ZingTruyen.Xyz

Vực Thẳm

3.

Hn5643

Sau khoảnh khắc kinh hoàng khi chứng kiến An tan biến vào hư vô, một cơn đau buốt nhói đột ngột xuyên qua lồng ngực Nam, lạnh lẽo và tàn khốc đến mức khiến thế giới xanh biếc xung quanh cậu bắt đầu rung chuyển dữ dội. Ánh sáng cầu vồng lung linh tan ra, thay thế bằng một màu đen kịt. Dòng nước ấm áp bỗng chốc trở nên lạnh giá như băng, cuốn Nam vào một vòng xoáy dữ dội. Mọi ký vật của An – chiếc kẹp tóc, cuốn sổ tay – bị hút vào tâm xoáy và biến mất. Nam cảm thấy mình bị xé ra, không phải về thể xác, mà về tâm trí. Một tiếng động trầm đục, như tiếng chuông báo tử vang lên, kéo cậu ra khỏi đáy vực.
Và rồi, bóng tối tan biến. Nam mở mắt ra lần nữa.
Ánh sáng mặt trời chói chang đập vào mắt cậu. Cậu không còn lơ lửng, mà đang đứng, đôi chân lún sâu vào bờ cát nóng. Tiếng sóng vỗ rì rào, tiếng cười nói rộn rã của đám bạn vang lên bên tai. Mùi muối biển quen thuộc nồng nặc.
Nam hoang mang nhìn quanh. Mọi thứ đều giống hệt buổi chiều hôm đó.
Cách đó vài bước chân, An đang cười. Chiếc váy trắng tinh khôi của cô bay bay trong gió, mái tóc dài lướt nhẹ trên đôi vai thanh tú. Cô quay sang nhìn cậu, ánh mắt long lanh.
"Cậu lại suy nghĩ lung tung rồi phải không?"
Câu nói quen thuộc như một gáo nước lạnh tạt vào mặt Nam. Cảm giác déjà vu mạnh mẽ khiến cậu rùng mình. Không thể nào. Chẳng phải tất cả chỉ vừa mới kết thúc sao? Tại sao mọi thứ lại bắt đầu lại từ đầu?
An bước lại gần, huých nhẹ tay cậu. Hơi ấm từ cơ thể cô là thực, nụ cười của cô là thực. Một niềm hy vọng điên cuồng bùng cháy trong lồng ngực Nam. Có lẽ, tất cả những gì diễn ra ở đáy biển – nỗi cô đơn, sự trống rỗng – mới chính là giấc mơ tồi tệ. Có lẽ, đây mới là thực tại, và cậu đã có một cơ hội thứ hai.
"An này," Nam nắm lấy tay cô, giọng run rẩy. Lòng bàn tay cô... ấm áp. Không phải là hơi lạnh ban nãy cậu tưởng tượng. "Tớ... tớ có một cảm giác rất lạ. Như thể tớ đã trải qua khoảnh khắc này rồi."
An bật cười, âm thanh trong trẻo hòa vào tiếng sóng. "Cậu lại lãng mạn hóa mọi thứ rồi. Déjà vu thôi mà. Chắc là do chúng ta sắp chia tay tuổi học trò nên cậu thấy cái gì cũng quen thuộc."
Cảnh tượng này, câu nói này... Nam cảm thấy mình như một con rối đang diễn lại một vở kịch đã thuộc lòng. Nhưng lần này, cậu biết trước hồi kết. Cậu phải thay đổi nó.
Bữa tiệc tối diễn ra náo nhiệt. Tiếng hát nghêu ngao, tiếng cười khúc khích, lửa trại cháy rực rỡ. Nam ngồi sát bên An, nhưng thay vì lắng nghe những dự định của cô, cậu dán chặt mắt vào cô, không rời dù chỉ một giây. Cậu ghi nhớ từng cử chỉ nhỏ, từng cái chớp mắt, từng nhịp thở của cô gái mà cậu sắp đánh mất... lần nữa.
"Nam, cậu không ăn gì sao?" Đám bạn lại tiến lại gần, đưa xiên nướng.
"Tớ không đói," Nam đáp, giọng lạnh lùng hơn lần trước. Cậu không thể để bất cứ điều gì làm mình phân tâm.
Khi An đứng dậy bước về phía mép nước, Nam ngay lập tức đứng dậy theo. Cậu không để cô đi một mình. Cậu nắm chặt tay cô, siết đến mức An phải nhăn mặt.
"Cậu làm tớ đau đấy, Nam," An ngơ ngác nhìn cậu.
"Tớ đi cùng cậu," Nam kiên quyết. "Và cậu không được rời xa tớ dù chỉ một bước."
Họ đi dọc theo mép nước. Biển đêm đen kịt, lạnh lẽo. Tiếng sóng vỗ mạnh dữ dội hơn, từng đợt sóng mang theo bọt biển trắng xóa. Nam cảm nhận được linh cảm xấu đang dâng lên, một sức ép từ màn đêm bao trùm. Cậu vươn tay vẫy chào những người bạn đang ngồi quanh lửa trại, chỉ vài giây thôi, nhưng vài giây đó là đủ.
Một đợt sóng bất ngờ ập đến, cao hơn và mạnh hơn những đợt trước. Không có cảnh An bị cuốn đi. Chỉ có một vệt trắng biến mất trong làn nước cuồn cuộn, kéo theo cả Nam.
Khi cậu mở mắt ra, xung quanh là bóng tối của biển đêm. Làn nước lạnh giá thấm vào da thịt. Cậu hoảng loạn bơi, đôi tay quờ quạng, miệng gọi tên An, nhưng chỉ nhận lại tiếng gào thét của biển cả. Sự hoảng loạn y hệt lần trước, nỗi cô đơn y hệt lần trước.
Tại giây phút đó, Nam chợt nhận ra. Đây không phải là cơ hội thứ hai. Đây là một nhà tù, một vòng luân hồi không lối thoát được tạo ra để giam cầm lấy chính tâm trí cậu. Cậu đã chết đi, và giờ đây cậu đang trùng sinh chỉ để nếm trải nỗi mất mát lần nữa.
Một vầng sáng lạ kỳ lấp lánh dưới đáy nước đen kịt, vẫy gọi cậu chìm xuống. Nam chọn chìm xuống, chìm xuống, mang theo tình yêu, nỗi đau và sự tuyệt vọng tột cùng vào lòng biển đêm. Sự trùng sinh chỉ là một màn kịch, và màn kịch ấy vừa kết thúc trong cùng một cách tàn khốc. Vòng lặp đã bắt đầu, và Nam đã hoàn toàn chìm đắm vào trong chính bi kịch mà mình đã tự tay kiến tạo.

Bạn đang đọc truyện trên: ZingTruyen.Xyz