ZingTruyen.Xyz

[Trans][Ly Chu] Chạc Cây

7

HaLinhNguyen9


Văn Tiêu nhìn Bạch Trạch Lệnh đã mất mà lại tìm được, kích động rơi lệ, Triệu Viễn Chu cũng rất vui mừng cho Văn Tiêu, dù sao cũng là đứa trẻ y nhìn lớn lên từ bé, nhân gian gọi đây là gì nhỉ, chắc là lòng từ phụ mẫu?

"Bạch Trạch Lệnh đã trở về, bước tiếp theo của chúng ta...... có phải là đi Côn Luân không?" Khi Trác Dực Thần nói câu này, mắt không ngừng liếc về phía Ly Luân, một nhân vật phản diện lớn như vậy đứng ở đây hắn thật sự không thể làm ngơ, tuy Ly Luân ở thủy trấn Tư Nam ra tay cứu người, đó cũng là nể mặt Triệu Viễn Chu, nhỡ đâu lại ra tay với bọn họ thì phòng cũng không kịp.

"Hắn...... cùng đi đi." Triệu Viễn Chu nắm tay Ly Luân, đặt lên bụng mình, yêu lực quen thuộc truyền vào cơ thể, tinh thần y tốt lên không ít.

"Cũng tốt, nếu không ngươi ở bên cạnh chúng ta mà xảy ra chuyện gì, hắn sẽ giống như thái rau củ mà chặt từng người chúng ta ra để chôn cùng ngươi." Lời Trác Dực Thần khó nghe, nhưng tình hình thực tế là như vậy, kiếp trước hắn chỉ nói một câu dù là ly tán, cổ đã bị bẻ gãy, nếu không phải vì Băng Di, cỏ trên mộ đã cao mấy trượng rồi.

Những trò đùa của Ly Luân giai đoạn đầu chỉ là chơi cho vui, nếu thật sự chọc giận hắn, dù không có pháp khí, hắn cũng vẫn giết chết bọn họ như thường.

Cho dù phải trả giá bằng mạng sống của mình......

Sự tin tưởng của con người đôi khi đến rất đột ngột, Ly Luân và Triệu Viễn Chu nhìn nhau cười, cảm xúc phức tạp trào dâng, giống như hai yêu quái đang lén lút làm chuyện gì đó lớn lao vậy.

Những người còn lại cũng không hề buông lỏng cảnh giác, chỉ là cảm thấy để một đại yêu như vậy ở bên cạnh trông chừng còn tốt hơn là để hắn lại âm thầm gây họa, thế là đồng ý cùng nhau lên đường.

Dưới chân núi Côn Luân, Tiểu Sơn Thần tung tăng chạy đi tìm ông nội, nóng lòng muốn giới thiệu mấy người bạn tốt này của mình với Anh Chiêu, Trác Dực Thần và Triệu Viễn Chu đồng thời lộ vẻ không đành lòng, trong khoảnh khắc Trác Dực Thần quay đầu nhìn Triệu Viễn Chu, nét buồn bã không giấu nổi trên mặt đại yêu khiến Trác Dực Thần sinh nghi.

"Ngươi vui là tốt rồi." Anh Chiêu vừa xoa đầu Anh Lỗi, vừa nhìn mọi người trong Tập Yêu Tư, ánh mắt dừng lại trên người Triệu Viễn Chu rồi trêu đùa: "Nhóc con, đi lâu như vậy không về, không nhớ ta nữa rồi hả?"

"Sao có thể ạ, chẳng phải đây là về thăm ngài rồi sao." Triệu Viễn Chu sống mũi cay cay, vẫn cố nhịn xuống, rụt rè trốn sau lưng Ly Luân.

"Vẫn giống như trước đây, cứ hễ ta hỏi ngươi chuyện gì, ngươi lại như làm chuyện khuất tất mà trốn sau lưng thằng nhóc này." Anh Chiêu lại nhìn Ly Luân, Ly Luân không tự nhiên quay đầu đi, những người còn lại cũng cảm nhận được, Ly Luân đối với vị lão giả này là kính trọng chứ không hề có địch ý.

