Em Đau
Ngồi thẫn thờ một lúc, Ái My từ từ đứng dậy, từng bước chân nặng trĩu bước vào nhà bếp. Cơ thể đau nhức như thể mỗi khớp xương đều muốn vỡ vụn, nhưng cơn đói trong dạ dày lại thúc giục, không thể làm ngơ. Cô nấu vội vài món đơn giản, thỉnh thoảng lại nhìn về phía chiếc điện thoại im lìm trên bàn. Mọi thứ xung quanh dường như mờ nhạt, chỉ còn lại tiếng thì thầm lạnh lùng của chiếc điện thoại.
Cô mở màn hình, đôi mắt mệt mỏi lướt qua những thông báo. Không có lấy một tin nhắn hỏi han từ anh, không một lời động viên, chỉ có một thông báo lạnh lùng và khô khốc tài khoản của cô vừa nhận thêm một khoản tiền lớn. Cô dừng lại, tay khựng lại trên chiếc đĩa, mắt không rời khỏi dòng mã số quen thuộc ấy.
Một tiếng cười khẽ bật ra từ cổ họng cô, nhưng không phải là tiếng cười vui vẻ. Nó khô khốc, lạ lẫm, pha lẫn chút mỉa mai. Mỗi lần như thế, sau những phút giây ân ái, anh lại gửi cho cô một khoản tiền. Giống như đó là cách duy nhất anh biết để giữ cô bên cạnh.
Không cần lời yêu thương, không cần sự quan tâm, chỉ có tiền. Mỗi lần nhận khoản tiền đó, cô lại thấy mình như bị dìm xuống một hố sâu vô tận. Đôi mắt mờ đi, và tâm trí cô lấp đầy bởi câu hỏi không lời đáp: Trong mắt anh, cô là gì? Một người tình đơn giản, chỉ để thỏa mãn dục vọng? Một cơ thể không có tên gọi, không có danh phận?
Hay chỉ là một cỗ máy, không có trái tim, chỉ phục vụ cho những nhu cầu tạm thời của anh?
Cảm giác ấy như một vết cứa sâu vào tâm hồn cô. Cô tự hỏi, liệu có bao giờ mình là gì đó hơn một món đồ trong tay anh không? Cô như một vật thể vô hình, chỉ có thể tồn tại trong cuộc đời anh nhờ vào những con số lạnh lẽo trên điện thoại, mà không hề có một cảm xúc nào thực sự từ anh.
Cô tự cười nhạt với chính mình. Đã bao lâu rồi, cô không còn cảm thấy sự ấm áp từ anh ngoài những lần ân ái ngắn ngủi, không cảm nhận được tình yêu trong đôi mắt anh. Tất cả chỉ là một chuỗi ngày trôi qua vô nghĩa, như một cái bóng mờ trong cuộc đời anh.
Mỗi lần nhận những khoản tiền ấy, một phần nào đó trong cô lại cảm thấy mình bị đánh mất. Cô không biết phải gọi tên cảm giác ấy là gì sự bất lực hay sự thỏa hiệp. Cô đã quen với việc nhìn thấy anh rời đi sau mỗi cuộc gặp gỡ, bỏ lại cô với những vết hằn trên cơ thể, để cô tự lẩn quẩn trong những suy nghĩ đầy tăm tối.
Và mỗi lần anh đưa tiền cho cô, cô lại tự hỏi, có phải chính mình đang bán đi sự tôn trọng và tình yêu với chính bản thân để đổi lấy sự hiện diện lạnh lẽo của anh?
Nhưng rồi, cô lại nhớ đến điều này: cô không thể rời đi. Không phải vì không muốn, mà vì cô không có gì khác ngoài anh và những con số kia. Cô đã quen với sự thiếu thốn tình cảm, quen với việc làm vừa lòng anh chỉ để không bị bỏ rơi. Và như thế, mỗi lần nhận tiền từ tay anh, cô lại tự nhủ rằng ít ra, nó cũng giúp cô tồn tại trong cuộc đời anh dù chỉ là một cái bóng mờ, chẳng bao giờ có được ánh sáng.
