Sủng Phi Khó Làm - Bích Vân Thiên
~Chương 40~
Tuyền thành là một địa phương rộng lớn, Hoàng đế ở chỗ này sáu ngày rồi mới khởi hành, khi đến vạn dân kính ngưỡng, khi đi dĩ nhiên cũng vạn dân kính sùng, nhưng điểm khác nhau là khi ra khỏi thành trong vạn dân kính ngưỡng ấy có rất nhiều nữ tử quấn khăn trên đầu. Thiên Tịch Dao từ trong xe ngựa nhìn ra phía ngoài, nhìn khung cảnh lấp lánh hữu thần khỏi nói.
Qua Tuyền thành trạm kế tiếp là Tô Hàng, nơi đây chính là nơi phồn hoa tụ hội, Thiên Tịch Dao không nhịn nổi nuốt nước miếng, nghĩ đến cảnh ăn bánh bao nước súp, thật khó kiềm chế được mà.
Ai ngờ đội ngũ của Hoàng đế đi được nửa đường thì đột nhiên dừng lại, Hoàng đế cùng mấy đại thần ở trong xe ngựa đằng trước nghị sự, sau đó tâm sự nặng nề quay trở lại.
Đây là lần đầu Thiên Tịch Dao thấy Hoàng đế lộ ra nét mặt bất an như vậy, nhịn không được hỏi: "Bệ hạ, đã xảy ra chuyện gì rồi sao?"
Nếu là trước đây Hoàng đế nhất định sẽ không nói, song tính tình Thiên Tịch Dao nhìn thì rất hiền lành, dễ nói chuyện, nhưng một khi đã muốn biết thì sẽ tìm mọi cách để thăm dò, không biết không được. Hoàng đế suy nghĩ một chút, rồi nói: "Là Tín Dương hầu, ông ta đã chết."
Thiên Tịch Dao biết Hoàng đế rất vừa ý vị Tín Dương hầu này, trước đây khi Hoàng đế đăng cơ cũng góp chút sức lực, tuy chưa phải là rất quan trọng, nhưng dẫu sao cũng đã tỏ thái độ.
Sau này Hoàng đế liền đề bạt Tín Dương hầu từ Phó thủ thành Chính cực, là Tổng đốc Chiết Mân, vị trí trọng yếu khỏi nói, trông giữ hải cảng quan trọng của Trung Quốc, đi hướng Bắc là Nhật Bản, đi về phía Nam là Ấn Độ, vòng vèo là còn có thể đến Anh quốc vân vân.
Chỉ có điều cách làm của Tín Dương hầu không giống như trong cách nghĩ của Thiên Tịch Dao là đặt cảng khẩu kiểm tra hải quan, giữ gìn trật tự các kiểu, trái lại, ông ta rất phản đối việc mua bán trên biển, về phần nguyên nhân, đương nhiên là bởi vì Đại Kỳ cấm chỉ, từ đời thứ ba Đại Kỳ đã bắt đầu thi hành cấm biển.
Ban đầu Đại Kỳ khai quốc cũng tranh cãi có nên cấm biển hay không, Kỳ Thanh đế bị ủy thác trọng trách bảy tỏ áp lực rất lớn, dù sao từ một thứ tử đột nhiên trở thành thái tử quản lý triều chính. Nhưng hiển nhiên vàng thật không sợ lửa, là vàng cuối cùng vẫn sẽ phát ra ánh sáng, vị này một đời minh đế qua đủ mọi sóng gió, không bị đè nát trái lại còn trưởng thành hơn. Có người nói nhớ năm đó Hiều Hiền Hoàng hậu cực lực thuyết phục Kỳ Thanh đế mở hải mậu, còn cố ý thiết lập Hải phường ti chuyên quản lí tranh chấp mậu dịch trên biển, bây giờ Thiên Tịch Dao thấy chắc là hải quan rồi, bởi vì còn có người quản lí thu thuế nữa.
