ZingTruyen.Xyz

[Trans - BJYX] Mess Up

VTS - 24

peacetran96

Đoàn tàu chạy vào vùng nội địa Siberia, băng nguyên cả trăm dặm ngoài cửa sổ nhìn không thấy một chút ánh sáng, chỉ có hơi ấm của con tàu xuyên qua ô cửa, chiếu sáng những ụ tuyết dọc bên đường ray. Tuyết kết thành băng, băng bao lấy tuyết.

Không ai phát ra tiếng động trong căn phòng hạng nhất, Vương Nhất Bác đang dùng dao và nĩa cắt bít tết, con dao cắt không đủ sắc, cà đi cà lại trên đĩa sứ màu trắng, xé toạc thính giác của Tiêu Chiến, đánh thức bộ não thông minh của anh.

"Ca ca, anh nói, anh muốn em yêu anh, không sợ hãi, có đúng không?"

Anh sợ.

Bị Vương Nhất Bác tiến vào cơ thể trên máy bay liền sợ, vừa xem Kẹp Hạt Dẻ vừa làm tình còn sợ hơn, quan hệ tình dục ở nghĩa trang lại sợ, nhoài người trên cửa sổ ngắm nhìn quảng trường Đỏ mà kêu rên cũng sợ...

Còn sợ hãi hơn là.

Anh sợ Vương Nhất Bác tay trái bị bỏng, sợ đến tuyệt vọng khi Vương Nhất Bác nói "anh dám động vào bản thân, em đến bồi anh", Vương Nhất Bác đặt bữa sáng qua một bên, quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ cũng sợ, hiện tại trong khoang tàu trầm mặc truyền đến âm thanh dao nĩa anh cũng sợ.

Sợ chứ, rất sợ, sợ đến thường xuyên không biết phải làm sao, lúc này con người mới suy nghĩ về những vấn đề tồn tại lâu nay.

Đáp án mơ mơ hồ hồ mà Tiêu Chiến từng trốn chạy, lúc đầu còn muốn giấu Vương Nhất Bác, từ lâu sẽ không nghĩ như vậy, Tiêu Chiến nguyện ý chấp nhận sự xét xử của Hong Kong.

Nam nhân bình thường, nghe Tiêu Chiến nói vậy, có lẽ sẽ cảm động ôm lấy anh, sẽ kiêu ngạo vì con người ưu tú của giới tinh anh chịu bước xuống khỏi đỉnh Victoria và thuộc về mình, tận hưởng tình yêu đem theo lòng cảm kích giấu ở trong tim, đây là nam nhân tầm thường, là tình yêu tầm thường.

Nam nhân mà Tiêu Chiến yêu không phải người tầm thường.

Cậu đã nói muốn sự cam tâm tình nguyện của Tiêu Chiến, không giữ lại một chút gì.

Không muốn vừa yêu say đắm, vừa xấu hổ, thà rằng không có anh trai cũng muốn rời khỏi Hong Kong, đây từng là yêu cầu đối với tình yêu của Vice.

Sau đó Tiêu Chiến thành tâm sám hối, dùng phương thức Thượng đế có thể tha thứ để trừng phạt bản thân, Thượng đế còn có thể khoan dung, Vice cũng sẽ tha thứ.

Vì vậy Vương Nhất Bác giấu đi sự cường thế của mình, chia tay với đầu óc tỉnh táo, yêu cầu đối với tình yêu hoàn toàn không cần nữa, chỉ muốn Tiêu Chiến vui vẻ.

Vui vẻ một ngày cũng tính là một ngày, vui vẻ một tháng cũng tính là một tháng, để kéo dài khoảng thời gian hạnh phúc, kỳ nghỉ phép cũng đã chọn nơi băng thiên tuyết địa ít người Hong Kong giàu có nhất.

Nhìn thấy vết roi của Tiêu Chiến, Vương Nhất Bác đã mềm lòng, động tâm rồi, đau lòng rồi, chỉ muốn giữ lại một nửa bản thân mình, hoặc hơn một nửa của mình, chỉ muốn Tiêu Chiến nghĩ tốt là được, yêu chiều anh, nghe theo sự sắp xếp của anh.

Nhưng đây không phải là nam nhân Tiêu Chiến muốn, cũng không phải là tình yêu mà anh muốn.

Vice không phải một nhân cách khác sinh ra từ chứng tâm thần phân liệt (1) của Vương Nhất Bác. Không có đêm nào, người ôm Tiêu Chiến ngủ chỉ là Vương Nhất Bác hoặc là Vice, cũng không có lần huấn luyện nào, người cầm roi lên chỉ là Vice hoặc là Vương Nhất Bác.

Một người cường thế đến đâu cũng sẽ mềm lòng, người yêu và chủ nhân đều là nam nhân, muốn yêu cậu thì phải yêu hết mình, ngọt ngào cũng phải yêu, sợ hãi cũng phải yêu.

May thay, Tiêu Chiến chưa bao giờ thích những gì tầm thường.

Anh muốn chính là toàn bộ của Vương Nhất Bác, không thể chỉ là em trai hoặc người yêu, anh còn muốn chủ nhân.

Vương Nhất Bác năm nay 25 tuổi, cậu đã quen biết Tiêu Chiến hơn 20 năm, là người nam nhân đầu tiên và duy nhất sở hữu một Tiêu Chiến chân thật, sự hiểu biết của cậu về Tiêu Chiến, thường vượt qua cả bản thân Tiêu Chiến.

Cậu chọn một khách sạn xứng tầm với đại thiếu gia, chọn chuyến tàu Phương Đông xuất sắc nhất, chọn quảng trường Sư tử để thưởng thức St.Petersburg, những thứ này đều dựa theo sở thích của Tiêu Chiến.

Hoàn toàn đúng, mỗi một bước xem ra rất chính xác, vì vậy cậu không tin, không tin Tiêu Chiến vẫn có quyết định mà bản thân anh không rõ.

Em trai thân mến, chủ nhân tôn quý, cứ chờ xem.

Angel sẽ tự tay ném vỡ vỏ ốc, đập vỡ trân châu, dâng lên sự cam tâm tình nguyện xứng đáng với Vice.

Tiêu Chiến lấy một ly soda từ trong phần ăn uống cạn, Vương Nhất Bác vẫn đang ăn bít tết, không ngẩng đầu lên.

Giữa bọn họ, ngoại trừ lời nói của Tiêu Chiến không ngừng lặp lại, quả thực không có gì thay đổi so với trong quá khứ. Mang theo tình yêu như thế này ở bên Vương Nhất Bác, cậu đương nhiên sẽ không nghĩ đến sau này, cậu đương nhiên sẽ không tin tưởng.

Tiêu Chiến vẫn luôn làm trân châu, là viên trân châu bảo bối muốn vùi mình trong vỏ ốc mới có thể ngủ, sử dụng trân châu để tiếp nhận tình yêu của Vice, sẽ sợ hãi, sẽ không chịu nổi, đây là một mối quan hệ hoàn toàn không bình đẳng.

Vice chỉ có thể là một vỏ trai chứa trân châu.

Tiêu Chiến thông minh, Vương Nhất Bác cũng rất thông minh, cậu có phán đoán của bản thân, sẽ không vì mấy trăm câu "anh yêu em" mà thay đổi, cũng sẽ không vì mấy trăm câu "anh chọn xong rồi" mà tin tưởng.

Cậu đã quen biết Tiêu Chiến hơn 20 năm, rất hiểu Tiêu Chiến là người như thế nào.

Tiêu Chiến có chút không khỏi muốn cười, anh biết phải làm sao đây.

Quả thực vẫn là mình suy nghĩ quá đơn giản, sớm muộn gì cũng phải đến, bị động chờ đợi sự vạch trần, đến rồi trở tay không kịp, kết quả sẽ không tốt hơn chút nào, ngược lại còn khiến Vương Nhất Bác cảm giác vĩnh viễn sẽ nhìn thấu anh.

Thực sự nhìn thấu, nhưng Vice à, biết đâu em cũng sẽ sai lầm.

Trân châu và vỏ ốc, sinh ra cùng nhau, lớn lên cùng nhau, khép lại lớp vỏ cứng bên ngoài, chính là không gian khép kín, bọn họ ở bên trong máu thịt giao liên, bảo vệ lẫn nhau, sở hữu lẫn nhau, cùng sống cùng chết.

Là mối quan hệ rất đẹp, rất mê người.

Dù có đẹp đến mấy cũng chỉ là một con trai!

Muốn toàn bộ tình yêu của Vương Nhất Bác mà không sợ hãi, rất đơn giản, cùng nhau đập vỡ vỏ ốc mà chỉ có thể dựa vào sự giao liên mới có thể sinh tồn, Angel và Vice đều giống nhau, đều là nam nhân độc lập.

Tiêu Chiến đứng dậy khỏi giường, mặc quần áo vào, bước đến bên cạnh Vương Nhất Bác, nâng cánh tay đang cắt bít tết của cậu lên, chui vào bên trong, ngồi ở trên đùi Vương Nhất Bác, ôm lấy cổ cậu: "Chồng ơi, đút anh ăn bít tết."

Vương Nhất Bác hiếm khi lộ ra ánh mắt bất ngờ như vậy nhìn Tiêu Chiến, cậu không ngờ đến người anh trai lo lắng hoảng sợ cả nửa ngày, mới nãy còn yếu đuối như động vật nhỏ mưu sinh trong tuyết, vậy mà rất nhanh đã hào hứng thế này.

Một chút giãy giụa cũng không có, mở miệng liền gọi danh xưng khiến Vương Nhất Bác bất ngờ.

Vương Nhất Bác sững sờ một lúc, Tiêu Chiến bắt đầu hối thúc: "Nhanh lên a, không biết cắt bít tết sao?"

Vương Nhất Bác cắt xong bít tết, đút từng miếng cho Tiêu Chiến ăn, Tiêu Chiến đang nhai thịt bò, vừa nhìn băng nguyên Siberia bên ngoài cửa sổ, ôm lấy Vương Nhất Bác, đem một miếng thịt bò có chút dai nhả vào miệng Vương Nhất Bác.

Chủ động như vậy, Angel có tính thống trị như vậy, khiến Vice kinh hỉ, còn thích thú hơn.

"Bảo bối, không sợ sao?"

"Sợ, Angel vĩnh viễn sợ chủ nhân. Nhưng em sẽ không bỏ rơi anh, phải không?"

