Tên.
1.
"Jeno à"
Jaemin vừa bước vào cổng trường thì đã thấy bóng lưng gầy gầy quen thuộc, không ngần ngại mà chạy lên phía trước ôm cổ em.
Jeno vừa nghe thấy tiếng cậu thì liền cảm thấy khó chịu, lại là cái tên này nữa. Nhưng Jeno chưa biết tên của cậu, làm gì mà phải giấu tên đến mức đó chứ, đến bảng tên cậu ta cũng không thèm đeo.
"Bỏ bỏ tay của cậu ra, đừng có ôm tôi như thể chúng ta thân nhau lắm vậy"
Jeno giọng gắt gỏng nói với cậu. Suốt một tháng nay em bị cái đuôi không tên này lẽo đẽo theo mãi, em thề là em ghét cậu cực kì, cái đồ chẳng có liêm sỉ.
"Tớ không bỏ đâu, mà Jeno nè cậu thơm quá"
Vì đang ôm cổ em nên cậu có thể ngửi thấy mùi sữa tắm của em, thơm lắm, người em thơm mùi sữa nhè nhẹ không quá nồng. Thật sự rất dễ chịu.
"..."
"A..."
Jeno không nói gì mà lấy chân mình đạp thẳng vào chân của cậu một cái, thật mạnh.
Jaemin bỏ tay ra khỏi cổ Jeno mà suýt xoa bàn chân của mình, em không thương cậu à sao lại đạp mạnh thế chứ!
"Cậu là đồ không có liêm sỉ, còn... còn biến thái"
Jeno xoay người lại chỉ tay vào mặt cậu mà nói, sau đó đi nhanh về lớp mà bỏ quên một cái nhếch mép của ai đó từ phía sau.
Cái đồ... đáng yêu.
2.
Giờ giải lao sau hai tiết học buổi sáng kết thúc, Jaemin vẫn như mọi ngày mà lao thật nhanh đến lớp của Jeno. Việc này lập lại suốt một tháng qua nên em dường như cũng đã quen.
"Cưng ơi, đi ăn nào"
Jaemin nói bằng một chất giọng nhão nhẹt như một cục bột, chân vì hào hứng mà cứ nhún nhún lên.
"Chân cậu hết đau rồi à? Với lại tôi có tên, đừng kêu tôi như thế nếu cậu không muốn ngày mai phải ngồi xe lăn mà đi học."
Em vừa dọn dẹp sách vở vào ngăn bàn mà không quên liếc cậu một cái. Cảnh cáo đó, này là cái liếc cảnh cáo đó biết chưa.
"Chân của tớ bình thường rồi, nếu còn đau thì ai sẽ bảo vệ cưn... à không Jeno chứ"
Jaemin rùng mình trước lời nói đầy tính nguy hiểm của em. Cậu chưa muốn đi xe lăn ở độ tuổi 17 này đâu, một người đẹp trai như cậu mà phải ngồi xe lăn với cái chân bó bột thì còn gì là mặt mũi nữa.
Cả hai xuống đến căn tin, Jeno đi lại chỗ góc bàn thân thuộc của mình, vì ở đây là góc khuất nên chẳng ai muốn vào đây ngồi cả. Riêng em thì lại thích im lặng nên mới tìm ra cái góc này, đây mới chính là thế giới của em - không có nhiều người, không ồn ào, không náo nhiệt. Cảm giác rất thoải mái.
"Cậu làm gì ở đây?"
Vừa ngồi xuống thì em đã thấy Jaemin bưng khay cơm kéo ghế ngồi phía đối diện
"Tớ muốn ngồi với cậu, tớ không có bạn ngồi chung nên chán lắm"
"... Tùy cậu"
Suốt bữa ăn Jaemin cứ gắp hết thịt của mình mà bỏ vào khay của Jeno, cứ thấy em ăn một miếng thịt liền gắp thịt của chính mình mà đưa qua cho em. Đến nỗi mà khay của cậu chỉ còn mỗi rau thôi.
"Cậu làm gì vậy? Không ăn thịt sao mà lại mang bỏ qua tôi hết thế này."
Em nhìn cái khay cơm chỉ còn rau của cậu mà hỏi
Jaemin chỉ cười rồi lắc đầu, bảo em cứ ăn đi sau đó liền cúi đầu xuống tiếp tục phần cơm đầy rau của mình.
Lúc này người em khẽ run, cậu bạn này... có chút khó hiểu?
3.
Tiếng chuông tan học reo lên, mọi học sinh đều gấp gáp thu dọn sách vở mà ra về vì trời có lẽ sẽ mưa.
Lát sau, mây đen kéo tới rất nhiều, bầu trời trong phút chốc đã khoác lên mình một chiếc áo xám xịt, Jeno lục tìm trong balo của mình thì lại chẳng thấy ô đâu, lúc sáng em bỏ quên mất ở nhà rồi. Tối em còn một lớp học thêm, nếu như ở trường chờ mưa tạnh thì chẳng biết đến khi nào, em nghĩ mình sẽ phải đội mưa mà chạy về nhà rồi.
Xắn hai ống quần lên, cởi balo trên vai mình xuống mà đưa lên đầu. Chuẩn bị chạy đi thì đã nghe thấy một tiếng nói.
"Cậu đừng bảo là sẽ thế này mà chạy về nhà nha, Jeno"
Jaemin từ phía chỗ nhà vệ sinh bước ra, trên tay còn cầm theo một cái ô
"Cậu... chưa về?"
"Ừ."
Ai rảnh mà nói ra là tớ đã đứng nấp ở nhà vệ sinh chờ cậu xuống chứ.
"Đi."
