Tcf Xuyen Nhanh He Thong Nguoi Trong Mong Yeu Menh
Thấy Choi Han ra ngoài mua đồ ăn trở về, Alberu gọi Cale qua:
"Thiếu gia Cale à, vô ăn thôi."
"..."
Cale chống tay lên bàn đứng dậy, người cậu hơi lung lay một chút.
Choi Han thấy vậy thì lo lắng.
"Cale-nim, cậu ổn không, không khoẻ ở đâu sao?"
Cale phẩy phẩy tay.
"Không sao."
'Tách'
Alberu lẫn Choi Han đều mở to mắt nhìn cậu.
"Tôi ngồi lâu quá nên tê chân- sao hai người nhìn tôi như thể tôi sắp chết vậy?"
'Tách'
Choi Han tái mét mặt.
"Cale..Cale-nim! Cậu chảy máu kìa!"
Cale đưa tay chạm lên mũi mình, không phải chỉ dính vài giọt máu, mà là rất nhiều máu.
"Ơ...sao lại-"
Lời còn chưa dứt, máu từ miệng cậu bỗng trào ra.
Ngay tức thì, trước mắt Cale tối sầm, cậu lảo đảo ngã xuống, được Alberu và Choi Han chạy tới đỡ lấy.
"Cale-nim!!"
"Cale!"
Trước khi hoàn toàn mất đi ý thức, cậu nghe tiếng hai người kia gào tên của cậu.
Nghe mà xót hết tim gan.
...
"...Thành thật xin lỗi, tôi thật sự không thể khám ra thiếu gia Cale mắc phải bệnh gì.."
Bác sĩ trung niên lắc đầu chịu thua sau khi được gọi đến khám bệnh.
Ông ta không biết cậu bị bệnh gì, chỉ đành kêu Choi Han đi đến phòng y tế lấy ít thuốc bổ điều dưỡng thân thể cho Cale.
Choi Han quay đầu nhìn vũng máu trên sàn nhà ban nãy, trong mắt đều là lo lắng, gấp rút và hoảng loạn đến mức sắp điên rồi.
Alberu siết chặt tay nhìn người đang giãy giụa yếu ớt trên giường.
Cale nằm trên giường, sắc mặt đau đớn tái nhợt đến mức sắp làm một với chăn gối, cậu khó khăn hít vào từng ngụm khí lạnh, tay nắm chặt vạt áo trước tim mình.
Cậu cắn môi cố nén tiếng rên rỉ, trán rịn mồ hôi, mắt nhắm chặt, hai hàng mày cũng chưa hề được thả lỏng.
'Đu má đu má đau đau đau đau đau!! Hệ thống! Mẹ nó tắt cái CB xúc giác đi! Đau sắp chết rồi!!'
[Hệ thống: Ký chủ xác nhận muốn-
'Ê thôi thôi thôi, khỏi đi, còn chịu được, để đó ta diễn tí đã.'
[Hệ thống: ....]
Cale trên giường lúc này bỗng cấu mạnh vào vị trí trước tim của mình, cậu đau đớn quằn quại đến mức không còn tâm trí đề nén tiếng hét của mình nữa.
"Ưgh-!"
Các đầu ngón tay của cậu bấm sâu vào da thịt trước ngực, để lại trên ngực mình từng đường cào đỏ chói.
Alberu thấy vậy liền vội vàng giữ tay cậu lại.
"Cale! Ráng chịu đựng một chút, đừng tự làm tổn thương mình!"
Cale không chịu mở mắt, cậu giãy giụa muốn giật tay mình ra khỏi tay Alberu nhưng không thành, cậu nhượng bộ, giọng nói thều thào xin anh:
"Điện hạ.....làm ơn..buông ra...tôi khó chịu..."
Thấy cậu cào cấu da thịt trước ngực như muốn tự moi tim chính mình, Alberu nào dám buông tay cậu ra.
Giằng co gần cả tiếng đồng hồ, cuối cùng cậu cũng kiệt sức nằm thở dốc, ánh mắt mơ hồ không còn tiêu cự, mái tóc đỏ vì giãy giụa mà bung xoã trên giường, có vài sợi ướt mồ hôi mà dính lên má và trán cậu, mồ hôi chảy ướt cả chiếc áo sơ mi trắng cậu đang mặc.
