Phần 3
Một sáng sớm, cả đơn vị chuẩn bị di chuyển về tuyến rừng phía tây – nơi vừa xảy ra một trận giao tranh ác liệt. Quân được lệnh dẫn tiểu đội đi mở đường, còn Mai nhận nhiệm vụ cùng chị Lan – y tá trưởng – kiểm tra số lượng túi cứu thương sẽ mang theo. Chị Lan tin tưởng giao morphin – thuốc giảm đau quan trọng tuyến đầu - cho Mai trực tiếp phân vào từng túi, vì kho đã bị dồn thuốc từ trạm cũ, cần phân chia lại gấp trong đêm.
Sương rừng còn đọng trắng như khói, thấm ướt hết gấu quần mọi người. Mai cẩn thận buộc từng túi y tế bằng dây dù rồi xếp lên cáng tre. Trong lúc vội vàng, cô phát hiện thiếu hai hộp morphin. Cô hốt hoảng chạy vào kho dã chiến tìm thêm, không báo lại với đội hậu cần. Khi quay ra, chỉ vài phút thôi... thì cáng đã được chuyển đi theo đoàn.
Lúc đó, Mai mới tá hỏa. Hai túi cứu thương cô vừa chuẩn bị – có thể là của thương binh nguy kịch – đã bị xáo trộn, thậm chí một túi chưa hề bỏ thuốc vào.
Gần trưa, đoàn quân dừng chân bên bìa rừng nghỉ ngơi. Tiểu đội của Quân về báo trước, anh bước nhanh tới trạm dã chiến phía trước, tay cầm túi cứu thương, ném mạnh xuống đất trước mặt Mai:
"Cô có biết trong này không có lấy một ống morphin không?! Thương binh đau đến lăn lộn mà mở ra toàn là băng gạc với chai rỗng!"
Mai tái mặt. Cô định mở miệng giải thích, nhưng anh đã gằn lên:
"Đừng nói với tôi là 'xin lỗi' hay 'tôi quên'. Ở chiến trường, chỉ cần một lần như thế này, người ta mất mạng đấy!"
Cô nuốt nghẹn.
"Tôi... tôi chỉ... Tôi quay vào kho lấy thêm. Lúc tôi quay lại thì cáng đã bị đưa đi, tôi—"
"Cô tưởng đây là chỗ chơi đồ hàng chắc?" – anh gào lên, ánh mắt phừng phừng như lửa – "Làm ơn đừng mang cái kiểu vụng về đó ra đây, không ai đủ sức dọn hậu quả cho cô mãi đâu!"
Mai đứng như chôn chân giữa cơn thịnh nộ. Quanh họ, lính trinh sát và y tá đều im phăng phắc. Cô cảm giác như trời rừng đang siết lại, nghẹn thở.
Quân chưa dừng lại. Mắt anh bỗng tối lại, và giọng anh chùng xuống, đầy cay nghiệt:
"Cô giống hệt con Ngọc ngày trước. Cũng cái giọng dịu dàng, cũng cái vẻ ngoài yếu đuối, cũng tự tin 'tôi sẽ làm được'. Rồi kết quả là gì? Bỏ giữa chừng, để cả đội chết trận vì thiếu người."
Lần đầu tiên, anh nhắc đến quá khứ. Quá khứ mà anh từng mất đi hai người chiến sĩ luôn kề vai sát cánh bên mình.
Mai nghe mà chết lặng. Không phải vì lời trách, mà vì ánh mắt anh – ánh mắt chứa đầy nỗi đau không lành, nhưng lại chọn sai người để trút xuống.
Cô siết hai bàn tay, móng tay in đỏ vào da.
"Tôi... không phải là cô ấy."
"Nhưng cũng không khác là bao," anh gằn từng chữ.
Câu nói như một lưỡi dao sắc lẹm rạch ngang lồng ngực Mai.
Một giọng nói nho nhỏ vang lên từ bên cạnh:
"Thôi mà anh Quân... chị Mai chắc không cố ý mô."
Tín nhìn Quân với đôi mắt to tròn đầy lo lắng. Cậu nắm chặt chiếc mũ tai bèo trong tay, ngập ngừng.
"Có lần em cũng quên mang nắp nồi... suýt làm cháy cả xoong khoai. Chị Mai còn che cho em nữa kìa..."
Không ai cười. Câu nói tưởng như để xoa dịu, lại khiến khoảng lặng thêm nặng nề. Tín cụp mắt, lùi lại một bước, như cảm thấy giọng nói của mình chẳng giúp được gì cả.
Mai không nói thêm lời nào. Cô quay người đi, tay vẫn run dù cố giữ bình tĩnh. Sau lưng, tiếng rừng lao xao như chở theo hàng ngàn ánh nhìn.
