7. Giai Hàn!
Mẫn Doãn Kỳ ngày nào cũng đến bệnh viện để kiểm tra, lấy thêm thuốc. Điền Chính Quốc nhiều lần muốn bảo Mẫn Doãn Kỳn ở lại bệnh viện để anh theo dõi kỹ hơn, nhưng cậu không muốn.
Cậu có còn sống được bao lâu nữa đâu, cơ hội được nhìn thấy Kim Thái Hanh không còn nhiều, nếu ở lại bệnh viện sẽ không được thấy hắn nữa.
Mẫn Doãn Kỳ tuy là uống thuốc đầy đủ và ngày nào cũng đến bệnh viện, nhưng tình hình sức khỏe chẳng vì thế mà ổn định, cậu cứ thường xuyên chảy máu cam, đau bụng, choáng đầu, khó thở…liên tục. Cậu không cách nào giúp đỡ mọi người làm việc nhà, bởi nhiều lúc đi còn không nổi thì sao mà làm. Có điều, cậu rất cẩn thận, không bao giờ để mọi người phát hiện ra mình không khỏe. Khi xuất hiện trước mặt người trong nhà, cậu luôn nở nụ cười tươi tắn, sắc môi đỏ thắm, một bộ dạng căng tràn sức sống.
Nào ai có hay rằng, sau bộ dạng khỏe mạnh đó là một cơ thể tiều tụy, hằng đêm luôn phải chịu đựng đau đớn từ bệnh tật gây ra. Nhưng cậu không sợ, cũng không cảm thấy quá sức mệt mỏi, bởi vì còn có thể nhìn thấy được Kim Thái Hanh. Điều duy nhất khiến cậu lo lắng đó là việc anh trai mình vẫn chưa trở về. Không hiểu sao, cậu lại luôn có một niềm tin mãnh liệt rằng anh trai vẫn còn sống.
Mấy ngày qua Kim Thái Hanh biết chuyện Mẫn Doãn Kỳ thường xuyên đến bệnh viện, cho nên gọi Điền Chính Quốc đến nhà mà hỏi.
Điền Chính Quốc rất muốn nói sự thật, nhưng nghĩ đến sự tin tưởng của Mẫn Doãn Kỳ, đành phải đáp y như lần trước, rằng chỉ bị cảm thông thường mà thôi.
Kim Thái Hanh dĩ nhiên không tin, còn đang định hỏi nữa thì bên ngoài vang lên tiếng gọi:
“Anh!”
Kim Thái Hanh sửng sốt nhìn về hướng đó. Điền Chính Quốc cũng thấy rất bất ngờ, người ngoài cửa chính là…chính là…
“Giai Hàn!”
Kim Thái Hanh chạy tới ôm chầm lấy Mẫn Giai Hàn, nước mắt chảy dài.
Mẫn Doãn Kỳ vốn ở trong phòng cách phòng khách không xa, nghe được câu này liền bước ra khỏi phòng.
Cách một cái kệ cho nên người bên ngoài không thấy cậu, có điều cậu thấy tất cả.
Anh trai cậu đã trở về thật rồi, tốt quá.
Kim Thái Hanh xúc động ghì chặt lấy Mẫn Giai Hàn, như sợ rằng hắn buông tay ra y sẽ đi mất. Mẫn Giai Hàn cũng ôm hắn chặt, cả hai gần như quên mất xung quanh. Mãi một lúc sau Mẫn Giai Hàn và Kim Thái Hanh mới buông nhau ra. Y nói:
“Anh sống không tốt có phải không, sao lại gầy thế này? Dưới mắt đầy quầng thâm.”
“Anh làm sao có thể sống tốt được trong khi không còn em bên cạnh nữa? Ba năm qua không ngày nào là anh không hối hận. Anh xin lỗi, em về rồi, thật tốt quá, em còn sống.” Kim Thái Hanh nói một tràn dài, câu nào cũng chứa đầy xúc động.
Mẫn Giai Hàn rơi nước mắt, sờ mặt hắn. “Em cũng rất nhớ anh.”
Điền Chính Quốc xin phép ra về, Mẫn Doãn Kỳ cũng vào lại phòng mà nằm. Điều ước này thành sự thật rồi, cậu có ra đi ngay lúc này cũng an lòng.
