ZingTruyen.Xyz

WINRINA [TRANS] - 12:00

Twelve

xLiLcatxx

-Flashback-

Khi tôi lướt qua tấm danh thiếp trên tay mình, tôi liền thấy một địa chỉ khác bên dưới địa chỉ của công ty. Tôi lấy bút trong chiếc tạp dề còn đang đeo, tô đỏ địa chỉ công ty trước trong khi đó liền nhìn thấy có một ghi chú được viết đậm trên địa chỉ thứ hai.

"ĐỊA CHỈ NHÀ (NEW)" đã được viết.

Tôi gạch chân nó màu đỏ và phải công nhận một điều là địa chỉ này với tôi thì trông quen thuộc lắm. Hình như tôi đã thấy qua ở đâu đó rồi. Tôi bắt đầu đổ mồ hôi và tim tôi đập nhanh khi tôi đọc chậm rãi từng con số và con chữ trên tấm thẻ. Tôi lập tức đi ra khỏi phòng tiện nghi sau đó vào trong quầy lấy túi xách.

_Cuối cùng thì em cũng ở đây. Một trong những khách hàng nói rằng em trông xanh xao lắm, em ổn không Minjeong? -Aeri lo lắng nói khi tôi bước vào quầy nhưng tôi không để ý đến chị ấy và vội lấy điện thoại ở trong túi ra.

Tôi ngay lập tức mở cái ứng dụng trên điện thoại của mình và so sánh địa chỉ trên danh thiếp với địa chỉ trên điện thoại của tôi. Ngay lập tức, chân tôi yếu đi khiến tôi mất thăng bằng và suýt ngã xuống sàn nhưng may mắn là chị Aeri đã giữ tôi lại kịp thời.

_Cẩn thận! -Aeri vừa nói vừa đỡ tôi đứng dậy.

_Không, điều này không thể xảy ra.

_Đang xảy ra? Cái gì đang xảy ra? -chị ấy hỏi lại.

_Aeri, em xin lỗi nhưng em cần phải đi. Em có việc đột xuất, xin hãy nói với chú Lee trừ hết thời gian làm việc của em hôm nay nhé. Em thực sự cần phải đi ngay bây giờ.

Tôi nói và cầm túi và tháo tạp dề rồi rời đi.

_Chờ chút Minjeong! Chú Lee có thể sẽ mắng em đấy!

Tôi nghe thấy Aeri hét lên. Tôi không quan tâm nếu chú ấy có la mắng tôi hay sa thải tôi hay không nữa rồi. Tất cả những gì tôi muốn bây giờ là biết được sự thật đằng sau địa chỉ này. Tôi phải hỏi chị Karina cho ra lẽ.

———

Tôi đến trực tiếp địa chỉ trên danh thiếp... một lần nữa. Địa chỉ đó cũng là địa chỉ mà khi tôi đến tìm Karina nhưng tôi chẳng thể tìm được chị.

Đã một tháng hơn kể từ lần đầu tiên tôi nhìn thấy ngôi nhà này. Ngôi nhà đã gần như hoàn thiện, nó chỉ cần sơn một chút bên ngoài nữa thôi nên xem như nó có thể sẽ hoàn thiện bất cứ lúc nào.

Tôi định bấm chuông cửa thì bắt gặp người đàn ông tôi đã gặp trước đó gọi tôi từ xa. Tôi nhìn về phía bên trái của mình và thấy chú ấy đang chạy đến gần tôi. Chú ấy có vẻ như vừa đi chợ về vì hai tay ông ấy đang xách hai túi đồ ăn.

_Cháu cần giúp gì sao? -chú ấy hỏi khi chú đứng đối diện tôi.

_Con không biết chú có còn nhớ con không nhưng mà con là cô gái tìm nhà của một người bạn ở đây tầm khoảng một tháng trước. -Tôi cười ngượng khi nhớ lại khoảng thời gian đó.

Ông ấy nhíu mày và nhìn vào mặt tôi như thể chú đang lục tìm trong kí ức của mình xem tôi là ai. Cũng phải thôi, không phải ai cũng có thể nhớ một người khi chỉ mới gặp qua một lần.

_À, chú nhớ ra rồi. -khuôn mặt chú rạng rỡ khi nhớ lại.

_Con ở đây làm gì? Còn định tìm người bạn đó sao?

_Không chú ơi. Con thực sự đến đây để biết một số điều nên con có thể hỏi chú một vài câu hỏi được không? -Tôi đã trả lời.

