[ʙʟᴜᴇ ʟᴏᴄᴋ x ʀᴇᴀᴅᴇʀ] ᴋʜᴜ ᴠᴜ̛ᴏ̛̀ɴ ᴍᴏ̣̂ɴɢ ᴍᴏ̛ | ʀɪ
˚⋆𐙚。ʙᴀᴄʜɪʀᴀ ᴍᴇɢᴜʀᴜ𖦹.ᡣ𐭩˚ | ʜᴏᴀ ʜᴜ̛ᴏ̛́ɴɢ ᴅᴜ̛ᴏ̛ɴɢ
Bachira Meguru - bức tranh của sự điên cuồng
˚
˚⋆𐙚。Bối cảnh: Nghệ thuật, Họa sĩ thiên tài, Tâm thần phân liệt nhẹ, Tình yêu cuồng loạn (Obsessive Love).
˚⋆𐙚。Hình tượng: Họa sĩ lập dị với thế giới quan vặn vẹo, luôn nghe thấy tiếng nói của "quái vật", coi bạn là nguồn sống, là chất xúc tác duy nhất để giữ cậu không rơi vào vực thẳm của sự điên loạn.
˚⋆𐙚。Hoa hướng dương: Loài hoa luôn hướng về ánh mặt trời, đại diện cho năng lượng tích cực, sự vui vẻ, tự do và tình bạn thuần khiết.
🫧𓇼𓏲*ੈ✩‧₊˚🎐
Mùi dầu thông, mùi màu acrylic nồng nặc và thứ ánh sáng vàng vọt phát ra từ chiếc đèn sợi đốt cũ kỹ tạo nên một bầu không khí ma mị bên trong xưởng vẽ áp mái của Bachira Meguru.
Khắp nơi trong căn phòng, từ sàn nhà gỗ, tường cho đến cả những ô cửa kính, đâu đâu cũng dính những vệt màu loang lổ. Những bức tranh sơn dầu có kích thước khổng lồ được xếp ngổn ngang.
Trên vải toan là những hình thù kỳ dị, những con quái vật với trăm ngàn đôi mắt, những mảng màu tương phản gay gắt nhảy múa một cách hỗn loạn.
Người ta gọi Bachira là "Kẻ điên giới hội họa". Tranh của cậu được đấu giá lên tới hàng triệu đô-la, nhưng cậu chưa từng quan tâm đến tiền bạc. Cậu vẽ chỉ vì một lý do duy nhất. Để hiện thực hóa những tiếng thì thầm của "con quái vật" trong đầu mình.
"Này, này, nhìn tớ này! Trông tớ có giống một cây cọ vẽ không?"
Tiếng cười khúc khích, trong trẻo như trẻ con vang lên. Bạn thở dài, buông cuốn sách trên tay xuống, nhìn chàng trai đang trồng chuối ngược bằng một tay ngay giữa đống bảng màu bừa bãi. Bachira Meguru, với mái tóc bob cắt ngắn nhuộm light vàng ở phần đuôi, đang chớp chớp đôi mắt màu vàng hổ phách to tròn, lấp lánh thứ ánh sáng hoang dã không chút phòng bị.
"Meguru, xuống mau đi. Cậu sẽ làm đổ chỗ màu vẽ mới mua đấy," bạn bất lực nhắc nhở.
Bùm!
Bachira thả lỏng cơ thể, ngã nhào xuống sàn nhà, lộn một vòng điệu nghệ rồi bò rạp dưới đất giống như một chú mèo lớn, nhanh chóng trườn đến sát chân bạn. Cậu gác cằm lên đầu gối bạn, ngước đôi mắt ngây thơ nhưng ẩn chứa một sự vặn vẹo sâu kín lên nhìn bạn.
Khuôn mặt thanh tú của cậu dính vài vệt màu xanh lam, trông vừa nhem nhuốc vừa có một sức hút kỳ lạ.
"Cậu lại dùng giọng điệu của một người bảo mẫu để nói chuyện với tớ rồi,"
Bachira bĩu môi, dùng đầu mũi dụi dụi vào đầu gối bạn.
"Nhưng con quái vật của tớ nói rằng, cậu đang rất vui khi nhìn thấy tớ làm trò điên khùng như vậy. Đúng không?"
Bạn vô thức đưa tay lên, nhẹ nhàng vuốt ve mái tóc mềm mại của cậu, giúp cậu gạt đi một chút màu khô bám trên sợi tóc.
Bạn là nhà trị liệu tâm lý được gia đình Bachira thuê để giám sát và giúp cậu điều trị chứng ảo giác, nhưng từ lúc nào không hay, bạn đã bị cuốn vào thế giới quan rực rỡ và đầy rẫy sự nguy hiểm của cậu họa sĩ lập dị này.
