ZingTruyen.Xyz

[ʙʟᴜᴇ ʟᴏᴄᴋ x ʀᴇᴀᴅᴇʀ] ᴋʜᴜ ᴠᴜ̛ᴏ̛̀ɴ ᴍᴏ̣̂ɴɢ ᴍᴏ̛ | ʀɪ

˚⋆𐙚。ꜱʜᴏᴏᴇɪ ʙᴀʀᴏᴜ𖦹.ᡣ𐭩˚ | ʜᴏᴀ ꜱᴜ̛ ᴛᴜ̛̉

surrisiucapdangiu_

Shoei Barou - quy tắc của nhà vua

˚

˚⋆𐙚。Bối cảnh: Giới ngầm, Mafia, Cuồng sạch sẽ & Kỷ luật cực đoan, Tình yêu nghiêm khắc nhưng bao bọc (Stern & Protective Love).
˚⋆𐙚。Hình tượng: Ông trùm Mafia thống trị bằng luật lệ tuyệt đối, không dung thứ cho bất kỳ vết bẩn hay sự sai sót nào, coi bạn là "ngoại lệ duy nhất" được phép làm loạn thế giới hoàn hảo của mình.
˚⋆𐙚。Hoa sư tử: Biểu tượng của sự uy quyền, kiêu hãnh và sức mạnh thống trị, ép buộc tất cả các người khác phải phục tùng theo quỹ đạo của mình.

🫧𓇼𓏲*ੈ✩‧₊˚🎐

Tiếng lách cách của những chiếc móc áo được xếp thẳng hàng tăm tắp theo khoảng cách đúng hai xăng-ti-mét vang lên đều đặn trong phòng thay đồ của dinh thự Barou. Đối với Barou Shoei, thế giới này vận hành dựa trên hai thứ: Kỷ luật và Sự sạch sẽ.

Bất cứ thứ gì nằm ngoài hai phạm trù đó đều là "rác rưởi" cần phải bị quét dọn ngay lập tức.
Hắn đứng trước chiếc gương lớn kịch trần, thong thả thắt chiếc cà vạt màu tím sẫm một cách hoàn mỹ không một nếp nhăn. Thân hình hộ pháp cao một mét tám mươi bảy, cơ bắp cuồn cuộn như tạc từ đá tảng ẩn sau lớp áo sơ mi đen may đo cao cấp.

Mái tóc cạo sát hai bên, phần đỉnh vuốt dựng ngược đầy vuốt keo sắc sảo càng làm tăng thêm vẻ hung dữ, bặm trợn của gã đàn ông được mệnh danh là "Ma vương" của giới ngầm.

Rầm! Xoảng!

Tiếng động lớn phát ra từ phòng làm việc bên cạnh cắt đứt sự yên tĩnh tuyệt đối của hắn. Chân mày Barou lập tức giật nảy lên, đôi mắt đen sâu hoắm tràn ngập sát khí bừng tỉnh.

Hắn sải bước dài, đẩy mạnh cửa phòng làm việc. Cảnh tượng trước mắt khiến thái dương của vị Ma vương nổi đầy gân xanh. Bạn-đứa con gái vụng về của một thuộc hạ quá cố được hắn nhận nuôi dưỡng vì trách nhiệm, đang ngồi bệt dưới sàn nhà.

Xung quanh bạn là hàng trăm tờ tài liệu mật bị lật tung, và tệ hơn cả, tách cà phê đen nóng hổi đã đổ tràn lan, nhuộm đen một góc chiếc thảm lông cừu trắng tinh mà hắn vừa cho người khử trùng sáng nay.

"Em... em xin lỗi, ngài Barou! Em chỉ muốn giúp ngài sắp xếp lại đống hồ sơ này thôi..."

Bạn run rẩy ngước nhìn hắn, hai bàn tay dính đầy vệt cà phê sẫm màu.

"Tránh ra,"

Barou gằn giọng, tiếng nói trầm thấp như tiếng động cơ gầm rú trước cơn bão.

Hắn bước đến, thô bạo túm lấy cổ áo phía sau của bạn, nhấc bổng bạn lên như nhấc một chú mèo nhỏ rồi đặt bạn ngồi lên chiếc ghế da cao ráo, hoàn toàn cách ly bạn khỏi bãi chiến trường đẫm cà phê dưới đất.

"Rác rưởi vụng về,"

Barou liếc nhìn vết bẩn trên thảm với ánh mắt ghê tởm tột độ, rồi quay sang nhìn bạn. Hắn rút chiếc khăn tay màu trắng từ túi ngực ra, thô bạo chộp lấy đôi bàn tay đang dính bẩn của bạn, ra sức lau chùi từng kẽ ngón tay một cách sỗ sàng nhưng lực tay lại khéo léo không làm bạn bị đau.

