Chapter 1
Ron làm việc tại Bộ với tư cách là thư ký của Bộ trưởng, thực ra cậu không làm việc. Ai cũng biết Tom Riddle không để con trai hắn đụng vào việc gì. Hắn chỉ muốn giữ cậu luôn ở gần mình để chắc chắn không có điều gì xấu ảnh hưởng đến cậu.
“Ron.” Nghe cha gọi, cậu đứng dậy, tiến lại bàn làm việc, Tom Riddle chìa tay ra và kéo cậu bé tóc đỏ lên đùi mình. Vành tai Ron ửng hồng khi bàn tay của Bộ trưởng vòng quanh eo cậu, chỉnh lại tư thế để cậu ngồi gọn gàng trong lòng hắn. “Tối nay con sẽ cần ăn diện một chút, chúng ta sẽ tham gia một bữa tiệc.”
Omega nhỏ bé trong vòng tay Alpha. Cậu quay lại, đôi mắt xanh tròn xoe nhìn vào người đàn ông mạnh nhất giới phù thuỷ rồi gật đầu.
“Ta muốn con kết bạn.” Tom Riddle vươn tay vuốt ve vài sợi tóc đỏ của chàng trai trẻ. Cơ thể Ron hơi run lên trong khi cậu lặng lẽ gật đầu. Alpha mỉm cười lướt ngón tay trên viền mắt long lanh của cậu: “Bé ngoan đừng khóc, con sẽ không gặp những người khiến con khó chịu đâu. Ta sẽ không cho phép chúng tiếp cận con.”
Ron mím môi lắc đầu, cậu không khóc. Bàn tay người đàn ông tóc đen hơi buông lỏng nhắc Ron rằng cậu có thể rời đi. Ron không làm thế, Omega ngoan ngoãn dựa vào ngực cha mình, lặng lẽ nhìn ngón tay của hắn đẩy chiếc bút lông ngỗng qua lại giữa hàng chồng giấy tờ. Những hình ảnh nhàm chán khiến Ron buồn ngủ, Tom Riddle không nói gì, con trai của hắn cần ngủ ngon để chuẩn bị đón chờ bữa tiệc.
(づ。◕‿‿◕。)づ
Blaise Zabini, người thực sự làm việc và luôn cảm thấy mình bị bóc lột sức lao động, quyết định tự ý mở cửa sau khi anh đã gõ cửa đến bốn lần nhưng không có tiếng trả lời. Anh hiểu ra lý do vì sao không ai trả lời mình. Omega tóc đỏ đang ngủ, Bộ trưởng hẳn là đã sử dụng bùa câm lặng.
Tom Riddle nhìn chàng trai da ngăm, Blaise Zabini mím môi, cúi đầu, sau nửa phút ngài Bộ trưởng vẫn tiếp tục im lặng, nghĩa là bây giờ không phải lúc nói chuyện. Anh bước lại gần với ý định đưa bản báo cáo về việc một gã phù thủy đã làm tan chảy các bức tranh trong viện bảo tàng ở London bốn ngày trước. Uỷ ban giải trình đã đưa ra lời giải thích rằng các bức tranh sơn dầu đã không được bảo quản đúng cách.
Bước chân của Blaise ngừng lại, anh nín thở, bàn tay lơ lửng với xấp giấy trên tay. Omega khịt mũi, hơi cựa quậy. Tom Riddle nhíu mày, Blaise vội bước lùi lại, mùi pheromone của anh đã đánh thức Omega. Blaise Zabini lo sợ mình sẽ bị Bộ trưởng giết ngay bây giờ.
Ron Weasley chớp mắt, đôi ngươi màu biển cả long lanh nhìn lên Alpha trẻ tuổi. Blaise nín thở, anh muốn nuốt nước bọt nhưng anh sợ Bộ trưởng sẽ nhìn ra thái độ của anh và giết anh ngay lập tức. Thế nên Blaise Zabini chỉ đứng đó như một bức tượng gỗ nhìn chằm chằm vào đôi mắt tuyệt đẹp của Omega. Dường như đây là lần đầu tiên anh nhìn vào mắt Ron Weasley. Omega chớp mắt quay đi, mím môi rồi trượt khỏi đùi Bộ trưởng Bộ Pháp Thuật, vành tai đỏ ửng cho thấy cậu đang xấu hổ vì bị bạn cùng trường bắt gặp trong một dáng vẻ khác hoàn toàn với Ron Weasley trước đây. Omega đứng nghiêm cúi đầu nhìn xuống sàn khiến Blaise hơi nuối tiếc, anh bắt đầu nghiên cứu màu tóc đỏ rực rỡ của cậu.
