ZingTruyen.Xyz

Uncontrollable love

Chương 34

otis306

.
.
.
.
.
.

Nàng chỉ kịp giật mình giương mắt nhìn, đã bị cắp eo ôm tới đùi cô, sau đó nửa người trên ngả về phía sau, bị đè xuống sô pha.

Động tác rất dịu dàng, nhưng mạnh mẽ lạ thường. Đầu nàng bị hai tay cô giữ chặt không động đậy được, nụ hôn trên môi vừa sâu vừa dứt khoát.

“Tiểu thư!”

Tỉnh Nam hoảng loạn vùng vẫy ngăn lại. Tỉnh Đào chẳng hề để ý, cũng không nói năng, tiếp tục hôn sâu, đoạn hơi sốt ruột lột áo khoác và áo len của nàng, bắt đầu tháo cúc áo sơ mi bên dưới.

“Không được! Đừng làm bậy! Chị…”

Chân bị kẹp chặt, bàn tay nóng rẫy đã trực tiếp dán vào da ngực nàng, các ngón tay vân vê điểm nhỏ trước ngực nàng như khao khát đã rất lâu, xoa nắn cho đến khi sưng đỏ.

Tỉnh Nam một mực giãy giụa, nhưng lại không dám kêu lên thành tiếng, chỉ còn lại tiếng thở dốc như hụt hơi.

Khi quần dài bị cởi ra, ngón tay thuần thục lần vào, lưng nàng giật bắn lên rồi nặng nề đổ xuống, nàng cố sống cố chết muốn ngăn những ngón tay thon dài đang nhẹ nhàng mà cố chấp đùa bỡn hạ bộ mình, nhưng căn bản không phản kháng lại được.

“Đừng, đừng mà!”

Nàng cảm thấy Tỉnh Đào chẳng phải đang lấy lòng hay gì khác, mà chỉ đang tự nhiên như ruồi làm cái việc cô muốn đã từ lâu.

Bị áp chế để mặc sức trêu ghẹo mà không chống cự được, mắt Tỉnh Nam từ từ ướt, nàng hơi hối hận đã đưa người này về nhà.

"Tiểu Nam..."

Những mơn trớn kịch liệt không ngớt dường như đã tạm dừng, hạ bộ ở tình huống nguy hiểm cùng kề sát một chỗ cũng không tiến thêm động tác nào, bên tai nàng là giọng nói nghe như thôi miên của cô, không biết lẽ vì sao, lại mang theo cả nỗi đau thương.

“Sao em không trở về… Nếu xảy ra chuyện… sống khổ sở vậy, tại sao không trở về? Em biết chị đang tìm em mà… Em biết rất rõ… Tại sao không chịu tới gặp chị… Đã ghét chị tới mức ấy sao?”

“Ngay cả điện thoại cũng không chịu gọi… Tên, rồi tư liệu cũng đổi… Em sợ bị chị tìm ra đến thế à? Chị đã tệ đến mức… không thể tha thứ vậy sao?”

“Sao đột nhiên phải hận chị như vậy? Dù chị có kém cỏi… nhưng lúc trước chẳng phải chị còn kém cỏi hơn, em cũng thích chị đó sao? Nếu muốn trở thành người phụ nữ tốt… chị luôn… cần có chút thời gian, em không thể chờ thêm chút nữa sao? Chỉ cần chờ thêm chút xíu nữa là được…”

Nàng bị ôm rất chặt, hai cánh tay mạnh mẽ siết lấy lưng nàng, mặt cô vùi vào hõm vai nàng, rõ ràng người mạnh là thế, song lúc này chẳng những có vẻ mệt mỏi mà còn uất ức. Tỉnh Nam hoảng hốt, thấy như mình đang mơ.

“Tiểu thư...”

Nàng chậm rãi nói bằng giọng xuôi xị.

“Chị biết… trước giờ em chưa bao giờ ghét chị mà.”

Khi Tỉnh Đào ngẩng đầu lên, đối diện cô là một nụ cười có phần bi thương.

“Bất kể chị đối với em ra sao, em cũng sẽ không thôi thích chị. Chị biết rõ mà. Đến lúc chết… trong lòng em cũng chỉ có mình chị.”

Tỉnh Nam thừa biết mình dùng khuôn mặt này nói ra những lời ấy, sẽ có hiệu quả buồn cười và đáng sợ thế nào, nhưng vẫn tiếp tục lời thổ lộ chân thành đáng thương của mình:

“Cho nên chị đừng để tâm chuyện này… Đừng vì em im hơi lặng tiếng bỏ đi mà canh cánh trong lòng. Em chưa từng bỏ rơi chị, cũng không bao giờ bỏ được chị.”