_Nếu chú có thể trả lời thì tại sao không? Nhưng chúng ta vào trong nhé, trước khi hai chú cháu trở bệnh vì đứng ngoài này quá lâu. -cả hai chúng tôi đều bật cười.

Chú ấy đã hướng dẫn tôi vào trong nhà và tôi đã đúng. Bên trong căn nhà đã hoàn thành. Ngôi nhà quá lớn nên mọi người có thể bị nhầm lẫn nơi này là biệt thự như lời chị Karina nói lúc trước.

_Cacao nóng của con đây.

Chú ấy mời tôi rồi đặt ly cacao còn đang bốc hơi xuống bàn. Mùi cacao thơm lừng đánh thẳng vào mũi tôi. Chúng tôi đang ngồi trên một chiếc ghế dài lớn và nó làm tôi thực sự cảm thấy rất thoải mái.

_Vậy con muốn hỏi thêm gì vậy?

_Là về ngôi nhà này thưa chú. -tôi trả lời.

_Ngôi nhà này?

_Con đã gặp một cặp vợ chồng mới cưới sáng nay và có một vài chuyện xảy ra nên người phụ nữ ấy đã đưa danh thiếp cho con và kêu con lúc cần thì cứ tự nhiên gọi chị ấy. -sau đó tôi đưa tấm danh thiếp cho chú.

_Vậy hẳn con đã gặp cháu gái của chú rồi. -chú ấy nói khi nhìn vào danh thiếp.

_Cháu gái? Vậy người phụ nữ đó là cháu gái của chú?

_Đúng vậy.

_Con cần biết thêm một vài thông tin về họ, chú sẽ ổn không nếu con hỏi thêm vài câu hỏi nữa?

_Không vấn đề gì. Nhưng sẽ không quá riêng tư nhé.

_Vâng, bởi vì trông họ không có vẻ gì là người xấu nên con nghĩ ít nhất con cũng nên biết về họ đôi chút.

Chú nhìn tôi chằm chằm như thể do dự nhưng cuối cùng vẫn gật đầu như một lời đồng ý.

_Được rồi. Đôi vợ chồng con đã gặp là chủ nhân của ngôi nhà này. Cháu gái tôi tên là Yo0 Yesoo và chồng Yesoo là Yoo Jiyoung. Họ đã kết hô-...

_C-cái gì? Con có nghe nhầm không? Yoo là họ của cả hai người? -Tôi hỏi, cố gắng hết sức để không nói lắp vì chú ấy có thể nghi ngờ tôi.

_Đúng vậy. Tôi là Yoo Daehyun, anh trai của người cha quá cố của Yesoo. -chú nói rồi mỉm cười.

_Nhưng tại sao họ không sống trong ngôi nhà này ạ?

_Tạm thời là chưa nhưng họ sẽ chuyển vào ngay khi ngôi nhà này đã hoàn thành. Kể từ ngày biết Yesoo đang mang thai đứa con đầu lòng, họ lập tức liên hệ với chú để quản lý việc xây dựng ngôi nhà này. Bên ngoài họ là ông bà chủ của chú, nhưng bên trong hai đứa nó chỉ là ông bà chủ nhí của chú thôi.

_Vậy đứa bé đầu lòng là Karina. -tôi thì thầm.

_Hả? Con nói gì thế?

_Dạ không có gì thưa chú. Con chỉ nói hoá ra trên đời này còn người tốt bụng như thế.

_Đúng vậy. Hai đứa nó tốt bụng lắm. Chú cũng hi vọng đứa trẻ trong bụng cũng sẽ giống ba mẹ nó.

_Vâng, chị ấy đúng là vậy.

Miệng tôi thốt ra tự nhiên khiến chú Daehyun nhìn tôi một cách khó hiểu. Ly choco nóng giờ cũng đã nguội hẳn, tôi nghĩ cũng đã đến lúc mình nên rời đi.

_Không có gì đâu chú. Dù sao, cảm ơn chú đã dành thời gian để trả lời cho mọi thắc mắc của con. Bây giờ con phải đi rồi. Hy vọng được gặp lại chú trong tương lai. -tôi đứng dậy chào chú rồi ra về.

"Vậy Karina thực sự là con của chị Yesoo sao? Làm thế nào mà điều này lại xảy ra được. Nó rõ ràng không thực. Hai người ở thời điểm khác nhau, hai khoảng thời gian khác nhau lại có thể trò chuyện với nhau?"

[to be continued]

Chap này là flashback của chap trước nhé. Và chap sau là kết thúc truyện rồi á. Hi vọng mọi người thích. 🥺

Bạn đang đọc truyện trên: ZingTruyen.Xyz