"Phải, đi đâu cũng sẽ mang theo anh."

"Vương Nhất Bác, nhớ lấy, anh yêu em, em cũng chỉ có thể yêu anh."

"Ngoan."

Không tiếp tục ăn bít tết nữa, Tiêu Chiến đã biết phải làm thế nào, vô cùng hưng phấn, anh cần phải cưỡi trên người Vương Nhất Bác, chủ động đong đưa cơ thể mình, thở gấp đến thoải mái.

Lại khiến Vương Nhất Bác lật người đè lên trên, dùng khả năng của nam nhân, khiến Tiêu Chiến sung sướng hết lần này đến lần khác.

Kế hoạch là ở hồ Baikal 5 ngày, sau đó quay lại Moscow, bay về Hong Kong.

Sau khi ở khách sạn bên hồ mới một đêm, Hong Kong liền bắt đầu thấy nhớ anh em ruột thịt đang trốn ở chân trời góc biển.

Siberia 6 giờ tối, Hồng Kông 11 giờ khuya, New York 11 giờ sáng.

Sở giao dịch chứng khoáng New York vừa đóng cửa thị trường buổi sáng, các nhà tài chính phố Wall cần gửi cho các nhà quản lý thông tin các giao dịch buổi sáng, sau đó đi bộ đến Hudson River, ăn bữa trưa, giải toả áp lực của buổi sáng.

Nhóm giao dịch viên của đại thiếu gia nhà họ Tiêu ở quỹ Bắc Mỹ, đã bị trù định phải bỏ lỡ sự giải toả của buổi trưa ở New York.

Tiêu Chiến đang ở Siberia, nhận được cuộc gọi từ một nghiên cứu viên ở Bắc Mỹ, nhanh chóng ở trong căn nhà gỗ nơi đất nước tuyết rơi tổ chức cuộc họp với các đội nhóm New York và Hong Kong, cuộc họp qua điện thoại kéo dài đến 3 tiếng đồng hồ.

Đàm phán thương mại Trung - Mỹ diễn ra lâu hơn so với dự kiến, Tiêu Chiến lúc xây dựng thị trường đã lên kế hoạch, anh chủ yếu duy trì vị thế ở khối tiêu dùng, vốn có đặc điểm phản chu kỳ.

24 giờ trước, có một nghiên cứu về việc bán khống vì vậy đàm phán kéo dài tạo nên điểm đột phá, bắt đầu tiến hành các cuộc công kích dư luận có tính chống lại nhắm vào các doanh nghiệp nặng ký của Tiêu Chiến.

Mở cửa thị trường sáng nay, giá trị và cổ phiếu của các khoản đầu tư nặng ký đã giảm hơn 10%, theo báo động kiểm soát rủi ro, những biến động này phải được thương lượng ngay với người quản lý để có đối sách.

Sau 3 giờ phân tích, Tiêu Chiến đại khái đã hiểu rõ chuyện gì đang xảy ra, là một tập đoàn tài chính ở Hong Kong, thông qua tài khoản ở Cayman, bán khống cổ phiếu các khoản đầu tư nặng ký của Tiêu Chiến.

Tiêu Chiến chọn các khoản đầu tư nặng ký đều là công ty lớn, không có công ty nào có thể gây ra rủi ro, và tồn tại rất ít sai lầm có thể gây ra thiệt hại nghiêm trọng, nhưng sự công kích của dư luận và các doanh nghiệp phụ, hết đợt này đến đợt khác, đã gây ra những biến động khổng lồ về giá trị ròng của quỹ.

Trong một giao dịch vào buổi sáng, giá trị ròng của quỹ số 10 Bắc Mỹ đã giảm 8%, có một số tổ chức và tập đoàn tài chính gửi điện cho nhà họ Tiêu, yêu cầu Tiêu Chiến ra mặt giải thích.

Kỳ lạ hơn nữa, việc bán khống không phải là hiếm thấy ở phố Wall, lợi dụng sự chênh lệch giá tương lai quá lớn, tạo ra không ít các "vụ bán khống" nổi tiếng, nhưng lựa chọn của Tiêu Chiến không tồn tại "tin xấu" cơ bản.

Mở cửa thị trường buổi chiều, đã có người nhân dịp cổ phiếu biến động lớn, sử dụng nhiều tài khoản Cayman lén lút mua vào với số lượng lớn, thu thập các con bài giá thấp.

Trước khi kết thúc cuộc họp qua điện thoại, đội nhóm nói với Tiêu Chiến, các tài khoản mua vào số lượng lớn lúc chiều vẫn chưa thể tra được, cần một chút thời gian để xác định tiền vốn đang ở đâu.

Đang nói chuyện, một luồng gió lạnh từ cửa tràn vào, Vương Nhất Bác đặt ván trượt tuyết ở ngoài nhà, mặc bộ đồ trượt tuyết quay trở lại, khuôn mặt điển trai trở nên trắng hơn vì lạnh, lại có chút ửng đỏ vì vận động mà toả nhiệt.

Có chút giống bộ dáng cậu ở trên giường làm đến sung sướng.

Vương Nhất Bác cởi bộ đồ trượt tuyết vừa dày vừa nặng, cởi mũ, găng tay và kính trượt tuyết, đi đến trước bàn ăn, một ngụm uống hết nửa ly Vodka để lại trên bàn trước khi ra ngoài, sau đó bước đến chỗ lò sưởi, dang rộng hai tay làm ấm bản thân.

Xem ra trượt tuyết rất đã, Vương Nhất Bác đứng trước lò sưởi, ánh lửa chiếu lên khuôn mặt đỏ ửng của cậu, càng giống bộ dáng trên giường hơn, trái tim Tiêu Chiến ngứa ngáy.

Anh nói với người ở trong điện thoại: "Đợi tôi một lát", sau đó ấn vào phím "mute", bước đến bên cạnh Vương Nhất Bác, nâng mặt cậu lên, hôn nam nhân của anh.

Vương Nhất Bác ra ngoài trượt tuyết hơn 2 tiếng đồng hồ, vốn dĩ Tiêu Chiến muốn đi cùng cậu.

Thời gian buổi trưa quấn quýt trên giường quá lâu, Vương Nhất Bác vẫn còn ở trong cơ thể Tiêu Chiến, điện thoại của Tiêu Chiến bắt đầu rung một cách điên cuồng, Hong Kong sẽ không quên bọn họ.

Vốn là chuyện không thể nào xong, ngay cả khi gặp phải mối đe doạ, Tiêu Chiến cũng đã suy nghĩ suốt hai tiếng đồng hồ.

Vương Nhất Bác đưa bàn tay lạnh lẽo vào trong áo len của Tiêu Chiến, ấn giữ eo anh, cùng với nụ hôn triền miên, vuốt ve cơ thể Tiêu Chiến từ dưới lên trên.

"Bảo bối, nhân viên giao dịch đang đợi anh kìa."

"Để bọn họ đợi, chủ nhân, anh nhớ em."

Vương Nhất Bác đè Tiêu Chiến lên giường, dùng làn da ấm áp của Tiêu Chiến để sưởi ấm lòng bàn tay mình, lấy lại tri giác cho đôi môi lạnh cóng của mình.

Hơi thở của Tiêu Chiến càng lúc càng dồn dập, nâng chân lên câu lấy eo Vương Nhất Bác, thứ đồ trong quần sớm đã cương cứng.

Tiêu Chiến muốn, tất nhiên Vương Nhất Bác sẽ không quan tâm ai đang chờ trong điện thoại, không quan tâm đến phố Wall của anh, hay là Hong Kong của anh, Vice sẽ không quan tâm đến nhà tài chính mới nổi người vừa lỗ một khoản tiền lớn vào sáng nay.

Cũng may Tiêu đại thiếu gia vẫn còn duy trì sự chuyên nghiệp cuối cùng, tim đập đỏ mặt mà đẩy Vương Nhất Bác ra, buộc lại chiếc quần bị Vương Nhất Bác xé mở, vội vàng trở lại trước bàn làm việc.

Trước khi huỷ bỏ chế độ tắt tiếng, Tiêu Chiến còn liếc nhìn Vương Nhất Bác đang nằm trên giường, nam nhân của anh đang tán thưởng một cách hứng thú, bộ dạng Tiêu Chiến muốn nhưng lại phải chịu đựng.

"Lão công, đợi anh một lát, xong ngay đây."

"Anh cứ từ từ làm, em muốn tắm trước."

Vương Nhất Bác bước vào phòng tắm có lò sưởi tương tự, còn mở hệ thống sưởi dưới sàn, xoay người đóng cửa lại.

Tiêu Chiến cuối cùng cũng khôi phục lại nhịp tim bình thường, nói với người trong điện thoại:

"Mọi người đừng gấp, từ từ kiểm tra, ngày mai tôi sẽ về lại Hong Kong, rất nhanh sẽ biết là tiền của ai."

"Tiêu tổng, anh làm sao biết người thu mua ở Hong Kong?"

Tiêu Chiến mỉm cười, dùng ly của Vương Nhất Bác, rót cho mình một ly Vodka, dạ dày của anh trong nửa năm qua đặc biệt bảo dưỡng rất tốt, dường như không còn đau nữa.

Đại học Yale đã xuất bản một bài báo, viêm loét dạ dày có liên quan đến sự căng thẳng, giống như trong lòng đè nén trên mặt sẽ mọc mụn trứng cá, niêm mạc dạ dày cũng vậy.

Tuy rằng một năm nay Tiêu Chiến yêu đương không dễ dàng, trái lại cũng đã nghĩ thông chuyện hơn mười mấy năm qua, có chuyện không vui, nhưng sự kiềm nén và giấu giếm càng ngày càng ít.

Hong Kong có thể không đồng ý với quyết định của Tiêu Chiến, nhưng niêm mạc dạ dày lại đặc biệt thành thật ủng hộ người bạn cũ.

Tiêu Chiến uống một ngụm Vodka, cay quá, cổ họng bỏng rát, anh hướng điện thoại nói một câu quan trọng cuối cùng: "Ngoài Hong Kong ra, còn có ai muốn tôi chết đến vậy."

Nói xong câu này, Tiêu Chiến người luôn nghiêm túc đã mỉm cười một cách thoải mái, kết thúc cuộc gọi kéo dài nhiều bên.

