ZingTruyen.Xyz

[TAEGI] 1995 phẩy 3

29

lil_meow93

kể từ tối hôm đó, taehyung đến nay đều không có bất kì biểu hiện hay hành động gì quá phận với yoongi, thậm chí còn không lại gần cậu ít nhất là ba bước chân

hmm yoongi có một chút thoải mái với việc này, cậu chẳng biết vì sao đâu nhưng bây giờ cậu không muốn mình nghĩ đến người đó nữa, khóc lóc cũng chẳng có lợi ích gì

sáng hôm nay yoongi có việc cần đến công ty, đến nơi mọi người đều việc ai nấy làm, yoongi đi nhanh đến gặp jimin bàn về một số vấn đề cần thay đổi cho những hoạt động trong dự án sắp tới, thật ra là phải nói cho taehyung cơ nhưng với tình hình hiện tại, cậu vẫn là nên nói cho jimin để cậu ấy nói lại với hắn thì hơn

vì là thư kí của taehyung nên chỗ ngồi của jimin tất nhiên sẽ ở trước phòng làm việc của hắn rồi

-jimin!

jimin nghe có người kêu mình nên quay lại, nhìn thấy yoongi miệng liền cười rất tươi

-sao cậu lại ở đây? chẳng phải hôm nay được nghỉ à?

-đến tìm cậu

-tìm mình?

yoongi gật gật đầu, lôi cái ghế ở phía xa xa lại gần chỗ jimin rồi ngồi xuống

-ấy, cậu không được ngồi ở đây đâu

-vì sao?

-cậu ít nhất phải ngồi trong phòng chờ dành cho khách hoặc là phòng họp

yoongi ngồi nghe jimin giải thích cả một hơi dài, nào là cậu không phải nhân viên, cậu là đối tác làm ăn với công ty, cậu phải được đối đãi trân trọng, nghe đến ù cả tai luôn rồi

-stop!

còn đang định luyên thuyên miệng jimin liền bị tay yoongi chặn lại

-mình đến tìm cậu để nói về vài vấn đề trong dự án thôi, xong rồi sẽ đi ngay, có mình với cậu thôi không cần câu nệ tiểu tiết đó

-ồ, nhưng mà cậu phải chắc chắn là ngồi đây cậu cảm thấy thoải mái đó nhé

ngưng một chút jimin lại nói tiếp

-mà vấn đề gì liên quan đến dự án cậu có thể nói thẳng cho sếp

-không không khôngggggg

-cậu làm gì phản ứng như thế? có phải sếp đã làm gì cậu không? nói đi tớ sẽ đi mách với anh hoseok, kêu ảnh dạy dỗ lại sếp

gì chứ động vào yoongi thì ông đây tuy không trực tiếp ra tay được nhưng sẽ nhờ người có uy lực ra tay dùm

hơi hèn nhưng kệ!

-chuyện là thế này...

yoongi bắt đầu kể lại tối hôm cậu gặp taehyung, đến giờ khi nhắc lại, cảm xúc trong cậu vẫn vậy, tức giận, chán nản và còn có cả...ghen

-thật quá đáng!

jimin nghe xong liền đập bàn bức xúc

-nhỏ nhỏ thôiiiii

trời ơi coi tức không, nói xấu người ta mà phản ứng như vậy bộ muốn thành ăn mày tháng này hả

-nhưng mà cậu chắc là sếp chưa hôn cậu chứ?

-gì đây? ý cậu là mình kể bỏ đi phần đó để giữ thể diện cho mình à?

-có thể

yoongi giả vờ tức giận mắt đối mắt với jimin, sau đó cả hai cùng cười phá lên

qua đi vài phút tám chín chuyện trò, cả hai cuối cùng cũng trở về bộ dạng nghiêm túc, bắt đầu thảo luận công việc

tuy là vấn đề cần thay đổi không nhiều nhưng phải thật sự nắm rõ ý thì mới có thể thực hiện nên yoongi ở lại có hơi lâu, nói có hơi kĩ một chút

-cậu phải..

-cho tôi gặp taehyung

miệng yoongi vừa mở ra còn chưa thốt thành lời đã có một giọng nữ ngắt ngang

cả cậu lẫn jimin đều ngước lên nhìn, là seoji

yoongi có hơi không thoải mái, ồ vì cậu không thích cô ấy thôi

nhưng phải công nhận rằng cô ấy thật đẹp, kể cả 5 năm trước, tối hôm đó hay là ngay bây giờ đi nữa thì nét đẹp ấy vẫn vậy, nhẹ nhàng thuần khiết khiến người ta say đắm, chính cả cậu còn chẳng kìm được mà buông lời khen ngợi thì thử hỏi xem taehyung làm sao có thể cưỡng lại?