"Tôi đã nói bao nhiêu lần rồi? Không có sự cho phép của Nhà vua, không ai được phép chạm vào đồ đạc trong phòng này! Đầu óc của cô chỉ để làm cảnh thôi hả?!"

"Em chỉ muốn có ích cho ngài thôi mà..."

Bạn mím môi, tủi thân cúi đầu nhìn gã đàn ông khổng lồ đang quỳ một gối trước mặt mình để... lau tay cho mình.

Barou khựng lại, đôi mắt hung dữ nhìn chằm chằm vào biểu cảm phụng phịu của bạn. Hắn tặc lưỡi một tiếng thật lớn, vứt chiếc khăn tay đã dính bẩn vào sọt rác, rồi dùng bàn tay to lớn, thô ráp bóp chặt lấy hai má bạn, ép bạn phải phồng má lên nhìn hắn.

"Muốn có ích cho tôi?"

Barou áp sát gương mặt đầy vết sẹo chiến trận của mình vào gần bạn, hơi thở nóng rực phả vào chóp mũi bạn.

"Luật lệ ở cái nhà này là gì, nhắc lại xem?"

"Thứ nhất... phải giữ sạch sẽ tuyệt đối. Thứ hai... phải tuân theo giờ giấc của ngài Barou. Thứ ba... không được tự ý ra ngoài,"

Bạn lắp bắp trả lời dưới áp lực từ cái nhìn của hắn.

"Biết rõ như vậy mà còn dám phạm luật,"

Barou hừ lạnh, buông má bạn ra nhưng lại đưa tay cốc mạnh vào trán bạn một cái đau điếng.

"Phạt cô tối nay không được ăn bánh ngọt. Và bây giờ, ngồi yên trên ghế đó, cấm cử động làm vấy bẩn ra chỗ khác. Để tôi tự dọn cái đống rác này. Nhìn cô làm việc chỉ khiến cái gai trong mắt tôi to thêm thôi!"
.
.
.

Dù luôn mở miệng gọi bạn là "rác rưởi vụng về" hay "kẻ hầu hạ hạ đẳng", nhưng trong giới ngầm, ai cũng biết bạn chính là chiếc vảy ngược của Barou Shoei.

Hắn có thể tự tay trừng phạt bạn bằng những hình phạt kỷ luật khắc nghiệt, nhưng tuyệt đối không cho phép bất kỳ kẻ nào bên ngoài chạm vào một sợi tóc của bạn.

Một buổi tối, Barou dẫn bạn theo tham gia một buổi tiệc giao thương giữa các băng đảng tại một nhà hàng Trung Hoa sang trọng. Barou bắt bạn phải mặc một chiếc sườn xám màu đen kín cổng cao tường, tóc búi cao gọn gàng đúng chuẩn mực nghiêm túc của hắn.

Trong lúc Barou đang đứng ký kết hợp đồng ở bàn VIP phía trên, bạn đi vệ sinh và vô tình chạm mặt gã thiếu gia của một băng đảng đồng minh ở hành lang. Gã đàn ông ngà ngà say rượu, nhìn thấy bạn đi một mình liền nảy sinh ý đồ xấu.

Gã chặn đường, buông những lời cợt nhả và đưa bàn tay thô bỉ định chạm vào bờ vai của bạn.

"Buông tôi ra! Tôi là người của ngài Barou!"

Bạn hét lên, cố gắng lùi lại.

"Barou? Gã cuồng sạch sẽ đó sao? Hắn ta thì biết cái gì về phụ nữ chứ..."

Gã thiếu gia cười dâm đãng.

Bốp-!

Một cú đấm ngàn cân từ hư không lao đến, đấm thẳng vào mặt gã thiếu gia khiến gã bay xa ba mét, đập mạnh vào bức tường gạch kính vang lên tiếng đổ vỡ loảng xoảng.

Gã ngã gục xuống sàn, mồm sặc sụa máu và răng gãy vụn.

Barou Shoei đứng đó, bóng đen khổng lồ của hắn phủ kín cả hành lang. Gương mặt hắn lúc này vặn vẹo đến đáng sợ, đôi mắt đen ngòm long lên những tia máu đỏ rực như một con quỷ vừa bước ra từ cõi chết.

Hắn không nói một lời nào, bước đến giẫm mạnh chiếc giày da lên mu bàn tay vừa định chạm vào bạn của gã thiếu gia, nghiền nát xương ngón tay gã dưới đế giày. Tiếng la hét thảm thiết của gã vang vọng khắp nhà hàng.

"Aaa! Tay tôi! Barou... mày điên rồi sao?! Chúng ta là đồng minh!"

"Đồng minh?"

Barou cúi đầu, giọng nói trầm khàn như tiếng sấm rền từ địa ngục.