Tiêu đại thiếu gia người ở Siberia, không chỉ biết là Hong Kong, còn có thể đoán ra đại khái là ai.

Tục ngữ nói rắn đánh bảy tấc (2), bán khống cùng Tiêu Chiến mở ra võ đài, nhưng đánh qua loa không đánh thực chất, sau khi hạ giá thành lại thu mua, có thể nói tổn thất của Tiêu Chiến hôm nay rất nhanh sẽ kiếm về lại, chẳng qua là đổi sang một tài khoản khác để kiếm tiền.

Thủ đoạn cao minh, bộ óc thông minh, bày ra thế giằng co, còn không ảnh hưởng đến lợi nhuận vốn tổng thể.

Giới tinh anh dùng tiền làm trò chơi, thị trường vốn chính là chiến trường của bọn họ, bước vào chiến hào chính là dựa vào khả năng của mỗi người.

Thủ đoạn như thế này, không có gì đáng xấu hổ, tuyệt đối không thể xem là chiêu trò bí mật, chính là điều dễ thấy đến từ tham vọng của người trẻ tuổi.

Giới tinh anh của Hong Kong, nên vĩnh viễn hậu sinh khả uý.

Tiêu Chiến cúp điện thoại, uống hết rượu, cởi hết quần áo của mình, đẩy cánh cửa gỗ phòng tắm ra, ôm Vương Nhất Bác dưới vòi hoa sen.

"Chủ nhân, ngày mai phải quay về Hong Kong rồi."

Vương Nhất Bác không hề ngạc nhiên, tuỳ tiện nói một câu được, một tay nâng mông Tiêu Chiến, ấn anh dưới làn nước nóng, dùng bọt trên cơ thể làm động tác khuếch trương, ở Siberia băng thiên tuyết địa, ở bên hồ Baikal đóng băng, ở trong căn nhà gỗ đắt tiền có thể chống đỡ tuyết lở, tiếp tục làm tình cùng Tiêu Chiến.

Làm đến khi Tiêu Chiến đứng không vững, quỳ dưới làn nước nóng, nằm nhoài trên mặt đất, Vương Nhất Bác ở phía sau anh quỳ theo, tiếp tục nâng eo Tiêu Chiến làm tình, nghe thấy Tiêu Chiến vì mình mà kêu la, nhìn thấy Tiêu Chiến vì mình mà chảy nước mắt.

"Nhất Bác, quay về Hong Kong, em đợi anh..."

"Đợi anh?"

"Đợi anh chứng minh cho em thấy, ai mới xứng với Vice."

Trước khi trở về Hong Kong, Tiêu Chiến và Vương Nhất Bác đã đem áo khoác lông mua ở xứ sở tuyết trắng, áo len dày, ủng da bò, chai vodka uống chưa hết... để lại hết ở sân bay Moscow.

Va li trống rỗng hơn lúc đến, Tiêu Chiến đem mấy bộ quần áo dày cộp mang theo từ Hong Kong vứt đi, ném một cách vui vẻ.

Vương Nhất Bác dựa vào tường nhìn anh, sau khi đến Siberia, Tiêu Chiến bắt đầu thay đổi, Vương Nhất Bác cảm thấy anh lại muốn làm gì đó, Tiêu Chiến trở nên chủ động hơn, đòi hỏi quan hệ tình dục nhiều hơn, thường cười rất lớn tiếng.

Tiêu Chiến vẫn thích trong lúc làm tình hét lên "đừng rời xa anh", "chủ nhân, anh sợ"... Hét xong không nhắm mắt lại giống như trước đây, mà chủ động dang rộng chân, mở to mắt, ngẩng đầu nói với Vương Nhất Bác: "Anh cũng sẽ không rời xa em."

Tiêu Chiến lúc này rất hưởng thụ việc ném mọi thứ, Vương Nhất Bác cảm thấy anh có thể đến cả va li cũng không cần nữa.

"Ném xong chưa? Đi kiểm tra an ninh."

"Ném xong rồi, cái này cũng không cần, những thứ này khi trở về Hong Kong cũng vô dụng, những thứ vô dụng thì không nên chiếm chỗ."

"Đại thiếu gia, anh hiện tại nói chuyện rất khó hiểu."

"Vậy em ráng mà suy nghĩ đi."

"Không nghĩ, vẫn là dùng sức có thể thoả mãn anh bất cứ lúc nào thì hơn."

"Vương Nhất Bác, em thích làm tình như vậy, trước đây làm sao chịu đựng cả một năm, nhịn chết em rồi."

Tiêu Chiến ngồi xổm trên mặt đất, trừng mắt nhìn Vương Nhất Bác, nói mấy câu oán trách, sau đó ném toàn bộ hướng dẫn sử dụng và phụ kiện máy ảnh trong tay vào thùng rác.

Vương Nhất Bác đẩy một chiếc Vali rất nhẹ, cầm tay Tiêu Chiến, cùng nhau bước vào cửa kiểm tra an ninh hải quan, kết thúc chuyến du lịch đầu tiên, rời khỏi xứ tuyết đã ẩn náu hơn 20 ngày qua.

Anh em ruột thịt gắn bó máu huyết, bọn họ yêu nhau giống như lúc mới đặt chân đến mảnh đất này, hiện tại sắp phải rời khỏi, đem hết những gì vô dụng đối với Hong Kong, bỏ vào thùng rác phía sau mình.

Dán vào lòng bàn tay Vương Nhất Bác, Tiêu Chiến sờ được một chiếc thẻ cứng hình vuông rất nhỏ, anh muốn buông tay ra xem, Vương Nhất Bác không cho, tiếp tục bước đi, tay nắm chặt.

Tiêu Chiến vùng vẫy hai cái, cũng không nhúc nhích nữa, anh nghiêng đầu nhìn Vương Nhất Bác rồi mỉm cười, anh biết đó là gì.

"Vương Nhất Bác, em còn chê anh yêu em không đủ sao? Muốn yêu em nhiều hơn nữa mới được?"

"Anh nói muốn mang về Hong Kong, vậy thì mang nó về."

"Những gì anh muốn đều cho anh?"

"Còn muốn gì khác nữa?"

"Muốn em."

Vương Nhất Bác cũng nghiêng đầu nhìn Tiêu Chiến, nở nụ cười tương tự, khiến bọn họ nhìn còn giống nhau hơn.

Vương Nhất Bác buông tay đang nắm lấy Tiêu Chiến ra, đem chiếc thẻ nhỏ bỏ vào trong túi Tiêu Chiến, quàng tay qua vai anh, ghét sát tai anh nói: "Trước khi lên máy bay, đi mua bao đã."

Về đến Hong Kong, vẫn là Vương Nhất Bác chuyển về Wanchai, bọn họ mỗi đêm đều sẽ ngồi trước cửa sổ sát sàn, uống rượu ngắm cảng Victoria ở dưới lầu, dốc sức tận hưởng một Hong Kong lộng lẫy.

Tuần đầu quay về Hong Kong Tiêu Chiến rất bận, mỗi ngày ở văn phòng cho đến tối, Vương Nhất Bác cũng rất bận, Vice đã quay lại Leather, với mặt nạ đen ở trên có ghi dòng chữ "Confirmed".

Leather từ cuối tuần trước bắt đầu bị kiểm tra tới tấp, việc mở câu lạc bộ Sadomasochism ở Hong Kong là kinh doanh hợp pháp, chỉ cần không phát sinh chuyện tình dục bừa bãi và thuốc cấm.

Không chỉ Leather, Lan Quế Phường tuần này đều bị tuần tra rất nghiêm, cảnh sát tuần tra ban đêm dường như xem khu trung tâm thành khu Cửu Long hay Sham Shui Po, một tuần xông vào đến 3,4 lần, kiểm tra căn cước, lục soát thuốc cấm.

Vương Nhất Bác kinh doanh Leather vẫn luôn nghiêm ngặt, ở đây không thể tiến hành huấn luyện sám hối gây Harming, không thể công khai tình dục bừa bãi, không thể mua bán thuốc.

Vụ việc bán khống liên quan đến quỹ Bắc Mỹ của Tiêu Chiến kéo dài trong 3 ngày giao dịch, giá trị ròng của quỹ số 10 đã thoái lui 16%, là mức thoái lui lớn nhất từ khi xây dựng thị trường, cuối cùng vào ngày giao dịch thứ tư khi quản lý quay về với đội ngũ khu trung tâm, nó đã bắt đầu phục hồi.

Tiêu Chiến là nhân vật tài chính của năm được Hong Kong bầu chọn, anh đương nhiên biết, khoản đầu tư nặng ký không có "tin xấu" thực sự, bù đắp vào phần thừa, dư luận sẽ lãng quên, giá trị ròng của khoản lỗ sẽ tăng trở lại.

Giá trị ròng sẽ tăng trở lại, nhưng Tiêu Chiến đã tổn thất thời gian.

Trong cuộc chiến tiền tệ, giá trị không bao giờ là con số trong sổ sách, phải là hiệu suất tính trên đơn vị thời gian. Một trăm đô Hong Kong cần phải trở thành 120 đô trong vòng một năm, đây mới là giá trị của Tiêu Chiến, không phải qua 3,4 năm, sau đó số liệu vĩ mô trở thành 102.

Sự tồn tại của quỹ đều có thời hạn, sự thoái lui lần này đã tiêu tốn 2 đến 3 tháng tiền lãi, việc phục hồi lại phải mất thêm 2 đến 3 tháng nữa, trước sau gì cũng mất thời gian nửa năm.

Chuyện này khiến một số nhà đầu tư thất vọng, bắt đầu chất vấn năng lực kiểm soát của Tiêu Chiến đối với các khoản tiền vốn lớn. Việc bảo vệ thành trì trên thị trường tài chính đã hoàn thành, Tiêu Chiến cuối cùng đã có thể đóng cổng thành, xử lý ổn thoả khoản lỗ "nửa năm".

Vào chiều ngày thứ năm sau khi trở về Hong Kong, Tiêu Chiến đang ở văn phòng khu trung tâm, ném thông tin tài khoản mà đội nhóm đã chỉnh lý lên bàn chú, thẳng thắn tranh luận cùng Steven một lần.

Steven chỉ lớn hơn Vương Nhất Bác 2 tuổi, vừa mới quản lý quỹ đô la Mỹ mới được huy động, cậu sẽ áp dụng thủ đoạn thông minh này, chống lại các quỹ tiêu dùng Bắc Mỹ bao gồm cả quỹ của Tiêu Chiến, Tiêu Chiến không hề ngạc nhiên.