-jimin? yoongi?

seoji bất ngờ khi thấy cả hai đều ở đây, cô ấy biết yoongi là đại diện dự án đầu tay của taehyung chứ không hề biết jimin là thư của hắn

-chị seoji

jimin đứng lên chào hỏi còn yoongi vẫn ngồi đó, qua loa gật đầu như đáp lại lời chào hỏi của cô rồi cúi gầm mặt xuống

-chị đến tìm taehyung

-chị có hẹn trước không ạ?

-chị tưởng là người quen nên không cần hẹn trước chứ?

-sếp có nói dù người quen thì vẫn phải hẹn trước ạ, hay chị gọi cho sếp đi

-em có thể gọi thay chị không? điện thoại chị vừa hết pin

jimin nghe đến đề nghị này liền cảm thấy khó xử

-chị thông cảm cho em nhé, trong giờ làm việc trừ khi có việc đột xuất hoặc rất nghiêm trọng em mới có thể gọi cho sếp..

-lấy điện thoại của tôi đi

yoongi im lặng nãy giờ rốt cuộc không nhịn được nữa mà cầm điện đưa lên, cậu không muốn jimin khó xử, càng không muốn vì người này mà bạn mình gặp bất cứ vấn đề gì

-vậy chị mượn nhé, cảm ơn em

yoongi không đáp, gọi nhanh nhanh rồi trả đây, thân thiết gì đâu

được cái nữa là yoongi không thèm lưu số của taehyung =)))

chuông đổ chưa đến hồi thứ hai đầu dây đã nhấc máy, lại còn lên tiếng trước

"chẳng phải em nói tôi tránh xa em ra? sao bây giờ lại gọi cho tôi trước?"

giọng điệu trách móc này là sao vậy trời, trẻ con như thế

-taehyung?

taehyung thoáng chốc giật mình, tay đưa điện thoại ra nhìn cho kỹ số vừa gọi đến, rõ ràng là yoongi mà

"ai vậy?"

-mình seoji đây

"sao cậu lại có số của yoongi?"

-mình đến tìm cậu, không vào được nên em ấy cho mình mượn điện thoại để gọi cậu nè

giọng seoji vừa dứt cánh cửa phía sau lưng liền bị một lực mạnh mở toang, taehyung mặt có chút khó chịu bước ra

nhìn lướt qua seoji và jimin xong, ánh mắt hắn dừng ngay ở nơi có người đang cúi mặt ngồi trên ghế

trong vô thức yoongi cũng vừa vặn ngước mặt lên, bắt trúng ánh mắt phức tạp đó

-tới thì cứ vào, đứng sẽ làm cậu đau chân đấy

taehyung vờ như chẳng thấy cậu, bước thêm hai bước ôm trọn vòng eo của seoji vào lòng, lời nói nhẹ nhàng phát ra nhưng sao lại nghe có tiếng tim vỡ vụn?

yoongi lại tiếp tục cúi gầm mặt, đến khi ngước lên lần nữa thì hai hình bóng đó đã khuất sau cánh cửa lớn

-yoongi à..

jimin lo lắng ngồi xuống cạnh cậu, sếp thật quá đáng

-tớ về trước đây, còn lại một chút vấn đề nhỏ nữa thôi nên mình sẽ gửi qua mail cho cậu nhé

-cậu ổn chứ?

-sao nào? mình vẫn ổn mà

yoongi gượng cười thật tươi rồi ra về

thật là, đã nói sẽ không nghĩ đến nữa nhưng sao nhìn hai người ấy bên cạnh nhau, tim cậu lại có một chút nhói?
______________

Hmm mình có một chút việc cần nói thế này, đây là bản thảo thứ 3 mình viết lại rồi chứ không phải bản thảo đầu tiên, watt nó vô lí xoá bản thảo đầu tiên của mình, bản mình ưng nhất, câu từ hoàn chỉnh nhất và độ dài cũng dài hơn. Yeah mình đã khóc, khóc ngay khi vừa thức giấc, tiếp theo đó mình viết lại, rồi lại bị xoá vô lí, cứ thế là đến bản thảo thứ 3 🤷‍♀️
Mọi người đọc mà thấy câu lủng cũng thì cho mình xin lỗi nhé, mọi chap mình viết đều là ngẫu hứng cả, không có lên kế hoạch trước nên khi bị xoá thì mình chỉ nhớ nội dung chính chứ không còn nhớ từng câu từng chữ đã viết nữa thành ra diễn đạt không mượt

Yêu mấy cô 💕

Bạn đang đọc truyện trên: ZingTruyen.Xyz