"Mày vừa dùng cái bàn tay bẩn thỉu đầy vi khuẩn của mày để chạm vào thứ thuộc về tao sao? Loại rác rưởi không biết giữ kỷ luật như mày... không xứng đáng được tồn tại trong thế giới của tao."

Hắn rút khẩu súng lục mạ bạc từ trong túi áo ra, định lên đạn kết liễu gã ngay tại chỗ. Bạn hoảng sợ, vội vàng lao đến ôm chặt lấy cánh tay cơ bắp của hắn.

"Ngài Barou! Đừng! Giết gã ở đây sẽ làm hỏng hợp đồng của ngài mất!"

Cảm nhận được cơ thể nhỏ bé của bạn đang run rẩy bám lấy mình, Barou khựng lại. Hắn liếc nhìn bạn, thấy vạt áo sườn xám của bạn hơi xộc xệch do cú giằng co lúc nãy.

Cơn khát máu trong hắn bỗng chốc bị thay thế bởi sự bực bội cực đoan về sự bừa bộn.

Hắn cất súng vào bao, tháo chiếc áo khoác vest đen dày cộp của mình ra, thô bạo trùm kín mít từ đầu đến chân bạn, khóa chặt bạn trong mùi hương nước hoa nam tính nồng đậm và sạch sẽ của hắn.

Hắn bế xốc bạn lên vai như vác một bao gạo, thẳng thừng quay lưng đi ra khỏi nhà hàng, bỏ lại bản hợp đồng triệu đô và đám thuộc hạ đang ngơ ngác phía sau.

"Về nhà,"

Barou gầm gừ trên đường đi ra xe.

"Cô lại làm hỏng bộ quần áo tôi chọn rồi. Thật là một lũ rác rưởi phiền phức!"
.
.
.

Sau đêm hôm đó, Barou tăng cường mức độ quản lý bạn lên mức tối đa. Hắn bắt bạn phải chuyển vào phòng ngủ phụ ngay đối diện phòng hắn, thiết lập một thời gian biểu nghiêm ngặt đến từng phút: 6h sáng thức dậy dọn dẹp, 7h ăn sáng, 10h tối phải lên giường đi ngủ.

Một đêm muộn, khi đồng hồ đã điểm 11h đêm, bạn vì khát nước nên lén lút mò xuống phòng bếp để tìm nước uống. Bạn nghĩ Barou đã đi ngủ, nhưng khi vừa bước đến cầu thang, bạn đã thấy ánh đèn phòng khách vẫn sáng trưng.

Barou đang ngồi trên sofa, trên tay là một bộ dụng cụ tháo lắp và lau chùi súng. Hắn chỉ mặc một chiếc áo ba lỗ màu đen, để lộ bờ vai rộng như Thái Sơn và những vết sẹo chằng chịt trên lưng-chứng tích của những năm tháng hắn một mình dùng nắm đấm để leo lên vị trí Đức vua giới ngầm.

Gương mặt hắn lầm lì, chăm chú lau từng bộ phận của khẩu súng một cách tỉ mỉ.

"Đã 11h15 phút,"

Barou không thèm ngẩng đầu lên, giọng nói trầm thấp vang lên phá tan sự tĩnh lặng.

"Cô lại vi phạm giờ nghiêm giới rồi, rác rưởi."

Bạn giật mình, rụt rè bước đến.

"Em... em chỉ xuống lấy nước uống thôi mà."

Barou buông thanh lau súng xuống, đứng dậy sải bước đến trước mặt bạn. Áp lực từ chiều cao và cơ thể hộ pháp của hắn khiến bạn vô thức lùi lại cho đến khi lưng chạm vào thành lan can cầu thang.

Barou chống một tay vào lan can, ép bạn vào không gian hẹp giữa lồng ngực hắn. Mùi xà phòng thanh mát, mùi dầu lau súng và nội tiết tố nam tính nồng đậm từ cơ thể hắn bao vây lấy bạn.

"Lấy cớ,"

Barou cúi đầu xuống, đôi mắt đen sâu hoắm khóa chặt lấy khuôn mặt đang đỏ bừng của bạn.

"Tôi đã nói rồi, ở trong tòa nhà này, lời của tôi là luật pháp. Cô liên tục vi phạm quy tắc của tôi... có phải là đang muốn khiêu khích sự kiên nhẫn của Nhà vua không?"

"Em không có..."

Bạn lắp bắp, tim đập thình thịch như trống trận khi nhìn cận cảnh khuôn mặt nam tính, góc cạnh và đầy nét hoang dã của hắn ở khoảng cách quá gần.

"Cô có,"

Barou gằn giọng, bàn tay to lớn của hắn thô bạo nắm lấy cằm bạn, nâng lên.

