ZingTruyen.Xyz

Tình Yêu Và Thù Hận

Chương 34

MyDuongart

Đêm đó, y mê man trong giấc ngủ, mi mắt khẽ lay động giữa màn đêm yên tĩnh.

Một bóng người quen thuộc đứng bên cạnh giường.
Ánh trăng len qua khe cửa, hắt lên khuôn mặt lạnh lùng kia—là hắn.

Y mở mắt ra, ánh nhìn còn mơ màng, môi khẽ động:

"Lão đại...?"

Hắn không nói gì, chỉ nhìn y thật lâu bằng ánh mắt sâu thẳm. Bóng tối bao quanh hắn như thứ gì đó rất xa cách, lạnh lẽo đến nghẹt thở.

Y cố ngồi dậy, giọng nhẹ như hơi thở:

"Ngài... về khi nào vậy?"

Một bước chân khẽ dịch chuyển.
Không gian tĩnh lặng.
Hắn đưa tay vào túi áo, rút ra một vật kim loại sáng loáng.

Một con dao.

Không có bất kỳ dấu hiệu báo trước, hắn lao tới, mạnh mẽ đâm thẳng vào tim y.

"Aaa—!"

Tiếng hét vang lên xé toạc bóng đêm.

Y bật dậy khỏi giường, thở hổn hển.

Căn phòng tối, chỉ có tiếng tích tắc đồng hồ treo tường và mồ hôi lạnh đang chảy dài trên trán y.

Đó chỉ là một giấc mơ...
Một cơn ác mộng... ghê rợn và đau đớn đến mức tim vẫn còn đau nhói.

Y đưa tay ôm ngực, trái tim vẫn đập loạn...

Tất cả như thật—ánh mắt hắn, con dao, và nỗi đau tê dại khắc sâu trong giấc mộng.

"Tại sao mình lại mơ thấy ngài ấy... làm điều đó với mình?"

Ánh mắt cuối cùng trong mơ khiến y run rẩy. Không phải ánh mắt của người quan tâm... mà là ánh mắt sẵn sàng giết chết.

Y ngồi lặng trong bóng tối, đôi mắt mở trừng, ánh nhìn thất thần.

Tim vẫn còn đập mạnh sau cơn ác mộng vừa rồi, từng nhịp như dội vào lồng ngực, dồn dập và bất an.

"Không lẽ... mình sẽ trở thành mục tiêu tiếp theo của ngài ấy sao?"

Suy nghĩ đó chợt hiện lên như một lưỡi dao sắc bén cắt ngang qua tâm trí, khiến y lạnh sống lưng.

Giấc mơ ấy... không phải chỉ đơn thuần là một cơn ác mộng vô nghĩa.

Nó quá chân thật. Ánh mắt lạnh lùng của hắn, bàn tay cầm dao, sự im lặng chết chóc... tất cả vẫn còn in hằn rõ nét như vừa xảy ra.

Y khẽ rùng mình.

"Không thể nào... Mười năm qua, mình chưa từng phản bội ngài ấy... cũng chưa bao giờ nghĩ tới việc trả thù... Vậy tại sao?"

Y càng nghĩ càng rối, từng dòng suy nghĩ như chiếc dây thừng siết chặt lấy cổ, khiến y nghẹt thở.

Không lẽ... trong lòng hắn vẫn luôn tồn tại sự nghi ngờ? Hay... từ đầu đến cuối, y chưa từng thật sự được tin tưởng?

Nỗi sợ bủa vây.
Nỗi lo lắng lặng lẽ trào lên như sóng biển vỗ mạnh vào thành tâm can.

Y ngồi đó thật lâu, không thể nhắm mắt lại thêm lần nào nữa.

Không dám ngủ, cũng không dám đối diện với cảm xúc của chính mình.

Chỉ biết, trái tim đang đập trong lồng ngực kia...
Đã bắt đầu có những vết rạn.

Sáng hôm sau, y bước xuống phòng khách với vẻ mặt nhợt nhạt, mệt mỏi.

Cốc cà phê trong tay chỉ mới nhấp một ngụm nhưng y đã không còn cảm nhận được mùi vị. Đôi mắt thâm quầng vì mất ngủ, sắc mặt thì trắng bệch.