Kim Thái Hanh cùng Mẫn Giai Hàn quấn quít cả một ngày, đợi đến trưa y mới nhớ tới em trai, liền hỏi:
“Doãn Kỳ đâu?”
Kim Thái Hanh cũng quên khuấy mất, liền cho người gọi cậu ra.
Mẫn Doãn Kỳ trong lòng không giận không trách hai người họ quên cậu, bởi nếu quên luôn thì thật tốt, dù sao cậu cũng không ở lại nhân thế lâu hơn được nữa. cậu ngồi trước gương tô son, nước mắt cứ thế mà rơi xuống làm nhòe hết cả, phải tô mấy lần mới ổn.
“Anh còn sống sao?” Mẫn Doãn Kỳ giả vờ mới biết tin, gương mặt đầy sửng sốt ngỡ ngàng.
“Ừ, anh vẫn còn sống.”
Mẫn Doãn Kỳ nhào tới ôm chặt Mẫn Giai Hàn. Trong cái ôm này, cậu muốn xác nhận sự thật một lần nữa, để sẵn sàng gửi gắm người mình yêu thương cho anh trai.
Kim Thái Hanh bảo dì Lâm dọn cơm, ba người ăn uống trong vui vẻ.
Lúc ngồi xuống ghế, cơn đau trong xương tủy lại tái phát, cậu phải cúi đầu thật thấp để che giấu đi cơn đau của chính mình, thầm nghiến răng kiềm chế sự đau đớn này.
Mẫn Doãn Kỳ được Mẫn Giai Hàn gắp thức ăn cho, còn Mẫn Giai Hàn lại được Kim Thái Hanh gắp cho.
“Em gầy quá. Ăn nhiều vào một chút.” Mẫn Giai Hàn yêu thương nhìn em trai.
“Em gầy đi cũng đáng mà, bởi hối hận dằn vặt em. Em sống rất khổ sở bởi vì khi anh còn ở bên cạnh, em đã làm anh khổ sở nhiều lần. Em xin lỗi. Câu này những tưởng không thể nói, hôm nay nói được rồi. Thật tốt quá.”
Mẫn Giai Hàn xúc động, y đứng dậy ôm lấy em trai mà nói: “Em không cần hối hận gì cả, anh không sao. Anh sống cũng rất tốt.”
Nghe vậy, Kim Thái Hanh liền hỏi: “Sao em lại thoát chết?”
“À, có người đã cứu em.” Mẫn Giai Hàn đáp.
Cậu thắc mắc: “Vậy cái xác đã tìm thấy là ai?”
“Có lẽ nhầm lẫn đấy thôi.” Mẫn Giai Hàn cũng không biết.
“Bao năm nay em sống ra sao?” Kim Thái Hanh hỏi.
“Em sống rất tốt, mà thôi đừng nhắc chuyện cũ nữa, chẳng phải em đã ở đây rồi sao?”
Kim Thái Hanh không nói nữa, chỉ lặng lẽ nắm lấy tay Mẫn Giai Hàn.
Mẫn Doãn Kỳ cũng mỉm cười, nhưng mắt lại nhìn sang nơi khác. Không phải không đau khổ, chỉ là đã tự mình cắt đứt sợi dây tình cảm này thì nhất định phải nuốt nước mắt vào tim, một khi đã vậy, thì nụ cười nào mà không nở được chứ? Dù trong lòng có đau đến thế nào, ở trước mặt người khác cũng phải cố tỏ ra vui vẻ.
Cậu ăn rất ít, hầu như mỗi món Mẫn Giai Hàn gắp cho đều chỉ ăn phân nửa. Cậu sợ ăn nhiều sẽ trôi mất son, lộ ra sắc mặt tiều tụy cùng đôi môi trắng bợt bạt. Còn có thể giấu thì phải tận lực mà làm cho ổn thỏa.
Sau khi ăn cơm xong, Mẫn Doãn Kỳ về phòng uống thuốc. Lại chảy máu cam nữa rồi, cậu tìm khăn giấy mà lau mũi, sau đó lên giường nằm. Chỉ một lát sau liền ngủ mất.