“Cậu Zabini.” Blaise bừng tỉnh, lúng túng đáp lại, chắc chắn Bộ trưởng sẽ giết anh: “Tôi nghĩ là hôm nay cậu sẽ nghỉ sớm.”
Blaise bàng hoàng, Merlin, Chúa tể Hắc ám đuổi việc anh. Ánh mắt anh mở to chứa đầy nghi vấn. Tom Riddle đứng dậy, bàn tay đặt sau lưng Ron: “Tôi muốn cậu hộ tống con trai tôi đến cửa hàng của phu nhân Malkin, quay trở về với trang phục hoàn hảo nhất cho bữa tiệc tối nay.”
Blaise Zabini thở ra một hơi, vừa nhẹ nhõm vừa căng thẳng cùng một lúc, Bộ trưởng không đuổi việc anh, ngài giao cho anh trọng trách hộ tống Omega xinh đẹp. Alpha trẻ tuổi hoài nghi việc hôm nay mình đã uống một ống Phúc Lạc dược.
“Vâng thưa ngài.” Mặc dù tâm trí đang gào thét, bề ngoài, Blaise vẫn vô cùng điềm tĩnh. Ngược lại Ron rất bối rối, đột ngột ngước lên nhìn chằm chằm Tom Riddle.
“Bé ngoan, ta không thể cùng con đi mua sắm. Ta sẽ rất lo lắng nếu chỉ có Ayla đi cùng con.”
Ron miễn cưỡng gật đầu, ánh mắt e ngại nhìn về Alpha trẻ tuổi. Blaise nuốt nước bọt, từ khi nào Ron Weasley lại trở nên nhút nhát thế kia?
“Cậu ta là người có thể tin tưởng.”
Ron lần nữa gật đầu, chậm rì rì rời khỏi Bộ trưởng và đi đến cạnh chàng trai da ngăm. Cậu gật đầu rồi chìa tay ra, Blaise kín đáo chùi tay vào quần, đảm bảo bàn tay của anh không đổ mồ hôi. Họ bắt tay, Alpha cảm thấy mình đang tan chảy, trước mặt anh là một Omega nhỏ bé và mềm mại, trông như sẽ vỡ vụn bất cứ lúc nào. Đó là lần đầu tiên, Alpha kiêu ngạo trong anh quỳ một gối, cúi đầu hôn lên bàn tay nhỏ nhắn của Omega. Khi anh ngước lên, mặt Ron đỏ bừng vì xấu hổ. Blaise nín thở ngượng ngùng đứng thẳng dậy, hắng giọng: “Tôi sẽ đảm bảo em được an toàn.”
Ron rụt tay và lùi lại, hơi choáng váng vì chiều cao áp đảo của Alpha. Blaise có hơi thất vọng, không lẽ anh lại đáng sợ hơn Chúa tể Hắc ám hay sao?
“Xin chào cậu Zabini.” Con gia tinh đột ngột xuất hiện khiến Blaise giật mình, nó đi đến và nắm lấy tay Ron, Omega nhoẻn miệng cười với Ayla, Blaise bặm môi, không phải là anh ghen tị.
“Ayla, ngươi hãy đưa Ron đến Hẻm Xéo.” Tom Riddle ra lệnh, con gia tinh đáp lời rồi nó nhìn sang Blaise, Alpha trẻ tuổi miễn cưỡng chìa tay ra nắm lấy tay con vật. Khung cảnh trước mặt xoáy tròn, họ xuất hiện trước bức tường vào Hẻm Xéo, Omega hơi khụy gối dựa vào con gia tinh. Ayla vội vã thả tay Alpha để đỡ lấy chàng trai tóc đỏ. “Cậu chủ vẫn chưa khoẻ thưa cậu Zabini.”
Blaise hơi nghiêng đầu, Tóc đỏ không khoẻ như thế nào vậy?
“Chúng ta đi thôi.” Blaise hơi lúng túng, anh phải hộ tống Omega như thế nào? Nắm tay hay khoác tay? Kết quả là Ron nắm tay con gia tinh và anh đi phía sau bọn họ. Hệt như một vệ sĩ.
Bọn họ đi ngang qua cửa hàng trò đùa nhà Weasley, vẫn ồn ào như mọi khi. Blaise để ý Omega dường như bước nhanh hơn.
“Em có muốn vào đó không? Gặp lại người nhà?”
Omega lắc đầu thật mạnh và bọn họ lại tiếp tục bước đi. Trong đầu Blaise đảo lộn thật nhiều suy nghĩ. Đầu tiên đã hơn hai tháng kể từ khi Voldemort quay lại và nắm quyền, nghi vấn đầu tiên là làm sao hắn có thể sống lại. Là một người thường hợp lý hóa mọi sự việc hư cấu cho dân Muggle, Blaise Zabini thuyết phục mình bằng một chuỗi những suy luận như: Bộ ba vàng đã phong ấn linh hồn của Chúa tể Hắc ám. Khi Hermione Granger, giờ là Potter mang thai, sức mạnh của lời nguyền yếu đi khiến Voldemort sống lại. Và bởi vì bộ ba không còn đủ mạnh để khống chế Chúa tể, họ đành mặc kệ hắn muốn sao cũng được.