Tỉnh Đào kinh ngạc nhìn nàng đăm đắm, nhưng không mở miệng nói, cô biết tuy nành dừng lại, nhưng lời vẫn chưa nói ra hết.

“Bộ dạng em bây giờ chị cũng thấy rồi đấy. Em biết chị sẽ thương hại em, sẽ bảo em về. Nhưng mà… trở về để làm gì? Tiểu thư… chị không biết đâu. Bây giờ không giống lúc trước. Trước đây, em chỉ cần được ở bên cạnh chị là tốt rồi, mặc kệ chị làm gì, đối với em ra sao, được nhìn thấy chị thì đã đủ… còn hơn cả đủ nữa kìa… Nhưng bây giờ không được nữa rồi, em đã trở nên tham lam…”

“Em muốn chị cũng phải thích em…”

Trong nụ cười gượng gạo của Tỉnh Nam có lẫn cả sự thê lương tự châm biếm.

“Tốt nhất… chỉ thích mình em. Nhưng làm sao mà được cơ chứ? Em… Không phải em không hiểu, nhưng thấy chị bên người khác, lòng em liền khó chịu… có tự khuyên nhủ mình thế nào cũng vô dụng. Em bây giờ đã thành ra thế đấy… Hay là thôi đi… Tiểu thư, chị để em bỏ cuộc đi."

"Em mà về, đối với chị không có lợi… Em cũng không dễ chịu. Chị không biết em trở nên quái thế nào đâu, em đã ra bộ dạng doạ người thế nầy, nhưng hễ nhìn thấy chị thì vẫn muốn chị chỉ ở bên mình em thôi. Chị thấy đó, em tình lý bất thông như vậy… Sau này còn ở chung, e rằng sẽ bám riết chị như con điên…"

Ngón tay cô vươn tới, nhẹ nhàng lau đi những giọt nước mắt rưng rưng chưa rơi khỏi khoé mắt nàng.

Tỉnh Nam không nói thêm gì nữa, kìm không được nghẹn ngào khóc.

"Tỉnh Nam..."

Cô ghé lại hôn đôi môi lạnh lẽo thiếu hồng hào của nàng, không rõ vì sao nhưng cô chỉ muốn hôn nàng, một nụ hôn không liên quan tới dục vọng, nhưng khao khát tới cồn cào lồng ngực.

"Tiểu Nam, em chỉ có một chỗ chưa tốt… Em chỉ cần sửa chỗ đó đi là đủ rồi."

Cô dùng sức ôm người phụ nữ có mái đầu tóc đen mềm mại, người phụ nữ nức nở vì đau lòng, khuôn mặt ngay cả sự thanh tú cũng không còn tồn tại, cơ thể không thể coi là kiện toàn, nhưng ôm vào lòng lại như một phần tách ra từ thân thể mình, như phải có con người này mình mới hoàn chỉnh là mình:

"Đó chính là… em cứ lì lợm không chịu tin chị, có nói thích em, yêu em bao nhiêu lần, em đều nghi chị nói dối."

"Tại sao nhất quyết không chịu tin chị? Em như bây giờ chị cũng thích em mà. Chị vẫn chỉ muốn kết hôn với em thôi… Mà có hôn lễ hay không cũng không quan trọng, chỉ cần chịu giao cuộc đời em cho chị là được rồi, cả đời chị đều ở bên em, không được sao ? Cho dù em hoàn toàn không thể đi được nữa, chị cũng không thôi thích em. Chị cam đoan như vậy, em vẫn không chịu yên lòng ư?"

Tỉnh Nam nhìn cô khó tin, toàn thân nàng phát run vì căng cứng, vẻ mặt nàng thế làm cô cũng thấy đau.

"Em tin chị không?"

Mắt Tỉnh Nam đỏ lên, nàng cố hết sức kiềm chế, không gật đầu. Nàng không dám.

“Tin chị không?”

Tỉnh Đào cúi xuống, áp trán lên trán nàng, chóp mũi chạm nhau, không biết vì sao, thấy ấm lòng đấy, mà vẫn buồn thênh:

“Tin không?… Tiểu Nam?”