Hiếu Hiền Hoàng hậu lúc về già chế tạp một con thuyền cùng Kỳ Thanh đế du ngoạn bên ngoài, không chút áp lực quăng triều chính cho thái tử còn nhỏ tuổi, trực tiếp thăng cấp thành Thái hậu. Viết cho hay chính là, ta cùng cha con đều già rồi, đừng cho rằng chúng ta thích ra ngoài, ta là muốn dẫn ông đi dưỡng bệnh chữa thương, Kỳ Thanh đế nhiều năm chinh chiến, vết thương cũ trên người rất nhiều. Còn mang theo cả một trai một gái, có đôi khi ba bốn năm hết tết vẫn chưa trở lại, khiến cho Thái tử rất phiền muộn, nghe đâu còn khóc lóc trước mặt triều thần, bảo là nhớ mong cha mẹ đang không biết ở nơi nào.
Lúc đó Thiên Tịch dao nghe xong thật tình nghĩ vị Thái tử này thật đáng thương a, cha mẹ đi hết, em trai em gái cũng đi chơi theo, chỉ còn một mình hắn coi giữ gia nghiệp. Bây giờ chưa có điện thoại, chút tin tức cũng không có, nếu như gia tốc hoàng thất thê thiếp nhiều thì thôi, nhưng đằng này chỉ độc có cha ruột mẹ ruột cộng thêm em trai ruột em gái ruột, khi còn bé hòa thuận vui vẻ mà lớn lên, lúc này đột nhiên không thấy người đâu nhất định sẽ nhớ a! Cho nên không trách được việc không để ý thể thống mà khóc luôn trên triều.
Thiên Tịch Dao cảm thấy Hiếu Hiền Hoàng hậu là điển hình của nữ xuyên không, dung mạo nghiêng nước nghiêng thành, nắm chặt được người đàn ông, còn để lại uy danh hiền hậu cho hậu thế, quả thực là Mary Sue* lớn đến cực hạn, về phần nàng...Thiên Tịch Dao nghĩ nếu mình là nhân vật trong tiểu thuyết, vậy khẳng định là cấp bậc vai phụ, tác giả tuyệt đối là mẹ kế.
*Mary Sue: Mary Sue là thuật ngữ sử dụng để nói về một nhân vật, thường là một cô gái, hoàn hảo về mọi mặt. Các nàng có thể vào trang này để biết thêm chi tiết https://gacsach.com/diendan/threads/mary-sue-con-roi-hoan-mi-hay-ac-than-fiction.4529/
Thiên Tịch Dao chờ Hoàng đế nói thêm gì đó, kết quả đợi một hồi lâu Hoàng đế không nhả ra thêm chữ nào, nàng liền nghĩ, một câu người chết là xong rồi sao? Đây là đại quan biên cương tam phẩm á, thân tín dưới trướng Hoàng đế, nơi bọn họ đi lần này là Sa Lôi trấn thuộc vùng cai quản của Tín Dương hầu đó.
Kỳ thật Thiên Tịch Dao căn bản vẫn chưa nhận ra, nàng bây giờ đã khác trước đây. Ngày trước nếu Hoàng đế không nói, nàng tuyệt đối sẽ không hỏi, dù sao hỏi cũng không liên quan đến sự an bình của nàng. Nhưng từ khi Hoàng đế ở bên núi Thái Sơn đưa cho nàng một bát mì, đương nhiên mì chỉ là nhỏ, quan trọng là thành ý của Hoàng đế, nàng nghĩ nàng rất được Hoàng đế để ý, nói cách khác, suy bụng ta ra bụng người luôn có tác dụng phải không? Bằng không thì thật đúng là không biết điều, hơn nữa, nàng và Hoàng đế nếu không thể trở thành tình nhân tốt, khụ khụ, tóm lại là làm bằng hữu tốt giúp đỡ lẫn nhau thì cũng có thể.