Sau đó Voldemort, bây giờ là Tom Riddle trở thành Bộ trưởng bộ Pháp Thuật, hắn bắt đầu yêu cầu quyền lợi. Đầu tiên hắn muốn có con nhưng đương nhiên sẽ chẳng có ai dám ở cạnh một tên điên như thế, con mụ điên Bellatrix thì đã chết rồi.
Thế là hắn ra lệnh cho Molly Weasley, người đã giết người tình của hắn phải hy sinh một đứa con của ả. Molly Weasley đã gào rú giữ chặt lấy cô con gái duy nhất của mình trong lúc Ron Weasley bước lên trước.
Những người chứng kiến sự hy sinh của chàng trai tóc đỏ khi đó, hầu hết đều là người của Bộ, đều hoảng hốt. Chỉ có mỗi Tom Riddle là mỉm cười hài lòng trong khi hắn nắm tay đứa con mới của mình kéo lại gần.
“Ngươi muốn trở thành con trai của ta sao? Ronald Weasley?”
Omega gật đầu rất nhẹ, những người nín thở trong khoảnh khắc ấy có cả Blaise Zabini, mong đợi một ai đó sẽ phản đối. Không một ai kể cả gia đình Weasley. Đôi khi nhóm bạn của Blaise vẫn tự hỏi tại sao Weasley hoặc ít nhất là Potter lại không phản đối? Bọn họ, bộ ba vàng đánh bại được Chúa tể Hắc ám, bây giờ nếu như Ron đi theo Voldemort, bọn họ sẽ không bao giờ chống lại được ngài ấy.
Nhưng cuối cùng vẫn là không ai phản đối. Tom Riddle mỉm cười, một nụ cười thật kỳ lạ khi hắn đưa ánh mắt thách thức đến tất cả mọi người: “Bé ngoan, con trai yêu quý của ta, con làm tốt lắm, từ bây giờ con sẽ là Ronald Riddle.”
Khi đó Ron Weasley, bây giờ là Ron Riddle đã mỉm cười rất nhẹ, nụ cười khiến trái tim Blaise gần như tan vỡ. Omega xinh đẹp đã thuộc về gã phù thủy mạnh nhất.
(づ。◕‿‿◕。)づ
Mái tóc đỏ dừng lại một chút trước cửa hàng đũa phép Ollivander rồi lại tiếp tục đi. Blaise nhìn vào cửa hàng, Tóc đỏ không sử dụng đũa phép, Voldemort không cho phép cậu ta sử dụng phép thuật. Xét đến việc độn thổ thôi đã khiến Omega choáng váng, dường như Chúa tể Hắc ám đã sử dụng một lời nguyền cấm phép thuật lên ‘con trai’ mình. Và xét đến tư thế của họ khi Blaise bước vào phòng, chẳng khó để đoán Voldemort đã đối xử thế nào với con búp bê xinh đẹp của hắn.
Có lẽ vì vẫn còn trong giờ làm việc của Bộ nên cửa hàng của phu nhân Malkin chỉ có một vị khách đang thử đồ. Blaise nhếch môi chào khi người kia dành cho anh ánh mắt khó hiểu.
“Weasley?”
“Là Riddle thưa cậu Malfoy.” Con gia tinh lên tiếng sửa lại khiến thiếu gia Malfoy có hơi bối rối, rời khỏi bục thử đồ, vẫn khoác chiếc áo choàng mới toanh để bước lại gần nhìn chăm vào mái tóc đỏ: “Ron Riddle, chào buổi chiều.”
Ron lùi lại một bước, gật đầu chào, miễn cưỡng chìa tay ra. Blaise thấy đầu gối thằng bạn thân của mình run lên. Vẫn hệt như trước đây, Alpha kiêu ngạo của hắn đang cố kiềm chế để không hạ mình trước Omega. Draco cúi xuống, nâng bàn tay nhỏ nhắn của Omega lên, hôn nhẹ. Ron vội vàng rụt tay lại, vai run lên bước lùi lại phía sau con gia tinh.
Blaise mỉm cười khẽ trong khi quan sát nét mặt bối rối của Draco. Theo nói đúng, Omega của Ron vẫn luôn sợ hãi với Alpha bên trong người thừa kế Malfoy.
Bạn đang đọc truyện trên: ZingTruyen.Xyz