ZingTruyen.Xyz

Nagireo | Hướng Dương Đỏ

1

nguienmaii

Em gặp cậu ấy lần đầu tiên vào một chiều muộn của năm mười bảy tuổi.

Thời điểm đó, hoàng hôn ngả chút nhạt nhòa trên khuôn mặt cậu, khiến em nhìn đến ngẩn ngơ... Như thể có một sợi chỉ mảnh buộc nơi cổ tay, kéo em rẽ qua đám đông, bước ngang qua dải nắng chiều để dừng lại ngay bên cạnh cậu.

Cậu ấy quay sang nhìn, đôi mắt lờ đờ, không sáng, cũng chẳng chút sức sống. Bộ dạng lại lười nhác như chẳng thèm để ai vào mắt. Trông khó gần cực kì.

Sau đó mới biết, tên của cậu ấy là Nagi Seishiro, học ở lớp bên cạnh. Cùng là thiếu niên mười bảy tuổi thế nhưng dáng dấp cậu còn cao hơn cả em, mặt mũi cũng rất ưa nhìn. Mũi, môi, chân mày nhìn kiểu gì cũng bị thu hút. Nhưng đôi mắt đó em lại không thích, nhìn chả có chút tình cảm nào. Tẻ nhạt và cũng quá mức thờ ơ.

Chắc là vì vậy mà cậu ấy không có bạn. Em để ý thấy ở căn tin, giờ giải lao hay khi tan học, lúc nào cậu ấy cũng lủi thủi một mình.

"Chậc, đẹp như thế mà cô đơn nhỉ."

Nhưng nghĩ kĩ thì chẳng sao hết. Có khi nó còn tốt là đằng khác, bởi vì em sẽ là người bạn đầu tiên của thằng nhóc đó.

Cho nên, Reo bắt đầu bám theo Nagi. Cười nói với cậu, tự giới thiệu bản thân và luyên thuyên đủ thứ chuyện. Còn Nagi, em không chắc cậu ấy có nghe rõ tên em hay không nữa.

Thế nhưng, em đi kết bạn mà sao cứ như mấy đứa con trai mới lớn theo đuổi thiếu nữ vậy không biết. Hơn nữa cậu ta còn khó chiều hơn cả thiếu nữ. Mặt mũi cứ lạnh tanh, đỏng đảnh chả khi nào chịu nói chuyện với em, đến nhìn cũng chẳng thèm.

Reo cố gắng là thế, hết kể về lớp học chán ngắt sáng nay, về con mèo hoang ở sau trường, rồi lại đến ước mơ trở thành cầu thủ giỏi nhất. Cậu ta lại chỉ gật, ậm ừ, hoặc chẳng đáp. Tên bất lịch sự.

Vậy nhưng... nghĩ kĩ thì cậu ta cũng có vẻ kiên nhẫn với em thật. Lâu vậy rồi mà vẫn để em đi bên cạnh, để em tự tiện đặt hộp sữa lên bàn mình mỗi sáng, để em lấy cớ mượn bút rồi giữ luôn đến chiều và để em ngồi cạnh cùng ăn trong căn tin dù em thật ồn ào. 

Vừa kiên nhẫn, cũng vừa dung túng.

Reo và Nagi đã trở thành bạn như thế, tình bạn bắt đầu đơn phương từ phía em rồi dần lan tỏa và cảm hóa cậu ấy...

.

Ở bên cạnh Nagi rất yên bình.

Có những buổi chiều, nắng lọt qua rèm cửa phòng cậu, trải vàng lên nền gỗ. Cậu nằm vắt vẻo trên giường, còn em ngồi dưới sàn chơi game. Mỗi lần quay sang, ánh mắt cậu đều dừng ở em, lười biếng, mơ màng, lại dịu dàng đến mức khiến tim em chao đảo.