Thiên Tịch Dao nhấn mạnh ở ba chữ "bằng hữu tốt".
Nhưng sau ba lần không có kết quả Thiên Tịch Dao liền bỏ qua, quan tâm là quan tâm, nhưng hiển nhiên không thể biến quan tâm thành can thiệp, nàng sẽ không hỏi nữa, hầu hạ Hoàng đế uống nước trà cho tốt rồi cùng nhau ngủ trưa.
Buổi chiều sau khi thức dậy, đội ngũ lại bắt đầu di chuyển. Hoàng đế không biết đi đâu, Thiên Tịch Dao bầu không khí xung quanh có chút kì lạ, dường như mang theo chút áp lực.
Thiên Tịch Dao hỏi Vạn Phúc một chút, biết Hoàng đế không tới tìm Vạn Phúc chơi cờ, đối tượng giày vò của Thiên Tịch Dao từ Hương Nhi liền biến thành Vạn Phúc. Nàng phát hiện ra thái giám Vạn Phúc này cũng thông ming ra phết, chỉ cần nhìn qua là nhớ ngay, nàng dạy chơi cờ một lần đã nhớ kỹ, khiến cho sở thích nghiện cờ của Thiên Tịch Dao trỗi dậy, hễ rảnh rỗi là lôi kéo Vạn Phúc chơi cờ.
Lần đầu tiên Vạn Phúc nghe Thiên Tịch Dao nói, Vạn công công ngươi đã tầm tuổi này rồi sao trí nhớ còn tốt như vậy? Lúc đó Vạn Phúc chỉ oan ức, sờ sờ khuôn mặt nhẵn bóng của mình, đáp: "Nương nương, nô tài còn trẻ mà." Thần thái giống như oán phụ, rất buồn cười, làm Thiên Tịch Dao thiếu chút nữa cười thành tiếng.
Sau đó Vạn Phúc kéo tay Hương Nhi hỏi: "Hương Nhi, Vạn ca ca đã già đến vậy sao?"
Hương Nhi quẫn hồi lâu, nàng không rõ, một tên thái giám, hắn coi trọng tuổi tác như vậy làm gì? Thật ra Hương Nhi không biết, thái giám tuổi cao sẽ khiến người ta thấy hầu hạ không tiện, dù gì thể lực và vân vân đều theo không kịp. Cho nên Vạn Phúc ghét nhất là bị người khác nói hắn lớn tuổi, sợ bát cơm bị đập (ý là mất việc).
Hương Nhi đang do dự, Vạn Phúc bèn kéo tay Hương Nhi sờ lên mặt mình, bất bình nói: "Cô sờ xem, rất co dãn, đây là già ấy hả?" sau đó còn muốn cởi cả quần áo, Hương Nhi bị dọa sợ nhảy dựng lên, hét: "Vạn công công ngài muốn làm gì?"
Vạn công công nghĩ bụng, một tên thái giám như ta còn có thể "làm gì" ngươi chứ? Chẳng phải chỉ là muốn cho ngươi nhìn da thịt trên người ta không tệ thôi sao? Kết quả thấy Hương Nhi vậy mà lại đỏ mặt, hắn vui vẻ, nghĩ thầm, còn xấu hổ cơ đấy, dụ dỗ nói: "Vạn ca ca cô không có "căn", cô không cần đoán mò." Sau khi nói ra còn lộ ra mấy phần tối nghĩa không nói nên lời.
Lòng dạ Hương Nhi vốn mềm, lại ở cùng một chỗ với Vạn Phúc đã lâu, quả thật đã coi người này như một ca ca, chính là ca ca cái gì cũng có thể sắp xếp ổn thỏa.
Quay trở lại dỗ dành Vạn Phúc, tâm Vạn Phúc sớm đã cứng rắng đến mức lục thân không nhận rồi, đến khi được Hương Nhi tán dương an ủi hồi lâu mới lộ ra khuôn mặt tươi cười. Hai người cứ như thế chẳng hiểu sao lại cãi nhau, nhưng cũng dễ hòa hảo trở lại.
