. Cây roi này còn có tên là Sát Thần vì hễ ai từng chịu nỗi đau mà nó mang lại đều cho rằng thứ này cũng có thể giết được cả thần
Có vài kẻ chịu không nổi đã lăn ra bất tỉnh đều được khiêng đi trị thương. Có lẽ hoàng đế đã xả được giận nên giải trừ ma pháp trọng lực trên người đám 'tội thần' kia
"Hôm nay chỉ là cảnh cáo, nếu các ngươi còn dám bày trò làm lỡ việc của ta thì kết cục sẽ không còn đơn giản như này nữa" nói rồi hoàng đế phất tay đuổi hết đám người chướng mắt kia đi chỉ còn mỗi cận vệ của ngài vẫn quỳ ở đó.
Nhiệm vụ của Kangmin là ở cạnh bảo vệ hoàng đế nên hắn không phải đi đâu cả nhưng cũng không dám tùy tiện đứng lên. Thôi, cứ quỳ yên như thế này có khi cơn đau sẽ ổn định hơn là đứng lên đi lại. Hắn thầm nghĩ trong lòng, cố lên chỉ vài ngày nữa thôi là ổn rồi. Đang cúi mặt ổn định cảm xúc thì một thứ bị ném vào tầm mắt Kangmin, là chiếc nhẫn hắn để lại cho Sangwon
"Giữ kỹ đồ của ngươi, chuyện này ta sẽ không truy cứu nữa. Vào trong đó dọn dẹp đi, nhớ kỹ bổn phận của mình đừng để xảy ra chuyện như hôm nay"
Cận vệ trung thành liền tuân lệnh, dù hơi khó khăn nhưng dù sao hắn vẫn may mắn hơn so với đồng bọn khi còn có thể sử dụng ma pháp trong cung để giảm một phần cơn đau. Kangmin nhanh chóng xuất hiện tại phòng nghỉ của hoàng đế nhưng không thấy Sangwon đâu cả, trước mắt hắn là chiếc giường loang lỗ màu máu, nhớ đến ban nãy trên y phục của bệ hạ cũng có vài vết máu. Một ý nghĩ rùng rợn lóe lên, Sangwon có lẽ lành ít dữ nhiều. Hắn nhìn về phía phòng tắm muốn bước vào xem thử có thể nhìn thấy Sangwon bên trong không thì nhớ đến lời cảnh cáo của bệ hạ nên từ bỏ ý định.
Kangmin nhanh chóng thay ra giường mới, xông hương để làm nhạt đi mùi máu tanh. Vốn dĩ đây là phần việc của người hầu nhưng Kangmin là người duy nhất được phép vào căn phòng này nên hắn đành làm hết mọi việc. Trước khi rời đi còn không quên đặt một phần ăn trong phòng, hắn vẫn hy vọng Sangwon vẫn ổn, nhất định phải cố gắng sống sót qua mấy ngày này.
.
.
.
Khi hoàng đế trở về phòng tắm thì thấy Sangwon đang ngủ gật trong hồ tắm đầu tựa lên thành hồ, thật không biết là do ngâm hồ quá thoải mái hay là do thật sự mệt mỏi nữa. Hoàng đế cởi hết đồ ra bước xuống ngồi kế bên Sangwon rồi di chuyển đầu anh tựa vào vai mình.
Ngồi yên không được bao lâu thì lại có một bàn tay không kìm được mà động đậy. Nó trượt qua phần bụng tiến lên mân mê đầu nhũ. Cái con người ngủ say như chết kia sau khi cảm thấy cơ thể bị xâm phạm mới dần dần tỉnh dậy. Khi thấy có người ngồi sát mình thì anh liền theo phản xa mà dùng lực đẩy ra. Nhưng hoàng đế vẫn vững như tường đá còn Sangwon thì thảm rồi cả người bị bật lại chìm xuống mặt nước vùng vẫy một lúc mới ngoi lên được. Hoàng đế bị bất ngờ đứng hình mất vài giây rồi bật cười, đưa tay kéo Sangwon về phía mình.
"Ta chưa tính sổ với em chuyện dám ngủ quên mà bây giờ em còn gây thêm chuyện nữa sao?" Ngữ điệu của hoàng đế có phần cợt nhả, thật ra ngài không giận chỉ là muốn kiếm chuyện thôi. Tính cách thay đổi dẫn đến việc ngài cảm thấy nỗi sợ của kẻ khác là niềm vui của mình
Sangwon bị sặc nước phải mất vài giây mới định hình lại được mọi thứ xung quanh. Lúc nhận ra mình tự chuốc họa vào thân thì mặt tái mét cúi gằm mặt xuống. Chính Sangwon cũng không nghĩ rằng mình đã ngủ quên, rõ ràng cả ngày chả làm gì cả nhưng không hiểu sao anh cảm thấy rất mệt.