Bam từ trên lầu đi xuống, vừa thấy y đã thoáng giật mình.

"Tina, sắc mặt của em càng lúc càng kém đó."

"Có sao?" – y khẽ hỏi, giọng vô cùng lãnh đạm.

Bam cau mày, ánh mắt hiện rõ sự lo lắng:

"Hay là tôi đưa em đi khám nhé?"

Y lắc đầu, cố tỏ ra bình thường:

"Không cần đâu."

Lúc đó, Jungkook và Taehyung cũng vừa từ cầu thang đi xuống, nghe thấy liền hỏi:

"Chị Tina bị bệnh gì sao?"

Y lắc đầu, môi khẽ mím:

"Chắc là do làm việc quá sức thôi."

Bam nhìn ly cà phê trên tay y, lập tức đưa tay lấy lại:

"Em đừng uống cà phê nữa. Vào trong dùng bữa sáng cùng mọi người đi."

Y không nói gì, chỉ gật đầu, sau đó theo họ vào bàn ăn.

Nhưng khi mùi đồ ăn vừa lan đến mũi, dạ dày y như cuộn lên.

Một cơn buồn nôn ập đến bất ngờ khiến y tái mặt. Không nói một lời, y vội đứng bật dậy, che miệng chạy vào nhà vệ sinh.

Bam lập tức đuổi theo.
Cậu đứng ngoài cửa, giọng lo lắng:

"Tina? Em sao rồi?"

Khoảnh khắc sau, cửa mở.
Y bước ra, sắc mặt càng thêm nhợt nhạt, bước chân loạng choạng. Không kịp giữ thăng bằng, y ngã vào người Bam.

"Tina!" – Bam vội đỡ lấy y, hoảng hốt ôm vào lòng.
"Tina, em có sao không?"

Jungkook và Taehyung cũng chạy đến, ánh mắt đầy lo lắng.

"Chị Tina sao vậy?" – Jungkook hỏi dồn.

Y không đáp, chỉ yếu ớt lắc đầu, cơ thể như chẳng còn chút sức lực nào.

Bam đỡ y ngồi xuống ghế, Jungkook lập tức lấy nước, còn Taehyung thì rối rít định gọi bác sĩ.

Cả ba người đều hoảng loạn, chưa từng thấy y yếu đến như vậy.

"Tina, em cần đi khám. Không thể để như thế này được." – Bam lên tiếng, giọng cương quyết.

"Chị bị như vậy từ khi nào?" – Jungkook hỏi dồn.

"Chắc chắn là em có bệnh rồi, mau đến bệnh viện đi." – Taehyung cũng lo lắng.

Nhưng đúng lúc ấy, y bỗng vùng khỏi tay Bam, gương mặt thoáng đỏ bừng vì giận dữ.
Trước ánh mắt ngỡ ngàng của mọi người, y gắt lên:

"Tôi đã bảo không cần rồi mà!"

"Sức khỏe của tôi thế nào thì mặc tôi! Không cần anh quan tâm!" – y nhìn thẳng vào Bam, giọng nói như dao cứa.

Cả căn phòng bỗng rơi vào im lặng.
Bam đứng chết trân, ánh mắt tràn ngập kinh ngạc và đau đớn. Cậu không ngờ lại bị y quát mắng như thế.

Y hậm hực quay lưng bỏ đi, bước chân nặng nề nhưng cứng rắn.

"Đừng theo tôi." – y buông thêm một câu, rồi sập cửa phòng thật mạnh.

Phía sau, không ai lên tiếng.
Jungkook và Taehyung nhìn nhau, còn Bam thì vẫn đứng nguyên chỗ cũ, đôi tay siết chặt thành nắm đấm.

Y trở về phòng, ném mình lên giường, trái tim đập loạn.
Cơn giận ban nãy chẳng hiểu từ đâu mà đến, nhưng y biết... đó không chỉ là bực tức.
Nó là sợ hãi, là bất lực, là áp lực đè nặng trong lòng y suốt bao ngày qua.

Y thở dốc. Mắt cay cay. Nhưng y không cho phép mình khóc.

Bạn đang đọc truyện trên: ZingTruyen.Xyz