Hoàng đế liên tục ở phía trước nghị sự cùng đại thần, theo Thiên Tịch Dao thấy thì là bọn họ đang thảo luận chuyện của Tín Dương hầu. Thiên Tịch Dao ngẫm lại cũng rất thổn thức, lúc trước tiểu nữ nhi chết thảm, sau đó phụ thân cũng mất luôn, sinh mệnh sống động cứ thế tiêu tan, quả thật là thế sự vô thường.
***
Buổi tối khi đi ngủ, Hoàng đế đột nhiên hỏi Thiên Tịch Dao có cách nhìn thế nào về cấm biển.
Hóa ra Tín Dương hầu chết là có liên quan đến cấm biển.
Nếu nói đến cấm biển, Thiên Tịch Dao liền nhớ đến lịch sử khuất nhục thời cận đại, chiến tranh thuốc phiện, liên minh quân đội 8 nước vân vân, hiện lên ở trong đầu rất sống động, càng nghĩ càng phẫn hận. Nhưng có ai nhớ đến giai đoạn nhục nhã này của đất nước mà không hận chứ, chính phủ nhà Thanh khăng khăng thi hành chính sách "bế môn tỏa quốc" làm hỏng cả một quốc gia.
Buôn bán trên biển, là ngành nghề tốt biết bao nào chứ, cứ thế mà bị bóp chết.
Hồi đó khi nàng xem phim thật hận không thể xông lên túm cổ Từ Hi thái hậu hỏi xem, đầu óc của bà có phải chứa bông không đấy!!
Tuy kích động như thế, nhưng Thiên Tịch dao vẫn biết phân lượng của mình, không dám nói lung tung, chỉ uyển chuyển đáp: "Sao bệ hạ lại đột nhiên hỏi chuyện này?"
Hoàng đế càng ôm chặt Thiên Tịch Dao không nói gì, hắn nhớ tới tử án của Tín Dương hầu, cảm thấy rất phiền muộn. Khi người ta phát hiện ra thì Tín Dương hầu đã chết hẳn rồi, lồng ngực cắm một con dao, rất nhiều người nói đây là do hải tặc Hạ Chấn làm, chỉ có hắn mới có bản lĩnh yên lặng không một tiếng động lẻn vào phủ Tổng đốc, giết chết một quan to tam phẩm.
Hạ Chấn vốn là lén buôn bán trên biển, tuy triều đình cấm, nhưng giống như rau hẹ trên mặt đất, nhổ đợt này thì đợi khác lên, căn bản không có biện pháp nhổ tận gốc. dù sao bốn chữ "có thể có lợi" nói đâu có đơn giản, hơn nữa làm ăn trên biển còn là sự quyến rũ của giàu có.
Vị Hạ Chấn này cũng từng là cử nhân, nhưng không hiểu sao lại đi lên con đường không có đường về, đến khi bị người ta tố giác, cuối cùng dứt khoát ngồi thuyền rời bến. Mấy năm sau liền trở thành nhân vật bá chủ trên biển, chẳng những là khách quý của Đông Doanh quốc (Nhật Bản), còn là thủ lĩnh của ba mươi sáu đảo nhỏ phụ cận, người theo hắn đã gần nghìn.
Tên này quanh năm gây rối loạn bờ biển, mang theo hải tắc đốt giết cướp bóc thôn trang không việc xấu nào không làm, tập hợp lượng lớn của cải, tiếng tăm "phú khả địch quốc" (giàu ngang quốc khố), dễ thấy là một nhân tài, chỉ tiếc, thực tế là một ác ôn đáng chết.
Hắn và Tổng đốc Chiết Mân Tín Dương hầu, đấu trí đấu dũng giằng co không dưới hai năm, một năm nay rõ ràng là không nhịn nổi nữa, liền hạ sát Tín Dương hầu.
