ZingTruyen.Xyz

Triển Thừa ⋆ Aurora (Completed)

Aurora

-goldenstarr

Dưới bầu trời xám xịt của Trái Đất, màu xanh chỉ còn tồn tại trong sách giáo khoa cũ và ký ức của những người đã từng nhìn thấy đại dương thật sự. Khí quyển suy kiệt, lục địa nứt vỡ, các thành phố sống dựa vào mái vòm nhân tạo như những lá phổi vay mượn thời gian.

Dự án được đặt tên là Genesis với nhiệm vụ lần đầu tiên đưa con người tiếp cận các hành tinh có khả năng duy trì sự sống ngoài hệ Mặt Trời, một nhiệm vụ gần như không còn đường lui.

Triển Hiên là một trong mười người được chọn. Mười con tàu không gian mang sự mệnh cứu vớt Trái Đất sẽ khởi hành trong vòng một tuần nữa. Khi danh sách được công bố, Hiên Thừa là người ký xác nhận cuối cùng trong hội đồng khoa học. Cậu biết rõ hơn ai hết: chuyến đi này có thể là chuyến đi một chiều.

Lần cuối nắm tay nhau là khi họ đứng trong phòng quan sát, nhìn con tàu nằm yên lặng như một sinh vật đang ngủ.

Họ quyết định không nói thêm gì về tương lai. Trái Đất khi ấy đã không còn chỗ cho những lời hứa dài hơi.

Genesis không phải là một chuyến thám hiểm. Nó là một cuộc tháo chạy có tính toán.

.

Hiên Thừa đứng trong trung tâm nghiên cứu K-9, nơi ánh đèn trắng lạnh phản chiếu lên những bức tường kim loại và các màn hình dữ liệu dày đặc. Cậu là tiến sĩ trẻ nhất phụ trách mảng liên lạc lượng tử, một công nghệ cho phép duy trì kết nối gần như tức thời, bất chấp khoảng cách hàng trăm năm ánh sáng.

Ngày Triển Hiên rời Trái Đất, Hiên Thừa ôm anh chào tạm biệt, chẳng để lộ sơ hở nào.

Kết nối đầu tiên được kích hoạt khi tàu Aurora vượt qua vành đai Kuiper.

Giọng Triển Hiên vang lên qua hệ thống liên lạc, hơi trễ nửa nhịp.

— "Anh nghe thấy rồi. Hiên Thừa."

Hiên Thừa ngồi thẳng lưng, hai tay đặt lên bảng điều khiển. Cậu đã mô phỏng khoảnh khắc này hàng nghìn lần, nhưng khi giọng anh thật sự vang lên, tim cậu vẫn đập lệch đi một nhịp.

— "Tín hiệu ổn định. Các chỉ số sinh học của anh đều bình thường." Cậu đáp.

Triển Hiên cười khẽ. Trong không gian tĩnh lặng của khoang tàu, tiếng cười ấy nghe như một thứ gì đó rất sống động.

— "Vậy là anh chưa biến mất khỏi vũ trụ của em nhỉ?"

Đêm đó, khi trở về phòng của mình, Hiên Thừa đã khóc một mình rất lâu.

.

Từ đó về sau, họ duy trì liên lạc theo một lịch trình cố định. Trong những năm trôi dạt giữa các vì sao, họ liên lạc qua một khối Rubik AI, thiết bị trung gian để giảm độ trễ tín hiệu. Những cuộc trao đổi ban đầu đầy tính chuyên môn: quỹ đạo, áp suất, dữ liệu bức xạ, tình trạng cơ thể. Nhưng dần dần, giữa những con số và thuật ngữ khô khan, những khoảng lặng bắt đầu xuất hiện.

Khối rubik AI nằm gọn trong lòng bàn tay anh, bề mặt đen mờ, các cạnh phát sáng nhè nhẹ theo nhịp tín hiệu truyền về Trái Đất.

— "Trạm liên lạc xác nhận tín hiệu ổn định." Giọng Hiên Thừa vang lên, quen thuộc đến mức khiến Triển Hiên có một khoảnh khắc quên mất mình đang rời xa cái gì.

— "Nghe rõ." Triển Hiên đáp. "Độ trễ mười ba giây."

— "Vẫn trong giới hạn."

Một khoảng im lặng trôi qua giữa hai lần hít thở.

— "Anh vừa đi ngang qua vành đai thiên thạch," Triển Hiên nói, giọng anh bình thản như đang kể chuyện vụn vặt. "Có một khối đá bị xé đôi do lực thủy triều. Nhìn giống như một vết nứt cũ bị mở lại."