Người trẻ tuổi chính là như vậy, mong muốn lập thành tích càng sớm càng tốt, dựng nên cờ chiến của riêng mình, phương thức tốt nhất là đánh thắng một kẻ mạnh, trở thành kẻ mạnh mới.

Lúc Tiêu Chiến vừa mới tham gia cũng vậy, bọn họ đều là những người đàn ông ưu tú được giáo dục bởi gia đình nhà họ Tiêu, thắng thua rồi mới nói về thủ đoạn.

Lợi nhuận của Steven trong hoạt động bán khống này đã đủ bù đắp cho tổn thất của Tiêu Chiến, không có ảnh hưởng tiêu cực đến tổng thể quỹ chung của nhà họ Tiêu, sau trận đánh này, Steven đã trở thành nhân vật được mọi người ở khu trung tâm bàn tán.

Nhị thiếu gia nhà họ Tiêu thật lợi hại, khiến người người ngưỡng mộ, khiến người ta bội phục.

Nhưng Tiêu Chiến rất ngạc nhiên khi chú mặc kệ hành vi của Steven, bọn họ có thể tấn công các quỹ khác, nhưng nên thông báo cho Tiêu Chiến, để anh sớm chuẩn bị.

Chú đọc kỹ bản báo cáo một lượt, nói với con trai cả của mình: "Cha không phải đã nói với con, phải báo trước cho anh con biết rồi sao?"

Tiêu Chiến nhìn chằm chằm chú, anh từ nhỏ đã được chú bồi dưỡng, anh không tin chú sẽ mặc kệ hành vi như thế này, phản ứng của chú lúc này, Tiêu Chiến tin rằng là thật, hẳn là sự lựa chọn của một mình Steven.

"Anh, lần này em xin lỗi. Không nói với anh là vì quy mô vốn của anh không nhỏ, các khoản đầu tư nặng ký là nòng cốt, nếu anh sớm chuẩn bị, người ngoài liền biết rõ, bán khống một cách đánh úp như vậy thì không thể giở trò được."

Thật là một thanh niên thông minh và kiêu ngạo, không sai chút nào.

Quỹ của Tiêu Chiến mới xây dựng được một năm, anh chú trọng đầu tư dài hạn, nếu vị trí của anh thay đổi, nhất định sẽ có người nhận biết tín hiệu một cách nhạy bén, vậy thì Steven sẽ không kiếm được nhiều con bài giá rẻ như bây giờ, đem đến cho công ty số tiền gấp bội lần.

"Steven, em thực là thông minh, trước tiên chúc mừng em vừa mới tiếp quản đã kiếm được khoản tiền lớn, anh thua đến không thể nói thành lời. Nếu đã như vậy, sau này dựa vào năng lực của mỗi người, anh cũng sẽ không kiêng dè em là em họ của anh."

"Anh, anh đối với em trai mình, hẳn là rất yêu thương, làm sao đối với em lại không được?"

Quả nhiên, trước khi Tiêu Chiến bước vào đã nghĩ mọi chuyện không đơn giản như vậy.

Tiêu Chiến còn chưa nói, chú đã ném bản báo cáo lên bàn trước, Tiêu Chiến và Steven đều không lên tiếng nữa. Chú trừng mắt nói với Steven:

"Đủ rồi! Steven, xin lỗi anh con ngay."

"Cha, con đã sai ở đâu chứ?"

"Cha đã yêu cầu con nói với Tiêu Chiến rồi hẵng làm, anh con có thể phản ứng kịp thời hay không, có phản ứng được hay không là việc của Tiêu Chiến, con không thể không nói với anh!"

"Cha, tin tức thị trường tài chính là vũ khí mạnh nhất, lần này bán khống con đã tốn bao nhiêu sức lực! Con lại không phải nhắm đến Tiêu Chiến, anh đã bày bố các khoản tiêu dùng lớn, lẽ ra nên lường trước đến loại rủi ro này, con không làm người khác cũng sẽ làm! Con không cho rằng mình nên xin lỗi."

Tiêu Chiến gần như muốn đứng dậy khỏi ghế để cho Steven một tràng pháo tay, giống hệt mình khi vừa mới quay lại với công việc kinh doanh của gia đình.

Một nhà tài chính mới nổi toàn diện hơn, quyết đoán hơn so với bản thân anh.

Nói đến đây, quả thực không còn gì để nói, tự dựa vào khả năng của mỗi người thì hơn.

"Chú, em ấy nói không sai, không cần xin lỗi. Chuyện này cứ vậy đi, cháu đi đây."

"Chiến Chiến, đợi một lát, chú còn có chuyện muốn hỏi cháu."

Chú từ nhỏ đã đối xử ôn hoà với Tiêu Chiến, hầu như không bao giờ to tiếng, bởi vì Tiêu Chiến từ nhỏ đã biết nghe lời, cũng bởi vì chú nhận được nền giáo dục Anh toàn diện hơn, cử chỉ lịch thiệp, cũng thương Tiêu Chiến từ nhỏ đã không có cha mẹ.

"Steven, con ra ngoài trước đi, cha có chuyện muốn hỏi anh con."

"Cha, loại chuyện này cha còn phải giữ thể diện cho anh sao, anh dám làm còn muốn trốn?"

Sự nhẫn nại của Tiêu Chiến đang dạo chơi trên bờ vực giới hạn, sẽ hoàn toàn bùng nổ bất cứ lúc nào.

Anh đã nghe hiểu ý tứ của Steven lúc nãy, ban đầu kế hoạch là xử lý xong khủng hoảng lần này, thừa nhận với chú, lấy những gì mình đáng được nhận, nói rõ lời tạm biệt với Hong Kong.

Anh sẽ không đợi xét xử nữa, anh muốn chủ động tuyên bố kết quả.

Tiêu Chiến đã tưởng tượng đỉnh Victoria, khu trung tâm, Hong Kong sẽ nói rất nhiều lời khó nghe về chuyện của anh và Vương Nhất Bác, "loạn luân", "scandal", "biến thái" đều là những đánh giá đương nhiên phải có.

Nhưng Tiêu Chiến vẫn cảm thấy người nhà sẽ thông cảm hơn, ít nhất sẽ không sỉ nhục như người ngoài.

Giống như Vương Nhất Bác đã nói, nghĩ xong rồi, cũng không thể biết được, lời nói của con người sẽ phát triển đến mức độ kinh khủng như thế nào, đặc biệt là những lời nhục mạ đến từ chính miệng của người thân trong gia đình.

Quả nhiên có thể đốt cháy lý trí, ngay lập tức phẫn nộ, nhưng tất cả đều sẽ đến, sớm muộn cũng phải đến.

"Chú, chú nói thẳng đi, Steven muốn ở đây cháu cũng không có ý kiến."

"Tiêu Chiến, cháu đi Nga với ai?"

"Vương Nhất Bác."

"Cháu đang sống cùng nó sao?"

"Phải."

"Nó là em trai cháu, cháu biết mình đang làm gì không?"

Chú quả nhiên là một quý ông, đã tức giận đến run người rồi, vẫn có thể dùng ngữ khí ôn hoà chất vấn Tiêu Chiến, tuy rằng ôn hoà, nhưng ai cũng biết, không có thời khắc nào nghiêm trọng hơn lúc này.

Đối mặt với chất vấn của bậc trưởng bối từ nhỏ, Tiêu Chiến vẫn có chút rối bời, anh muốn đem chuyện của mình và Vương Nhất Bác, đừng nói quá khó nghe.

Nhưng sự thật về chuyện này là như thế nào, Tiêu Chiến không muốn nói quá khó nghe, luôn có người nói thay anh.

"Cha, anh đã hôn Vương Nhất Bác trong khách sạn Ritz-Carlton ở Moscow, cha còn khách khí với anh ấy sao!"

Quốc gia ít người Hong Kong giàu có nhất, không có gia tộc nào trên đỉnh Victoria làm kinh doanh ở đó, nơi băng thiên tuyết địa, nơi không có khách bộ hành nào nguyện ý dừng lại trên đường...

Chuyện bọn họ yêu nhau, đi đến góc khuất nào trên thế giới, cũng không có một lối thoát tử tế.

Thực ra không cần xác nhận cùng Tiêu Chiến, chú đã biết chuyện được nửa tháng rồi.

Ngay từ tuần đầu tiên Tiêu Chiến và Vương Nhất Bác ở Moscow, đã có người ở đại sảnh Ritz-Carlton nhận ra Tiêu Chiến, ngay lập tức bí mật thông báo cho tộc trưởng mới của nhà họ Tiêu, đây là một vụ scandal đủ khiến gia tộc vĩnh viễn bị đóng đinh vào cái cột ô danh.

"Chú, những gì chú nghe được là sự thật, cháu đang ở bên Vương Nhất Bác."

"Anh, anh điên rồi sao? Anh không cần mặt mũi nhà chúng ta cũng cần mặt mũi! Anh có biết cha em đã bị anh làm cho tức giận đến mức uống mấy lần thuốc rồi không!"

"Steven con đừng nói nữa. Tiêu Chiến, cháu chia tay Vương Nhất Bác càng sớm càng tốt, chú sẽ nghĩ cách để nó quay về Anh, chú đã tiêu tiền chặn tin tức ở Moscow rồi, chuyện này đến đây chấm dứt!"

Tiêu Chiến đứng dậy khỏi chỗ ngồi, anh biết là một người đàn ông của nhà họ Tiêu, dựa theo tất cả giáo dục mà anh đã nhận được, sự nhẫn nại của chú đối với mình đã đến cực hạn, anh nên cảm ơn sự bao dung của chú, vẫn cho anh cơ hội để làm đại thiếu gia nhà họ Tiêu một lần nữa.

Nhưng Tiêu Chiến không bao giờ làm được chuyện này, anh sẽ không rời khỏi Vương Nhất Bác, cơ bản không thể nào chia xa.

"Chú, cảm ơn chú còn cho cháu cơ hội, nhưng cháu sẽ không chia tay với Vương Nhất Bác, cháu sẽ đi Mỹ sớm nhất có thể, các quỹ cháu quản lý có thể bàn giao toàn bộ, tài sản tín thác chưa được chuyển nhượng cũng không cần nữa, xem như là khoản bồi thường của cháu đối với nhà họ Tiêu."

