ZingTruyen.Xyz

✅ [TRANSFIC] (MinTak) Synchronized heartbeats

2

GoldenFreddy000

(Hê hê mình định giếm tới cuối tuần mà thoi đăng cho mn coi phim xong lỡ có buồn thì đọc cho đỡ buồn :)))) anyways enjoy!)
__________________________________

Seungtak đang trong giờ nghỉ - hay đúng hơn là cậu đang trốn việc nhưng điều đó không quan trọng, vì cậu vô tình bắt gặp một Young-min đang rất tập trung, ngồi đọc sách trên cái ghế sofa cuối hành lang, đeo kính cận, tia nắng cam ấm áp chiếu xuống làm từng nét mặt của anh trở lên nổi bật hơn hẳn.

Seung-tak phì cười nhìn Young-min đang dồn sự tập trung vào quyển sách mà cậu đã thuộc lòng từ đời nào. Việc đó thì dễ dàng thôi, nhưng cậu lại thấy anh khá là cuốn hút khi đang đọc sách - người đàn ông ấy đúng là một người rất sành thời trang, luôn biết cách phối đồ phù hợp với phong cảnh xung quanh, tường trắng tuyết của hành lang đi với màu lá cây xanh tươi được đặt ở hai bên ghế sofa mềm mại và cuối cùng là một vị bác sĩ thiên tài duy nhất hôm nay lại hiếm hoi khoát lên mình một bộ đồ mềm mại - cũng khó trách anh ấy, vì bây giờ là chắc là buổi chiều, cậu có thể đoán nhờ những tia nắng của hoàng hôn đang phủ lên thân hình của hồn ma ấy. Thứ mà làm hình ảnh này trông kì ảo hơn nữa là những đóm sáng màu vàng lấp lánh xung quanh anh ta khiến anh trở nên đẹp trai môt cách lạ lùng.

Seung-tak bật cười thành tiếng vì cách phân tích tình huống ngớ ngẩn của mình, rồi vô tư đi đến ngồi xuống cạnh vị bác sĩ, giả bộ mệt mỏi để vươn vai giãn cơ các thứ làm vị bác sĩ kiêu ngạo kia nhảy dựng lên, ánh mắt bất ngờ ngẩng lên khỏi trang sách và thở dài khi thấy người vừa tới là ai. Seung-tak trưng ra gương mặt cún con buồn bã khi thấy Young-min chỉ liếc cậu một cái rồi khoát tay xua cậu đi tỏ ý không muốn bị làm phiền. Nhưng nó chỉ làm Seung-tak nổi máu muốn trêu chọc hơn khi bị từ chối, và đặc biệt hơn đó lại là từ Young-min, người lúc nào cũng thích đụng độ cậu với độ trẻ trâu ngang nhau. Nhưng lần này lại khác, lần này sự trưởng thành của Young-min hiện rõ, và khoảng cách tuổi tác giữa họ dường như không thể phủ nhận được nữa.

"Anh đang làm gì thế?" Seung-tak hâm hực hỏi khi thất bại trong việc thu hút sự chú ý của Young-min, ngồi ngay ngắn trên đi văng và chăm chú nhìn từng chi tiết hoặc là điều gì đó mà người đối diện đang làm để thoát khỏi cơn đỡ chán.

Young-min liếc mắt nhìn anh qua cặp kính, ánh mắt đầy dò hỏi mà Seung-tak lại thấy quyến rũ một cách khó chịu, rồi khẽ ra hiệu về phía chiếc camera đang quay họ, "À, đừng lo, cái camera ở đây bị hư rồi."

"Vậy à, thế tôi giúp gì được cho cậu không?" hồn ma cất tiếng hỏi, ánh mắt lại tập trung vào quyển sách đang đọc dở, điều đó khiến Seung-tak hơi khó chịu, "Tôi đang khá là bận đó."

"Mhm.....Thật ra thì anh có thể đấy." Seung-tak nở nụ cười thoải mái, từ từ dịch người tới phía bên kia cái ghế, nơi mà hồn ma đang ngồi nghiêm chỉnh với hai chân bắt chéo nhau và một tay đặt lên đùi.

"Có chuyện gì thì nói nhanh đi."