Đôi lần sau buổi tập, em và cậu ấy ghé qua cửa hàng tiện lợi ở gần trường. Khi cả hai đang rong ruổi qua các sạp hàng hóa, Nagi vươn tay lấy một hộp pudding và vài loại bánh ngọt thả vào trong giỏ hàng, đó là những thứ mà em biết rằng cậu ấy không hề thích. Lúc ấy Reo chỉ nhướng mày nhìn cậu, còn Nagi thì thản nhiên: "Reo thích ăn mà."

Hay tối muộn nào đó, hai đứa lang thang trên con đường vắng người, ánh đèn khuya hắt xuống mặt đường những vệt sáng dài. Reo thỉnh thoảng lại nghiêng đầu nhìn Nagi bên cạnh. Gió đêm thổi qua, khá lạnh. Nagi bỗng nhiên đưa tay, kéo kín khóa áo của em lên. Không nói gì, nhưng động tác vô thức kia lại khiến tim em cảm nhận sự ấm áp trong đêm lạnh ấy.

Cả những khi hai đứa ngồi trên sân thượng ngước nhìn bầu trời lác đác đốm sao. Em kể về ước mơ của mình, về việc muốn chinh phục thế giới bóng đá, muốn trở thành người giỏi nhất. Nagi ngồi bên cạnh sẽ lắng nghe tất cả. Rồi đợi đến khi em dứt lời, cậu ấy nói với em: "Tớ sẽ đi cùng cậu."

Giọng của Nagi êm tai lắm. Reo nghe rồi quay sang phía cậu ấy, ánh mắt chạm vào nhau. Nagi luôn nhìn em như vậy. Đơn giản nhưng đủ để khiến em rung động...

Cậu ấy không phải kiểu người giỏi thể hiện tình cảm. Cậu không hay nói mấy lời ngọt ngào, cho nên em nghĩ rằng cậu ấy thay vì nói thì sẽ thể hiện qua hành động, và như vậy có lẽ còn dịu dàng và đáng tin hơn rất nhiều.

Và rồi... Reo nhận ra bản thân có tình cảm với Nagi. Từng cử chỉ vô thức, từng cái nghiêng đầu lặng thinh, tất cả gộp lại thành một điều em không thể phủ nhận.

Những lần cậu ấy nói sẽ bên cạnh em. Những lần cậu ấy vô thức nắm chặt tay em khi cả hai băng qua đường. Hay khi hai đứa cùng nhau ăn trưa ở căn tin cậu ấy sẽ không nói gì mà gắp vào khay của em món mà em thích.

Cả khi trời bắt đầu trở lạnh, Nagi sẽ nắm tay em rồi cho vào túi áo hoodie của cậu ấy. Hoặc những lần trời mưa bất chợt, em không mang ô. Khi bước ra ngoài, em thấy Nagi đã cầm ô đứng đó chờ em từ bao giờ. Cậu ấy chẳng nói chẳng rằng, chỉ nghiêng ô về phía em mặc cho bên vai mình ẩm ướt. Mưa rơi tí tách, nhưng chẳng hạt nào chạm được vào em.

Reo tự hỏi mình có nên nói với cậu ấy hay không? Rằng những sự quan tâm và hành động, cử chỉ như thế chỉ nên dành cho người mà mình thích. Nhưng đã lâu như vậy rồi em vẫn không hề nói.

Reo đã ích kỷ hưởng trọn những điều tốt đẹp ấy từ người mà em gọi là bạn thân.

Nhưng em nên nói thế nào đây trong khi chính bản thân em lúc phát hiện ra tình cảm ấy cũng cảm thấy sợ hãi? Em cảm thấy mình khác thường khi yêu một người con trai, cũng cảm thấy sợ hãi việc Nagi biết được em luôn nhìn cậu ấy bằng ánh mắt gì thì tình bạn của cả hai sẽ biến chất.