Jaemin bước lên phía trước bung ô ra, tay cậu nắm lấy bàn tay của em mà đan vào.
"Hả?"
Em ngơ ngác vì sự tấn công bất ngờ của Jaemin, hơi đưa tay rút về nhưng cậu nắm chặt quá.
4.
Hai cậu học sinh che chung một chiếc ô nên có vẻ hơi chật, thấy vậy nên Jaemin hơi nhích sang một chút để đảm bảo là Jeno không bị ướt.
"Cậu... sát vào chút đi, người cậu ướt hết rồi kìa"
Jeno thấy người kia vì nhường ô cho mình mà một bên áo đã ướt hết nên cũng hơi ngại. Đã đi ké ô của người ta về mà còn chiếm lấy một khoảng lớn của chiếc ô.
"À"
Ôi mẹ ơi, nãy giờ Jaemin cậu đợi hoài một câu đó của em đấy. Nên vừa nghe em kêu mình, liền nhích sát vào tay thì ôm lấy vai em kéo sát về mình.
"Cậu..."
Tên này được nước thì lấn tới hả, đừng tưởng ông đây không dám làm gì cậu nhé. Nhưng mà không được, thân đang đi ké ô mà còn thái độ với người ta thì lỡ cậu bị đá bay ra khỏi ô thì sao, phải nhịn phải nhịn.
Cứ giữ mãi tư thế này thì ừm, có hơi ngại đấy.
Mặt của Jeno hiện đang nóng, rất nóng.
"Mà này, sao cậu không nói cho tôi biết tên của cậu?"
Jeno đang rất muốn biết tên của cậu, vì lý do gì mà không cho em biết chứ. Cậu ta biết tên của em thì em cũng phải biết tên của cậu ta, đó là luật!
"Tên của tớ..."
Nói điiiii, tôi đang nghe. Nhưng mà, tại sao em phải mong chờ chứ chỉ là một cái tên thôi mà.
"Không nói đâu, khi nào thích hợp tớ sẽ nói"
Jeno bĩu mỗi, cậu lại chơi nhây với tôi à, cậu chính là vừa không có liêm sỉ, biến thái mà còn nhây nữa.
"Cậu đáng yêu quá cưng à."
Jaemin nhìn thấy biểu hiện của em mà bật cười. Đưa tay mình mà búng vào môi em một cái.
"Này! Cậu muốn chết hả, đừng tưởng tôi không dám đánh cậu nhá. Có ngon nhào vô"
Em bị búng một cái đau phát hét, tức giận mà xắn tay áo đòi đánh nhau.
"Cậu hung dữ quá, nhưng tớ không dám đánh cậu đâu, tớ thương cậu muốn chết"
Môi Jeno giật giật, cái thể loại gì đây chứ
5.
Hè cũng đã đến, đồng nghĩa với việc Jeno đã quen biết được với Jaemin một năm.
Tiếng tin nhắn điện thoại của Jeno vang lên, là tin nhắn của cậu. Cậu hẹn em 6 giờ chiều ra sông Hàn, sẽ có một bất ngờ dành cho em.
Một năm vừa qua cậu đã tìm đủ mọi tuyệt chiêu để tán cho bằng được em, có lẽ cậu sắp thành công rồi.
6 giờ chiều bên bờ sông Hàn lành lạnh, em ngồi chỗ ghế đá mà đợi cậu. Bỗng má em được bao phủ bởi bàn tay của ai đó, ấm thật đấy.
"Sao cậu không mang theo khăn len?"
Tay Jaemin vẫn còn chứa một ít hơi lạnh từ má của em sau khi rụt tay về.
Ngồi xuống bên cạnh, Jaemin chợt nắm lấy tay Jeno mà nói
"Hôm nay tớ có chuyện muốn nói với cưng, cưng muốn nghe không?"
Jeno gật đầu
"Nói đi nói đi, tớ muốn nghe"
Jeno có vẻ đã quen với cách kêu này của cậu nên không còn cảm thấy khó chịu nữa. Ngược lại còn thích cậu gọi mình như vậy nữa.
Jaemin thấy sự phấn khích của em thì trong lòng cũng nhảy nhộn nhịp,
Đưa mặt mình lại gần mặt em một chút...
Chụt.
Em hôn cậu.
Một cái hôn nhẹ qua môi.
Jaemin cảm thấy trong đầu mình dường như có pháo nổ,
Jeno hôn mình
Jeno hôn mình
Jeno hôn mình
Aaaaaa
"Lee Jeno cậu vừa mới cưỡng hôn tớ!"
Mặc dù được Jeno hôn nhưng mà Jaemin đang cảm thấy rất bất mãn. Nếu theo kịch bản là cậu phải đè em vào ghế, sau đó em sẽ vẫy vùng và hỏi cậu đang làm gì vậy, và sau đó là một nụ hôn cậu dành cho em chứ.
"Hì hì"
Em cười tay chọt chọt vào môi của cậu.
"Thôi mà, nói tớ nghe đi tớ muốn nghe lắm rồi"
Jeno chu chu môi ra mà than vãn, em chờ cậu nói điều gì đó nãy giờ rất rất rất lâu rồi.
"À chuyện đó..."
"Ừ? Làm sao?"
"Thật ra tên của tớ là..."
"Làaaaaa?"
"Tên của tớ là người yêu cậu, là người yêu của Jeno"
"Na Jaemin cậu tỏ tình chán phèo"
"Hả?"
Không thể tin được.
Cục cưng biết tên của cậu, còn biết cả họ tên của cậu.
Cục cưng có thật sự không biết tên của cậu hay tất cả chỉ là do sự ảo tưởng của cậu tạo ra?
Bạn đang đọc truyện trên: ZingTruyen.Xyz