"Anh biết sơ cứu vết thương không?" Cậu ấy bắt đầu bằng một câu thả thính sến súa kinh điểm, xích tới gần sát người Young-min nhưng đủ an toàn để không chạm vào anh, đưa tay ra đằng sau chỗ tựa lưng cho tới khi nó đi quá vùng an toàn của vị bác sĩ kia, anh trừng cậu một phát rồi nở một nụ cười đe doạ.

"Không, Seung-tak à, thực ra thì tôi không biết, chắc đó giờ là do ăn may thôi." Young-min đáp lại đầy mỉa mai, vừa khịt mũi vừa nhíu mày trước cái kiểu nói chuyện chẳng giống ai của cậu nhóc kia. Tên nhãi đó vừa mới hỏi rằng anh có thể sơ cứu trong khi biết rõ anh là người như thế nào ư?

"Anh chả biết đùa gì cả." Seung-tak bĩu môi, khoanh tay lại nhìn anh bằng ánh mắt cợt nhả, không mảy may để tâm đến sự nghiêm túc của người lớn hơn, "Tôi định nói rằng anh khiến trái tim tôi ngừng đập luôn ý."

"Sao thế? Cậu bị đau tim à?" Young-min cười phá lên vì câu trả lời ngu ngốc vừa rồi của cậu và dáng vẻ của cậu khi nói câu đó nữa, "Giờ thì ngưng làm phiền tôi và đi ra chỗ khác chơi mấy cái trò mấy đứa nhóc như cậu hay chơi đi."

"Hôn một người có cảm giác như thế nào vậy?" Seung-tak đột nhiên hỏi vu vơ.

"Cậu muốn hôn ai đó...HẢ Ý CẬU LÀ SAO?!" Young-min hét lên một cách khó hiểu, não anh cuối cùng cũng hiểu ra điều vô lý mà anh mới nghe được. Anh bỏ quyển sách xuống nhìn cậu, mong cậu xác nhận lại thông tin vừa rồi, nhưng thay vì đó, anh chỉ thấy Seung-tak bịt tai lại vì anh la quá to.

"Mhm, tôi tưởng anh khá rành chuyện này chớ, chắc có khi tôi nhầm rồi." Seung-tak nghiêng đầu, hạ tay xuống và nhìn Young-min với vẻ mặt bối rối, "Mà sao anh lại nhảy dựng lên trước câu hỏi như thế vậy?"

"Tôi--Ừ thì biết, nhưng sao cậu lại hỏi tôi một cách cụ thể như vậy?" vị bác sĩ hỏi cậu, tông giọng hỗn loạn, tay nâng kính lên sống mũi, anh nhìn tên nhóc con miệng còn hôi sữa đang ngồi trước mặt mình, khó hiểu tại sao cậu có thể tự nhiên đùa một câu quá mức như thế với anh chứ không phải người khác.

"Không có gì đâu, chỉ là tôi muốn biết nó ra sao thôi. Tôi luôn muốn nhìn thấy anh đi cứu người, nhưng tôi lại chẳng nhớ gì khi anh nhập vào tôi cả." Seung-tak nhỏ giọng, thu người lại trên ghế ngồi, đầu hơi cúi xuống và đan tay lại vào nhau, khiến Young-min dâng lên cỗ lo lắng; đôi mắt buồn bã đó là thứ anh không muốn thấy từ cậu lần nào nữa, "Nhưng thế này cũng không tệ lắm đâu," cậu thêm vào, "Tôi có thể làm điều mình không thể và 4 năm nữa thì tôi được tự do rồi."

Cậu nhóc tóc nâu tự trấn an mình, ngước lên nhìn Young-min cười mà anh cũng không biết là có thật lòng không hay là cậu đang che giấu nỗi đau sau nụ cười khó mà hiểu được đó.

"...Cậu chắc không đó?" Young-min hỏi cậu, nhíu mày vì anh không tin câu nói vừa rồi của cậu cho lắm. Seung-tak chỉ mỉm cười thích thú lẫn chút bối rối trước cảm giác kì lạ khi mở lòng với một người trước giờ cậu từng cho là tảng băng di động kia, nhưng cậu kiềm bản thân mình lại. Seung-tak ngừng nghĩ về nó, giữ khoảng cách giữa cả hai rồi quay người lại để cảm nhận sự mềm mại của đệm ghế, giương mắt ngắm nhìn hoàng hôn tuyệt đẹp bao lấy những toà nhà chọc trời. "Thật tiếc quá đi, mấy toàn nhà đó che mất cảnh đẹp rồi", lòng cậu xao xuyến, ánh mắt cậu chùng xuống suy nghĩ về một ngày đẹp trời nào đó cậu sẽ thoát khỏi nơi này, tự do làm những điều mình thích.