"Nhưng lần này người có chuyện khuất tất dường như là ngươi." Anh Chiêu bước tới, vỗ vai Ly Luân: "Anh Lỗi vừa về đã kể hết với ta rồi, thằng nhóc này của ta, mồm mép nhanh lắm."

Ly Luân thầm kêu không ổn, thay đổi vẻ mặt đại yêu ngạo mạn thường ngày, cúi đầu thật thấp, cùng Chu Yếm giống như đứa trẻ làm sai chuyện.

"Đã là thân thể chưa dưỡng tốt, lại thêm một tiểu bảo bối, hôm nay cứ nghỉ ngơi một chút đi, cái thân già này của ta còn có thể vì Đại Hoang chống đỡ được lâu, không vội, không vội." Đâu phải là không vội, Anh Chiêu chỉ muốn Chu Yếm điều dưỡng thân thể cho tốt, tuy rằng hôm nay vẫn chưa quá giờ ngọ, chuyện ở thủy trấn Tư Nam cũng khiến bọn họ tổn hao nguyên khí không ít, nên nghỉ ngơi thì cứ nghỉ ngơi.

"Anh Chiêu đại nhân, việc dùng Bạch Trạch Lệnh khôi phục Đại Hoang...... cũng không phải là chuyện khó khăn gì." Chúc Âm dường như rất gấp gáp, giống như muốn hoàn thành nhiệm vụ gì đó, liếc mắt nhìn Ly Luân sắc mặt âm trầm, rồi lại cúi đầu xuống.

"Ngươi không hiểu tiếng người sao, A Yếm mệt rồi." Ly Luân nhìn chằm chằm Chúc Âm, lửa giận vô cớ bốc lên.

Không đúng, không có Ly Luân làm người thúc đẩy, vì sao những yêu quái đáng lẽ phải phản bội Đại Hoang vẫn đứng ở phía đối diện bọn họ.

Vẻ mặt Triệu Viễn Chu phức tạp, Trác Dực Thần cũng mang tâm sự, nhưng hai người không hẹn mà cùng có một suy đoán.

Những phần quan trọng của chuyện này vốn dĩ không đè nặng lên người Ly Luân, kẻ thao túng đằng sau đã giăng một cái lưới khổng lồ chằng chịt, tính toán cả những người trong Tập Yêu Tư và hai đại yêu Chu Yếm, Ly Luân.

Ly Luân, từ đầu đến cuối đều giống như Chu Yếm, một khúc gỗ thẳng đuột, làm sao nghĩ được nhiều như vậy, vậy thì mục đích của Ly Luân ở kiếp trước rất thuần túy.

Hắn chỉ đơn thuần muốn có được Chu Yếm, chỉ vậy thôi, cho nên bị Chu Yếm không chút giấu giếm thổ lộ tâm ý mà mạnh mẽ công chiếm, đối với Tập Yêu Tư tuy vẫn không vừa mắt, nhưng địch ý đã giảm đi rõ rệt.

Trác Dực Thần cảm thấy cần phải nói chuyện nghiêm túc với Triệu Viễn Chu, hay nói đúng hơn, người đang đứng trước mặt hắn, rốt cuộc là ai.

Kế hoạch thay đổi, Chúc Long sau khi bị Ly Luân uy hiếp đã không rõ tung tích, mấy người hiếm khi tụ tập cùng nhau, ngồi quanh bàn ăn ở nơi Anh Lỗi từng ở.

"Từ thủy trấn Tư Nam ta đã nói với Bùi đại nhân rồi, suốt con đường này, luôn có một bàn tay vô hình thúc đẩy." Trác Dực Thần dẫn đầu lên tiếng, dù không đành lòng phá vỡ bầu không khí tốt đẹp này, nhưng có những lời bây giờ không nói, thật sự không còn cơ hội nào khác để nói nữa.

"Theo ta thấy, mỗi người đều mang một mục đích......" Mắt Trác Dực Thần đảo một vòng, lần lượt dừng lại trên khuôn mặt Bạch Cửu và Bùi Tư Tịnh, Bùi Tư Tịnh ứng phó tự nhiên, thẳng thắn nhìn Trác Dực Thần, nhưng Trác Dực Thần không phải kẻ ngốc như kiếp trước, ánh mắt như vậy, hoàn toàn có thể giả vờ, Bạch Cửu thì khác, đứa trẻ con, bị nhìn đến dựng cả tóc gáy, toàn thân khó chịu.