Reo đã thấy quá nhiều ánh mắt khinh miệt, cũng từng nghe quá nhiều lời dè bỉu đối với những người giống như em. Và sẽ thật tồi tệ nếu một trong những ánh mắt đó là từ cậu ấy.

Đỉnh điểm là vào một chiều muộn, cả hai đều ở trong thư viện. Em đã nói cậu ấy về nhà trước, nhưng Nagi vẫn ở lại muốn chờ em học xong để cùng về. Nhìn cậu ấy cố gắng chờ dù cho đã ngáp ngủ đến mấy lần, trông thật buồn cười và cũng khá dễ thương. Vài giờ trôi qua, khi em học xong rồi quay sang bên cạnh lại thấy Nagi đã ngủ mất từ lúc nào. Em nhớ rằng lúc đó mình đã nhìn cậu ấy thật lâu, tay vô thức vén lọn tóc rơi lòa xòa đang che khuôn mặt đẹp đẽ ấy, rồi lại gần... Hôn lên môi.

Sau đó... Reo đã bỏ chạy mất.

Em cũng không đến trường vào ngày hôm sau, lấy cớ xin giáo viên nghỉ ốm rồi lủi thủi trốn trong phòng suốt một tuần trời. Em cứ nghĩ mãi về ngày hôm ấy, về nụ hôn với Nagi. Tay chạm lên môi, xoa nhẹ rồi lại buông xuống.

Em không biết nên đối diện với Nagi thế nào. Cậu ấy thì còn vô tư chẳng nghĩ gì trong khi em lại mang nhiều tâm tư đến thế...

Suy nghĩ nhiều như vậy mà cuối cùng em lại chọn cách né tránh, nghe chẳng thông minh chút nào, thật hèn nhát.

Không chủ động nhắn tin trước, cũng chẳng ghé qua lớp cậu ấy như mọi khi. Những lần tình cờ gặp nhau ở hành lang, em giả vờ cúi đầu bấm điện thoại. Nagi rủ đi đá bóng, em kiếm cớ bận học thêm. Cậu ấy chờ trước cổng, em lại trốn ở phòng thư viện tới khi chắc chắn cậu đã về.

Cứ như thế, suốt một thời gian dài.

.

.

.

"Cậu... Đợi tớ à?"

Nagi đang đứng trước cửa lớp em. Cả trường đã vắng tanh từ lâu, chỉ còn em cố tình nán lại muộn hơn để tránh mặt cậu. Đây đã là tuần thứ hai em làm như vậy.

"Reo" - Cậu ấy gọi em. Hoàng hôn quá chói mắt, còn cậu lại đứng ngược với ánh nắng ấy khiến em chẳng thể nhìn rõ gương mặt cậu đang mang biểu cảm gì. Nhưng không hiểu sao, em vẫn vô thức né tránh. Chân lùi về sau một bước. Hành động ấy, dù nhỏ thôi... cũng không thoát khỏi mắt cậu.

"Cậu đang tránh mặt tớ à?" - Nagi lên tiếng, cậu ấy tiến lại gần, nắm lấy tay em. Đôi tay từ nãy đến giờ vẫn đang siết chặt vạt áo đồng phục đến nhăn nhúm.

"Reo..." - Nagi gọi tên em lần nữa. Đôi bàn tay em được cậu nắm lấy, áp lên bên má. Em giật mình vì cảm nhận lòng bàn tay mình chạm vào làn da ươn ướt, là nước mắt.

Nagi... Cậu ấy đang khóc.

Em sững lại. Trong giây lát, em không biết phải làm gì. Nhưng rồi tay em lại tự động nâng lên, ôm lấy gương mặt cậu ấy, lau nước mắt một cách vụng về. Miệng chỉ biết lặp đi lặp lại một câu: "Tớ xin lỗi... cậu đừng khóc."