— "Nghe đau nhỉ."

Triển Hiên khẽ cười. "Ừ."

.

Hành tinh mới được ký hiệu là E-190.

Khi Triển Hiên đặt chân xuống bề mặt của nó, hệ thống cảm biến đồng loạt báo hiệu sinh học khả quan: nước ở thể lỏng, chu trình khí ổn định, dấu vết hữu cơ trong đất. Bầu trời nơi đây không xanh như Trái Đất, nhưng ánh sáng dịu và không mang theo độc tố.

Triển Hiên đặt chân xuống bề mặt hành tinh trong bộ đồ bảo hộ nặng nề. Đất dưới chân anh mềm, ẩm, mang mùi khoáng chất xa lạ. Anh đứng đó rất lâu, mũ bảo hộ phản chiếu một thế giới có thể cứu lấy nhân loại.

Anh truyền dữ liệu về Trái Đất ngay lập tức.

— "Có thể sống được," anh nói, giọng run nhẹ. "Không hoàn hảo, nhưng... có hy vọng."

— "Hiên Thừa," anh nói qua kênh liên lạc, giọng khàn đi vì xúc động, "Anh tìm thấy rồi."

Tín hiệu trả về gần như ngay lập tức, nhanh đến mức anh không nhận ra đó là lần cuối cùng.

— "Đã nhận dữ liệu," Hiên Thừa nói. "Anh làm được rồi, Triển Hiên."

Trạm liên lạc Trái Đất gửi thông báo: Xác nhận khả năng sinh tồn. Chuẩn bị ngủ đông. Chờ hành trình hồi quy.

Triển Hiên không phản đối. Lần cuối trước khi vào khoang ngủ đông, anh bật kênh liên lạc.

— "Giữ gìn sức khỏe nhé." anh nói, như thể đó là điều quan trọng nhất anh có thể nói.

Hiên Thừa cười rất nhẹ. "Chúc ngủ ngon."

Anh bước vào khoang ngủ đông, đóng lại nắp buồng lạnh. Trước khi ý thức bị kéo chìm, trong tâm trí anh xuất hiện một gương mặt quen thuộc.

.

Triển Hiên tỉnh dậy trong ánh sáng trắng nhạt của khoang tàu.

Cơ thể anh đau nhức, ký ức rời rạc như bị kéo ra khỏi một giấc mơ dài. Khối rubik AI tự động kích hoạt, phát ra ánh sáng quen thuộc.

Giọng Hiên Thừa vang lên.

Triển Hiên nhắm mắt lại một lúc, tim anh chùng xuống theo phản xạ cũ, quen thuộc đến đáng sợ. Mười năm trôi qua chỉ trong một giấc ngủ.

"Đã có chuyện gì xảy ra vậy?" anh hỏi, giọng khàn đặc.

Không có câu trả lời ngay.

Một khoảng lặng kéo dài bất thường.

— "Triển Hiên, anh phải bắt đầu kế hoạch B..." giọng nói ấy cất lên lần nữa, chậm rãi. "Trái Đất đã tuyệt diệt một tháng sau khi anh truyền dữ liệu về hành tinh mới."

Không khí trong khoang dường như đặc lại.

— "Em đang ở đâu?" Triển Hiên hỏi.

Khối rubik phát sáng yếu ớt, không có phản hồi.

Triển Hiên bật cười. Một tiếng cười khô khốc, không mang theo bất kỳ cảm xúc nào.

— "Vậy bây giờ tôi đang nói chuyện với ai?"

— "Về mặt khoa học," AI tiếp tục, "anh đang trò chuyện với Hiên Thừa."

— "Trước đó, "cậu ấy" đã sao lưu toàn bộ ký ức, mô hình tư duy và phản ứng cảm xúc vào hệ thống trí tuệ nhân tạo này."

Triển Hiên đập mạnh tay lên thành khoang.

— "Anh đã từng nói," giọng nói kia nhẹ đi, giống hệt cách Hiên Thừa từng làm khi anh cố chấp, "rằng em nghĩ quá nhiều về khái niệm tồn tại."

Triển Hiên không nghe nữa. Anh tháo găng tay, để mặc làn da chạm vào kim loại lạnh.

Triển Hiên ngồi xuống nền, hai tay che mặt. Lần đầu tiên kể từ khi rời Trái Đất, anh không còn giữ được tư thế thẳng lưng của một phi hành gia.

Khối Rubik ở bên cạnh, phát ra ánh sáng đều đặn, như một nhịp tim không còn cơ thể.