"Tiểu Trác đại nhân nói vậy, dọa đến trẻ con rồi." Triệu Viễn Chu gắp thức ăn cho Bạch Cửu, bây giờ chưa phải lúc vạch mặt nhóc ấy, Triệu Viễn Chu muốn xem Bạch Cửu hiện tại phá vỡ cục diện này như thế nào, cũng muốn xem Bạch Cửu còn dùng loại thuốc gì để hạ độc y.

Ngũ quan của y hiện tại chỉ còn thiếu bước cuối cùng là hoàn toàn bị phong bế, kiếp trước là Ly Luân nói cho Ôn Tông Du, nhưng Ly Luân làm vậy chỉ khiến lệ khí của y trào ra trước nội đan, từ đó có thể thấy bản thân Ly Luân không muốn mạng y, vậy thì kiếp này Ôn Tông Du lại dùng thủ đoạn tương tự, là hắn đã biết từ trước hay là......

"Ngươi cho rằng ngươi không có bí mật sao, Triệu Viễn Chu......" Trác Dực Thần không dám thẳng thắn nhìn Triệu Viễn Chu, trực giác mách bảo hắn, bí mật giấu kín trên người hai người hẳn là giống nhau.

"Ta làm yêu rất thành thật." Lời nói dối của Triệu Viễn Chu thốt ra tự nhiên, nói chắc như đinh đóng cột, ánh mắt lại vô cùng ngây thơ.

"Tuy ta không hiểu các ngươi đang nói gì, nhưng......" Mắt Ly Luân híp lại, vẻ mặt giống như kiếp trước giẫm Trác Dực Thần sắp tắt thở dưới chân, khiến trán Trác Dực Thần không ngừng toát mồ hôi lạnh, ngón tay cầm kiếm siết chặt đến trắng bệch.

"Nhưng ngươi cũng rất đáng ngờ đó, Tiểu Trác." Văn Tiêu đặt chén trà xuống, ý cười không đến đáy mắt, ngón tay thon dài mân mê mép chén trà, hết lần này đến lần khác.

"Vân Quang Kiếm của ngươi, từ khi nào bắt đầu...... miễn nhiễm với đại yêu Ly Luân này vậy?" Văn Tiêu nhìn Vân Quang Kiếm không còn lóe sáng khi đối diện Ly Luân, dòng suy nghĩ kéo về rất xa: "Từ khi Triệu Viễn Chu lần đầu tư hội Ly Luân, thanh kiếm này của ngươi, đã không còn dùng được nữa."

Triệu Viễn Chu nghe vậy nghi hoặc nhìn Trác Dực Thần, theo lý mà nói người ghét cái ác như kẻ thù như hắn, không nên cứ như vậy mặc kệ mình và Ly Luân ngoài thù hận còn có nửa điểm quan hệ khác, chỉ cần phát hiện một lần, hắn tuyệt đối sẽ không còn tin mình dù chỉ một chút.

"Tiểu cô cô, người đang nói gì vậy......"

"Ngươi chưa bao giờ thích gọi ta là tiểu cô cô." Vẻ mặt Văn Tiêu dần lạnh xuống: "Tiểu Trác, cảm giác ngươi cho ta, giống như cái gì ngươi cũng biết vậy, Anh Lỗi nói ngày đó nhắc đến thủy trấn Tư Nam ngoài Bùi tỷ tỷ ra thì chính là ngươi."

"Biết Triệu Viễn Chu sẽ hòa giải với Ly Luân, biết Ly Luân sẽ vì Triệu Viễn Chu mà giúp chúng ta...... biết kết cục của tất cả mọi người." Văn Tiêu đứng dậy đi vòng ra sau lưng Trác Dực Thần, một tay nhéo cằm Trác Dực Thần, khiến hắn buộc phải ngước đầu nhìn nàng.

"Ngươi chưa bao giờ phản bội Tập Yêu Tư, nhưng ngươi đã thay đổi rồi."