Hoàng đế phái Đặng Khải Toàn ra roi thúc ngựa đến điều tra rõ án này, nhưng trong lòng cũng nặng trình trịch, Tín Dương hầu là tướng lĩnh khó có được, chết cũng quá đáng tiếc.
Ông ta mất, vậy dùng ai thay thế bây giờ?
Hoàng đế ôm chặt Thiên Tịch Dao không nói gì. Thiên Tịch Dao nghĩ, lúc này chắc là không cần câu trả lời của nàng, chỉ cần một nữ nhân hiểu lòng người để ôm thôi, đành phải đè nén ý nghĩ đối với cấm biển trong lòng xuống, ngoan ngoãn nằm ở trong lòng Hoàng đế.
Xảy ra chuyện như vậy, tất nhiên không có khả năng ngắm cảnh vui đùa rồi, đội ngũ đi nhanh nhất có thể, rất nhãnh đã đến nơi "nếu trên trời có thiên đàng, dưới đất thì có Hàng Châu Tô Hàng".
Nhắc đến Hàng Châu, thể nào cũng phải nói đến Tây hồ, nhưng kiếp trước khi Thiên Tịch Dao đi xem thật tình thấy chẳng có gì đẹp sất, nước hồ vẩn đục còn chẳng sạch bằng nước sông gần nhà. Nàng có thể hiểu, ô nhiễm đã quá nặng rồi. Trong Thái Hồ không xảy ra chuyện lục tảo, nhưng thật lòng vẫn thấy thất vọng a, còn nhớ sách giáo khoa có viết "nhị tuyền ánh nguyệt", đó là cảnh đẹp cỡ nào a?
*Tây hồ ở Hàng Châu
Theo cách nghĩ của nàng, hồ nước trong suốt thấy đáy, dưới ánh mặt trời hiện lên sắc xanh biếc, quả thực đẹp không sao tả xiết.
Hoàng đế đến Hàng Châu thì càng bận rộn hơn, cả ngày không nhìn thấy mặt. Thiên Tịch Dao trải qua một lần việc tiếp kiến nhóm cáo mệnh thì cũng thàng thục hơn, lúc này Thiên Tịch Dao một lần nữa quan sát rất nhiều phụ nữ quấn khăn, hơn nữa khăn còn rất đa dạng, bắt đầu khảm bảo thạch, dùng trân châu khảm thành hình hoa mai, hoặc là các kiểu chữ Phúc.
Thiên Tịch Dao vẫn bình tĩnh, sai Hương Nhi chuẩn bị cho nàng một cái khăn quấn, nàng nghĩ, tuy đây là hiểu lầm, nhưng nàng cũng muốn xuôi theo nước lớn. Nỗ lực của Thiên Tịch Dao cũng không uổng phí, chỉ qua mấy ngày, thái độ làm người của Thiên Tịch Dao trở nên khiêm tốn, bình dị gần gũi hầu như được mọi người yêu mến. Thiên Tịch Dao cảm thấy mình càng ngày càng xứng với chức nương nương rồi.
Nơi phồn hoa thế này mà không thể đi dạo làm Thiên Tịch Dao thấy rất đáng tiếc, bèn sai Hương Nhi và Vạn Phúc đi mua đồ cho nàng, thành quả của việc sai Hương Nhi ngoài dự liệu, Hương Nhi vậy mà lại mang theo rất nhiều đồ hàng hải trở về.
Đồng hồ quả quýt tinh xảo, bức tranh vẽ nữ nhân xinh đẹp mặc quần vải màu trắng, vải ren quấn tóc, còn có cả áo nịt ngực nữa...-_-!!
Hương Nhi rất xấu hổ, nói: "Nương nương, nô tì không cẩn thận tiêu hết bạc rồi." Sau đó thấy Thiên Tịch Dao có vẻ rất thích đồng hồ quả quýt, Vnaj Phúc bèn bảo: "Nương nương, vật này không trưng ra ngoài mà dùng được."