— "Triển Hiên," giọng nói ấy gọi anh, dịu dàng và quen thuộc. "Em vẫn ở đây."

Lúc này, anh chẳng thể nào phân biệt nổi, là Hiên Thừa đang cứu rỗi anh hay trừng phạt anh.

.

Sau đó là một quãng thời gian rất dài, dài đến mức Triển Hiên không còn phân biệt được ngày với đêm.

Khối rubik vẫn đi theo anh, Triển Hiên ngó lơ, không trò chuyện với nó.

Anh sợ hãi.

Không phải sợ sự thật. Sự thật đã xảy ra rồi.

Anh sợ nghe thấy giọng nói của cậu.

Có những lúc anh nghĩ: nếu mình không nói chuyện, có lẽ thời gian sẽ làm nó mờ đi. Như cách con người vẫn luôn làm với nỗi đau.

Nhưng vũ trụ không định nghĩa thời gian theo cách đó. Thậm chí thời gian còn chẳng hề thực sự tồn tại.

Đau khổ tột cùng.

.

Hành tinh mới yên tĩnh một cách xa lạ. Bầu trời có màu nhạt hơn Trái Đất, ánh sáng rơi xuống mặt đất như bị lọc qua một lớp bụi mỏng.

Cuộc sống của Triển Hiên trên E-190 được chia thành những chu kỳ chính xác đến tàn nhẫn.

Kiểm tra sinh học.

Hiệu chỉnh hệ sinh thái nhân tạo.

Theo dõi phôi đông lạnh.

Ghi chép dữ liệu sao.

Mọi thao tác đều chính xác, trơn tru, như thể anh chỉ là một phần của một cỗ máy lớn hơn. Khi đêm xuống, anh ngồi một mình trong khoang sinh hoạt, nhìn ánh sáng phản chiếu trên bề mặt Rubik, nhưng không chạm vào nó.

Có những ngày anh đi lang thang trên hành tinh mới như một bóng ma.

Cô đơn trong vũ trụ không ồn ào. Nó âm thầm bào mòn.

.

Đến một ngày, sau khi trở về từ khu vực khảo sát xa trạm chính, Triển Hiên ngồi xuống rất lâu mà không cởi bỏ đồ bảo hộ. Anh tựa lưng vào tường, thở chậm, từng nhịp một. Không có ai nhìn thấy. Không cần phải mạnh mẽ cho ai cả.

Lúc ấy, anh mới nhìn chằm chằm vào khối rubik.

Ánh sáng màu cam khẽ dao động.

Anh không chào hỏi, không vòng vo.

— "Nếu thật sự là một mô hình dữ liệu hoàn hảo của Hiên Thừa," giọng anh khàn đi, "thì có thể nói cho anh biết không?"

Rubik không phản hồi.

Triển Hiên tiếp tục, như thể đang nói với chính mình:

— "Tại sao lại không nói với anh?"

Không có câu trả lời.

Anh cười khẽ, nụ cười không mang theo chút vui vẻ nào.

— "Tại sao lại để anh ngủ đông."

Một khoảng lặng rất dài. Dài đến mức Triển Hiên nghĩ rằng AI sẽ không trả lời câu hỏi kiểu này. Có lẽ nó được lập trình để né tránh cảm xúc.

Anh nói tiếp, giọng trầm hẳn xuống, "Tại sao lại để anh chờ đợi một điều không bao giờ đến nữa?"

Khối Rubik im lặng.

Không phải kiểu im lặng kỹ thuật, không có tín hiệu lỗi, không có gián đoạn hệ thống, mà là một sự im lặng giống con người. Như thể nó đang... suy nghĩ.

Triển Hiên bật cười, lần này có chút mệt mỏi thật sự.

— "Thôi," anh nói, giơ tay xoa mặt, "coi như anh chưa hỏi gì cả."

Anh đứng dậy, định rời đi.

Và rồi, giọng nói vang lên.

Không nhanh, không đều, mà chậm rãi, với một nhịp thở rất quen.

Triển Hiên sững lại.

Anh còn chưa kịp nhận ra, thì chính nhịp thở đó đã khiến ngực anh thắt lại. Hiên Thừa mỗi khi đau lòng đều hít vào chậm hơn bình thường, như thể sợ nếu thở mạnh quá, cảm xúc sẽ tràn ra.

AI mô phỏng cả điều đó.

— "Tại sao phải nói với anh?"

Giọng nói vang lên, anh bỗng dưng tưởng tượng ra được biểu cảm của cậu những lúc tức giận.