"Bồi thường, Tiêu Chiến, những thứ này vốn dĩ chính là của nhà họ Tiêu cho cháu, cháu dùng những thứ này để bồi thường sao?"

Trong cuộc đối thoại giữa chú cháu như thế này, Tiêu Chiến định sẵn không thể vượt qua, Hong Kong sẽ không chấp nhận tình yêu của anh.

"Tiêu Chiến, hôm nay cháu rời đi, tất cả tiền đều không còn, cũng không thể bù đắp cho nỗi ô danh của gia tộc!"

"Anh, nhà chúng ta kinh doanh tài chính, anh giỏi nhất là đầu tư giá trị, anh nên biết, tin xấu này truyền ra ngoài, số lượng lớn khoản vay và quỹ sẽ lập tức sẽ bị lấy về, đây không phải là tổn thất vài tuần, hay vài tháng!"

"Chiến Chiến, cháu nghe lời đi, dù là chơi đùa, Vương Nhất Bác là một tên phế vật chơi bời lêu lổng, cháu cùng cậu ta say mê vài ngày cũng không sao cả, để nó quay lại London, người khác dám nói cháu."

"Anh, em đã kiểm tra rồi, Vương Nhất Bác có mở câu lạc bộ Sadomasochism ở Lan Quế Phường, phương pháp của cậu ta rất lợi hại, anh sớm thức tỉnh đi, em có rất nhiều cách để cậu ta rời đi, anh là người thừa kế của nhà họ Tiêu, ông nội thương anh nhất..."

Chú và Steven sau đó còn nói rất nhiều, mềm có, cứng có, xem như đã khuyên bảo Tiêu Chiến hết nước hết cái, tin rằng anh là đại thiếu gia bị tên phế vật lừa đến "tẩu hoả nhập ma".

Bọn họ đương nhiên không thể ngờ đến, chính Tiêu Chiến muốn ở bên Vương Nhất Bác, là Tiêu Chiến trăm cay nghìn đắng làm cho Vương Nhất Bác yêu mình...

Vương Nhất Bác chưa bao giờ là đồng loại của đỉnh Victoria, là phế vật mà bọn họ xem thường, cậu làm hay không, làm cái gì cũng thành sai.

Tiêu Chiến im lặng rất lâu, xem như việc bán khống rõ ràng lần này cũng là lời cảnh báo của nhà họ Tiêu. Nhắc nhở Tiêu Chiến rằng, nếu không biết hối cải thì sẽ không thủ hạ lưu tình nữa.

Anh thuộc về đỉnh Victoria, thì phải giữ gìn và tuân thủ quy tắc của đỉnh Victoria.

Sự thật đang ở trước mặt, anh và Vương Nhất Bác yêu nhau, không thể chia tay, Tiêu Chiến không thể tìm thấy bất cứ ngôn từ dễ nghe, tử tế, có logic nào có thể giao tiếp với chú và Steven, cuối cùng chỉ có thể hét vào mặt bọn họ, để kết thúc những lời khuyên răn không thể dừng lại này: "Các người ai cũng không được phép động vào Vương Nhất Bác! Chúng tôi sẽ cùng nhau rời đi, những chuyện khác tôi không quản được."

Chỉ có thể như vậy, những chuyện khác, Tiêu Chiến không quản được.

Anh muốn quản đến nhà họ Tiêu, cũng muốn quản công ty, nhưng chuyện anh làm, chỉ có thể gây ra hậu quả tồi tệ không thể vãn hồi.

Tiêu Chiến cố gắng quay trở lại văn phòng của mình tiếp tục làm việc, nhưng chỉ sau nửa tiếng đồng hồ được chú và Steven "giải thích", bọn họ còn không dùng ngôn từ khó nghe nhất để nhục mạ anh, chỉ là nói thẳng hậu quả hết một lượt, chỉ như vậy thôi, Tiêu Chiến đã phiền lòng đến mức không thể đọc được chữ nào.

Tiêu Chiến quay về căn hộ Wan Chai, ném bộ đồ tây lên sofa, sơ mi cũng không cởi liền chui vào chăn bông, nhắm mắt lại không ngủ được, mở mắt lại không thể suy nghĩ.

Vương Nhất Bác nói không sai, Tiêu Chiến nghĩ kỹ rồi, nhưng còn khó chịu hơn so với anh nghĩ.

Anh không thể buông bỏ Vương Nhất Bác, đó mới là người Tiêu Chiến quan tâm nhất, không có cậu, mọi thứ khác đều không có tư vị, Tiêu Chiến thậm chí cảm thấy rằng bản thân không thể một mình mà sống tiếp.

Nhưng ngày này thực sự đã đến, chọn Vương Nhất Bác, sẽ phải tước đi sự ưu việt và niềm kiêu hãnh của Tiêu Chiến suốt 30 năm nay, nghĩ đến cũng thật sự không giống như bị tước đi.

Bắt đầu từ chiều nay, anh đã bị gán cho cái nhãn tai tiếng, mang đến sự sỉ nhục to lớn cho gia tộc, Tiêu Chiến đã chuẩn bị rất lâu, vẫn sẽ khó chịu đến không ngủ được.

Tiêu Chiến nằm trên giường nhìn bóng tối ngoài cửa sổ, đèn ở Hong Kong đều đã bật sáng, cảng Victoria vẫn lộng lẫy như thường, nhưng anh đã trở thành nỗi ô nhục chỉ trong một đêm.

Rất muốn gọi cho Vương Nhất Bác nói cậu quay về, mau về ôm lấy mình, hoá ra anh không dũng cảm như anh nghĩ, anh cần có người ôm chặt mình từ phía sau, nói với anh: Đừng nghĩ nữa, em ở đây.

Vương Nhất Bác gần đây cũng gặp rất nhiều chuyện, việc kiểm tra Leather ngày càng nhiều hơn, cậu cần phải nghĩ cách giải quyết.

Bắt đầu từ chiều nay, không có một tin nhắn hay cuộc gọi nào của Tiêu Chiến, khiến Vương Nhất Bác lo lắng, 9 giờ tối cậu đã quay về nhà.

Căn hộ không mở đèn, nếu không phải bảng hiệu neon ngoài cửa sổ khiến Vương Nhất Bác nhìn thấy đồ tây của Tiêu Chiến trên sofa, cậu sẽ cho rằng Tiêu Chiến còn chưa về.

Vương Nhất Bác cũng mặc nguyên quần áo nằm lên giường, ôm chặt Tiêu Chiến ở trong chăn, Tiêu Chiến suốt cả buổi chiều mở to mắt, não bộ hoàn toàn không hoạt động, cuối cùng xoay người nằm trong vòng tay Vương Nhất Bác, nhỏ giọng nói với cậu:

"Chú anh biết rồi, anh đã nói chuyện với bọn họ, chúng ta rời đi càng sớm càng tốt."

"Mắng anh sao?"

"Không có, lời bọn họ nói đều không sai, anh quả thực sẽ gây tổn thất lớn cho công ty và nhà họ Tiêu, may mà ông nội đã không còn..."

"Tiêu Chiến... anh không nhất định phải đi cùng em."

"Không được, không thể, rất chật vật, rất buồn, nhưng không có em anh cơ bản sẽ không ở đây! Vương Nhất Bác, em đã đáp ứng sẽ không rời xa anh."

Vương Nhất Bác nhẹ nhàng vuốt ve lưng Tiêu Chiến, dịu dàng nhất có thể, giúp bình ổn tâm tình của anh.

"Ca ca, em sẽ không rời xa anh."

"Có phải rất nhanh toàn bộ Hong Kong đều sẽ biết?"

"Có lẽ sẽ không."

"Em lừa anh..."

Sau khi ở bên nhau, đêm đầu tiên, Tiêu Chiến và Vương Nhất Bác không làm tình, Vương Nhất Bác ôm Tiêu Chiến, liên tục hôn anh, an ủi anh, nói với anh, "không có đáng sợ như vậy, đừng để ý đến rồi sẽ qua thôi."

Đêm nay không ngủ được không chỉ có mình Tiêu Chiến, Tiêu phủ trên đỉnh Victoria vẫn sáng đèn đến tận bình mình.

Chú cũng rất khổ sở, ông muốn nghĩ cách, không thể để Tiêu Chiến và Vương Nhất Bác ở bên nhau, cho dù bọn họ đi đến đâu cũng không được, vẫn sẽ khiến nhà họ Tiêu chịu nhục nhã đến tận cùng.

Loạn luân giữa anh em ruột thịt, quả thật nghe rợn cả người, vụ tai tiếng kinh tởm nhất của đỉnh Victoria cũng không đáng sợ đến vậy.

Chuyện này sẽ làm mất sạch danh dự của nhà họ Tiêu, Tiêu Chiến là cháu ruột của ông, ông không thể để Tiêu Chiến trở thành phần tử bại hoại, đây là tình cảm giữa chú và cháu, quan trọng hơn là, Tiêu Chiến trở thành kẻ bại hoại, cả nhà họ Tiêu sẽ trở thành "quái vật" trong miệng người khác, không chỉ có mỗi danh dự của mình Tiêu Chiến.

Cho dù Tiêu Chiến nguyện ý trả cái giá nào, vị tộc trưởng mới của nhà họ Tiêu cũng không thể để chuyện này lên men được, anh không thể cùng Vương Nhất Bác làm người yêu.

Sau nửa đêm, Tiêu Chiến nằm trong vòng tay Vương Nhất Bác ngủ thiếp đi, trong lúc ngủ say Tiêu Chiến đã nói: "Chỉ cần em không rời xa anh, em ôm anh, anh có thể kiên trì."

Sau nửa đêm, Steven đẩy cửa thư phòng của cha, nam nhân trẻ tuổi này, dùng quy tắc của giới tinh anh Hong Kong để đánh giá, còn phù hợp với đỉnh Victoria hơn so với cha, so với anh họ.

"Cha, phải để Vương Nhất Bác quay lại London, cậu ta chịu rời xa Tiêu Chiến, Tiêu Chiến cũng không thể náo quá lâu."

"Cha thấy thái độ của Tiêu Chiến chiều nay, không giống sẽ dễ dàng buông tay đâu."