Tên gây chuyện đang suy nghĩ nên làm trò gì tiếp theo thì thấy đứa nhát gan đối diện đang dơ tay sờ lên cơ bụng của mình. Khó hiểu, thông thường trong những trường hợp như thế này thì Sangwon phải co người run rẩy hoặc khóc lóc xin tha chứ sao lại hành động như thế này. Mọi thứ không diễn ra theo suy diễn của hoàng đế làm ngài có phần bực mình. Ngài nắm lấy cánh tay hư hỏng kia lên chọn phần mềm nhất mà cắn một phát.
"Áaa"
Có vẻ lần này hoàng đế nhẹ nhàng hơn khi chỉ để lại dấu răng mà không chảy máu. Sangwon vừa mới qua cơn đau một chút liền bị ai đó nắm tóc kéo xuống cả khuôn mặt bị hất ngược lên đối diện với ánh mắt tức giận của hoàng đế. Sangwon nuốt nước bọt, thầm nghĩ phen này xong đời rồi, ban nãy chỉ nhìn thấy cơ bụng săn chắc đó cảm thán trong lòng một câu nhưng không biết tại sao tay lại không tự chủ như vậy.
Cơn thịnh nộ trong vỏ bọc là một nụ hôn đã trút xuống môi của Sangwon. Chỉ trong chốc lát Sangwon cảm thấy khí trong miệng đã bị đối phương hút hết. Hoàng đế đang tận dụng mọi lợi thế của mình dùng tay mò tìm kho báu giữa hai ngọn đồi đang bị ngâm dưới nước. Lúc ngón tiến vào hang nhỏ thì một dòng nước lợi dụng khe hở mà xen vào. Cơ thể nhất thời không thích ứng được sự xâm nhập ấy mà sinh ra một tia điện truyền khắp người tạo nên một cơn co giật. Theo hiệu ứng domino thì 2 hàm răng của Sangwon chạm vào nhau cắn rách mép môi của hoàng đế. Thật may vào khoảng khắc đó lưỡi của 2 người đã có một nhịp rời nhau nếu không hậu quả thật khó lường.
Hoàng đế cảm thấy mình đã nhịn Sangwon rất lâu nếu không cho một trận thì không ngoan được. Nghĩ rồi liền đứng dậy xách Sangwon lên nửa thân trên thì đè trên sàn nửa thân dưới vẫn ở dưới hồ. Bàn tay vô tình liên tục đánh vào cặp mông trắng trẻo làm nó nhanh chóng ửng hồng. Sangwon nằm trên sàn nhà lạnh lẽo nhưng trên trán thấm đẫm mồ hồi, có lẽ hôm nay là ngày chết của anh rồi. Chợt có một ánh sáng lóe lên trong đầu anh, lúc dùng cơm Kangmin đã dặn dò anh rất nhiều trong đó có nhấn mạnh mặc dù hoàng đế hiện tại hơi bạo lực nhưng ngài vẫn phân biệt được người của mình với kẻ thù nếu có lúc nguy hiểm hãy ra sức cầu xin thì chắc chắn vẫn toàn mạng. Lấy toàn bộ can đảm trong người Sangwon chống tay nâng người lên quay đầu lại nhìn hoàng đế mà mở lời
"Em sai rồi, em thật sự biết lỗi rồi. Anxin tha lỗi cho em" Đôi khi điều từ miệng mình nói ra cũng khiến bản thân Sangwon không tin được. Dòng suy nghĩ của Sangwon chính thức bị dừng lại.
Hoàng đế nghe xong cũng sững người lại, đúng là trước đây ngài từng ép Sangwon gọi như vậy chỉ là ngài không ngờ khi chưa có sự cho phép mà anh dám gọi thẳng tên ngài như vậy. Sau khi hoàn hồn lại mới chú ý tới người nằm trên sàn, khuôn mặt cứng đờ mắt gần như chả chớp lấy lần nào. Anxin quơ tay vài cái trước mặt Sangwon nhưng không nhận lại được phản hồi 'Bị dọa sợ rồi sao?'. Không bỏ cuộc ngài kéo Sangwon lại dựa vào người mình lúc này đôi mắt cũng đã cụp xuống, Anxin liên tục vỗ nhẹ vào khuôn mặt đang bất tỉnh nhưng vô nghĩa.
"Thôi tha cho em ấy vậy" Dù cơn tức vẫn chưa phai nhưng tình trạng của Sangwon như thế này thì không nên tiếp tục nữa, chỉ có thể bế bảo bối này về giường.
Bạn đang đọc truyện trên: ZingTruyen.Xyz