Tối hôm đó, Mai không ra ăn cơm cùng mọi người. Cô ngồi trong lán, đèn dầu tắt ngóm. Cô lấy cuốn sổ nhỏ từ ba lô – cuốn sổ cô thường ghi lại từng vị trí cất thuốc, từng loại dược liệu học được từ chị Lan – và xé một trang. Trang hôm nay, lẽ ra cô định viết về niềm vui khi tự mình chuẩn bị được cáng cứu thương hoàn chỉnh.
Nhưng cuối cùng, cô viết vỏn vẹn hai dòng:
"Mình không giỏi. Nhưng mình sẽ không bỏ cuộc."
Giọt nước mắt rơi lên nét mực nhòe đi. Ở chiến trường, khóc là một thứ xa xỉ. Nhưng đêm nay, cô không kìm nổi nữa.
Không phải vì bị mắng.
Mà vì lần đầu tiên, cô tự hỏi: Phải chăng lòng tốt của mình... đang bị hiểu sai mãi mãi?
——————————-
Sau hôm đó, Mai đổi khác.
Không ai nói gì, nhưng mọi người đều nhận ra. Cô vẫn hoàn thành mọi nhiệm vụ, vẫn có mặt đúng giờ trong các ca trực, vẫn chuẩn bị đầy đủ thuốc men cho các nhóm hành quân. Nhưng cô không còn chủ động bắt chuyện với ai, và đặc biệt – không còn chào Quân mỗi khi gặp mặt.
Không còn ánh mắt âm thầm dõi theo anh giữa lưng rừng. Không còn những câu nhắc nhẹ khi anh quên mang theo nước súc miệng chống sốt rét. Không còn tiếng "Cảm ơn anh" mỗi lần anh chuyển giúp thùng hàng.
Cô trở nên im lặng đến mức... không giống cô nữa.
Chiều hôm ấy, trời rừng nổi gió dữ dội. Gió lồng lộng, thổi bay cả mái lá. Đơn vị chuẩn bị di chuyển gấp về căn cứ cũ tránh mưa lũ. Ai cũng bận rộn gói ghém, sắp xếp, gom lại số thuốc và thực phẩm còn sót.
Quân đang kiểm tra lại bản đồ hành quân thì thấy Mai khệ nệ vác một hộp thuốc lớn, bước ngang qua anh.
Anh ngẩng lên.
"Cô định mang cả thùng đó đi một mình à?"
Mai dừng lại một chút. Câu hỏi nghe có vẻ quan tâm, nhưng cô không chắc. Cô gật đầu:
"Vẫn vác được."
Giọng không còn mềm, cũng chẳng cứng. Chỉ là lạnh như sương sớm – thứ lạnh khiến người ta khó nắm bắt hơn là sợ hãi.
Anh cau mày.
"Để người khác mang."
"Không cần đâu. Tôi không muốn gây rắc rối thêm lần nữa."
Câu nói như một cái tát giáng ngược vào anh – gọn, gằn, nhưng không hằn học. Cô chỉ nói sự thật, như một cách tự nhắc bản thân: đừng vượt quá giới hạn người ta cho phép.
Đêm đến, trại tạm trú dã chiến dựng tạm trong một hang đá ven đèo. Trời đổ mưa tầm tã, nước tràn vào nền đất, khiến ai cũng ướt sũng. Trong góc hang, Mai lặng lẽ trải túi y tế, lau từng hộp thuốc ẩm bằng khăn khô.
Anh đứng nhìn từ xa. Lần đầu tiên, anh không thấy dáng cô yếu đuối như anh từng nghĩ. Cô không kêu than, không né tránh. Cô chỉ im lặng, làm việc như thể chính sự im lặng là cách cô tự băng bó mình.
Cô không giận dỗi. Nhưng chính sự bình thản ấy khiến anh bứt rứt.
Tối muộn, Quân đi ngang qua lán y tế, thấy Mai ngồi viết sổ. Mưa đã ngớt. Anh lưỡng lự một lúc, rồi nói:
"Lần trước... chuyện tôi nói... có phần quá lời."
Mai ngẩng lên, mắt không chớp.
"Không sao. Ở đây ai cũng phải học cách chịu đựng."
Câu trả lời vừa đúng mực, vừa xa cách.
"Cô vẫn làm tốt công việc của mình," anh nói thêm, giọng trầm hơn.
"Cảm ơn anh," cô đáp, rồi lại cúi đầu viết tiếp.
Quân mở miệng, như muốn nói thêm điều gì đó, nhưng cuối cùng vẫn chẳng thốt ra được. Anh quay người lặng lẽ bước đi, trong lòng không khỏi nghĩ về người con gái rắn rỏi vẫn đang cặm cụi làm việc đó.
Bạn đang đọc truyện trên: ZingTruyen.Xyz