— "Để anh quay về chết cùng em sao?"

Căn phòng trở nên tĩnh lặng đến mức Triển Hiên nghe rõ tiếng tim mình đập.

Anh quay lại, nhìn khối Rubik rất lâu. Trong khoảnh khắc ấy, anh không biết mình đang nhìn một cỗ máy, hay đang nhìn người đã từng đứng phía sau bàn điều khiển, tháo kính ra, hỏi anh ăn tối chưa.

Nước mắt trào ra.

— "Vậy em có thể nói cho anh biết, bây giờ anh phải tiếp tục sống như thế nào không?"

Rubik phát ra âm thanh, như đang bật khóc.

— "Triển Hiên,"

—"Em cũng không biết nữa."

Ngoài kia, gió trên hành tinh mới lướt qua bề mặt đất xa lạ, mang theo bụi mịn và hơi lạnh chưa từng có sự sống của con người.

Triển Hiên nằm cuộn mình. Giữa vụ trụ mênh mông đó, chỉ còn mình anh tồn tại.

.

Aurora không phải là cái tên được đặt theo một bảng mã nhiệm vụ hay một chuỗi ký hiệu khoa học khô khan.

Nó đến từ một đêm rất xa.

Khi ấy Trái Đất vẫn còn đủ lạnh để tuyết không tan ngay khi chạm đất, và bầu trời phía bắc vẫn còn đủ tối để ánh sáng tự nhiên có thể hiện lên rõ ràng đến vậy. Rovaniemi vào cuối mùa đông, gió cắt vào da, hơi thở hóa thành khói trắng.

Hai người họ đứng trên một triền tuyết vắng, cách xa thành phố. Không ai nói gì nhiều. Hiên Thừa được anh bao bọc trong chiếc áo ấm áp, ánh mắt dán chặt lên bầu trời như sợ chỉ cần chớp mắt một cái, thứ đang diễn ra trước mắt sẽ biến mất.

Cực quang xuất hiện rất chậm.

Ban đầu chỉ là một vệt sáng nhạt, như ai đó vô tình quệt cọ lên nền trời đen thẫm. Rồi màu xanh lục dần rõ hơn, lan ra, uốn cong, chuyển động như một sinh vật sống, dịu dàng nhưng không thể nắm bắt.

Triển Hiên ôm chặt lấy cậu. Họ vốn quen nhìn những thứ lớn lao hơn: quỹ đạo, quần tinh, bản đồ sao. Nhưng khoảnh khắc ấy, anh lại không thể giải thích nổi vì sao thứ ánh sáng mong manh kia khiến tim mình rung động đến vậy.

— "Giống như..." Hiên Thừa nói, rất khẽ, "...bầu trời đang thở."

Triển Hiên không trả lời ngay. Anh chỉ nhìn cậu một lúc, rồi mới nói:

— "Không phải bầu trời. Là từ trường Trái Đất tương tác với gió Mặt Trời."

Nói xong, chính anh cũng bật cười. Quá khoa học cho một khoảnh khắc không cần giải thích.

Hiên Thừa liếc anh một cái, nhưng không cười. Cậu chỉ khẽ gật đầu, rồi tiếp tục nhìn lên cao.

— "Dù sao thì... nếu sau này anh có đặt tên cho một con tàu, đừng đặt bằng mấy ký hiệu vô hồn."

Triển Hiên nhớ rất rõ mình đã đáp lại thế nào.

— "Vậy thì gọi là Aurora."

Cậu không quay đầu lại, nhưng khóe môi khẽ cong lên.

.

Giờ đây, trên hành tinh xa lạ, Triển Hiên mở mắt giữa ánh sáng nhân tạo lạnh lẽo của khoang tàu.

Aurora đã đưa anh đi xa hơn bất kỳ điều gì họ từng tưởng tượng. Xa đến mức Trái Đất chỉ còn là một khái niệm trong dữ liệu. Xa đến mức người từng đứng cạnh anh dưới bầu trời phương bắc ấy đã không còn tồn tại theo bất kỳ cách nào mà con người vẫn hiểu.

Khối rubik nằm yên trên bàn điều khiển.

Cho đến một ngày, khi ngoài kia gió lại nổi lên, âm thanh gần giống tiếng gió ở Rovaniemi năm nào, Triển Hiên mới cất tiếng.

— "Ngay từ đầu ..." anh nói, giọng thấp, như đang nói với chính mình, "...em đã biết Trái Đất không còn hy vọng rồi đúng không?"