"Cô làm đảo lộn thời gian biểu của tôi. Cô làm bẩn chiếc thảm của tôi. Và... cô làm loạn cả bộ não vốn dĩ luôn ngăn nắp của tôi. Kể từ khi cô xuất hiện, thế giới hoàn hảo của tôi hoàn toàn bị cô làm cho bừa bộn lên rồi, đồ ngốc!"

Bạn nhìn thấy sự dao động chân thật, sự bất lực lẫn khát khao chiếm hữu đang bùng cháy trong đôi mắt vốn dĩ luôn lạnh lùng, kỷ luật của hắn. Bạn bỗng nhận ra, người đàn ông nghiêm khắc này đã tình nguyện để bạn bước vào thế giới của hắn, tình nguyện dọn dẹp đống bừa bộn do bạn gây ra chỉ vì hắn... yêu bạn.

Bạn không sợ hãi nữa, giơ hai bàn tay nhỏ bé lên bám chặt lấy bả vai săn chắc của hắn.

"Nếu em đã làm bừa bộn thế giới của ngài rồi... thì ngài định phạt em thế nào đây, ngài Barou?"

Lời nói khích của bạn giống như một mồi lửa châm vào kho thuốc súng. Bản năng thống trị và sự độc chiếm của một vị Vua trong Barou hoàn toàn bùng nổ.

"Hình phạt của Nhà vua... cô chịu không nổi đâu," Barou rít qua kẽ răng.

Hắn không chần chừ nữa, cúi xuống chiếm lấy đôi môi của bạn bằng một nụ hôn mãnh liệt và đầy tính áp chế.

Nụ hôn của Barou không có sự dịu dàng, nó mang theo sự thô bạo, mạnh mẽ và độc đoán tuyệt đối đúng như tính cách của hắn. Hắn gặm cắn, mút mát đôi môi bạn một cách sỗ sàng, như muốn dùng sức mạnh của mình để nghiền nát và định hình lại bạn theo ý hắn.

Lưỡi hắn thô bạo cạy mở hàm răng của bạn, lao vào bên trong càn quét, hút cạn dưỡng khí và mật ngọt của bạn, ép bạn phải bám chặt lấy cổ hắn để không bị ngã khuỵu trước sức ép ngột ngạt này.

Một bàn tay to lớn của hắn luồn ra sau gáy bạn, giữ chặt đầu bạn không cho phép né tránh, tay kia ôm chặt lấy eo bạn, nhấc bổng cơ thể bạn lên ép sát vào vòm ngực cứng như thép của hắn.

Bạn rên rỉ một tiếng nhỏ từ cuống họng, hoàn toàn bị sự thống trị của hắn làm cho choáng váng. Nụ hôn kéo dài đến mức bạn tưởng chừng như mình sắp ngất đi vì thiếu oxy, Barou mới luyến tiếc rời môi.

Hắn không buông bạn ra hoàn toàn, mà bế xốc bạn lên, đặt bạn ngồi lên bệ thành lan can cầu thang. Barou tựa trán vào trán bạn, thở dốc, đôi mắt đen ngòm bừng sáng một thứ ánh sáng chiếm hữu cực đoan nhưng ngập tràn sự bao bọc.

Hắn dùng ngón tay cái thô ráp, thô bạo quẹt đi vệt nước bọt bên khóe môi bạn, nở một nụ cười ngạo nghễ của một kẻ bạo chúa vừa thu phục được lãnh thổ duy nhất của mình.

"Quy tắc cuối cùng của cái nhà này,"

Barou thì thầm bằng giọng khàn đặc vào tai bạn, răng hắn khẽ cắn nhẹ vào vành tai bạn khiến bạn rùng mình.

"Kể từ ngày hôm nay, cô là tài sản độc quyền của một mình Barou Shoei này. Thể xác của cô, linh hồn của cô, cho đến từng hơi thở bừa bộn của cô, tất cả đều phải thuộc về tôi. Nếu cô dám để bất kỳ tên rác rưởi nào khác chạm vào... tôi sẽ nghiền nát kẻ đó, và khóa chặt cô trên giường của tôi suốt đời. Nghe rõ chưa, rác rưởi duy nhất của Đức vua?"

Bạn tựa đầu vào bờ vai rộng lớn của hắn, lắng nghe nhịp tim đập mạnh mẽ, kiên định bên trong lồng ngực kia, khẽ mỉm cười và gật đầu. Bạn biết thế giới của Barou rất khắc nghiệt và đầy rẫy luật lệ, nhưng bạn cũng biết, bên trong chiếc lồng kỷ luật thép đó, bạn.

Chính là tạo vật được hắn nâng niu và bảo bọc một cách an toàn, hoàn mỹ nhất.

🫧𓇼𓏲*ੈ✩‧₊˚🎐

15/08/2026

Bạn đang đọc truyện trên: ZingTruyen.Xyz