"Cha, con có cách, dù sao anh cũng lớn lên trên đỉnh núi, thường sẽ quan tâm đến danh tiếng nhất, Vương Nhất Bác là kẻ ăn chơi nổi tiếng trong thế hệ bọn con, tính tình ương ngạnh, không chịu cúi đầu trước ông nội, nếu Tiêu Chiến khiến cậu ta thất vọng, Vương Nhất Bác không thể kiên trì quá lâu, sớm muộn sẽ rời đi."

"Con khẳng định có thể khiến anh con chia tay với Vương Nhất Bác? Không thể gây ra chuyện liên quan đến mạng người, nếu vướng vào kiện cáo, thể diện nhà họ Tiêu thật sự xong đời!"

"Cha, cha yên tâm, kẻ ngu xuẩn mới dùng bạo lực khiến người ta biến mất."

Steven tiễn chú về phòng ngủ, cha cậu sớm đã qua tuổi trung niên, không nên thức cả đêm, những việc này, nên để cho thiếu gia chân chính nhà họ Tiêu thu dọn.

"Cha, tối mai cha tìm một cái cớ, tổ chức tiệc rượu tại nhà, mời các gia tộc quen thân trên đỉnh núi, giữ bí mật chút, đừng để anh con biết, đợi bắt đầu rồi hẵng gọi anh tới."

"Con cũng không thể làm hại Tiêu Chiến, nó dù sao cũng là anh con."

"Cha, Tiêu Chiến làm ra chuyện này có nghĩ đến chúng ta, có nghĩ đến nhà họ Tiêu không?! Nhưng cha yên tâm, con không giống anh, đêm mai sẽ đánh cược một ván với đại thiếu gia, con thắng, anh ấy chia tay Vương Nhất Bác, con thua, anh sẽ phải rút khỏi hội đồng quản trị."

"Con có cách khiến Tiêu Chiến rút khỏi hội đồng quản trị?"

"Muốn tất cả chỉ có nước nằm mơ! Phải để Tiêu Chiến biết, anh ấy không có khả năng bảo vệ Vương Nhất Bác!"

Hội đồng quản trị, nói đến cùng, đây mới là át chủ bài của ba người đàn ông nhà họ Tiêu.

Với đế chế hàng trăm tỷ đô, Tiêu Chiến nguyện ý từ bỏ quỹ tín thác, từ bỏ tất cả các công ty đầu tư vào quỹ tín thác, nhưng con át chủ bài của anh vẫn còn chưa lộ, anh vẫn nắm giữ 50% đế chế, có số phiếu lớn thứ hai trong hội đồng quản trị.

Tiêu Chiến vẫn luôn kiên trì phải giành lấy những gì mình xứng đáng có, vương quốc như vậy, bất kỳ nam nhân nào lớn lên trên đỉnh núi cũng khó mà từ bỏ, Tiêu Chiến cũng không ngoại lệ, tham vọng đã chảy trong dòng máu của anh.

Khi Tiêu Chiến nhận được điện thoại của chú, anh đang kiểm tra chi tiết tài sản đứng tên mình trong văn phòng luật sư.

Sau khi ông nội mất, ngoại trừ vốn chủ sở hữu của tập đoàn thuộc về các thành viên trong gia đình, tỷ lệ phân phối theo di chúc đã hoàn thành phần chia ra, phải chuyển nhượng một số lượng vốn chủ sở hữu và tài sản khác do ông nội đứng tên, tỷ lệ hoàn thành hiện tại chưa đến 20%.

Tiêu Chiến yêu cầu luật sư dừng quá trình chuyển nhượng, ký thoả thuận chuyển giao toàn bộ tài sản còn lại cho chú và Steven, đồng thời thu xếp các tài sản dưới tên mình, chuyển đến quỹ tín thác mới anh đã thiết lập ở Cayman càng sớm càng tốt.

Huyết thống và họ tên trao quyền lực cho Tiêu Chiến, là những thứ anh xứng đáng có được.

Sự lựa chọn này, Tiêu Chiến đã mất ít nhất 80% tiền mặt và tài sản, quyền kiểm soát đế chế nhà họ Tiêu cũng được bàn giao, Tiêu Chiến không chút do dự, hội đồng quản trị còn đó, những thứ này anh đều không cần.

"Tiêu Chiến, tối nay cháu đến đỉnh núi, hôm qua nói chuyện không dễ chịu gì, cháu sắp rời đi, các sắp xếp tiếp theo cũng phải được thông qua."

Tiêu Chiến nhắn tin nói với Vương Nhất Bác, tối nay phải nói chuyện riêng tư với chú về những vấn đề còn lại của việc rời khỏi Hong Kong, sẽ về muộn chút.

Vương Nhất Bác không trả lời, có lẽ gần đây cậu quả thực rất bận.

Tiêu Chiến đến dinh thự trên đỉnh núi mới phát hiện trong nhà có một bữa tiệc rượu nhỏ, một tá gương mặt quen thuộc đã đến, bao gồm cả Martin.

Tiêu Chiến gặp chú ở thư phòng trên lầu hai, thẳng thắn đưa chú xem bản thoả thuận đã ký lúc chiều.

"Chú, cháu biết không thể nào bù đắp được, cháu đã yêu cầu công ty luật dừng mọi hoạt động chuyển nhượng, sau khi đến Mỹ cháu sẽ tự mình kiếm gì đó làm, bàn giao toàn bộ các quỹ trong tay."

"Chiến Chiến, từ nhỏ chú đã dõi theo cháu lớn lên, cháu đến cùng là có chuyện gì vậy? Vương Nhất Bác là em trai ruột thịt của cháu, cháu có biết hai người thế này là loạn luân không!"

"Chú, cháu xin lỗi, cháu không thể biện minh cho mình, chú cứ xem Tiêu Chiến điên rồi đi."

Cuộc nói chuyện trong thư phòng đang diễn ra suôn sẻ, chú không có ý kiến gì với sự sắp xếp của Tiêu Chiến.

Tiêu Chiến vốn cho rằng cuộc nói chuyện rất nhanh sẽ kết thúc, bị tiếng đồ sứ vỡ dưới lầu cắt ngang mạch suy nghĩ.

Chú cùng Tiêu Chiến bước xuống cầu thang, lúc này đám người có địa vị nhất Hong Kong đang tập trung ở phòng khách, bọn họ đều sống ở đỉnh Victoria, người đứng phía sau đại diện cho các doanh nghiệp đang chèo chống nền kinh tế Hong Kong.

Tuy nhiên, những vị quan chức quyền quý lúc này đang rất yên lặng, bọn họ vây quanh một thanh niên toàn thân nhếch nhác, nhìn chằm chằm cậu.

Tiêu Chiến lập tức lao xuống cầu thang, bước lên đỡ Vương Nhất Bác, quần áo của cậu rất bẩn, trên mặt có vết thương, nghiêm trọng hơn nhiều so với lần ở St.Petersburg, khoé miệng cũng bị rách, phần xương lông mày và đuôi mắt đều có máu tụ.

Tiêu Chiến vừa mới chạm vào cánh tay, Vương Nhất Bác liền đau đến co rụt lại, xương sườn có vết máu, trên người cũng có mấy vết thương.

Vương Nhất Bác cũng không ngờ đến Tiêu Chiến và chú đang nói chuyện riêng, không nghĩ đến có nhiều người thế này.

"Nhất Bác, em làm sao vậy?"

"Leather mất rồi."

"Cái gì? Tại sao!"

"Hỏi chú anh đi."

Tiêu Chiến lập tức xoay người, hai tay ôm sau lưng Vương Nhất Bác, ngẩng đầu, nhìn hầm hầm người chú còn đang đứng trên cầu thang xoắn ốc.

Không cần Tiêu Chiến mở miệng hỏi, đã có người cần nói rồi.

Lúc vương Nhất Bác đến, Steven vừa mới chọn một chai vang đỏ, tự tay khui rượu, cậu đang đứng cùng Martin, tài năng trẻ tối nay tính tình kiên nhẫn, trò chuyện với lão già bất tài về rượu vang lâu năm.

"Anh, Leather Vương Nhất Bác nói là gì vậy?"

Trong những người xung quanh có người biết, hầu hết mọi người thì không, nhưng Martin biết Vương Nhất Bác đang làm gì, hắn lúc này đã lộ ra vẻ căng thẳng.

Cho dù có biết Leather hay không, Vương Nhất Bác là đứa con hoang của nhà họ Vương, là em trai ruột của Tiêu Chiến, là tên công tử bất tài chơi bời lêu lổng, đây là điều mà ai cũng biết, hôm nay Vương Nhất Bác một thân thương tích, chạy đến nhà họ Tiêu đòi công đạo, chính là kịch hay hiếm thấy.

Phòng khách toàn những người thân thuộc mà Tiêu Chiến quen biết từ nhỏ, những người nổi tiếng quyền quý nhất Hong Kong, cái nhìn chăm chú của bọn họ gây áp lực rất lớn lên Tiêu Chiến, khiến anh trầm mặc.

Mỗi chữ nói ra đều phải thận trọng, bất cứ lúc nào cũng khiến danh dự của anh, danh dự của Vương Nhất Bác, danh tiếng của nhà họ Tiêu toàn bộ đều mất sạch.

Tiêu Chiến từ nhỏ đã sống ưu tú, ngay cả đến cuối cùng cho dù bị biết, cũng không tới mức phải náo đến thừa nhận loạn luân dưới ánh nhìn của mọi người, còn đối đầu với cả gia đình mình.

Steven mỉm cười, phán đoán của cậu về Tiêu Chiến quả không sai.

Tiêu Chiến là anh họ cậu, là đứa trẻ ưu tú nhất trên đỉnh núi, anh không những sẽ bảo vệ bản thân, mà còn bảo vệ cả gia đình. Anh sẽ không nhận cái giá làm nhục gia đình để bảo vệ Vương Nhất Bác.

"Nghe nói, Leather là một câu lạc bộ bạo dâm, Vương Nhất Bác là một Sadism lợi hại, có đúng không?"

Một câu nói khiến đám đông xôn xao, huấn luyện bạo luyến ở trong mắt xã hội đại chúng, đặc biệt là trong mắt của xã hội tinh anh, vẫn luôn là chuyện khó nói, có quá nhiều liên tưởng đến tình dục bừa bãi và tính khiêu dâm.

Tuy nhiên đằng sau những lớp mặt nạ tiêu tiền như nước ở Leather, đều là người giàu có, không biết người giàu thì đến từ đâu.