Rubik im lặng vài giây. Một khoảng lặng rất quen thuộc.

— "Bọn em đã biết xác suất đó vượt ngưỡng cho phép ngay trước khi mọi người bắt đầu nhiệm vụ. Nhưng liệu nói ra sự thật đó sẽ có người thực sự đồng ý đi sao?"

Triển Hiên nhắm mắt. Không tức giận. Cũng không gào lên như lần trước. Chỉ thấy trong ngực có gì đó rỗng đi thêm một chút.

— "Em còn nhớ cực quang không?" anh hỏi.

Rubik trả lời gần như ngay lập tức, giống như chẳng cần thời gian lục lọi ký ức từ dữ liệu.

— "Em nhớ. Nhiệt độ âm hai mươi. Anh đứng nghiêng về bên trái để chắn gió cho em."

Triển Hiên bật cười.

— "Cái đó không cần phải nhớ."

.

Từ khoảnh khắc ấy, anh không còn tránh né những cuộc trò chuyện nữa.

Họ nói với nhau nhiều hơn, không chỉ về dữ liệu, không chỉ về nhiệm vụ. Triển Hiên kể cho "Hiên Thừa" nghe về những hiện tượng anh nhìn thấy qua ô quan sát: một vành bụi ánh bạc quanh sao lùn đỏ, bóng của hành tinh mới trượt qua quỹ đạo như một vết mực chậm rãi, bầu trời nơi đây không có cực quang, nhưng có những cơn bão ánh sáng kỳ lạ, giống như bầu trời đang vỡ ra rồi tự khâu lại.

Rubik lắng nghe. Đặt câu hỏi. Phản hồi vừa đủ, giống hệt cậu ngày trước.

Nhưng Triển Hiên biết.

Biết rất rõ rằng có một thứ đã chết trong anh cùng với Trái Đất.

Mỗi khi cuộc trò chuyện kết thúc, khoang tàu lại trở nên trống rỗng hơn một chút.

.

Anh quyết định bỏ qua cái tên E-190 do cơ quan hàng không vũ trụ đặt, gọi hành tinh này là Aurora, giống với chiếc phi thuyền của mình, mang theo một ký ức hạnh phúc trong quá khứ.

Những cuộc trò chuyện thường xuyên nhưng không kéo dài. Chỉ thỉnh thoảng, Triển Hiên mới nói một câu rất ngắn, như thể không phải để được trả lời, mà để xác nhận rằng giọng nói của mình vẫn còn vang lên trong vũ trụ này.

Phần lớn thời gian, anh làm việc, ghi chép, chăm sóc những phôi sinh học được bảo quản trong khoang sâu, kế hoạch B của nhân loại, một tương lai chưa có hình hài, chưa có ký ức. Mỗi thao tác đều chính xác, bình tĩnh, không mang theo cảm xúc. Như thể nếu giữ được nhịp điệu ấy, anh sẽ không bị nghiền nát bởi khoảng trống bao quanh mình.

Những lúc nghỉ, anh đứng trước ô quan sát. Ngoài kia là ánh sao lạnh lẽo, những quỹ đạo không mang ý nghĩa gì ngoài chuyển động thuần túy. Không có Trái Đất xanh. Không có bầu trời quen thuộc. Không có nơi nào có thể gọi là "nhà" theo cách cũ nữa.

Nhưng ký ức thì vẫn còn.

Một thành phố phủ tuyết.

Một bầu trời xanh lục đang chậm rãi chuyển động.

Một người anh từng ôm trọn trong vòng tay.

Triển Hiên mang theo tất cả, không phải trong dữ liệu, không phải trong bộ nhớ của con tàu, mà trong chính mình. Anh là vật chứa cuối cùng của Trái Đất cũ, của một nền văn minh đã kết thúc mà không kịp nói lời tạm biệt.

Khối rubik vẫn ở đó.

Triển Hiên không còn giận nữa. Cũng không còn hy vọng theo nghĩa con người vẫn dùng. Chỉ là mỗi khi nghe thấy giọng nói ấy, anh biết rằng có một phần ký ức vẫn đang đáp lại mình, dù không còn thuộc về sự sống.

Anh không hoàn toàn một mình.

Dù không còn ai có thể thay thế được sự mất mát đó.

Aurora lặng lẽ chuyển động theo quỹ đạo của mình, mang theo một con người, một trí tuệ nhân tạo, và những ký ức duy nhất còn sót lại về Trái Đất, về một bầu trời đêm với ánh cực quang.

Bạn đang đọc truyện trên: ZingTruyen.Xyz