Tương tư Hạ
Khế vàng lúc lỉu ngọn cây
Cô em hái quả hây hây má đào
Cá cờ đớp bóng dưới ao
Em cười khúc khích như cào lòng tôi
Anh đào chín mọng đôi môi
Làm tôi thương nhớ chẳng ngơi giây nào
Như mây vắt vẻo trên cao
Phận tôi con cóc sao trèo thiên nga
Thôi đành lẳng lặng đứng xa
Nhìn em giữa chốn gấm hoa lụa là
Thân em bạch ngọc trắng ngà
Kim chi ngọc diệp trong nhà bấy lâu
Tôi là phận mọn kiến sâu
Lấy đâu duyên phận trầu cau để mà...
Mai này em gả người ta
Tôi dạo vườn cà hái nụ tầm xuân.
Bạn đang đọc truyện trên: ZingTruyen.Xyz