Tỉnh Nam chỉ nhìn cô, ra sức ra sức nhìn cô, đột nhiên dồn dập nói:

“Chị vẫn chưa thấy chân em đâu, dù không gẫy, nhưng… vận không nổi chút sức, bây giờ hai bên không giống nhau, nhìn quái quái sao ấy… Trên người còn một vết sẹo không chịu biến mất, chị chưa thấy đó thôi, nếu thấy rồi không chừng sẽ…”

Từ “đổi ý” còn chưa kịp thốt ra, nàng lại bị ôm ghì, Tỉnh Đào dường như đang cười, thì thào nói: “Đồ ngốc…” Nhưng trên bờ vai trần, nàng lại cảm nhận rõ rệt một cơn ẩm ướt.

“Đồ ngốc… Cái đồ chết tiệt này…”

Tỉnh Đào nhai đi nhai lại những lời trách mắng phi logic.

“Đồ ngốc, nói toàn những lời ngớ ngẩn gì đâu không…”

"Chị thật sự yêu em mà...?"

Tỉnh Nam sửng sốt vội giơ tay ôm bờ vai run run của cô, không biết cô nói ra lời thổ lộ này xong, vì sao lại khóc.

...

Làm tình trên sô pha nhỏ hẹp, mặc dù có hơi vất vả, nhưng chẳng ai có ý muốn dừng.

Hoàn toàn không che đậy, trần truồng quấn quýt hiển nhiên nàng thấy lạnh, sợ đánh thức Đa Hân đang ngủ say trong phòng nên cố ý kìm giọng, nơi không quen bị tiến vào cũng thấy đau, nhưng cảm giác ấm áp được ấp iu lại đánh bại tất cả.

Rên rỉ kết hợp dưới cơ thể mình hằng ái mộ nhớ mong, được những ngón tay và đầu lưỡi phong phú kỹ xảo làm cho co rút từng đợt, rõ ràng nàng hạnh phúc như vậy, vậy mà khoảnh khắc cuối cùng lại không nhịn được bật khóc.

“Sao thế em?”

Sau khi thoả mãn cũng không định đứng dậy mặc quần áo, cô chỉ dùng sức khoá nàng vào lòng mình, xoa xoa đầu nàng, lo lắng hỏi:

“Đau lắm hả?”

Nàng khóc, nói với cô:

“Nếu chị chán ghét em, nhất định phải nói ra, nếu không em sợ em sẽ không biết…”

Cô ôm đầu Tỉnh Nam, nghiêm túc hôn lên gò má hao hao gầy, mang vết sẹo kia:

"Chị sẽ không chán ghét em…"

“Xin chị nhận lời đi mà…”

Tỉnh Đào cũng đành thở dài, nói:

“Nếu thật sự có ngày đó, chị sẽ thẳng thắn nói cho em biết”

Dùng phương thức lạ lùng đó xoa dịu nàng.

Người phụ nữ trong lòng hắn thút thít rơi nước mắt, vì nhận được lời hứa ấy mà dần dần bình tĩnh lại, cô cũng an tâm xiết chặt cánh tay hơn nữa, biết rằng Tỉnh Nam sẽ không né tránh nữa.

Cô muốn cứ ôm nhau thế này thôi, có cảm lạnh cũng chẳng hề gì.

Cô chẳng hề biết quyết tâm “Một khi bị chán ghét, sẽ một mình tìm một nơi nào đó lặng lẽ chết đi” của Tỉnh Nam.

Cô chẳng hề biết cả đời này Danh Tỉnh Nam này chỉ có mình cô mà thôi.

Bất kể có tưởng tưởng xa xăm thế nào, cô cũng sẽ không chân chính hiểu được, rốt cuộc nữ nhân gầy gò mình đang ôm ấp trong lòng yêu mình đến nhường nào.

“Chừng nào mình trở về, chị sẽ liên hệ bác sĩ giỏi nhất giúp em chỉnh hình.”

Như giật mình, Tỉnh Nam khẽ ngọ nguậy, nghi hoặc và bất an nói:

“… Mặt… quả nhiên rất ghê tởm.”

Tỉnh Đào bật cười khổ:

“Làm gì có. Chị chẳng để ý chút nào. Nhưng mà…”

Cô khum tay ôm mặt nàng, mi lên chóp mũi lạnh toát ấy.

“Nếu trở lại dáng vẻ ban đầu, không phải em sẽ vui thêm chút nữa sao?”

Từ giờ trở đi, chị chỉ muốn em an tâm, vui vẻ là được rồi.

Bạn đang đọc truyện trên: ZingTruyen.Xyz