"Sao vậy?"
Vạn Phúc liền giải thích, thì ra bọn họ mua mấy thứ này đều là tự mình vào hẳn bến, triều định một mực truy quét cửa hàng buôn lậu của hải thương, nhưng giết một nhóm thì lại nổi lên nhóm khác, lén giao dịch thì không thể ngăn chặn nổi. Đồng hồ quả quýt này vừa nhìn là biết do buôn lậu vào, bởi vì hoàng tộc triều Đại Kỳ không cần đồ ngoại quốc, cho rằng đồ nhà mình mới là tốt nhất, cho nên Thiên Tịch Dao dùng thì chẳng khác nào nói ta thích dùng đồ lậu hơn!
Thiên Tịch Dao nghe xong thầm than một tiếng, cấm biển này thật đúng là một chủ ý ngu xuẩn, quay sang đưa Hương Nhi cất mấy thứ đó đi.
Hương Nhi không chỉ mang đồ đến mà còn kèm theo nhiều tin đồn thú vị, tỷ như về vua trên biển Hạ Chấn không hề ít: "Nương nương, nghe nói Hạ Chấn thấp lùn, giọng nói khàn khàn, lấm la lấm lét đó."
Thiên Tịch Dao: "..." Lời này sao nghe quen tai a, bỗng Thiên Tịch Dao vỗ đùi, hình như nhân vật xấu trong tiểu thuyết đều được hình dung như thế này: "Có phải còn đồn là đốt giết cướp bóc, không việc xấu nào là không làm?"
"Nương nương, sao ngài biết vậy?" Hương Nhi vô cùng kinh ngạc, tiếp tục nói: "Ông ta không chỉ giết đệ đệ của mình, còn cướp đệ muội (em dâu), thật quá đê tiện vô sỉ, nghe đồn có một lần mang người đến cướp bóc trấn nhỏ, thậm chí ngay cả đứa bé mới một tuổi cũng giết không tha, tàn bạo đến cực điểm."
Thiên Tịch Dao thấy điểm này có hơi lạ, hỏi: "Ta nghe nói Hạ Chấn được Tinh La quốc, Nguyệt Thực, Đông Doanh quốc tôn làm khách quý, trong nhà phú khả địch quốc, sao còn đi cướp một trấn nhỏ làm chi?" Thời kì buôn bán trên biển, gần như có thể nói là "nhật tiến đấu kim"*, nàng không hiểu, Hạ Chấn bày cục thịt béo này mà không ăn, sao phải làm chuyện giết người phóng hỏa chứ?
*Nhật tiến đấu kim: mỗi ngày thu được 1 đấu vàng
Chẳng lẽ đây là trả thù xã hội điển hình?
Ngươi không đón nhận ta, ta liền giết người, trả thù cho ngươi xem?
Thiên Tịch Dao càng nghĩ càng thấy kỳ lạ, Hương Nhi vốn tin không nghi ngờ, đột nhiên bị hỏi cũng thấy lạ: "Đúng vậy, nương nương, một cái đồng hồ quả quýt kia ngang với năm trăm lượng bạc, răng ngà càng trân quý hơn, cướp bóc một trấn nhỏ có thể có bao nhiêu bạc chứ? Còn chẳng bằng tiền lời bán đồ." Hương Nhi bỗng nhiên cũng hiểu rõ, nghĩ thông suốt quan hệ trong đó.
***
Sau khi ở Tô Hàng năm ngày đội ngũ liền xuất phát tới mục đích lần này là Phúc Kiến, nhưng khi đội ngũ đến một trấn nhỏ thì bỗng dưng ngừng lại, bảo là muốn sắp xếp nghỉ ngơi vài ngày. Thiên Tịch Dao thấy bầu không khí là lạ, người hầu của nàng ai cũng căng thẳng tinh thần, về phần Hoàng đế...nghỉ ngơi bao ngày thì có từng đấy ngày không gặp mặt, không biết đã đi đâu nữa.