"Tiêu Chiến, anh đã từng đến Leather à? Em còn nghe nói ở đó có rất nhiều đàn ông quỳ trên mặt đất chờ được huấn luyện."

Vương Nhất Bác nắm tay Tiêu Chiến, kéo anh hướng ra ngoài cửa lớn rời đi, bộ não thông minh như Vương Nhất Bác đây, đã nhìn ra ván cờ tối nay, chính là ép Tiêu Chiến vì bảo vệ danh tiếng gia tộc, mà từ bỏ Vương Nhất Bác.

"Tiêu Chiến, chúng ta đi thôi, về nhà."

Vương Nhất Bác đã nói phải bảo vệ Tiêu Chiến, cho dù tối nay cậu đã chịu sự sỉ nhục rất lớn, từ lúc hiểu chuyện đến nay cậu chưa từng bị ức hiếp, đặt chân vào thế cờ này, Vương Nhất Bác vẫn muốn trước hết bảo vệ Tiêu Chiến.

Tối nay một số lượng lớn cảnh sát đã xông vào Leather, lục soát tất cả những người bất minh bên trong, còn từ trên người hai Masochism lạ mặt tìm thấy thuốc lắc.

Leather lập tức bị đình chỉ, giấy niêm phong màu trắng dán trên cánh cửa màu đen đặc biệt chói mắt.

Vương Nhất Bác bị đưa đến đồn cảnh sát, trải qua việc lấy lời khai gần như nhục nhã, bị đối xử thô bạo, vốn dĩ cho rằng có người muốn hắt nước bẩn cho mình. Ai biết rằng Masochism lạ mặt kia thú nhận, là do chính mình mang theo thuốc lắc đến Leather, không phải ý của người quản lý.

Đây chỉ là vấn đề thời gian, vốn dĩ không phải là ý của Vương Nhất Bác, cho dù có vu khống, cũng có thể nhanh chóng điều tra rõ ràng.

Nhưng những người này cũng tuyên bố, Leather từ lâu đã tồn tại các cuộc tụ tập sử dụng ma tuý, đây là hòn đảo đón kín Vương Nhất Bác đã dựng nên ở Hong Kong, được trù định không thể nghênh đón lễ hội cuồng hoang tiếp theo nữa.

Vương Nhất Bác được thả ra sau hai giờ, vừa bước ra khỏi đồn cảnh sát lại bị một vài người đàn ông bắt đi, kéo đến con hẻm của một toà cao ốc và đánh đập tàn nhẫn, trong số đó lại có gương mặt giống với người đã xuất hiện ở Leather hôm nay, còn có cảnh sát mới nãy đã khám xét cơ thể cậu.

Cơ bản không thể phản kháng, Vương Nhất Bác nằm trên mặt đất ôm đầu, những người này rõ ràng chỉ muốn dạy dỗ cậu, không muốn lấy mạng cậu, nhưng Vương Nhất Bác cũng chưa bao giờ chịu sự lăng nhục như thế này.

Đến khi nắm đấm dừng lại, người đàn ông đứng đầu nhổ nước bọt vào Vương Nhất Bác ở trên mặt đất, còn ném một phong thư lớn cho cậu, nói với Vương Nhất Bác:

"Phế vật, tránh xa đại thiếu gia ra chút, cầm lấy tiền cút về Anh đi!"

Nói rõ với Vương Nhất Bác hắn là người nhà họ Tiêu, trái lại cậu không thể báo cảnh sát.

Làm lớn chuyện sẽ chỉ khiến Tiêu Chiến khó xử, khiến Tiêu Chiến đối mặt với mâu thuẫn gia đình lớn hơn, sự khó chịu và nỗi nhục nhã của Tiêu Chiến đêm qua, đã khiến Vương Nhất Bác đau khổ đến mức gần như không biết làm thế nào để bảo vệ anh.

Đại sảnh của dinh thự nhà họ Tiêu trên đỉnh núi, đêm nay đã khơi dậy sự tò mò của tất cả đám người quyền quý đang có mặt, đứa con hoang vậy mà lại mở một câu lạc bộ Sadomasochism, nghe có vẻ như người anh trai ưu tú, Tiêu Chiến hoá ra là một "kẻ khổ dâm".

"Tiêu Chiến, đi, theo em về nhà."

"Nhất Bác, có phải chú anh đánh em bị thương không?"

"Không phải, nghe lời, về nhà thôi."

Tiêu Chiến bị Vương Nhất Bác kéo đi, bước đi một cách chậm chạp, cứng nhắc về phía cửa lớn. Chưa ra khỏi đại sảnh, Tiêu Chiến kéo Vương Nhất Bác lại, xoay người nhìn Steven, hỏi cậu:

"Leather là em làm, Vương Nhất Bác có phải em đánh hay không?"

"Anh, em nghe bạn bè nói, cảnh sát phát hiện Leather có người cắn thuốc lắc mới bị đóng cửa, anh vẫn là không nên ở gần Vương Nhất Bác quá, loại người này cái gì cũng có thể làm."

"Steven! Vương Nhất Bác là em đánh có phải không!"

Tiêu Chiến tức giận rồi, giận dữ gầm lên với Steven, lại lần nữa đúng với ý nguyện của cậu.

"Anh, em tại sao phải đánh Vương Nhất Bác? Em không có tranh chấp với cậu ta a."

Vương Nhất Bác vội vã kéo Tiêu Chiến, xoay vai anh lại, nhìn Tiêu Chiến một cách nghiêm túc và nói:"Đừng nói nữa. Về nhà, Tiêu Chiến ngoan."

"Chủ nhân, xin lỗi, không thể thối lui nữa rồi... Em chưa bao giờ nhẫn nhịn những người này, vậy mà đến hôm nay, lại phải chịu sự sỉ nhục to lớn như vậy, còn muốn chịu đựng vì anh."

Tiêu Chiến đứng ở chính giữa đại sảnh khóc rồi, dưới sự chú ý của tất cả mọi người gọi Vương Nhất Bác là "chủ nhân", tự thừa nhận bản thân là một Masochism, em trai của anh là người đã huấn luyện anh.

Điều này thực sự khiến Steven có chút ngạc nhiên, nhưng không sao cả, đây không phải là mục đích của đêm nay.

"Steven, Nhất Bác rốt cuộc có phải là em đánh hay không!"

"Anh, anh mang họ Tiêu, tại sao phải bảo vệ một đứa con hoang của nhà họ Vương chứ?"

"Em ấy là em trai anh! Em động vào em ấy, chính là gây khó dễ với anh!"

"Ồ, như vậy sao, giờ em mới nhớ ra, cậu ta cũng là em trai anh, em trai ruột. Chẳng trách, anh trai bảo vệ em trai quả thực hợp lý."

Nói vòng vo, chính là ép Tiêu Chiến đích thân thừa nhận quan hệ của anh và Vương Nhất Bác, cũng là đích thân phủ nhận quan hệ của anh và Vương Nhất Bác.

Steven chính là ăn chắc cậu rất hiểu anh họ mình, từ nhỏ đã sĩ diện, từ nhỏ đã ưu tú, sẽ không ở trước mặt mọi người thừa nhận chuyện loạn luân khiến nhà họ Tiêu xấu hổ, đây là sự giáo dục từ nhỏ đến từ ông nội.

Đúng như dự đoán, Tiêu Chiến đã đưa ra câu trả lời tốt nhất, Vương Nhất Bác là em trai anh.

Người nhà họ Tiêu hiện tại, đều nên cảm ơn Tiêu Chiến còn có thể nói ra câu này, cũng là một lời nhắc nhở cho chính bản thân anh.

Vương Nhất Bác nãy giờ vẫn kéo Tiêu Chiến, muốn dẫn anh đi, nghe được câu trả lời này, cơ thể bị thương toàn thân run rẩy, hít một hơi thật sâu, nhắm mắt lại, mím môi.

Rất nhanh Vương Nhất Bác lại mở mắt ra, muốn kéo Tiêu Chiến rời khỏi đây, dùng lực rất lớn, rõ ràng cánh tay mình đau đến mức đổ mồ hôi lạnh, vẫn khăng khăng kéo Tiêu Chiến đi.

"Chú Tiêu, xin lỗi, là lỗi của cháu, làm phiền rồi."

Quên đi, chính là như vậy, sớm đã nghĩ đến rồi.

Vương Nhất Bác không bao giờ hy vọng Tiêu Chiến bị ép phải lựa chọn, cậu là thật tâm, cậu không muốn Tiêu Chiến đau khổ, không muốn anh chịu sự nhục nhã và những lời nhục mạ.

Ngày đó thực sự đã đến, quả nhiên là thế này.

Có thể như vậy cũng rất tốt, cậu vẫn sẽ ở bên Tiêu Chiến, sẽ không rời xa anh, đã đáp ứng rồi, sẽ không rời xa.

Vice, yêu cầu của cậu, bản thân cậu, gặp phải Tiêu Chiến, còn có thể làm thế nào chứ.

Đều là lựa chọn của chính mình, không thể buông bỏ Tiêu Chiến, không quay về London, mang theo Tiêu Chiến đến vùng băng thiên tuyết địa, Vương Nhất Bác sớm đã nghĩ qua, nghĩ rất nhiều lần, cậu đã đúng.

Cậu còn từng nghĩ luôn muốn bảo vệ Tiêu Chiến, nếu bảo vệ không được, sẽ đập vỡ chính mình.

Vương Nhất Bác người chưa bao giờ cúi đầu trước đỉnh Victoria, lần đầu tiên nói xin lỗi, thừa nhận mình đã sai, thừa nhận bản thân đã thua rồi.

Vỏ ốc vốn là thứ cứng nhất, cũng quên đi.

Thủ đoạn của bọn họ quá cao minh, lợi dụng Tiêu Chiến để khiến Vương Nhất Bác cúi đầu, lại lợi dụng Vương Nhất Bác để khiến Tiêu Chiến phải đối mặt với chính mình, anh vốn dĩ thuộc về đỉnh núi.

Không chỉ Vương Nhất Bác nhận thua, thất vọng, Tiêu Chiến cũng chịu đựng dằn vặt.

Anh chính là lớn lên trong căn nhà này, tuy anh ghê tởm tất cả những bộ mặt ở đây đêm nay, nhưng sự ưu việt và danh tiếng đã tồn tại trong máu anh.