"Hôm nay con quái vật của cậu có nói gì nữa không?"
Bạn dịu dàng hỏi, đóng vai một bác sĩ đang kiểm tra bệnh tình.
Ánh mắt của Bachira đột ngột thay đổi. Đôi đồng tử màu vàng hổ phách co thắt lại, xoáy sâu vào mắt bạn với một sự cuồng nhiệt và khát khao mãnh liệt đến mức khiến bạn run sợ.
Cậu vươn lưỡi, liếm nhẹ lên ngón tay bạn đang đặt trên má cậu, giọng nói đột nhiên trầm xuống, khàn khàn và mang đầy tính chiếm hữu.
"Nó bảo... Nó ghét thế giới ngoài kia. Nó bảo những kẻ đến mua tranh chỉ là lũ sâu bọ rác rưởi. Và... nó bảo tớ phải giấu cậu đi. Giấu vào nơi sâu nhất trong trái tim tớ, hoặc là... vẽ cậu lên da thịt của tớ, để cậu không bao giờ có thể chạy trốn khỏi Bachira Meguru này nữa."
.
.
.
Sự chiếm hữu của Bachira không dừng lại ở lời nói. Cậu có một thế giới nội tâm vô cùng cực đoan. Đối với cậu, bạn không phải là một bác sĩ, mà là "Mảnh ghép linh hồn" duy nhất giữ cậu lại với thực tại.
Một buổi chiều, một tay môi giới tranh có tiếng trong giới thượng lưu đến xưởng vẽ để bàn về cuộc triển lãm cá nhân sắp tới của Bachira. Gã đàn ông trung niên béo ú, mặc bộ âu phục đắt tiền, liên tục dùng ánh mắt thèm khát và có phần khiếm nhã để nhìn lướt qua cơ thể bạn khi bạn đang bưng trà mời khách.
Gã thậm chí còn cố tình chạm tay vào mu bàn tay bạn khi đón lấy tách trà.
Két-!
Tiếng kim loại sắc nhọn rạch mạnh lên mặt bàn gỗ vang lên chói tai.
Bachira đứng bật dậy, trên tay cậu đang cầm một con dao rọc giấy dùng để cắt vải toan.
Gương mặt ngây ngô thường ngày của cậu hoàn toàn biến mất, thay vào đó là một nụ cười rộng ngoác đến tận mang tai - một nụ cười ngập tràn sự điên loạn, khát máu và tàn nhẫn của một con thú dữ vừa bị xâm phạm lãnh thổ.
"Này, ông chú béo ú,"
Bachira nghiêng đầu, tiếng bẻ khớp cổ phát ra rắc rắc.
"Đôi mắt của ông chú... phiền phức thật đấy. Con quái vật của tôi nói rằng, nó muốn khoét hai cái lỗ đó ra để làm khay pha màu dâu tây. Ông chú có muốn thử không?"
"Cậu... cậu điên rồi! Bachira-san!"
Gã môi giới hoảng sợ ngã nhào ra khỏi ghế, mặt cắt không còn một giọt máu. Gã nhìn thấy sát khí chân thật 100% trong đôi mắt vàng rực của Bachira. Con dao rọc giấy trên tay cậu đang hướng thẳng về phía mắt gã.
"Meguru! Dừng lại!"
Bạn vội vàng lao đến, từ phía sau ôm chặt lấy thắt lưng của Bachira, kéo cậu lùi lại. Bạn biết rõ nếu không có ai ngăn cản, Bachira hoàn toàn có thể ra tay thật.
Sự điên rồ của cậu không có giới hạn pháp luật hay đạo đức, nó chỉ bị kiểm soát bởi một bộ lọc duy nhất: Bản thân bạn.
Cảm nhận được hơi ấm và vòng tay quen thuộc từ phía sau, con quái vật đang lồng lộn trong lòng Bachira bỗng chốc được thuần hóa. Cậu buông con dao rơi bịch xuống sàn nhà, quay người lại ôm lấy bạn, vùi mặt vào ngực bạn giống như một đứa trẻ vừa làm sai chuyện và đang tìm kiếm sự che chở.
"Biến đi! Cuộc triển lãm hủy bỏ!"
Bạn quay đầu quát lớn với gã môi giới. Gã đàn ông như nhặt được mạng, vội vàng ôm cặp sách bò lê bò lết chạy khỏi căn nhà áp mái.
Trong phòng chỉ còn lại hai người.
Bachira ôm bạn rất chặt, chặt đến mức bạn cảm thấy xương sườn mình hơi nhức. Cậu run rẩy, giọng nói thút thít đầy tủi thân.