Kết quả tối hôm đó, Thiên Tịch dao đang trò chuyện cùng Hương Nhi, bỗng nghe thấy tiếng bước chân nặng nề, rất nhanh màn trướng bị vén lên, Thiên Tịch Dao nhìn thấy vẻ mặt nghiêm trọng của Hoàng đế.
"Bệ hạ." Thiên Tịch dao kinh ngạc kêu.
Hoàng đế quay sang Thiên Tịch Dao làm động tác đừng lên tiếng, sai Hương Nhi cầm quần áo thay cho Thiên Tịch Dao. Thiên Tịch dao sai khi cầm y phục mặc liền phát hiện không ngờ là váy quần vải mỏng thông thường, đến khi mặc xong đi ra, Hoàng đế hài lòng gật đầu, lại rút cây trâm trên đầu Thiên Tịch dao ra đổi thành trâm bạc bình thường.
Nhỏ giọng nói: "Đi cùng trẫm, đừng nói gì hết."
Thiên Tịch Dao mù mờ, cùng Hoàng đế đi ra cửa sau liền thấy Vạn Phúc đang chờ ở cửa, bên cạnh hắn là một chiếc xe ngựa, về phần phu xe chính là...Ngũ Tuyền.
Từ lúc nào Chỉ huy sứ Thị vệ ti thành phu xe vậy?
Vạn Phúc đỡ Thiên Tịch Dao lên bàn đạp, Thiên Tịch Dao mơ mơ màng màng được đỡ lên xe ngựa, sau đó Hoàng đế cũng ngồi chen vào, còn Hương Nhi và Vạn Phúc thì lên phía sau xe ngựa.
Xe lắc lư dao động, bóng đêm mập mờ, vẻ mặt Thiên Tịch Dao nghi vấn, hỏi: "Bệ hạ, đang đi đâu vậy?"
Hoàng đế chậm rãi thờ phào, tựa vào xe ngựa nói: "Về sau không được gọi là bệ hạ."
"..."
"Phải gọi là lão gia."
"Lão gia?"
Thiên Tịch Dao lúc này mới nhớ ra mình đang mặc quần áo của dân phụ, nàng liền nhìn Hoàng đế, thấy hắn mặc một bộ áo dài lụa màu xanh, tóc dùng trâm búi lại, khí chất đột nhiên biến đổi, giống như một người đọc sách. Trong đầu nàng hiện lên một ý nghĩ: "Bệ hạ muốn cải trang đi ra ngoài?"
Hoàng đế thấy Thiên Tịch Dao vừa trợn to hai mắt, vừa tỏ vẻ bừng tỉnh đại ngộ, biểu tình rất phong phú, ánh mắt không tự chủ mềm mại hơn, dịu dàng xoa đầu nàng nói: "Đúng vậy, chúng ta giả làm một đôi phu thê, trên đường có người hỏi thì bảo là đi Phúc Kiến nương nhờ họ hàng."
Thiên Tịch Dao phấn chấn đến suýt thì nhảy dựng lên, đi dạo mấy ngày nay tuy vui thì vui thật, nhưng nhất cử nhất động đều bị giám sát, muốn làm gì cũng không được tự nhiên. Nhưng cải trang ra ngoài thì khác, nàng có thể muốn đi dạo thì đi dạo, muốn mua đồ thì mua đồ, quả thực rất tuyệt.
Vui vẻ nên Thiên Tịch Dao ôm lấy cánh tay của Hoàng đế nói: "Bệ hạ, ngài thật tốt."
Hoàng đế lại nghiêm túc đứng đắn dặn: "Sau này nhớ kỹ gọi là lão gia."