Reo kéo Nagi vào lớp học. Chẳng còn ngược sáng khiến em thấy rõ được gương mặt cậu - đầy buồn bã, tủi thân và ấm ức. Nagi ngồi xuống ghế, bất ngờ ôm chầm lấy em. Em vẫn đang đứng nên cậu chỉ ôm được đến ngang eo. Nhưng cậu ấy ôm rất chặt. Cái đầu trắng xóa dụi dụi vào người em. Còn em, đứng ngây ra như khúc gỗ.

"Cậu đã hôn tớ rồi mà... Sao lại tránh tớ?" - Giọng Nagi run run, mang theo cả buồn bã lẫn giận hờn. Em giật mình, sững sờ nhìn xuống cậu ấy.

"Nagi... lúc đó cậu đang ngủ mà" - Em nói khẽ, tay luồn vào tóc cậu, xoa nhẹ như vỗ về một đứa trẻ đang bị tổn thương. Vậy nhưng tâm trí em lại đã lặng đi.

"Thì ra cậu ấy biết chuyện đó."

Em đã hành động lố bịch như một gã tra nam. Vậy thì Nagi đã cảm thấy như thế nào? Cậu ấy có cảm thấy phản cảm hay hoang đường... thậm chí là thất vọng về em không?

Reo mải mê suy nghĩ mà quên mất việc mình cần phải đẩy Nagi đang ôm chặt cứng ra. Một lúc lâu sau, Nagi mới thôi sụt sùi mà ngẩng lên nhìn, nói bằng giọng vẫn còn nghèn nghẹn:

"Cậu hôn tớ, xong lại bỏ về trước. Rồi coi như chưa có chuyện gì..."

"Đó là nụ hôn đầu của tớ mà... Cậu nghĩ lúc đó tớ đã cảm thấy thế nào hả."

"Nagi, đừng khóc nữa... tớ xin lỗi" - Reo nhỏ giọng dỗ dành. Nhưng ngón tay em đang xoa xoa mái tóc của cậu lại cứng đờ... Nagi lúc ấy nghĩ thế nào ư? Em chẳng biết nữa, cũng chưa tự hỏi chính mình bao giờ. Em chỉ ích kỷ làm thế cho riêng em: "Tớ xin lỗi..."

Nagi cứ ôm em như thế rất lâu. Đến khi buông ra, đôi mắt ấy vẫn hoe đỏ, còn đọng nước. Cậu ngước lên nhìn em, không nói lời nào. Em lại đưa tay áp lên má cậu, ngón tay khẽ xoa xoa gò má ấm nóng và ẩm ướt. Bỗng em nghe giọng Nagi khẽ khàng vang lên:

"Cậu lại đây."

Em nghe theo. Cúi người xuống gần cậu. Bất ngờ, Nagi giữ lấy sau gáy em, kéo xuống rồi hôn. Nụ hôn khiến em choáng váng. Môi cậu ấy mềm, có vị mặn của nước mắt và đang run nhẹ. Đến khi được buông ra, cả người em ngơ ngẩn, mắt cũng mơ màng.

"Tớ yêu cậu, Reo à... Tớ yêu cậu lắm" - Nagi nói, ánh mắt chân thành đến mức khiến tim em run lên.

Thoáng sững sờ đó qua đi. Em tỉnh táo lại, đưa tay vén lọn tóc trắng lòa xòa ra sau tai, tay còn lại nâng chiếc cằm ướt đẫm nước mắt của cậu ấy lên, cúi xuống hôn lần nữa. Là một nụ hôn sâu, rất ngọt...

Sau cùng, Reo đặt tay Nagi lên nơi trái tim em đang đập rộn ràng: "Cậu có cảm nhận được không? Tớ đang rất hạnh phúc."

"Nagi, tớ cũng rất yêu cậu."

.

Em và cậu ấy đã đến bên nhau như thế, thật vụng về.

Chẳng còn đơn giản là "nắm tay nhau đi học". Đó là những cái ôm dài hơn, là tiếng thở chạm nhau trong một góc hành lang kín, là chiếc áo sơ mi bị kéo lệch sau những lần hôn quá vội, là ánh mắt của Nagi nhìn em như thể em là người duy nhất tồn tại trong thế giới này.