"Tôi còn lựa chọn nào khác không?" cuối cùng cậu cũng đáp lại anh, xoay người nhìn anh thêm lần nữa, nhưng cậu lại không lường trước được ánh nhìn đầy thương cảm của vị giáo sư dành cho cậu, vì lúc này trông cậu tội nghiệp đến mức anh muốn đưa tay ra an ủi cậu nhóc, nhưng mỗi lần sắp chạm đến cậu anh đều dừng lại, siết chặt tay thành nắm để ngăn cản nó khỏi ham muốn đó.

Young-min mở miệng ra định nói gì đó và Seung-tak gần như nín thở để lắng nghe, không chắc được cậu sẽ háo hức hoặc buồn bã về những lời anh sắp nói, hoặc là cả hai, nhưng sau đó, người anh em "yêu quý" của cậu vừa rẽ qua góc hành lang và lao về phía cậu.

"Ồ, cậu đây rồi! Nãy giờ làm gì thế?" Jae-won hớt hải gọi tên cậu, nhanh chóng đưa cho cậu một ly Americano đá, mồ hôi đọng đầy trán, hơi thở gấp gáp vì đã lục tung cả bệnh viện để tìm Seung-tak.

"Oh, brother! Cậu mua Americano đá cho tớ sao? Cậu chu đáo thật đấy!" Seung-tak bật dậy, khiến Young-min giật mình lùi lại và không may ngã dập mông xuống đất khi đang mải nhìn hai người nói chuyện. Anh chỉ biết ngồi đó, xoa mông trong khi mắt thì dõi theo màn tương tác kia với vẻ vừa ngán ngẩm vừa có chút tò mò.

"À, đó là do cậu doạ nếu tớ không mua được thì cậu sẽ giết tớ, nên..." Jae-won khai ra và Seung-tak bịt miệng cậu lại, mỉm cười đe doạ ra hiệu cho cậu bạn biết rõ rằng nên im lặng nếu còn muốn yên thân. Young-min thích thú bật cười, ngồi dậy phủi bụi trên người, cầm lấy quyển sách và nhanh chóng rời đi, xa khỏi cậu nhóc tóc nâu.

"Ah, thôi đi nha" Seung-tak nghiến răng, đỏ bừng mặt khi bị cười vào mặt bởi hồn ma kia. Điều đáng xấu hổ nhất là cậu chỉ từng đỏ mặt vì Soo-jung, và không đời nào lại vì tên tiền bối kiêu ngạo kia – nhưng rõ ràng, thực tại đang phản bội lại lý trí cậu.

Young-min nhìn họ đi xa dần, để lại không gian yên tĩnh như ban đầu anh mong muốn, nhưng lại một lần nữa bị xen vào khi tên nhóc tóc nâu kia kéo tai người anh em của cậu đi ngang qua, thỉnh thoảng cậu giật giật vài cái để trêu chọc người bạn của cậu nhưng Jae-won lại không nghĩ như vậy, sợ hãi nắm lấy tai mình và hy vọng cậu không lỡ tay giật đứt nó ra.

"Nhưng mà ly Americano đó nhìn ngon thật..." anh lẩm bẩm, vô thức liếm môi khi nghĩ đến hương vị ngọt đắng  mát lạnh của ly cà phê đá. Anh cũng muốn uống một ly--thật tiếc quá, họ đã đi khuất mắt anh rồi.

Anh thở dài, bắt tay ra sau lưng rồi thong thả bước dọc hành lang để tận hưởng chút hoàng hôn còn sót lại khi màn đêm đang dần buông xuống. Seung-tak đúng là một tên nhãi thích tự hành động mà không báo trước cho ai, chẳng bao giờ quan tâm đến hậu quả sau này, trẻ con dạo này làm anh ớn lạnh quá. Chắc là anh có hơi quá với cậu... dù sao thì, giống như anh thì cậu cũng có nổi khổ của riêng mình.


Bạn đang đọc truyện trên: ZingTruyen.Xyz