Buổi tối, Kim Thái Hanh ôm Mẫn Giai Hàn trong vòng tay, âu yếm hôn y. Hắn cho rằng đêm nay sẽ kịch liệt lắm đây, nhưng khi định cởi quần áo của Mẫn Giai Hàn ra, lại cảm thấy có gì đó không quen.
Mà Mẫn Giai Hàn dường như cũng có ý từ chối, y bảo hôm nay y hơi mệt, chỉ muốn ôm hắn ngủ.
Hắn cũng không cách nào khơi gợi xúc cảm của mình được, vì vậy chỉ hôn thôi, rồi ôm y ngủ.
Hắn cho rằng mình không có hứng thú là vì thân thể gầy còm của Mẫn Doãn Kỳ hôm nọ khiến cho hắn chán ghét, vì vậy không muốn làm tình nữa mà thôi.
Cả ngày Kim Thái Hanh không đi làm, hắn cùng Mẫn Giai Hàn ăn sáng xong thì bàn bạc với y kế hoạch đi chơi.
“Em biết không, anh đã cảm thấy áy náy vô cùng khi lúc ấy không nắm chặt tay em, mà nếu đã lỡ buông, tại sao không đi cùng em? Anh luôn hối hận vì đã không giữ được lời hứa, bây giờ anh muốn bù đắp cho em tất cả.” Mấy lời này hắn đã nói rất nhiều lần vào hôm qua, nhưng vẫn lặp lại vì thấy chưa đủ.
Mẫn Giai Hàn mỉm cười, nói: “Được, em cho anh cơ hội.”
Mẫn Doãn Kỳ ở trong phòng nghe mấy lời ngọt ngào này, trái tim đau như bị ai cắt ra. Rõ ràng đã chấp nhận buông tay, cớ sao khi nghe hắn dành lời nói ngọt ngào này cho người khác, lại đau đớn khôn cùng.
Buổi trưa, Mẫn Giai Hàn bảo Kim Thái Hanh gọi cậu ra ăn cơm, bởi buổi sáng cậu bảo không muốn ăn, chỉ muốn ngủ. Mẫn Giai Hàn vốn cưng chiều em trai, nghe vậy thì không gọi nữa.
Kim Thái Hanh ở bên Mẫn Giai Hàn thì quên hết tất cả, giờ lại nhớ đến thân thể Mẫn Doãn Kỳ vốn không được khỏe, liền đích thân đi gọi cậu.
Hắn đứng bên ngoài gõ cửa rồi gọi cậu mấy lần, bên trong cũng không có động tĩnh. Trong lòng có linh cảm xấu, hắn bèn trực tiếp mở cửa đi vào trong.
Trên giường, Mẫn Doãn Kỳ đang ngủ. Gương mặt cậu tươi tắn như thường, dường như ngủ rất say. Hắn lại gần gọi cậu cũng không nghe, đến khi lay thật mạnh đến mấy lần, cậu mới lờ mờ mở mắt.
“Ah, anh tìm tôi?” Mẫn Doãn Kỳ cố ngăn sự mệt mỏi, nói rõ ràng rành mạch.
“Ừ, ra ngoài ăn cơm.” Kim Thái Hanh không khỏi thở phào nhẹ nhõm.
“Được, lát nữa tôi ra ngay.” Bởi vì bây giờ cậu có đi cũng không đi nổi.
Kim Thái Hanh gật đầu, sau đó ra ngoài. Cậu gắng gượng ngồi dậy uống thuốc, nửa tiếng sau mới ra. Kim Thái Hanh và Mẫn Giai Hàn đã ăn xong, họ đang ngồi tại phòng khách xem TV và ăn tráng miệng. Trên bàn ăn toàn là món ngon, nhưng cậu không có một chút khẩu vị, cố gắng bỏ vào miệng nhai nhai nuốt nuốt. Ăn để sống, chính cậu muốn níu kéo cuộc sống này thì phải cố gắng ép mình phải ăn.
Nghỉ ngơi xong, Kim Thái Hanh đưa Mẫn Giai Hàn đi thăm mộ của y. Lúc bước tới tảng đá nọ, hắn đứng im, đôi mắt thẫn thờ nhìn vị trí ngôi mộ, tựa như vào hôm trước, tựa như lúc ấy nhìn thấy Mẫn Doãn Kỳ quỳ ở đó.