"Cậu xem... thế giới ngoài kia đáng ghét chưa kìa? Ai cũng muốn chạm vào cậu... Tớ muốn giết hết bọn họ. Tớ muốn bôi đen toàn bộ thế giới này, chỉ để lại một mình cậu thôi..."
Bạn nhẹ nhàng vỗ lưng cậu, thở dài.
"Tớ không sao, Meguru. Tớ vẫn ở đây với cậu mà."
.
.
.
Cơn khủng hoảng tâm lý của Bachira bùng phát dữ dội nhất vào những đêm trăng tròn. Buổi đêm hôm đó, một cơn giông kèm sấm chớp dữ dội đổ xuống thành phố.
Bạn đang ngủ ở phòng bên cạnh thì nghe thấy tiếng đổ vỡ loảng xoảng và tiếng hét thất thanh phát ra từ xưởng vẽ của Bachira.
Bạn giật mình tỉnh giấc, vội vàng đẩy cửa bước vào.
Cảnh tượng trước mắt khiến bạn nghẹt thở. Căn phòng hoàn toàn chìm trong bóng tối, chỉ có ánh chớp ngoài cửa sổ thỉnh thoảng lóe lên, rọi sáng thân hình gầy gò nhưng săn chắc của Bachira.
Cậu đang bán khỏa thân, đứng trước một bức toan lớn. Toàn bộ những bức tranh cũ đều bị cậu dùng dao rạch nát vụn. Trên sàn nhà, màu vẽ đổ lê láng, hòa lẫn với... máu.
Bachira đã tự dùng dao rạch vào lòng bàn tay mình, cậu dùng chính dòng máu đỏ tươi của bản thân hòa cùng màu vẽ để bôi lên bức toan. Đôi mắt cậu trợn ngược, đồng tử co rút, cậu liên tục lầm bầm một mình với không khí.
"Không phải... không đúng... Con quái vật không ở đó... Nó ở đâu? Nó ở đâu?!"
"Meguru! Cậu điên rồi! Dừng tay lại!"
Bạn lao đến, tóm lấy cổ tay đang rỉ máu của cậu.
Ngay khi bạn chạm vào cậu, Bachira giống như một con thú bị giật mình. Cậu xoay người, thô bạo đẩy mạnh bạn xuống sàn nhà đẫm màu vẽ.
Trước khi bạn kịp định thần, cậu đã lao đến, ngồi đè lên người bạn, hai tay găm chặt hai cổ tay bạn xuống sàn.
Gương mặt Bachira áp sát. Dưới ánh chớp xám xịt, khuôn mặt cậu vặn vẹo, nước mắt hòa cùng những vệt màu và máu chảy dài xuống cằm. Cậu nhìn bạn bằng một ánh mắt vừa yêu thương cuồng nhiệt, vừa tuyệt vọng đến điên dại.
"Tớ tìm thấy rồi..."
Bachira thì thầm, giọng nói run rẩy, môi cậu nở một nụ cười méo mó.
"Con quái vật của tớ... nó không nằm trong kịch bản, không nằm trên vải toan... Nó chính là cậu.
" ...Là cái cách cậu thao túng mọi cảm xúc của tớ, là cái cách cậu khiến tớ không thể thở được nếu thiếu cậu."
"Meguru, buông tớ ra, cậu đang chảy máu rất nhiều..."
Bạn cố gắng khuyên nhủ, nhưng lực tay của Bachira mạnh đến mức kinh người.
"Không buông! Nếu buông ra cậu sẽ chữa khỏi bệnh cho tớ, rồi cậu sẽ bỏ tớ đi đúng không?"
Bachira cười lớn, tiếng cười của cậu hòa cùng tiếng sấm rền ngoài cửa sổ, nghe vừa thê lương vừa rợn người.
"Tớ không muốn khỏi bệnh! Tớ muốn điên! Tớ muốn cùng cậu chìm xuống đáy của sự điên loạn này!"
Cậu cúi xuống, thô bạo dùng răng cắn mạnh vào vùng cổ nhạy cảm của bạn. Cơn đau nhói truyền đến khiến bạn rên rỉ một tiếng. Bachira tham lam liếm láp những giọt máu rỉ ra từ vết cắn, giống như một con quái vật thực thụ đang đánh dấu quyền sở hữu lên con mồi của mình.
"Cậu là kiệt tác duy nhất của tớ,"
Bachira lầm bầm chống hai tay hai bên đầu bạn, ánh mắt vàng hổ phách bừng sáng một thứ tình yêu dị giáo đầy hắc ám.