Vậy cô là gì trong mắt anh? Câu hỏi cứ quẩn quanh trong đầu, nhưng không bao giờ có câu trả lời. Cô chỉ có thể tiếp tục chấp nhận, vì cô chẳng còn lựa chọn nào khác.
Sau khi ăn xong, Ái My không vội vã dọn dẹp. Cô ngồi lại một lúc, đôi mắt mờ đục, nhìn vào bát đĩa đã dùng xong mà không cảm nhận được gì. Mọi thứ đều trở nên mờ nhạt trong mắt cô, kể cả những công việc thường ngày. Cô đứng dậy, nhẹ nhàng mang bát đĩa ra bồn rửa, lau chùi qua loa như một thói quen.
Đôi tay cô vô hồn, không cảm giác, chỉ như tự động làm những việc đã thành thói quen. Nước từ vòi chảy ào ào, nhưng nó không thể xóa đi cảm giác lạnh lẽo trong lòng cô. Cô lặng lẽ nhìn những bọt xà phòng nổi lên, rồi lại cuốn vào dòng nước chảy, giống như những cảm xúc của mình, dần dần biến mất.
Dọn dẹp xong, Ái My đi vào phòng ngủ, lặng lẽ đóng cửa lại, khóa chặt tất cả bên ngoài. Căn phòng tối om, chỉ có ánh sáng yếu ớt từ chiếc đèn ngủ trên bàn, phản chiếu mờ nhạt trên chiếc giường rộng. Cô không tắt đèn, chỉ kéo chăn lên và nằm xuống. Cảm giác lạnh lẽo của chiếc giường khiến cô càng thêm cô đơn, nhưng cũng là nơi duy nhất cô có thể tìm thấy một chút bình yên.
Cô nhắm mắt, nhưng không thể ngủ ngay lập tức. Cả cơ thể cô đau nhức, nhưng không phải vì thể xác, mà là vì tâm hồn. Cảm giác mệt mỏi lan tỏa khắp người, mỗi phần trong cơ thể cô đều như muốn buông xuôi, nhưng rồi lại có một phần khác cứ bám víu vào hiện thực.
Những suy nghĩ về anh cứ hiện lên, về những lần anh trao cho cô tiền, về những lời anh không nói, về những cảm xúc cô chẳng bao giờ nhận được từ anh, về những lần cô tự nguyện chấp nhận sự thiếu thốn tình cảm ấy vì không có lựa chọn nào khác.
Những giọt nước mắt cô đã quen với việc kiềm chế, giờ lại lặng lẽ rơi xuống, thấm vào gối, như những giọt mưa không ai hay biết. Cô không muốn khóc, nhưng không thể ngừng lại. Cảm giác như mọi thứ đang dồn nén trong lòng, mỗi giọt nước mắt như một phần của chính bản thân cô đang bị cướp đi.
Cô chỉ muốn chìm vào giấc ngủ, quên đi tất cả, nhưng cơn mệt mỏi lại không thể xóa đi sự trống rỗng trong lòng. Cô không biết mình đã nằm đó bao lâu, chỉ biết rằng đến khi trời tối, mọi thứ vẫn không thay đổi. Cô không còn sức lực để suy nghĩ, chỉ biết rút chăn lên, kéo lấy sự tĩnh lặng và cô đơn, để cho giấc ngủ đến, dù nó không mang lại cho cô một giây phút bình yên thực sự.
Ái My chìm vào giấc ngủ, nhưng không phải vì cơ thể mệt mỏi quá mức, mà vì đơn giản, cô không biết phải làm gì khác ngoài việc lẩn trốn trong sự vô thức. Giấc ngủ ấy không mang lại sự an yên, mà chỉ là một khoảng nghỉ giữa những dòng suy nghĩ không hồi kết, giữa những cảm xúc rối bời chưa thể tháo gỡ. Trong giấc ngủ ấy, cô không mơ thấy gì cả, chỉ có sự tĩnh lặng tuyệt đối, giống như cái cách mà cô đang sống một sự tồn tại mà không ai biết, không ai quan tâm.
