1
Ánh đèn vàng vọt từ quán bar luôn có một sức hút kỳ lạ đối với Jisung. Không quá ồn ào, không quá tĩnh lặng, nó là nơi cậu tìm thấy sự bình yên, đặc biệt là khi Hyunjin ở đó. Đêm nay, như mọi đêm thứ Sáu khác, Jisung ngồi ở góc quen thuộc của mình, ngón tay lướt nhẹ trên vành ly cocktail Gin Tonic. Hương chanh thơm mát xộc lên mũi, như một lời nhắc nhở về sự tươi mới, dù mọi thứ xung quanh cậu dường như đã quá đỗi quen thuộc.
Jisung nhìn sang quầy bar, nơi Hyunjin đang cười nói rôm rả với một nhóm người. Hyunjin lúc nào cũng vậy, như một nam châm hút mọi ánh nhìn, không chỉ bởi vẻ ngoài điển trai mà còn bởi cái khí chất phóng khoáng, tự do toát ra từ anh. Anh là một họa sĩ tự do, thường xuyên di chuyển giữa các thành phố để tìm kiếm cảm hứng, hay đơn giản là để thỏa mãn khao khát được dịch chuyển. Chẳng có gì lạ khi mỗi lần Hyunjin xuất hiện ở những nơi như thế này, những gương mặt mới lại vây quanh anh như thể anh là một ngôi sao.
Jisung nhấp một ngụm Gin Tonic. Vị đắng nhẹ đầu lưỡi, sau đó là sự ngọt ngào lan tỏa. Cậu đã biết Hyunjin được hơn một năm nay. Mối quan hệ của họ, nếu có thể gọi là một mối quan hệ, bắt đầu một cách không định nghĩa. Không có những lời hẹn hò chính thức, không có những cam kết, chỉ có những buổi tối ở quán bar này, những cuộc trò chuyện kéo dài đến tận khuya, và đôi khi, những đêm thức giấc cùng nhau dưới ánh trăng hắt vào từ cửa sổ căn hộ của Hyunjin.
Jisung chưa bao giờ hỏi Hyunjin về tương lai. Cậu biết đó là một từ ngữ mà Hyunjin sẽ không bao giờ dùng khi nói về mối quan hệ của họ. Hyunjin như một chú chim, đôi cánh luôn muốn bay lượn trên bầu trời rộng lớn, không muốn bị nhốt trong bất kỳ chiếc lồng nào. Jisung hiểu điều đó, và cậu chấp nhận. Cậu đã tự nhủ với lòng mình rất nhiều lần rằng Hyunjin có quá nhiều điều để khám phá, quá nhiều niềm vui ở ngoài kia mà một mình Jisung không thể mang lại.
Đêm nay, Jisung cảm thấy một sự bình yên kỳ lạ. Có lẽ vì cậu đã thực sự chấp nhận vị trí của mình trong cuộc đời Hyunjin, một vị trí không tên, không ràng buộc, nhưng lại chân thật đến lạ. Cậu mỉm cười nhẹ, cảm thấy một chút ấm áp lan tỏa trong lồng ngực. Jisung thích sự đơn giản này, thích cái cách họ có thể ở bên nhau mà không cần những định nghĩa phức tạp.
Hyunjin đột nhiên quay đầu lại, ánh mắt chạm vào Jisung. Anh nhếch mép cười, một nụ cười quen thuộc, ẩn chứa sự tinh quái và chút gì đó mời gọi.
Hyunjin bắt đầu tiến về phía Jisung, từng bước chậm rãi, như một thợ săn đang tiếp cận con mồi của mình, nhưng Jisung biết, con mồi ở đây lại là một người hoàn toàn tự nguyện.
Bạn đang đọc truyện trên: ZingTruyen.Xyz