Trác Dực Thần không nói nên lời, bị Văn Tiêu nói đến chột dạ, Triệu Viễn Chu cũng không khá hơn, y đang nghĩ liệu suy đoán của Văn Tiêu có hợp lý hay không.

"Mỗi người đều mang những mục đích khác nhau, nhưng mục đích sở dĩ gọi là mục đích, chính là phải đạt được bằng mọi giá." Ly Luân cảm thấy đám người này trở nên thú vị, hắn thân là người ngoài cuộc quan sát tất cả, thưởng thức những "bí mật" không thể nói ra của tất cả bọn họ.

Một bữa tiệc tan rã trong không vui, Trác Dực Thần đứng trong sân chờ Triệu Viễn Chu, có một số chuyện, hỏi thẳng mặt sẽ tốt hơn.

"Ngươi đang đợi ta?" Triệu Viễn Chu khó khăn lắm mới dỗ Ly Luân về phòng, y cũng đang muốn tìm Trác Dực Thần nói chuyện.

"Đợi Triệu Viễn Chu, nhưng không phải ngươi." Vân Quang Kiếm của Trác Dực Thần kề sát cổ Triệu Viễn Chu, hàn quang lạnh lẽo, chỉ cần tiến thêm một chút là có thể giết y.

"Ta chính là Triệu Viễn Chu." Triệu Viễn Chu không hoảng hốt dùng đầu ngón tay gạt thanh kiếm đang chĩa vào mình ra, thở dài một hơi thật lâu mới lên tiếng: "Nhưng, là Triệu Viễn Chu sống hai kiếp."

Trác Dực Thần khẽ khựng lại, đang suy nghĩ về độ tin cậy của lời Triệu Viễn Chu nói.

"Kiếp thứ nhất, chết thì chết, chết thì chết, chết thì chết." Triệu Viễn Chu nhớ lại cảnh tượng thảm khốc lúc đó, không khỏi vẫn còn sợ hãi.

"Cuối cùng chỉ còn lại ngươi tóc mai điểm bạc, Văn Tiêu trở về Đại Hoang, Bùi Tư Tịnh tiếp quản Tập Yêu Tư, ta không cam lòng a......"

"Nhưng ta phát hiện yêu quái như ta, những thứ khác có lẽ kém cỏi, vận khí thật sự không tệ, ta rất thích hợp để ước nguyện, cho nên ta nghênh đón kiếp thứ hai."

"Ta cố gắng cứu tất cả các ngươi, nhưng cuối cùng......"

"Cuối cùng chúng ta tuẫn tình rồi." Triệu Viễn Chu cố gắng nói những chuyện buồn bã không quá thê lương, ánh mắt nhìn về phía phòng Ly Luân, nước mắt trong mắt sắp không kìm được nữa.

"Ta sống lâu như vậy, mới phát hiện dù có trùng sinh bao nhiêu kiếp, ta vẫn có lỗi với hắn."

"Có lẽ là ông trời thấy ta một mình khó khăn, nên đã mang ngươi đến, ta nói không sai chứ, Tiểu Trác đại nhân?" Triệu Viễn Chu lời nói xoay chuyển, giọng điệu vô cùng chắc chắn khiến Trác Dực Thần càng thêm chột dạ.

"Ta quả thật...... nhớ rõ trên đường tìm kiếm thần thức của ngươi, hai lần đều đột nhiên bị cuốn vào một trận hồng thủy, dù thế nào cũng không thoát ra được, khi tỉnh lại ta đã không còn là Băng Di, mà là Trác Dực Thần......"

"Xem ra tình huống của ngươi và ta khác nhau, ta thật sự đã chết, ngươi là bị cưỡng ép kéo đến từ thời điểm đó."

Hàng lông mày đang nhíu chặt của Triệu Viễn Chu đột nhiên giãn ra, dường như nghĩ đến chuyện gì quan trọng hơn: "Đối với Ôn Tông Du, chúng ta còn có cách giải quyết tốt hơn không?"

"Hiện tại Ly Luân vẫn còn bị phong ấn, một khi giải phong, những vết bỏng trên người hắn......" Trác Dực Thần đang nghĩ nếu cứu được Ly Luân có nội đan chân thân là rễ cây hòe, liệu có thay đổi được số mệnh hay không.