Nagi bảo, cậu ấy lớn hơn em nên phải gọi cậu là anh. Reo nghe xong liền phụng phịu: "Lớn hơn quái gì, chỉ có mấy tháng."

Thế nhưng sau đó vẫn ngoan ngoãn gọi. Tiếng "anh" nghe rất ngọt, mỗi lần em gọi cậu như thế đều bị hôn đến choáng váng. Nagi không giỏi ăn nói. Nên thay vào đó, cậu ấy hôn em. Khi vui, khi buồn, khi mệt mỏi hay đơn giản là khi em ngắm nhìn cậu lâu hơn một chút.

Reo yêu cậu ấy nhiều đến mức chỉ cần ánh mắt ấy nhìn mình thôi, em đã muốn lao đến ôm lấy, giữ lấy, hôn đến khi không còn sức thở. Em khao khát cậu ấy, mỗi lần hôn xong đều muốn nhiều hơn, muốn chạm vào cậu ấy lâu hơn, muốn nghe tiếng cậu ấy gọi tên em trong hơi thở đứt quãng.

"Anh yêu em" - Nagi đã nói với em rất nhiều lần. Đôi khi là những câu thì thầm nhỏ xíu, đôi khi vụng về, cũng đôi khi xen giữa một tiếng thở dài hay một nụ cười ngốc nghếch.

Những lúc như thế, em hạnh phúc biết bao, trái tim trong lồng ngực đập thật rộn ràng. Em sẽ cười thật rạng rỡ, tay xoa lên mái tóc trắng mượt rồi hôn lên khóe môi cậu ấy thật nhẹ và đáp lại rằng em cũng yêu cậu ấy.

.

Tất nhiên vẫn có tin đồn, ánh mắt soi mói thỉnh thoảng vẫn quẹt qua, rồi xì xầm to nhỏ. Nagi thường bảo em kệ đi thôi. Có hôm, em mắng cậu: "Anh không thấy khó chịu à?" Nhưng Nagi chẳng nói gì, chỉ nắm chặt tay em rồi liếc mấy người kia như khiêu khích.

Có cả những ghen tuông vớ vẩn - một bạn học nào đó nhờ Nagi chỉ bài môn Toán. Em đứng ở cửa lớp, nhìn qua ô kính thấy Nagi nghiêng người, chỉ bài cho cô bạn kia, khoảng cách cũng khá gần. Em nhìn thấy xong lại giận, cả ngày chẳng thèm để ý cậu ấy nữa. Đơn phương chiến tranh lạnh, nhưng chưa đầy nửa ngày đã bị nụ hôn của cậu đánh gục. Mềm nhũn nằm trong vòng tay cậu.

Những hôm trước trận bóng quan trọng, em hay lo lắng. Gửi tin nhắn: "Anh ơi." Ba phút sau, nhìn trước cửa lớp đã thấy Nagi đứng đó, tay ôm túi bánh ngọt. Cậu nắm tay kéo em đi đến chỗ riêng tư, thường là thư viện hoặc lớp trống. Sau đó là những cái chạm âu yếm và nụ hôn, bình yên đến nỗi em chẳng còn lo lắng điều gì.

Tình yêu gơn giản như thế. Hạnh phúc và yên tâm. Ở bên Nagi em chỉ muốn những thời gian ấy dài mãi, để em và cậu ấy có được hai chữ "cả đời".

Tuổi thiếu niên còn mơ mộng lắm, em cũng chưa từng lo nghĩ sau này mà chỉ đắm mãi trong hiện tại ngọt ngào ấy. Hiện tại có Nagi, tình yêu và hạnh phúc.

Nagi của em, em yêu cậu ấy rất nhiều.

Bạn đang đọc truyện trên: ZingTruyen.Xyz