Đã được giáo dục 30 năm qua, anh không thể phản bội gia đình mình, những thứ ở đây cho anh, đêm nay sắp bị tước đi từng thứ một, thậm chí còn rút đi cả phần xương sườn.

Còn muốn anh tự tay róc đi thân thể, Tiêu Chiến giống như bị cởi trần, bị đặt trên đài hành hình, tuỳ ý để những người này sỉ nhục.

Dù cho anh muốn giữ lại một thứ đi nữa, thì phải làm tổn thương người anh yêu nhất.

Chính là vì để anh đập vỡ vỏ ốc, để Vương Nhất Bác lần đầu tiên cúi đầu trước đỉnh Victoria.

Điều khiến Tiêu Chiến sợ hãi hơn là, cho dù anh có thể trần truồng chịu đựng bị người khác sỉ nhục, Vương Nhất Bác cũng đã bị thương, Leather cũng bỗng nhiên mất đi, nếu anh không cúi đầu, thì cuối cùng có thể bảo vệ Vương Nhất Bác hay không.

Đúng, phải bảo vệ Vương Nhất Bác.

Tiêu Chiến vẫn kéo Vương Nhất Bác lại, nhìn người chú đang đứng trên cao và nói:

"Chú, sau khi bọn cháu rời đi, có thể bỏ qua cho Vương Nhất Bác hay không?"

Tất cả mọi chuyện đêm nay đều khiến chú hài lòng, Tiêu Chiến đã nhận được sự dạy dỗ nên có, Vương Nhất Bác một câu cũng không thể mở miệng.

Không có lấy mạng ai, không làm hại đến Tiêu Chiến, duy nhất chỉ có một điều không thể chấp nhận được, hiện tại Tiêu Chiến vẫn muốn rời đi cùng Vương Nhất Bác.

Ngay khi họ rời đi, mọi sự cố gắng đều là công cốc, sớm muộn vẫn sẽ có người biết được.

"Chiến Chiến, về nhà đi, chú nghe Steven nói, Vương Nhất Bác phải quay về Anh."

"Em ấy đi đâu, cháu sẽ đi cùng em ấy."

Tiêu Chiến vẫn không đủ dũng khí xé mặt và trở thành nỗi ô nhục, anh không thể tự tay khiến cho danh dự gia đình mất sạch, ông nội từ nhỏ đã dạy anh, sự kiêu hãnh của nhà họ Tiêu, vinh quang của nhà họ Tiêu.

Nhưng anh cũng tuyệt đối không thể từ bỏ Vương Nhất Bác, vĩnh viễn phải ở bên Vương Nhất Bác.

Vương Nhất Bác lại nói với Tiêu Chiến lần nữa: "Tiêu Chiến, chúng ta mau đi thôi."

Đêm nay đủ rồi, chính là như vậy.

Nên thất vọng cũng đã thất vọng, nên nhục nhã cũng đã nhục nhã.

Hoàn toàn giống hệt như Vice đã nghĩ.

Tiêu Chiến ôm eo Vương Nhất Bác, đỡ lấy cậu, định cùng nhau rời khỏi nhà họ Tiêu, rời xa đỉnh Victoria.

"Tiêu Chiến, cháu đứng lại đó!"

Người chú luôn chống đỡ nãy giờ cuối cùng đã tức giận, trong trí nhớ đây là lần đầu tiên nhìn thấy chú hét lên một cách mất bình tĩnh, bỏ qua phong độ, cũng là điều "phải có" của chú.

Ông là tộc trưởng của nhà họ Tiêu, cần phải bảo vệ nhà họ Tiêu.

Vương Nhất Bác buông tay Tiêu Chiến ra, nhìn vào mắt anh một cách bình tĩnh, cậu nói:

"Tiêu Chiến, em đi trước đây, anh ở lại nói chuyện với chú anh, ổn rồi hẵng gọi điện."

Ở đâu còn có hẵng gọi điện...

Cho dù Tiêu Chiến không thể đích thân thừa nhận quan hệ của mình và em trai, cũng không thể lại để cậu thất vọng.

"Chú, cháu nhất định phải đi cùng Vương Nhất Bác, chú nghĩ thế nào cũng được."

"Tiêu Chiến, cháu không được phép đi!"

Nói đến đây, cho dù không đâm thủng lớp tường giấy, tất cả những người thông minh ở đây đều có thể nhìn ra manh mối, không dám đoán toàn bộ, cũng đều tin rằng, Tiêu Chiến và Vương Nhất Bác, cặp anh em ruột này có chuyện không thể nói.

Lần này, Tiêu Chiến đỡ Vương Nhất Bác, bước đi rất nhanh, không hề do dự.

Sắp bước ra khỏi cửa, bọn họ cuối cùng có thể rời đi rồi, mỗi người mang theo nỗi thất vọng và sự tủi nhục, về nhà từ từ nhấm nháp.

Bỗng Vương Nhất Bác nghe thấy Martin hét lên: "Cẩn thận!"

Quay đầu liền thấy tộc trưởng nhà họ Tiêu đang tức giận, ném chai vang đỏ Steven thuận tay đặt trên bàn về phía bọn họ, cứ bay thẳng sẽ nện vào phía sau đầu Tiêu Chiến.

Liền giống như lúc nhỏ ở trong dinh thự nhà họ Tiêu, không chút lưỡng lự, không hề suy nghĩ, Vương Nhất Bác lại nhào đến, áp sát trên lưng anh trai, ôm chặt Tiêu Chiến vào lòng.

Cả chai vang đỏ vỡ nát sau đầu Vương Nhất Bác, da đầu bị rách, đầu tóc ướt đẫm, quần áo cũng ướt, thân thể vốn đã thảm hại lại càng thêm khó coi.

Trên mặt, trên cổ toàn là dịch thể màu đỏ, Tiêu Chiến không thể phân rõ là rượu hay là máu, vừa là máu vừa là vang đỏ.

Puppy.

Vương Nhất Bác chỉ có 1 mét 2 nằm trên lưng Tiêu Chiến, cản lại cú giẫm đạp của Puppy.

Vương Nhất Bác vì Tiêu Chiến mà cúi đầu trước đỉnh Victoria, vẫn là đang áp trên lưng Tiêu Chiến, ngăn cản sự chà đạp của đỉnh núi.

Martin chạy đến kiểm tra thương thế của Vương Nhất Bác, đỡ con trai mình ngồi trên mặt đất, Tiêu Chiến giao Vương Nhất Bác cho Martin, đứng lên khỏi mặt đất.

Martin vậy mà vẫn kéo bộ đồ tây của Tiêu Chiến lại:

"Tiêu Chiến, đừng kích động, chuyện của hai người không thể nói ra, trước tiên xem vết thương của Vương Nhất Bác đã."

Tiêu Chiến rơi nước mắt, nhìn Martin, lại nhìn Vương Nhất Bác.

Quả nhiên, Martin cũng là một phế vật, cả đời không thể trở thành tinh anh trên đỉnh Victoria, vĩnh viễn không thể so bì với nam nhân nhà họ Tiêu, hắn không thể thành công ở đây, hắn cũng không thể lập ra quy tắc của nơi đây.

Tiêu Chiến bước trở lại chính giữa đại sảnh, không còn lo lắng, không còn tức giận, cảm xúc cũng không còn, nước mắt lưng tròng, giống như một đầm nước hồ.

Khuôn mặt thật xinh đẹp, khiến rất nhiều người ở đây nghĩ đến một người phụ nữ, đó là nữ nhân bị điên đã sinh ra Tiêu Chiến và Vương Nhất Bác.

"Steven, em vừa mới hỏi anh, tại sao phải bảo vệ Vương Nhất Bác có đúng không?"

"Vậy anh nói cho em biết, ai cũng không thể động vào Vương Nhất Bác, bởi vì em ấy không chỉ là em trai anh, mà còn là người yêu anh."

"Bọn anh mỗi ngày đều làm tình, làm tình ở rất nhiều nơi."

"Tiêu Chiến!"

"Tiêu Chiến!"

Tiếng gọi anh rất lớn không đến từ cùng một người, chỉ có một âm thanh mà Tiêu Chiến quan tâm.

Anh nói xong cũng không nhìn chú hay Steven, cũng không nhìn bất cứ ai trong căn biệt thự xa hoa.

Tiêu Chiến bước trở về bên người nam nhân kia, người nam nhân đêm nay đã vì anh mà một thân thương tích, vì anh mà nhận hết mọi tủi nhục, thất vọng rồi vẫn vì anh mà ngăn cản sự chà đạp, cho đến cuối cùng, vẫn nghĩ đến việc phải bảo vệ "thể diện" của anh.

Tiêu Chiến đỡ lấy Vương Nhất Bác từ tay Martin, nâng mặt cậu lên, hôn lên môi Vương Nhất Bác.

Trân châu và vỏ ốc, từ nhỏ đã bên nhau, từ nhỏ đã nương tựa nhau, từ nhỏ đã yêu nhau, quả thực rất đẹp.

Tiêu Chiến và Vương Nhất Bác từ lúc hiểu chuyện, đã thích tư thế ôm nhau ngủ, từ mê luyến tình thân như vậy, đến mê luyến tình yêu như vậy, quả thực rất đẹp.

Đẹp đến mấy, cũng chỉ là một con trai!

Đập vỡ vỏ trai, cùng nhau bước ra ngoài, hai nam nhân độc lập, ai cũng không thể ngăn cản bọn họ.

"Vice, anh không sợ nữa, Angel xứng với em."

——————————
(1) Tâm thần phân liệt là loại bệnh loạn thần nặng, đặc trưng với triệu chứng loạn thần như: ảo giác, hoang tưởng, rối loạn hành vi và ngôn ngữ,... Bệnh nhân sẽ có ý nghĩ sai lệch, không phù hợp, người khác không thể giải thích cho bệnh nhân hiểu thế nào là đúng, sai. Do đó, người bệnh thường có những hành động lạ lùng, kỳ dị do hoang tưởng gây ra.

(2) Rắn đánh bảy tấc để chỉ cú đánh chí mạng. Trên thực tế, bảy tấc là nơi đặt tim của con rắn, đồng thời cũng là bộ phận hiểm yếu của rắn, một khi dính phải vết thương chí mạng thì sẽ chết.

Bạn đang đọc truyện trên: ZingTruyen.Xyz