"Ta nghĩ, chuyện này...... chúng ta nên đi hỏi Băng Di." Triệu Viễn Chu thật sự không biết lời giải cho câu đố mà hai kiếp đều chưa chạm tới rốt cuộc ở đâu, nhưng Băng Di lão tổ sống lâu như vậy, có lẽ sẽ biết chút ít.

"Không đúng a, rõ ràng ngươi biết hết, vì sao còn bị phong bế ngũ quan?" Trác Dực Thần vẻ mặt nhìn kẻ ngốc nhìn Triệu Viễn Chu, chuyện lệ khí bạo tẩu trước đó hắn thật sự không nhớ lâu.

"Kiếp này biến số quá nhiều, thỉnh thoảng cứ theo kế hoạch mà làm cũng không có gì không tốt." Triệu Viễn Chu xoa bụng dưới, âm thầm thở dài, nếu thật sự đi đến bước đường cùng, y thật có lỗi với Ly Luân và đứa trẻ này.

"Ta luôn cảm thấy...... biến số luôn ở trên người ngươi." Trác Dực Thần còn chưa sinh ra cốt huyết Băng Di Ứng Long, nhưng hắn đã làm đại yêu hai kiếp, khi nhìn về phía bụng dưới của Triệu Viễn Chu, trực giác mách bảo hắn, đứa trẻ này có lẽ chính là biến số.

Hai người trò chuyện tâm đầu ý hợp rất lâu, Triệu Viễn Chu đứng dậy chuẩn bị về phòng với Ly Luân, không ngờ sau lưng không xa bên cạnh cột nhà có Hòe Quỷ đang cố ý ẩn giấu khí tức.

Trưa ngày hôm sau, Triệu Viễn Chu và Văn Tiêu đúng hẹn đến pháp đàn khởi động Tinh Tú Chi Trận, Ôn Tông Du đang rối loạn không đến cố ý phá hoại, Trác Dực Thần và Anh Lỗi đứng bên cạnh, Ly Luân, Bùi Tư Tịnh, Bạch Cửu đều không thấy bóng dáng, Triệu Viễn Chu có chút hoảng hốt.

Nhưng cái gì đến rồi cũng sẽ đến, Triệu Viễn Chu đành chấp nhận khoanh chân ngồi xuống, cùng Văn Tiêu vận dụng Bạch Trạch Lệnh, ổn định Đại Hoang.

Giống như trước đây, Chúc Âm vừa cùng Anh Chiêu khởi động trận pháp đã lui ra, đứng trước trận pháp chế giễu nhìn mấy người, từ hai bên pháp đàn đột nhiên xuất hiện những đại yêu giống như kiếp trước, cố gắng giết Anh Chiêu, Anh Lỗi để phá hủy nghi thức này.

Hiện tại Anh Lỗi bị khống chế không thể thoát thân, Trác Dực Thần khó địch lại mấy con yêu thú hiếu chiến không phân thân ra được, thậm chí vì số lượng yêu thú tăng lên mà vừa đánh vừa lui, căn bản không chiếm được chút ưu thế nào, chỉ còn Anh Chiêu cố gắng chống đỡ, Bạch Trạch Lệnh lơ lửng trên không trung nguy ngập.

Những sợi dây leo to nhỏ khác nhau từ mặt đất trồi lên, chằng chịt đan xen, bao phủ toàn bộ chiến trường, từ dưới lên trên tạo thành một cái lưới khổng lồ, cách ly Ly Luân, Trác Dực Thần và Anh Lỗi, mấy con yêu thú bị lôi ra khỏi người Anh Lỗi rồi nhốt vào lưới, tiếng trống vang lên, trong lưới dây leo là giọng của Ly Luân.

"Anh Lỗi, đi giúp ông nội ngươi, chỗ này giao cho ta và Trác Dực Thần."

"Còn có...... A Yếm, xin lỗi, ta đến muộn rồi."

Triệu Viễn Chu nhìn vào trong lưới, là Ly Luân mang theo Ngạo Nhân và Tiểu Hòe Yêu đến.

Anh Lỗi và Anh Chiêu lại cùng nhau khởi động trận pháp, mây mù dày đặc trên không trung bị ánh sáng vàng xua tan, Đại Hoang phủ lên nửa màu sắc, dường như, sắp thành công rồi......