“Anh, chỗ này đẹp thật. Cây cỏ cũng nhiều, còn có hoa nữa.” Mẫn Giai Hàn rất hứng thú.
Kim Thái Hanh không đáp.
“Chỗ này cũng gần nhà anh nhỉ, em nhớ lúc trước chưa từng tới nơi này.”
Huyên thuyên một lát cũng không thấy Kim Thái Hanh trả lời, Mẫn Giai Hàn nghi hoặc lay lay tay hắn, hắn mới hồi tỉnh, cười gượng gạo đáp lời y.
Mẫn Giai Hàn đi đến bên mộ, nhìn mấy đĩa bánh đặt ở đó, hiếu kỳ hỏi: “Đây là bánh em thích ăn, anh đã mang đến ư?”
“Không, là Doãn Kỳ.” Kim Thái Hanh đáp, trong lòng dâng trào cảm giác bi thương.
“Vậy sao?” Trong mắt Mẫn Giai Hàn nổi lên một tia nghi hoặc.
Mẫn Doãn Kỳ khoác áo ấm, đứng ở tảng đá nhìn hai người bọn họ cười đùa vui vẻ trước ngôi mộ ấy. Cậu bất giác cười, nụ cười đầy thương tâm. Phải chăng nếu người nằm dưới mộ là cậu, bọn họ cũng sẽ vui vẻ như vậy? Ngày nào đó cậu ra đi, liệu bọn họ có còn nhớ đến cậu nữa không?
Buổi tối, Mẫn Doãn Kỳ lại sốt cao. Toàn thân nhức mỏi, khớp xương đau đớn, cậu chịu không nổi nữa, bèn tìm điện thoại gọi cho Điền Chính Quốc.
“Tôi khó chịu quá…anh đến đây…cứu tôi với…”
Điền Chính Quốc không chần chừ nửa giây, lập tức lái xe qua, gọi quản gia thức dậy, rồi bế cậu ra xe, đến bệnh viện.
Kim Thái Hanh và Mẫn Giai Hàn thức dậy khá sớm vào sáng hôm nay, họ không ở nhà ăn sáng mà đi ra ngoài chơi, đến buổi chiều mới về nhà. Lúc này cả hai đã đói bụng, liền sai người dọn cơm.
“Gọi Doãn Kỳ ra ăn cơm.” Kim Thái Hanh nói với chị dọn dẹp.
“Thưa, tối hôm qua cậu Doãn Kỳ sốt cao, bác sĩ Điền đưa cậu ấy vào bệnh viện rồi.”
Kim Thái Hanh đánh rơi đũa trên tay, sửng sốt hỏi: “Khi nào?”
“Thưa, khoảng 1h sáng.”
Mẫn Giai Hàn tuy là lo lắng cho em trai, nhưng vẫn không quên để ý hành động bất thường này của Kim Thái Hanh.
Hắn vội mở điện thoại gọi cho Điền Chính Quốc, bấm mãi mà vẫn không được, màn hình bị ấn đến muốn lõm vào mà vẫn không mở được khóa. Trong lòng hắn chỉ toàn là linh cảm không lành, việc hôm trước gọi mãi Mẫn Doãn Kỳ không chịu tỉnh đã tác động đến tâm lý của hắn. Liệu lần này có ổn không? Tại sao lại sốt cao vào lúc khuya như thế chứ?
Hắn sốt ruột bấm điện thoại mà vẫn không được, bàn tay run đến đáng sợ, bấm đến lần thứ ba thì đánh rơi điện thoại. Quá tức giận, hắn đấm tay lên bàn, sau đó nói vọng ra nhà bếp:
“Gọi cho Điền Chính Quốc hỏi tình hình xem sao!”
Chị dọn dẹp hỏi xong thì đi đến nói: “Bác sĩ Điền nói cậu Doãn Kỳ không có việc gì, đã hạ sốt, chỉ là cần theo dõi nên ở lại bệnh viện, tối sẽ về.”
Lúc này chân mày Kim Thái Hanh mới giãn ra. Hắn không hề phát giác ra điều này, chỉ có Mẫn Giai Hàn là để ý từng cử chỉ một.
Bạn đang đọc truyện trên: ZingTruyen.Xyz