"Tớ sẽ vẽ một bức tranh mà trong đó, tớ và cậu sẽ hòa làm một. Bằng máu của tớ, và bằng nước mắt của cậu."
Nhìn sự tuyệt vọng và điên cuồng của Bachira, bạn hiểu rằng, việc dùng những lý thuyết tâm lý học thông thường để cứu cậu lúc này là vô dụng. Nếu cậu muốn một con quái vật, bạn sẽ trở thành con quái vật đó để chế ngự cậu.
Bạn ngừng kháng cự. Bạn dùng hai bàn tay đã tự do của mình, ôm lấy gò má đẫm màu và nước mắt của Bachira, chủ động kéo cậu xuống và đặt lên môi cậu một nụ hôn.
Cử động của Bachira cứng đờ. Đôi mắt cậu mở to, hoàn toàn bàng hoàng trước sự chủ động của bạn.
Nụ hôn của bạn mang theo vị chát của màu acrylic, vị tanh nồng của máu và một sự mãnh liệt không hề thua kém cậu. Bạn gặm cắn đôi môi của Bachira, đưa lưỡi vào sâu bên trong để càn quét, hút cạn dưỡng khí của gã họa sĩ điên.
Bạn cho cậu thấy rằng, bạn không hề sợ hãi sự điên loạn của cậu, ngược lại, bạn sẵn sàng cùng cậu nhảy múa trên bờ vực của vực thẳm.
"Ưm..."
Bachira phát ra một tiếng rên rỉ thỏa mãn từ cuống họng.
Bản năng hoang dại của cậu lập tức phản kháng lại. Cậu lật ngược tình thế, chiếm thế chủ động, nụ hôn trở nên thô bạo và cuồng nhiệt gấp trăm lần. Cậu ngấu nghiến đôi môi bạn như một kẻ chết khát gặp hoang mạc, mút mát đến mức khóe môi hai người đều rách ra, máu của hai kẻ điên hòa vào nhau, nóng rực và đầy tội lỗi.
Một tay cậu luồn vào tóc bạn, siết chặt để giữ bạn không thể né tránh, tay kia thô bạo vuốt ve dọc theo đường cong cơ thể bạn, để lại những vệt màu đỏ rực trên áo bạn.
Khi hai người rời môi, cả hai đều thở dốc, hai vệt chỉ bạc mỏng manh kết nối giữa màn đêm.
Bachira nhìn bạn, đôi mắt vàng hổ phách không còn sự hỗn loạn nữa, nó được lấp đầy bởi một sự thỏa mãn cực đoan và một tình yêu sâu hoắm, độc hại.
Cậu gục đầu vào hõm cổ bạn, liếm nhẹ lên vết cắn lúc nãy, tiếng cười khúc khích nhỏ nhẹ vang lên đầy hạnh phúc.
"Hi hi... Tớ thắng rồi. Cậu cũng điên giống tớ rồi."
"Phải, tớ điên rồi nên mới ở lại đây với cậu,"
Bạn bất lực ôm lấy bờ vai trần của cậu, cảm nhận nhịp tim đập điên cuồng của cả hai.
Bachira đứng dậy, bế thốc bạn lên, đặt bạn ngồi lên chiếc bục gỗ cao giữa xưởng vẽ - nơi dành cho các người mẫu khỏa thân. Cậu cầm lấy một cây cọ cỡ lớn, nhúng đẫm vào hỗn hợp màu vẽ và máu trên mặt bàn, rồi nở một nụ cười rạng rỡ, ngây thơ nhưng đầy hắc ám.
"Ngồi yên nhé, nàng thơ duy nhất của tớ,"
Bachira thì thầm, ngón tay quẹt một đường màu lên môi bạn.
"Tớ sẽ vẽ bức tranh đẹp nhất cuộc đời mình. Một bức tranh có tên là 'Sự giam cầm ngọt ngào'. Và bồ... sẽ phải ở trong bức tranh này với tớ, suốt đời suốt kiếp, không bao giờ được nhìn thấy ánh mặt trời nữa nhé?"
Dưới ánh trăng mờ ảo sau cơn giông, tiếng cọ vẽ sột soạt trên vải toan vang lên đều đặn, hòa cùng tiếng cười rúc rích đầy hạnh phúc của Bachira. Bạn biết mình đã hoàn toàn rơi vào cái bẫy tâm thần của cậu, nhưng trong thế giới đầy rẫy những điều giả tạo ngoài kia, sự điên cuồng thuần khiết này của Bachira Meguru chính là thứ nghệ thuật chân thật nhất mà bạn muốn sở hữu.
🫧𓇼𓏲*ੈ✩‧₊˚🎐
12/08/2026
Bạn đang đọc truyện trên: ZingTruyen.Xyz