Ái My thức dậy khi đồng hồ đã điểm 9 giờ tối. Cơn mệt mỏi đã vơi đi nhiều, cơ thể không còn cảm giác nặng trĩu như trước. Cô ngồi dậy, vuốt lại mái tóc rối rồi đứng lên, bước ra phòng khách.
Ánh đèn vàng dịu nhẹ phủ xuống không gian tĩnh lặng. Trên sofa, một cục bông trắng nhỏ đang cuộn tròn ngủ say, bộ lông mềm mượt phủ kín cả chiếc gối bên cạnh. Đó là Yêu, bé mèo anh lông dài mà cô và Nhân đã cùng nhau lựa chọn mua từ bốn năm trước. Khi ấy, cả hai đứng trước một hàng dài những chú mèo con, cô cứ chần chừ mãi, còn Nhân thì chỉ cười, nhẹ nhàng đặt Yêu vào lòng cô và nói.
- Lấy con này đi, giống em đấy, trắng trẻo mà bướng bỉnh.
Bốn năm trôi qua, Yêu vẫn luôn bên cạnh cô, chỉ có điều người cùng cô chọn nó ngày đó, giờ đây đã chẳng còn xuất hiện thường xuyên nữa.
Cô nhẹ nhàng ngồi xuống sofa, đưa tay chạm vào bộ lông mềm mịn của nó. Cảm nhận được hơi ấm quen thuộc, Yêu khẽ động đậy, đôi mắt xanh lam lười biếng hé mở, nhìn cô một thoáng rồi dụi đầu vào lòng bàn tay cô như làm nũng.
Ái My mỉm cười, ôm lấy nó vào lòng, giọng nói tự nhiên mềm lại.
- Yêu à, yêu có nhớ ba không? Đã lâu rồi ba không qua thăm con nhỉ?
Con mèo chỉ ngáp nhẹ, cọ đầu vào cổ tay cô, như thể trả lời.
- Ba bận lắm, chắc chẳng nhớ gì đâu nhỉ?
Cô thì thầm, ngón tay vuốt dọc theo sống lưng nó.
- Nhưng không sao, có mẹ ở đây với con rồi.
Gió đêm khẽ lùa qua khe cửa sổ, mang theo một chút hơi lạnh. Cục bông nhỏ cuộn mình trong lòng cô, khe khẽ kêu một tiếng nhỏ rồi lại ngủ tiếp. Nhìn nó say ngủ, lòng Ái My bất giác trùng xuống. Một cảm giác lặng lẽ len lỏi trong lòng cô vừa bình yên, vừa cô đơn.
Khi Ái My đang ôm Yêu trong lòng, cô cảm nhận được hơi ấm từ lớp lông mềm mại của mèo, nó như một sự an ủi giữa những đêm dài cô đơn. Cảm giác trống vắng trong lòng có phần dịu lại, nhưng bỗng nhiên, tiếng chuông cửa vang lên, phá vỡ không gian tĩnh lặng trong căn phòng.
Cô ngẩng đầu, ánh mắt lướt qua đồng hồ, giờ này ai lại đến?
Đặt Yêu xuống ghế, Ái My khẽ thở dài rồi đứng dậy. Cô đưa tay tìm chiếc áo để khoác lên người, chiếc áo sơ mi của anh vẫn treo trên tường, như một dấu ấn quen thuộc không thể xóa nhòa. Ái My cầm lấy chiếc áo, khoác vội lên người, rồi bước ra cửa. Cảm giác lạnh lẽo từ áo sơ mi làm cô khẽ rùng mình, nhưng không sao, cô đã quen với việc này.
Khi cô mở cửa, ánh sáng từ ngoài hắt vào, làm lộ rõ bóng dáng của Nhân đứng trước mặt cô. Anh cầm một ly trà sữa loại mà cô thích, mà anh biết rõ.
Anh nhìn cô một lúc, ánh mắt ẩn chứa một chút gì đó dịu dàng nhưng cũng đầy quyết đoán, cười nhạt anh nói.
- Anh đoán có ai đó đang cần cái này.
