ZingTruyen.Xyz

Thai Lưu

Chương 2

Hunuwx

Một tuần sau ngày mất con, Lâm Uyên vẫn chưa cất một lời.
Cậu không còn khóc. Cũng không còn hét.
Chỉ đơn giản là không tồn tại.

Như một cái xác biết thở, cậu nằm yên như thể đã từ bỏ ý niệm về sự sống.

Trình Khải Minh thấy từng ngày trôi qua như địa ngục. Anh thử đủ mọi cách: mời bác sĩ tâm lý đến tận nhà, thuê người giúp việc để chăm sóc Uyên, nấu món cậu thích, để Gia Huy chơi quanh giường... nhưng tất cả đều như dội vào hư không.

Một lần, anh bưng cháo vào, ngồi xuống mép giường, thì thầm:

"Uyên à... anh không dám tưởng tượng nếu mất luôn cả em..."

Không có câu trả lời. Chỉ có một chiếc bóng quay lưng về phía ánh sáng.

Tối hôm đó, Trình Khải Minh dọn lại tủ áo cho Uyên. Trong ngăn kéo, anh tìm thấy một tập giấy nhỏ, mỏng và cũ.
nhật ký mang thai.

Từng dòng chữ quen thuộc của Lâm Uyên nắn nót:

"Ngày 1: Mình siêu âm thấy chấm nhỏ như hạt đậu. Bác sĩ bảo tim thai tốt."
"Ngày 30: Con đạp lần đầu. Mẹ sợ quá bật khóc. Cảm ơn con đến bên mẹ."
"Ngày 78: Con trai hay con gái cũng được, mẹ chỉ mong con mạnh khoẻ."
"Ngày 103: Mẹ mua nôi cho con. Ba con cười vì mẹ cẩn thận như bà cụ."

Khải Minh ngồi sụp xuống, tay siết tập giấy.
Cảm giác bất lực dâng trào như sóng.

Sáng hôm sau, Gia Huy thức dậy sớm hơn bình thường.

Bé mở tủ đồ chơi, lựa con gấu bông to nhất. Cái gấu này từng là món quà mẹ tặng khi bé bị sốt cao năm ngoái. Bé nhớ rõ mẹ từng nói:

"Gấu này là bác sĩ nha. Gấu sẽ giúp con hết đau."

Gia Huy lặng lẽ bước vào phòng mẹ, cẩn thận đặt gấu lên giường.
Sau đó, thằng bé kéo một tấm chăn nhỏ, phủ qua vai mẹ, rồi nằm xuống sát bên, khẽ thì thầm:

"Mẹ ơi... mẹ cũng bệnh hả? Con tặng gấu cho mẹ... Gấu sẽ làm mẹ hết buồn nha..."

Lâm Uyên vẫn không phản ứng.

Nhưng Gia Huy không rời đi. Bé rúc vào ngực mẹ, thì thầm từng tiếng một:

"Mẹ đừng bỏ con... con ngoan mà... con thương mẹ lắm..."

Một giọt nước mắt lặng lẽ chảy xuống gối.
Rồi giọt thứ hai. Thứ ba.

Lâm Uyên bắt đầu run nhẹ. Cậu đưa tay lên che mắt – nhưng không ngăn nổi tiếng nấc vỡ ra khỏi cổ họng.

"Mẹ... xin lỗi... mẹ xin lỗi con... mẹ yếu đuối quá..."

Cậu ôm chầm lấy Gia Huy, ôm thật chặt, như sợ buông ra rồi đứa con này cũng sẽ biến mất.

Khải Minh đứng lặng ở cửa phòng, đôi mắt đỏ hoe. Anh không bước vào, chỉ khẽ tựa trán vào khung cửa, thì thầm:

"Cảm ơn con, Gia Huy... cảm ơn con đã giữ mẹ lại cho ba..."

Tối hôm đó, lần đầu tiên sau bao ngày, Lâm Uyên ra khỏi phòng.

Cậu ngồi xuống bàn ăn, vẫn rất gầy, ánh mắt trũng sâu. Nhưng khi Khải Minh đưa chén cháo, cậu cúi đầu ăn một muỗng.

Rồi hai muỗng. Rồi ba.

Không ai nói gì. Nhưng trong tim mỗi người, có một ngọn lửa nhỏ đang nhen lên.

Dù chưa thể gọi là bình thường. Dù vết thương vẫn đang rỉ máu.
Nhưng ít nhất — Lâm Uyên đã chịu sống tiếp.

Vì một đứa bé ba tuổi biết ôm mẹ bằng tất cả tình yêu nhỏ bé của mình.
Vì gia đình chưa bao giờ rời bỏ cậu.
Và vì em bé thứ hai — dù không đến được thế gian này — vẫn là một phần trong cậu mãi mãi.

Bạn đang đọc truyện trên: ZingTruyen.Xyz