Choi Han vừa từ bên ngoài về, thấy tình trạng hỗn loạn của Cale thì hỏi cậu ấy làm sao vậy.
Alberu vừa thuật lại vụ việc cho Choi Han vừa lấy khăn lau mồ hôi cho Cale.
...
*Vỗ tay vỗ tay*
"Đáng thương quá, tí nữa là ta phụt cười rồi."
Thần Chết vỗ tay cảm thán.
Cale muốn đá lão nhưng không được nên đành ghi nợ trong lòng, đợi sau khi rời khỏi vi diện này sẽ tính sổ với lão.
"Mà, vi diện này tới hai ngày nữa là ổn rồi, cốt truyện ẩn đã tìm xong, giá trị tình cảm cũng đang ở mức gần 100, giờ cậu chỉ cần ăn no chờ chết nữa thôi."
Cale âm thầm gật đầu.
Nguyên chủ là nguồn cơn của mọi việc, bây giờ nguyên chủ cũng chẳng ở đây nữa...ừ thì chắc là đang lởn vởn đâu đó quanh cậu...nhưng ít nhất là cậu ta sẽ không đụng tay vô việc gì nữa.
Cậu chỉ cần khử hết đám rối của cậu ta, rồi giống như lời Thần Chết nói, ăn no nằm chờ chết nữa là qua màn.
______________
Hậu trường:
Tiếp tục buổi phỏng vấn chap trước.
Thần Chết: *lén lút*
Choi Jung Gun: Lão dám trốn Kim Rok Soo đi trả lời phỏng vấn, không sợ cậu ta xiên lão sao?
Thần Chết: *phẩy tay* xời, Thần có chết được đâu mà sợ, tiếp tục câu hỏi hôm bữa đi.
Choi Jung Gun: Cái câu 'có kết thúc của vi diện nào khiến cậu nhục nhã đến giờ không quên không?' ấy hả?
Thần Chết: Ừ ừ, để ta trả lời cho!
Thần Chết: Câu trả lời là có, vi diện 'Trói buộc'.
Thần Chết: Ở vi diện đó tên nhân vật chính tên Cale Barrow, là một tên bị nguyền rủa chỉ cần hắn yêu ai hay thích ai người đó sẽ hẹo, hiển nhiên Cale là ngoại lệ.
Thần Chết: Sau khi giá trị tình cảm đạt 100%, tên khốn đó đã trói buộc Cale bên cạnh hắn, sau đó vì Cale mãi không động lòng với hắn nên hắn đã đè Cale lên giường abcxyz, mà xui sao lúc đó là thời điểm Cale sắp chết để hoàn thành vi diện....
Choi Jung Gun: ...Đừng nói với tôi là cậu ta chết trong lúc đang...làm chuyện đó nha?
Thần Chết 🤷🏼: Chứ gì nữa, đồn ra thì có khác gì bị chơi chết trên giường theo đúng nghĩa đen không? Đã vậy còn chết ngay lúc đang cao trào.
Choi Jung Gun: *đột nhiên giật mình rồi né xa Thần Chết*
Thần Chết: *mồm không hồi chiêu* Sau đó bị dịch chuyển về không gian hệ thống, thấy cậu ta còn đang bủn rủn tay chân nên ta đã tốt bụng dùng cả ngày hôm đó để giúp cậu ta giải quyết 'vấn đề'....
Cale: *đứng sau lưng Thần Chết mỉm cười* Tốt bụng quá nhỉ?
Thần Chết: *quay đầu lại* Đương nhiê-
Thần Chết: ......
_______________
Bổn cung về rồi đâyy, hè có mấy ngày à, không viết thì uổng lắmmm
Vấn đề của mình ko quá nghiêm trọng, mik bị cux lâu rồi, chỉ là lâu lâu nó dở chứng nên v thôi:)
Lý do mình viết nguyên chap thông báo vậy là tại sợ sẽ off hết hè, nhưng may là được thả xích sớm.
Bạn đang đọc truyện trên: ZingTruyen.Xyz