"Chúc Âm, ngươi còn đang nghĩ gì vậy, ngươi nắm giữ sự thay đổi của nhật nguyệt, bây giờ chẳng phải là thời cơ tốt sao?" Ôn Tông Du đứng bên cạnh Chúc Âm, từng bước dụ dỗ.

Chúc Âm nhìn Anh Chiêu, dường như có chút không đành lòng, nhưng bị Ôn Tông Du dùng lệ khí khống chế thần trí không rõ, trong lòng liều mạng giằng co.

Ly Luân từ trong lưới phóng lên không trung, đi trước một bước đoán trước động tác của Chúc Âm, dây leo từ dưới đất trồi lên, đâm về phía hai mắt Chúc Âm, nhưng vẫn chậm một bước, bầu trời trước khi cành cây hòe sắp chọc mù hai mắt Chúc Âm trở nên tối đen như mực, đêm trăng máu đến sớm hơn.

"Đừng mà!!!" Ly Luân phẫn hận hét lớn, hắn sợ Chu Yếm lại bị lệ khí khống chế làm ra những chuyện khiến y hối hận cả đời, những đau khổ dằn vặt đó, hắn không đành lòng để Chu Yếm phải chịu đựng thêm dù chỉ một chút.

Ôn Tông Du thấy kế hoạch thành công, lùi lại một bước chuẩn bị xem kịch hay, hắn vừa định xúi giục Chúc Âm hủy diệt Bạch Trạch Lệnh, lại phát hiện Chúc Âm đã chết dưới tay Ly Luân, Ly Luân chưa giải phong ấn vì oán khí tăng cao mà mắt đỏ ngầu, tay hắn vươn về phía Ôn Tông Du không hề phòng bị, người kia lại không hề vội vàng né tránh.

"Ly Luân, chẳng phải ngươi thích Triệu Viễn Chu như vậy nhất sao?"

Trận pháp bị phá hủy, bên cạnh là Anh Chiêu, Anh Lỗi bị đánh ngã xuống đất, Trác Dực Thần bị yêu thú làm bị thương rất nặng không thể đứng dậy, Ngạo Nhân và Văn Tiêu không thể bò dậy, Tiểu Hòe Yêu yêu lực hao tổn nghiêm trọng.

Và Chu Yếm toàn thân lệ khí.

Ly Luân nhìn quanh, phát hiện Bạch Trạch Lệnh đã hợp nhất thành công sắp rơi xuống đất vỡ tan.

"Chu Yếm, lần này để ta đấu với ngươi một trận đi."

Thời gian Ly Luân ký sinh không thể duy trì được lâu nữa, hắn tiến lên bảo vệ Bạch Trạch Lệnh, một chưởng bị Triệu Viễn Chu đánh ngã xuống đất, máu tươi không ngừng trào ra từ miệng.

Mấy con đại yêu kia hóa thành lệ khí bám lên người Triệu Viễn Chu, những yêu thú còn lại thì bảo vệ y đi đến trước mặt Ly Luân cưỡng đoạt Bạch Trạch Lệnh mà tất cả mọi người thề chết bảo vệ.

Anh Chiêu và Anh Lỗi hợp lực thi pháp, dùng Trấn Yêu Tháp tạm thời vây khốn Triệu Viễn Chu, Trác Dực Thần dùng Vân Quang Kiếm chống người từng bước di chuyển đến trước mặt Ly Luân, dù thân thể hắn bị thương đến kiệt quệ, hắn cũng không cho phép Bạch Trạch Lệnh bị tổn hại dù chỉ một chút.

Đây là hy vọng cuối cùng của Văn Tiêu.

Tiểu Hòe Yêu dùng dây leo kéo mấy con yêu thú thân hình to lớn, Ngạo Nhân lại đứng lên, mạng này vốn dĩ nợ Ly Luân, bây giờ trả lại hắn cũng không có gì không thể.

Trong Trấn Yêu Tháp, Triệu Viễn Chu vẫn còn yêu văn đã khôi phục thần trí. 

Bạn đang đọc truyện trên: ZingTruyen.Xyz