Thiên Tịch Dao ngẫm lại xưng hô này thấy buồn cười, trong ấn tượng của nàng, lão gia là người trung niên rất lớn tuổi, Hoàng đế đang tuổi trẻ, thấy sao cũng không hợp với kiểu xưng hô này, vừa cười vừa nói: "Còn thiếp thì sao?"
Hoàng đé nét mặt không đổi, đáp: "Gọi là phu nhân đi."
Thiên Tịch Dao nếu thật sự gọi là phu nhân, hẳn nên là Hoàng hậu trong hậu cung, nhưng nếu hai người đều đổi trang phục, xưng hô chẳng qua là nhất thời khẩn cấp mà thôi, không cần để ý như thế.
Nhưng gọi lão gia thì có hơi kỳ cục, Thiên Tịch Dao phải tích góp tâm lý rất lâu mới lấy dũng khí hô: "Lão gia, xuống xe thôi."
"Phu nhân, từ từ thôi." Hoàng đế đỡ Thiên Tịch Dao xuống xe ngựa.
Hai người đứng đắn nói chuyện, thật ra trong lòng Thiên Tịch Dao rất nội thương, bởi vì nhịn cười đến nghẹn.
Bởi vì ra ngoài vào trời tối, đi được một hồi, bèn tìm chỗ ngủ trong khách điếm ngay trên trấn. Nói là khách điếm, thật ra chỉ là ở nhờ nhà dân, điều kiện khá sơ sài. Vạn Phúc cùng Hương Nhi quét dọn một lần, rồi bộ đệm chăn ga giường mới tinh, rải giường lần nữa, mới miễn cưỡng có thể tạm ổn.
Mấy người đi vội dọc đường phong trần mệt mỏi, hôm nay vừa lúc đến Minh Châu, lộ trình cách Phúc Kiến không đến mấy ngày nữa.
Minh Châu cũng được coi là trấn lớn, từng là bến cảng quan trọng, nhưng từ khi cấm biển bắt đầu thì sa sút dần, không còn phồn hoa như trước. Lúc này đang là ban ngày, trên đường Minh Châu người đông tấp nập, tiếng rao hàng, tiếng gào thét nối liền không dứt.
Thiên Tịch Dao đi theo bên người Hoàng đế cười tủm tỉm nhìn ngó xung quanh, rồi lập tức mua một cây lược gỗ, muội vòng tay dây thừng năm màu, hai nén hương thơm...Hai tay Vạn Phúc cầm đầy đồ, vẻ mặt đau khổ đi theo sau, thầm nghĩ, nương nương thứ ngài mua đều là đồ xấu, ngay cả nhóm cung nữ cấp thấp nhất trong cung cũng không thèm dùng. Chế tác thô sơ thì thôi, nguyên liệu cũng không đáng bao tiền, lúc này Vạn Phúc đâu biết rằng, hiện đại mấy nghìn năm sau có một từ gọi là "cấu vật dục" (ham muốn mua sắm), không quan tâm ngươi mua cái gì, mà là quá trình mua đồ thôi, -_-!
Đi tới đi lui, Thiên Tịch Dao liền thấy đồ trang sức làm bằng vỏ sò, còn có cả hoa tai, cười nói với Hoàng đế: "Bệ hạ cái này nhìn đẹp không?"
Hoàng đế "ừ" một tiếng, hiển nhiên là không quan tâm lắm.
Người bán vỏ sò cả ngày hôm nay chưa bán được hàng, thấy cuối cùng cũng có khách hàng tới, quả thực hận hai người không mua luôn đi, lúc này thấy Hoàng đế không hài lòng mấy liền nói: "Vị tướng công này, những đồ của ta đều là đồ tốt nhất, bất luận là kiểu dáng hay chất lượng, độc nhất khắp Minh Châu thành, mà còn không đắt, hai đồng một món, ngài mua tặng cho nữ nhi ngài đi?"
Nhất thời mặt Hoàng đế đen sì.
Bạn đang đọc truyện trên: ZingTruyen.Xyz