Giọng anh nhẹ nhàng, không quá cao, nhưng đủ để cô cảm nhận được sự quan tâm ẩn sâu trong từng từ. Ái My nhìn ly trà sữa trong tay anh, rồi lại nhìn anh, trong lòng có một cảm giác khó tả. Cô không nói gì, chỉ lặng lẽ bước sang một bên, để anh vào nhà.
Nhân bước vào, không nói gì thêm. Cánh cửa khép lại phía sau, để lại một không gian tràn ngập sự lặng im, chỉ có anh và cô, cùng với chiếc ly trà sữa đang còn ấm, như một cách anh muốn nói mà không cần phải dùng lời.
Ái My không bất ngờ khi Nhân xuất hiện đột ngột. Cô đã quen với những lần anh ghé qua mà không báo trước. Đơn giản vì những cuộc viếng thăm này đã trở thành một phần trong nhịp sống quen thuộc của cô, dù cô có muốn hay không. Cô chỉ khóa cửa lại một cách thản nhiên rồi quay vào nhà.
Khi bước vào phòng khách, cảnh tượng trước mắt khiến cô hơi ngừng lại. Nhân đang ngồi trên ghế sofa, một tay ôm con mèo Yêu, vuốt ve nó một cách dịu dàng. Yêu thì nằm cuộn tròn trong lòng anh, mắt lim dim, hoàn toàn không bận tâm đến thế giới xung quanh. Họ trông như một bức tranh bình yên, nhưng đối với Ái My, nó lại giống một sự giằng co ngầm, một thứ gì đó không thể dễ dàng giải thích.
Cô đứng lặng nhìn một lúc, rồi mới bước vào, không nói gì. Cảm giác như mọi thứ trong căn phòng này đều quen thuộc, nhưng lại mơ hồ, lạ lẫm. Nhân và Yêu, tất cả đều là những mảnh ghép trong một câu chuyện mà cô chẳng thể kiểm soát được, mà chỉ có thể đứng nhìn, bất lực.
Cô không biết phải làm gì tiếp theo, chỉ biết khoác lại chiếc áo sơ mi của anh trên người, rồi ngồi xuống một chiếc ghế gần đó. Ánh mắt cô lướt qua Nhân và con mèo, cảm giác như không có gì là thật, mọi thứ như đang lướt qua cô trong một đêm tối mịt mù.
- Dạo này Yêu có ngoan nghe lời mẹ không?
Nhân xé tan sự im lặng, đôi mắt vẫn dán chặt vào con mèo đang cuộn tròn trong lòng anh, ánh nhìn dịu dàng, như thể anh đang tìm kiếm câu trả lời trong những chuyển động nhẹ nhàng của con vật.
Ái My mỉm cười nhẹ, chẳng biết có thật sự vui hay không, nhìn theo ánh mắt của anh trước khi đáp.
- Ngoan, nhưng làm nũng lắm.
Nhân khẽ cười, nụ cười này nhẹ nhàng nhưng lại chứa đựng một sự chăm sóc sâu sắc, có lẽ một phần vì lâu lắm rồi anh chưa được, nựng nịu cục bông này.
- Ừ, ngày mai anh sẽ kêu người mang thức ăn lên thêm cho nó.
Anh nói, giọng điệu như đang hứa hẹn điều gì đó, nhưng cũng đầy tự nhiên như thể đây là một thói quen đã tồn tại từ lâu. Ái My không đáp lại ngay, chỉ nhìn anh một lúc, trong lòng cảm nhận được sự quan tâm, tuy giản đơn nhưng lại có gì đó ấm áp lạ thường.
Chẳng nhớ rõ, lần cuối cô cảm nhận được sự dịu dàng này là khi nào. Nên bây giờ cô cũng chẳng biết, tại sao anh lại đến đây vào giờ này, nếu họ vẫn như trước, có lẽ giờ này anh đang lang thang ở sân khấu nào đó, hay cạnh vài chai rượu nồng nàn. Rồi sau đó khi uống tới say mềm, lại gọi cô qua như một thói quen không thể bỏ, dù nó độc hại đến... đáng thương.
Bạn đang đọc truyện trên: ZingTruyen.Xyz